Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 112


Chương 112


Hoắc Ngọc Diễn rút lại nụ cười trên mặt.


Hắn khựng lại một lúc mới tìm lại được tiếng nói của mình, sầm giọng nói: “Ngươi biết mình đang nói gì không?”


Giang Tùy Châu nhìn thẳng vào mắt hắn, không mảy may yếu thế, trái lại nói bằng giọng điệu hùng hồn: “Đương nhiên. Dù sao bây giờ Hoắc Vô Cữu không có ở đây, việc gì ta phải giả vờ? Nếu ngươi thích, cứ việc đi tìm y mà tố cáo, xem thử xem, y tin ta, hay tin ngươi.”


Nói xong, anh nhoẻn miệng cười, trong sự cao ngạo pha chút kiêu căng, xoay người về lại long ỷ.


“Đủ rồi.” Khi anh cất tiếng nói lần nữa, những lời thì thầm ác độc như chưa từng tồn tại. Anh nhìn về phía Hoắc Ngọc Diễn, mỉm cười rồi nói. “Ngày trước, ta cũng từng vào triều, chuyện của Nam Cảnh, ắt sẽ rõ hơn Thái tử điện hạ. Nếu điện hạ muốn giúp tướng quân, vậy bổn vương không ngại phụ giúp ngài, ngài không để tâm đâu nhỉ, Thái tử điện hạ?”


Hoắc Ngọc Diễn trông dáng vẻ này của anh, cho dù đạo hạnh của bản thân cao hơn đi chăng nữa, cũng thiếu điều hít thở không thuận.


Hoắc Vô Cữu đúng là mù thật rồi. Hắn thầm nghiến răng nghiến lợi. Không phải lúc trên chiến trường, y rất cơ trí à? Sao đến phiên tên đàn ông này, lại quẳng hết đầu óc, để một kẻ hèn hạ ác độc như vậy dỗ đến quay vòng vòng.


Hoắc Ngọc Diễn nghiến chặt răng, dằn xuống cảm giác chán ghét lẫn tức giận.


Thôi. Hắn nghĩ bụng. Tạm thời nhịn. Dù sao bây giờ Hoắc Vô Cữu cũng không ở trong cung, bản thân hắn muốn đuổi cũng chẳng đuổi được. Công việc trong triều rất phức tạp, tên ẻo lả này trông như thằng ngu chỉ biết gây rối, dù vướng víu cũng chẳng thể phá hỏng việc quan trọng của hắn.


Nghĩ vậy, Hoắc Ngọc Diễn cắn răng ráng mỉm cười, nói: “Đương nhiên, Vương gia cứ tự nhiên.”


Tuy nhiên, ngay sau đấy, hắn lập tức phát hiện, quyết định qua loa của bản thân đã mang đến bao nhiêu rắc rối cho hắn.


Thằng ngu này không chỉ không biết gì, mà còn thích chỉ tay năm ngón nữa.


Anh ở lại đây, chỉ lo ăn điểm tâm và trái cây, thậm chí còn sai người bưng rượu trái cây đến, vừa nhấm nháp điểm tâm vừa thưởng thức rượu. Nhưng dù như vậy, anh vẫn không thể ngừng xen vào chuyện người khác, thậm chí mỗi một tấu chương mỗi một quan lại được sắp xếp ra sao, anh đều phải xem qua.


Khi anh thấy mỏi mắt thì sai thái giám nịnh hót bên cạnh đọc cho anh nghe. Tên nịnh hót kia cũng chẳng biết nhìn sắc mặt, da mặt dày hơn cả tường thành quanh co, cái gì cũng cầm đi, đọc cho tên Tĩnh vương ngu ngốc nghe.


Anh nghe thôi còn chưa đủ, nhất định phải chỉ trỏ lung tung một hồi mới chịu cho qua.


Hoắc Ngọc Diễn vốn đã sắp xếp quan lại ổn thỏa, lại bị anh làm cho rối tung cả lên, có khi chỉ vì tên của quan không hợp ngũ hành, hoặc họ không hay, cũng nhất quyết bắt Hoắc Ngọc Diễn đổi họ sang chỗ khác.


Hoắc Ngọc Diễn vốn đã yếu người, bị anh gây sự như vậy, càng thêm không chịu nổi.


Cả một buổi sáng, Hoắc Ngọc Diễn bị anh quấy rầy nên chỉ quyết định được vài người đi đâu, đã mệt mỏi đến thần trí mơ hồ rồi.



Về sau, hắn thực sự không còn cách nào khác, đành phải qua loa làm theo ý Giang Tùy Châu.


