Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 111


Chương 111


Vào lúc này Hoắc Ngọc Diễn đang điềm nhiên ngước đầu ngắm trăng treo trên mái đình, không phát hiện sắc mặt của Lâu Uyển Quân.


Hắn cười khẽ một tiếng.


“Chẳng qua có đôi khi, vẫn hoài niệm cuộc sống ở Dương Quan thôi.” Hắn nghiêng đầu, nhìn Lâu Uyển Quân.


Lâu Uyển Quân gật đầu phụ họa: “Thời ở Dương Quan, đương nhiên tự do hơn bây giờ nhiều.”


Hoắc Ngọc Diễn nhẹ cười: “Ta cũng thấy vậy. Uyển Quân muội muội, tuy nay ta xem như dưới một người trên vạn người, nhưng cũng không muốn làm một Thái tử điện hạ lạnh băng. Muội xem, Vô Cữu của bây giờ, cũng không mấy gần gũi ta.”


Nói đến đây, hắn cười lắc đầu: “Tuy nhiên, không hẳn là do anh em chúng ta không thân. Giờ y trưởng thành rồi, muốn nuôi hạng người nào bên cạnh, hiển nhiên ta không có quyền định đoạt. Chỉ tiếc, y bị tiểu nhân ly gián như vậy, ta chẳng nói gì được.”


Lâu Uyển Quân thầm nhướng mày.


Người nuôi bên cạnh Hoắc Vô Cữu?


Hoắc Ngọc Diễn vừa đến đây, người mà hắn ngầm ám chỉ, không phải Tĩnh Vương điện hạ đấy chứ?


Tĩnh Vương điện hạ lại còn ly gián quan hệ hai anh em họ? Không thể nào, nàng và Tĩnh Vương điện hạ cũng xem như có qua lại, biết điện hạ là người tốt tính hơn ai hết, sao có thể làm chuyện như vậy?


Tuy trong lòng mơ hồ, nhưng ngoài mặt Lâu Uyển Quân lại không thể hiện.


Vì không biết sao nữa, nàng cứ thấy, Hoắc Ngọc Diễn như đang cố tình nói cho nàng nghe. Nếu là trước đây, khi nàng chưa từng tiếp xúc với Giang Tùy Châu, nghe những lời của Hoắc Ngọc Diễn sẽ chỉ để đấy rồi thôi. Nhưng hiện tại… Lời này nghe sao thấy quái quái.


Nàng lấy làm nghi ngờ lại không dám nói gì hết.


Nàng thoáng khựng lại rồi thử thăm dò: “Phải đấy. Ai mà biết Hoắc Vô Cữu và Tĩnh Vương diễn giả thành thật? Không sao đâu, ta thấy Hoắc Vô Cữu chẳng qua ham mới lạ thôi.”


Hoắc Ngọc Diễn nghe vậy, lập tức suy tính.


Tuy không thể tin hết những lời Lâu Uyển Quân nói, nhưng hắn biết, nàng là một người ngay thẳng, có sao nói vậy. Nếu Lâu Uyển Quân có thể nói đến vậy, hắn thấy yên tâm hơn phần nào.


Vậy, Lâu Uyển Quân không cùng một giuộc với hai người Hoắc Vô Cữu, có thể dùng được.


Nghĩ thế, hắn cười khẽ rồi lắc đầu: “Cũng không có gì, chỉ cần Vô Cữu vui là được. Có điều, Uyển Quân muội muội, sau này muội không cần thận trọng vậy đâu, cứ gọi ta là ca ca như từ trước đến nay, được không?”


Lâu Uyển Quân nhấp nháy mắt, nhìn hắn.


Quả thật, người này lòng dạ thâm sâu khiến người ta không đoán được, trông thì yếu đuối mong manh, nhưng mỗi một lời nói như thể đều mang theo ý ám chỉ, cứ thấy sai sai kiểu gì đấy.


Tuy nhiên…


Lâu Uyển Quân nghĩ bụng, mặc xác hắn, không phải một tiếng ca ca thôi à, chẳng phải việc gì to tát. Nể tình gương mặt đẹp lại mong manh của hắn, nghe hắn.


Nàng thoáng khựng lại rồi nhỏ giọng gọi: “Được, Hoắc đại ca.”


Hoắc Ngọc Diễn nghe tiếng xưng hô này của nàng thì nhoẻn miệng cười, vươn tay, định chạm vào tóc nàng.


Lâu Uyển Quân thoáng nhận ra ý đồ của hắn, trông thấy hắn yếu ớt vậy bèn bước ngay qua, ngồi xổm xuống bên chân hắn: “Hoắc đại ca, muốn làm gì?”


Tay Hoắc Ngọc Diễn rơi vào tóc nàng.


“Không có gì, chỉ là không ngờ rằng, nhiều năm không gặp, Uyển Quân muội muội đã trổ mã thành một cô nương như vậy.” Hắn dịu giọng cười.


Trong tiếng cười loáng thoáng chút mập mờ, giống như người cả giữa biển cất giọng ca, muốn hấp dẫn tàu thuyền qua lại đến chỗ mình.




Hôm đấy lúc trở về, trên người Hoắc Vô Cữu thoang thoảng mùi rượu.


Tuy nhiên tửu lượng của y rất mạnh, chưa kể chẳng ai dám mời rượu y, thành ra chỉ uống mấy ly với Hoắc Ngọc Diễn, chưa đủ thấm họng y nữa.


Y vừa rời tiệc là chạy ngay đến tẩm điện của Giang Tùy Châu.


Tuy nhiên, thật khó để nói liệu tẩm điện này là Giang Tùy Châu hay y. Y đã sống ở đây trong một thời gian dài, bất kể là quần áo đồ dùng hằng ngày, hay người hầu hạ y, tất cả đều ở đây. Và trong tẩm điện này, nghiễm nhiên vương hơi thở cuộc sống đan xen bởi hai người.


Y vào cửa thì thấy Giang Tùy Châu đang ngồi đấy, hàng mày cau chặt.


“Sao vậy?” Y chỉ tưởng Giang Tùy Châu gặp chuyện gì khó xử, bèn bước vội lại hỏi.


Giang Tùy Châu ngước đầu lên, nói với vẻ hơi sốt ruột: “Ta không ngờ tới, Hoắc Ngọc Diễn lại có ý tưởng như vậy.”


“Ý tưởng gì?” Hoắc Vô Cữu hỏi vội.


Giang Tùy Châu mím môi.


“Ban nãy ta có để lại người theo dõi hắn, người nọ vừa báo lại rằng, hắn ở bờ hồ đợi Lâu cô nương, không biết hai người nói gì, hắn còn sờ tóc Lâu cô nương nữa.”


Hoắc Vô Cữu cười khẩy một tiếng: “Hắn muốn ra tay từ Lâu Uyển Quân, chẳng lẽ định ép Lâu Việt trở mặt? Chưa kể Lâu Uyển Quân chẳng dễ gạt vậy đâu, mà dù có, Lâu Việt cũng không dám vì kiểu chuyện này mà phản bội ta.”


Giang Tùy Châu lại lắc đầu.


Nếu chỉ là chút chuyện này thôi thì anh chẳng lo. Nhưng… Anh nhớ rằng, Lâu Uyển Quân trong lịch sử, có một số manh mối.


Nàng dẫn theo một đứa con mồ côi cha từ trong bụng mẹ đi theo Hoắc Vô Cữu trấn giữ biên ải, các nhà lịch sử suy đoán đứa bé này chính là của Hoắc Vô Cữu, dù sao thì sau khi sinh ra, đứa bé đó theo họ của Hoắc Vô Cữu.


Nhưng không ai giải thích được, nếu nàng và Hoắc Vô Cữu yêu nhau, lại có một đứa con trai, tại sao cả đời đều không thành hôn.