Suy cho cùng, sau khi tên ngu này quấy rối, dù đám quan lại kia bị sắp xếp lại vị trí nhậm chức, thì cấp bậc quan chức trên cơ bản không thay đổi, chẳng gây trở ngại gì.


Bận rộn như vậy, mãi cho đến khi hoàng hôn ngả về tây.


Hoắc Ngọc Diễn thực sự có chút không chịu nổi nữa, đành phải lộ ra một nụ cười gượng, tạm thời cáo từ.


Nhìn bóng lưng hắn đi lại có chút xiêu vẹo, ánh mắt Giang Tùy Châu trầm xuống.


Vở kịch giả điên này, hiệu quả không tệ.


Đêm đó, sau khi trở về tẩm điện của mình thì Hoắc Ngọc Diễn ngã bệnh. Tùy tùng bên cạnh hắn vội vàng gọi thái y đến, bận rộn đến nửa đêm, mới giúp Hoắc Ngọc Diễn miễn cưỡng hạ sốt, để hắn ngủ yên.


Mà bên Giang Tùy Châu, cũng không yên.


Hoắc Vô Cữu xong việc trở về cung, thì thấy Giang Tùy Châu ngồi ngay ngắn dưới ánh đèn, một tay cầm sách, một tay cầm bút, đang vội vàng sao chép gì đó.


Thấy Hoắc Vô Cữu trở về, anh ngẩng đầu lên, hỏi: “Về rồi à?”


Hoắc Vô Cữu ừ một tiếng, ngồi xuống đối diện anh, cười nói: “Về rồi. Vừa nãy trên đường về có nghe nói, cả ngày nay ngươi hành hạ Hoắc Ngọc Diễn không ít nhỉ?”


Giang Tùy Châu nghe vậy khẽ cười, nói: “Đó là đương nhiên.”


Nói rồi, hắn ngẩng đầu nhìn Hoắc Vô Cữu, nửa đùa nửa thật cười nói: “Ai mà chẳng phải là ma bệnh? Ta nói sao cũng coi như là người lành nghề, đánh loại rắn như hắn, giỏi nhất là tìm đúng chỗ hiểm.”


Hoắc Vô Cữu nghe vậy cười mấy tiếng, sau đó đưa tay ra, rất tự nhiên cầm lấy quyển sách trong tay Giang Tùy Châu, cả bút mực cũng lấy luôn.


“Đủ rồi đủ rồi, hành hạ hắn thì thôi, chẳng phải còn liên lụy đến chính mình sao?” Y nói.


Y cúi đầu xuống, liền thấy trên trang giấy toàn là tên quan lại. Bên trái là quyển mà mấy ngày trước y và Giang Tùy Châu cùng nhau chuẩn bị, vốn là kế hoạch sắp xếp cho đám quan lại kia, còn quyển bên phải mà Giang Tùy Châu đang sao chép, là những sắp xếp trước mặt Hoắc Ngọc Diễn hôm nay.


Sự khác biệt giữa hai bên, chủ yếu ở chức quan, chính là vì không để Hoắc Ngọc Diễn nghi ngờ. Giang Tùy Châu quấy rầy hắn cả ngày hôm nay, một mặt phải diễn vai một tên ẻo lả được sủng ái kiêu căng, một mặt phải liên tục kiểm tra và sắp xếp thông tin của đám quan lại kia, bố trí cho họ những địa điểm và vị trí thích hợp, thực sự là lao tâm lao lực.


Tay Giang Tùy Châu trống không, bưng chung trà bên cạnh uống mấy ngụm.


Liền nghe Hoắc Vô Cữu đối diện nói: “Ta giúp ngươi sắp xếp, ngươi chỉ cần thuật lại cho ta một lần nữa, ban ngày đã sắp xếp những ai là được.”


Như vậy thì dễ dàng hơn nhiều.



Cả ngày nay Giang Tùy Châu cũng mệt mỏi lắm rồi, bèn không từ chối sự giúp đỡ của Hoắc Vô Cữu, chậm rãi kể hết những sắp xếp ban ngày cho y nghe. Hoắc Vô Cữu viết chữ rất nhanh, không đến hai khắc, hai người đã sắp xếp xong những gì làm được trong ngày hôm nay.


“Xong rồi.” Hoắc Vô Cữu đặt bút xuống, đưa quyển sách đã viết xong cho Giang Tùy Châu.


Giang Tùy Châu nhận lấy quyển sách, vừa nhìn sơ qua đã không kiềm được mà bật cười.