Bây giờ, Giang Tùy Châu như đoán được nguyên nhân trong đấy.


Nếu theo trong lịch sử, Hoắc Ngọc Diễn cũng ra tay với Lâu Uyển Quân, chưa kể còn thành công, vậy có thể giải thích về nguồn gốc đứa bé đó, cũng như quan hệ giữa Lâu Uyển Quân và Hoắc Vô Cữu.


Nếu là thật, đương nhiên anh không thể để Lâu Uyển Quân dẫm lên vết xe đổ lần nữa.


“Nhưng lỡ Hoắc Ngọc Diễn đắc thủ thì sao?” Giang Tùy Châu nôn nóng. “Tuy hắn yếu, nhưng lòng dạ thâm sâu, Lâu cô nương lại ngây thơ. Nếu để hắn lừa được Lâu cô nương thật, chúng ta biết ăn nói làm sao với Lâu Tướng quân?”


Hoắc Vô Cữu khựng lại, không hiểu sao anh lại có thái độ hùng hồn như thật thế kia.


Y suy nghĩ rồi hỏi: “Ý ngươi là thấy, Hoắc Ngọc Diễn chắc chắn có thể dụ được Lâu Uyển Quân?”


Giang Tùy Châu gật đầu ngay tức thì, nói: “Tuy hiện giờ không có bằng chứng, nhưng ta có dự cảm như vậy.”


Nói xong lời này, bản thân anh cũng thấy thấp thỏm không yên.


Tất cả phán đoán của anh, toàn dựa vào tài liệu lịch sử của kiếp trước. Những chuyện này, anh không nói với Hoắc Vô Cữu, thành ra thái độ bây giờ của anh, quả thật khó hiểu một cách kỳ lạ.


Đoán chừng Hoắc Vô Cữu sẽ không tin…


Nhưng đúng lúc này, anh nghe Hoắc Vô Cữu thở dài một hơi.


“Ngươi nói cũng đúng.” Y bước lại ngồi xuống kế bên Giang Tùy Châu một cách tự nhiên, rồi vươn tay ôm anh vào lòng. “Nếu Hoắc Ngọc Diễn dám làm, ắt hẳn có nắm chắc phần thắng. Đã thế, chúng ta không thể để hắn toại nguyện.”


Giang Tùy Châu ngập ngừng.


“Ta chỉ đoán vậy thôi, ngươi tin ngay à?” Anh nhỏ giọng hỏi.


Hoắc Vô Cữu cười khẽ.


“Có gì đâu nào.” Y nói. “Chuẩn bị sẵn, chẳng bao giờ là xấu. Cũng chẳng thể bỏ mặc cho ngươi nơm nớp, rồi mất ngủ cả đêm đúng không?”



Giang Tùy Châu cãi ngay: “Ta không có vậy.”


Hoắc Vô Cữu đáp lại: “Ừ, biết rồi, không có. Tóm lại, nếu ta đã biết chuyện này thì ngươi không cần lo nữa. Dưới trướng ta có rất nhiều người để sai sử, có thể theo dõi hắn sát sao, ngươi cứ yên tâm.”


Giang Tùy Châu gật đầu.


Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “Trong yến tiệc hôm nay, hắn còn thử thăm dò ta. Ta suy nghĩ một hồi rồi quyết định thuận theo lời hắn nói.”


Giang Tùy Châu hỏi: “Gì cơ?”


Hoắc Vô Cữu nói: “Cũng không có gì. Chỉ là hắn nào trước đây ta phải chịu khổ, bây giờ có thể thoải mái nghỉ ngơi một thời gian. Việc sắp xếp mấy đại thần, hắn có thể giúp ta.”


“Quả thật đang thử thăm dò ngươi.” Giang Tùy Châu nhăn mày. “Nếu ngươi không đồng ý, chính là có ý khác, nếu ngươi đồng ý, chẳng phải để mặc hắn chia cắt thế lực của ngươi.”


Hoắc Vô Cữu cười: “Vậy nên, ta đồng ý.”


Giang Tùy Châu từ trong lòng y ngước mắt nhìn lên.


Anh thấy Hoắc Vô Cữu cúi đầu nhìn lại anh, rủ rỉ: “Có điều ta đồng ý, không có nghĩa là ngươi đồng ý, đúng không nào? Ngày mai, ta có việc trong quân, ngươi cứ đến Ngự Thư Phòng gây rắc rối cho y. Trong cung toàn là thuộc hạ của ta, hắn không gây được sóng gió gì đâu, ngươi chỉ cần phá, để hắn không có cơ hội nhúng tay vào.”


Niềm vui vương trên từng hàng mi đôi mày của y, trông khá là đắc ý.


Giang Tùy Châu nghe vậy không kiềm được bật cười thành tiếng.


“Hóa ra định đối phó với hắn ở đấy à?” Anh hỏi. “Nhưng hắn biết, ta chẳng qua là món đồ chơi giải sầu, lời ta nói liệu có hiệu nghiệm không?”


Nụ cười trên mặt Hoắc Vô Cữu nhưng sượng lại tức thì.


Á… Mấy câu nói nhảm y nói với Hoắc Ngọc Diễn sau khi Giang Tùy Châu đi, anh nghe hết rồi sao?


Y giương mắt lia khắp phòng, bắt gặp Ngụy Khải đang có vẻ chột dạ lui về sau hai bước.


Hoắc Vô Cữu trừng trộ Ngụy Khải.


Ngụy Khải bị y trừng đến phải né ngay, Giang Tùy Châu ngồi bên cạnh thì lại cười duyên: “Sao nào, lời bản thân tự nói ra, trừng hắn làm gì?”


Hoắc Vô Cữu vội quay qua nhìn anh, trông thấy Giang Tùy Châu đang cười tươi rói.


Hoắc Vô Cữu nghiến răng, phất tay cho tất cả người hầu lui xuống, xoay người đè Giang Tùy Châu xuống sạp: “Còn cười? Làm đồ chơi, vui lắm à?”


Giang Tùy Châu mỉm cười mà nói: “Chuyện này có gì mà vui hay không chứ? Bây giờ tướng quân chịu để ý đến ta, cưng chiều tận trời, đó là phúc phần của ta.”


Anh bày ra cái vẻ kiêu căng vờ vĩnh lúc ban nãy trong tiệc, vốn chỉ định ghẹo y, nào ngờ thấy ánh mắt của Hoắc Vô Cữu sa sầm.


Giang Tùy Châu sợ hết hồn, vội trưng ra vẻ nghiêm chỉnh, định bò dậy.


Nào biết bị Hoắc Vô Cữu đè xuống lại, giữ chắc cổ tay anh rồi khóa lại trước ngực.


Giang Tùy Châu giãy dụa vô nghĩa, ngay khoảnh khắc tiếp theo, lại bị Hoắc Vô Cữu nghiêng người về trước, giữ anh ở nguyên chỗ cũ.


“Thích làm đồ chơi như vậy, thế có biết phải hầu hạ người khác thế nào không.” Hoắc Vô Cữu nghiến răng uy h**p anh.


Giang Tùy Châu lại không chịu yếu thế. “Trước đấy ngươi nói rồi nha, ngươi đừng quên, ngươi chính là thiếp của bổn vương.”


Hoắc Vô Cữu bị một câu của anh làm cho nghẹn họng.


Ngay sau đó, y tức tối cúi xuống, hôn lên môi Giang Tùy Châu một cách hung hãn.


“Thiếp gì mà thiếp, ngươi nói cho ta danh phận chính thê, đừng hòng đổi ý.”




Dọc đường đi, hắn thầm liệt kê sơ bộ số người bên Hoắc Vô Cữu. Thành phần quan viên khá phức tạp, không giống đảng Thái tử trong Nghiệp Thành bây giờ, đại đa số là những người được hắn dặn dò quan viên dưới trướng lưu ý đề bạt từ những kỳ khoa cử.


Những người mà Hoắc Vô Cữu chọn, lại tốt xấu lẫn lộn.


Có quan viên cũ từ Dương Quan, có quan trông giữ từ những quận huyện được y đánh chiếm trong chuyến xuôi Nam. Ngoài ra, còn có một vài quan viên nhỏ không tên không tuổi, thậm chí Hoắc Ngọc Diễn nghe xong còn chẳng biết là ai.


Những người này, nói dễ xử cũng dễ xử, dù sao không phải chi chính của Hoắc Vô Cữu, chỉ cần cho đủ lợi ích, không sợ họ sẽ phản bội. Nhưng, chính do những người này từ nhiều tầng lớp xuất thân khác nhau, thành ra phải cẩn thận ứng đối, không được phép để xảy ra sai sót.


May mà bây giờ Hoắc Vô Cữu còn chưa phát hiện, thẳng thừng giao quyền bổ nhiệm quan viên cho hắn.


Hoắc Ngọc Diễn hiểu rõ cái gọi là đêm dài lắm mộng, dù hôm sau lúc thức dậy, do say rượu cùng không hợp thủy thổ mà hơi xây xẩm, vẫn ráng ép mình dậy, đến Ngự Thư Phòng thật sớm.


Nhưng hắn không ngờ rằng, hắn không phải người đến sớm nhất.


Có người nhanh chân giành trước rồi.


Hắn vừa đến cửa Ngự Thư Phòng thì nghe loáng thoáng có tiếng người từ trong truyền ra, nghe có vẻ khá náo nhiệt. Hoắc Ngọc Diễn thầm nhắn mày, ngoài mặt lại chẳng biểu hiện gì, nện bước nhanh hơn.


Hắn biết, sáng nay Hoắc Vô Cữu xuất cung từ sớm. Vậy người đang ngồi trong Ngự Thư Phòng, là ai đây?


Lúc hắn đi đến cửa, trông thấy một tiểu thái giám vội vã đi ra đón tiếp hắn.


“Thái tử điện hạ!” Tiểu thái giám thoáng sững người rồi vội nói: “Thái tử điện hạ đừng nóng, nô tài đi thông truyền cho ngài ngay!”


Thông truyền?


Ngoại trừ lúc vào Ngự Thư Phòng của Phụ hoàng, đã nhiều năm rồi Hoắc Ngọc Diễn không bị “thông truyền”.


Tiểu thái giám đi trở về, cất giọng nói: “Vương gia, Thái tử điện hạ đến!”


Vương gia?


Lần này, đến cả Hoắc Ngọc Diễn cũng không giữ được biểu hiện bình tĩnh trên mặt.


Tiểu thái giám bên cạnh hắn bước lên một bước, hét lên: “Vương gia nào? Ngự Thư Phòng này, ai cũng có thể vào sao?”


Người mà nó chất vất là mấy thái giám và binh lính canh giữ ngoài cửa Ngự Thư Phòng. Nghe nó hỏi vậy, mấy người tròn mắt nhìn nhau, chốc sau, mới nghe người đứng đầu nói: “Thái tử điện hạ bớt giận, trước khi ngài đến, Tướng quân vẫn cho phép Vương gia ra vào Ngự Thư Phòng…”


Hoắc Ngọc Diễn hít sâu một hơi, mỉm cười, nói: “Không sao, chuyện nhà của Vô Cữu, ta vốn không nên xen vào.”


Nói xong, hắn mỉm cười gật đầu với binh lính đứng đầu nọ rồi cất bước đi vào Ngự Thư Phòng.


Ngự Thư Phòng hơi bừa bộn.


Trên long án lớn đến vậy, chất đống nào sách nào thư, bây giờ lại bị dọn trống ra hơn nữa, để bày mấy dĩa điểm tâm tinh xảo, thêm một ấm trà nghi ngút hương.


Người ngồi ưỡn ẹo phía sau long án, bóc điểm tâm, chính là Tĩnh Vương điện hạ.


Thấy Hoắc Ngọc Diễn đến, anh cũng chẳng thèm đứng dậy, chỉ mỉm cười với hắn rồi ra lệnh: “Người đâu cả rồi, sao còn chưa dọn ghế cho Thái tử điện hạ?”


Vừa nói vừa không quên cắn một miếng điểm tâm.


“Không ngờ đến, Tĩnh Vương lại ở đây…” Hoắc Ngọc Diễn trưng ra gương mặt cười, cất tiếng chào.


Không đợi hắn nói hết câu, Giang Tùy Châu đã ngắt ngang.


“Ngự trù làm điểm tâm hôm nay giỏi thật đấy.” Giang Tùy Châu bỏ nốt miếng điểm tâm còn lại vào miệng, thậm chí còn m*t ngón tay một cách lười nhác, căn dặn Mạnh Tiềm Sơn đứng kế bên. “Ghi lại tên hắn, giỏi vậy phải thưởng.”


Mạnh Tiềm Sơn biết anh đang diễn trò, bèn hớn hở phối hợp, vội vàng gật đầu cúi người, trả lời một cách nịnh nọt hết sức có thể: “Dạ vâng! Vương gia cứ yên tâm, nô tài xác nhận người xong sẽ thưởng hậu hĩnh cho đầu bếp đó!”


Giang Tùy Châu cười cười, rồi chuyển mắt nhìn về Hoắc Ngọc Diễn.



“Thái tử điện hạ đến đây làm gì?” Anh hỏi.


Hoắc Ngọc Diễn khựng lại, mỉm cười giải thích: “Hôm nay ta đến, là có chút chính sự phải làm. Dù sao Ngự Thư Phòng cũng là nơi quan trọng, xin Tĩnh Vương hãy tránh đi, đừng nên…”


Nhưng hắn còn chưa nói xong đã bị thái giám bên cạnh ngắt ngang.


“Ghế dọn đến rồi ạ, mời Thái tử điện hạ ngồi!” Người lên tiếng lúc này, là thái giám mặt mày ton hót đứng sau lưng Giang Tùy Châu.


Cho dù Hoắc Ngọc Diễn là người tốt tính, cũng không chịu nổi cảnh bị ngắt ngang ba lần bốn lượt thế này. Hắn hít sâu một hơi, thuận theo hành động mời của thái giám nọ mà ngồi xuống ghế vừa được khiêng lại.


Giang Tùy Châu cất tiếng một cách biếng nhác.


“Chính sự? Chính sự gì mà ta không thể nghe?” Anh nheo mắt hỏi.


Hoắc Ngọc Diễn thoáng nhíu mày, trên mặt ánh lên nét khó chịu, nhưng vẫn dịu giọng nói: “Đương nhiên là chuyện quan trọng trong triều.”


Giang Tùy Châu cười khẩy.


“Có thể có chuyện quan trọng gì chứ?” Anh tỏ vẻ khinh thường. “Không phải chỉ là muốn thay máu quan viên bên Nam Cảnh à? Chẳng cần tránh ta, ngài cứ tự nhiên.”
Hoắc Ngọc Diễn lại không chịu nhượng bộ.


“Tĩnh Vương điện hạ, tuy hiện giờ ta gọi ngươi một tiếng điện hạ, nhưng ngươi phải biết, Nam Cảnh đã vong.” Hắn nói. “Vô Cữu nhân hậu, giữ lại mạng của ngươi, thành ra ta không xen vào. Tuy nhiên, nếu ngươi được voi đòi tiên, Tĩnh Vương điện hạ, bất luận kết quả thế nào, cũng do ngươi tự chuốc lấy.”


Giang Tùy Châu như thể nghe được một câu truyện cười, đôi mắt sáng quắc nhìn về phía Hoắc Ngọc Diễn.


Kết quả?” Anh hỏi. “Thái tử điện hạ, ngài đang uy h**p ta à?”


Hoắc Ngọc Diễn trả lời: “Ta nói vậy, chẳng qua vì tốt cho ngươi thôi.”


Giang Tùy Châu nhướng mày.


“Miễn.” Anh nói. “Không bằng, ngay bây giờ ngươi đi hỏi một vòng người hầu hạ trong Ngự Thư Phòng, hỏi đại ai cũng được. Ngươi hỏi thử xem, Ngự Thư Phòng này của Hoắc Vô Cữu, có phải ta muốn vào thì vào? Chuyện trong triều hiện tại, có phải ta thích nghe thì nghe? Đừng nói mấy chuyện linh tinh trong triều, dù là chuyện quan trọng trong quân của Hoắc Vô Cữu, có bao giờ tránh ta?”


Sắc mặt của Hoắc Ngọc Diễn dần trở nên khó coi.


“Ngươi đây là được voi đòi tiên.” Hắn nói.


Giang Tùy Châu bật cười: “Gì mà được voi đòi tiên? Vậy ta hỏi ngươi, Nam Cảnh hiện giờ, có phải vốn nên do Hoắc Vô Cữu xử lý không? Liên quan gì đến ngài chứ?”


Hoắc Ngọc Diễn mím môi.


Cái này thì đúng thật. Phụ thân của hắn trước giờ đầu óc đơn giản, suy nghĩ không chu toàn, lần trước viết thánh chỉ, giao toàn bộ công việc ở Nam Cảnh cho Hoắc Vô Cữu một cách quyết đoán. Lúc hắn biết chuyện, thánh chỉ đã gửi đi, giờ nói gì cũng trễ rồi, hắn không còn cách nào khác ngoài xin lệnh đến đây, chính là vì dùng thân phận Thái tử để chèn ép Hoắc Vô Cữu.


Hắn thoáng khựng lại rồi nói: “Đúng là vậy. Nhưng xưa giờ Vô Cữu không giỏi việc này, ta tới để giúp y, Vô Cữu cũng đồng ý rồi.”


Giang Tùy Châu mỉm cười, từ long ỷ đứng dậy, đi về phía Hoắc Ngọc Diễn.


“Vậy không phải đúng rồi à? Đây là địa bàn của Hoắc Vô Cữu, vậy nên người càng không có quyền đuổi ta đi.”


Vừa nói anh vừa đi tới trước mặt Hoắc Ngọc Diễn, tuy đang mỉm cười tươi tắn, nhưng trong mắt lại tràn đầy sự hống hách cùng nham hiểm của một tên tiểu nhân đắc chí.


Hắn kéo áo choàng, chán chường cúi người, cong môi, mặt đối mặt với Hoắc Ngọc Diễn đang ngồi trên ghế, hạ giọng.


“Ta là kẻ mất nước thì sao nào? Bây giờ, ở đây, nói một không hai, là Hoắc Vô Cữu. Y nghe lời bổn vương, làm tròn lên thì người nói một không hai, chính là Bổn vương. Thái tử? Bắc Lương hay Nam Cảnh, đều do Hoắc Vô Cữu đoạt được, ngươi là cái thá gì? Muốn đuổi ta đi, không bằng ngươi giết Hoắc Vô Cữu trước, nghe còn thiết thực hơn.”


Dứt lời, anh đứng thẳng dậy, nhìn xuống Hoắc Ngọc Diễn.


“Có điều, ngươi có bản lĩnh này à?”



Tác giả có lời muốn nói:


Người chơi Hoắc Ngọc Diễn đã bị quản trị viên xóa khỏi cuộc trò chuyện của nhóm vì ngôn từ quá khích :D


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 111
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...