Một quyển sách, ranh giới rõ ràng. Nửa đầu là kiểu chữ khải ngay ngắn chỉnh tề của anh, nửa sau đột ngột chuyển sang kiểu chữ thảo rồng múa phượng bay. Chữ của Hoắc Vô Cữu không tính là đẹp, càng không có quy tắc, nhưng được cái khí thế hào hùng lại vô cùng tự tin, chỉ là không mấy ai đọc hiểu thôi.


Trông giống như đơn thuốc của bác sĩ đời sau vậy.


“Cười gì?” Thấy anh cười, Hoắc Vô Cữu nhướng mày, hỏi dồn.


Giang Tùy Châu hắng giọng: “Không có gì.”


Hoắc Vô Cữu liền nhào tới muốn giật lấy quyển sách trong tay anh: “Có phải cười ta chữ xấu không, hả?”


Giang Tùy Châu vội vàng giấu quyển sách ra sau lưng, khiến Hoắc Vô Cữu vồ hụt.


“Không có, không có.” Anh cười nói: “Chỉ là nghĩ đến một chuyện, thấy thú vị thôi.”


Hoắc Vô Cữu không tin: “Chuyện gì?”


Giang Tùy Châu nghiêm mặt nói: “Hôm nay ta làm khó Hoắc Ngọc Diễn, không ít lần mượn danh ngươi đấy.”


Hoắc Vô Cữu khẽ nhíu mày: “Vậy thì sao?”


Giang Tùy Châu nói: “Ta nói với hắn, ngươi sủng ái ta ghê lắm, đồ của ngươi đều là của ta.”


Khóe miệng Hoắc Vô Cữu cong lên: “Lời này cũng không sai.”


Giang Tùy Châu nói tiếp: “Ta còn nói, nếu hắn muốn trừng trị ta, chi bằng trừng trị địa đầu xà nhà ngươi trước.”


Hoắc Vô Cữu tặc lưỡi một tiếng: “Gì mà địa đầu xà, khó nghe quá.”


Giang Tùy Châu cười rồi nói tiếp: “Dù sao, nói đến độ sắc mặt hắn cũng khó coi theo. Với tính cách của hắn, không đến nỗi muốn trừng trị ngươi đâu, nhưng ta đoán không quá hai ngày nữa, hắn sẽ tìm ngươi nói chuyện.”


Hoắc Vô Cữu nhíu mày: “Nói chuyện gì?”


Giang Tùy Châu cười nói: “Đương nhiên là khuyên ngươi đừng sủng ái gian nịnh, làm lỡ đại sự rồi.”




Quả nhiên, không đến mấy ngày sau, lời Giang Tùy Châu đã ứng nghiệm.


Những ngày này vì chừa không gian cho Giang Tùy Châu phát huy, mỗi ngày Hoắc Vô Cữu đều đi sớm về khuya, chính là để Giang Tùy Châu yên tâm làm càn, cũng như để Hoắc Ngọc Diễn không có cơ hội kéo y đi phân xử.


Kết quả ngày hôm đó, chuyện bên phía Giang Tùy Châu cuối cùng cũng tạm ổn thỏa, chỉ còn lại chút việc vặt vãnh cần xử lý, Hoắc Vô Cữu bèn về sớm hơn một chút.


Vừa mới bước vào cửa cung, đã bị tùy tùng của Hoắc Ngọc Diễn chặn lại.


“Hôm nay Hoắc tướng quân không có việc gì chứ ạ?” Tiểu thái giám kia hỏi.


Hoắc Vô Cữu nhíu mày: “Không có việc gì, sao vậy?”


Tiểu thái giám kia cười nói: “Thái tử điện hạ nhà ta nhớ thương ngài những ngày này vất vả, mời ngài cùng dùng bữa tối, ôn lại chuyện cũ ạ.”


Ôn lại chuyện cũ gì chứ, chẳng phải là tìm y để mách lẻo sao.


Hoắc Vô Cữu khẽ nhướng mày.


Thật không may, những gì Hoắc Ngọc Diễn muốn mách lẻo với y, y đã biết trước rồi — không chỉ biết, mà còn tham gia vào nữa cơ.


Có điều, y tất nhiên sẽ không nói ra những suy nghĩ này. Y nhìn tiểu thái giám kia, khẽ cười, nói: “Được, dẫn đường đi.”


Tiểu thái giám cúi người đáp vâng, rồi dẫn hắn đi về phía viện của Hoắc Ngọc Diễn.


Cung điện mà Hoắc Ngọc Diễn ở trong cung khá hẻo lánh, theo lời hắn nói, là để tìm chút thanh tĩnh. Nhưng cũng may là cung điện này được xây dựng rất tỉ mỉ, hơn nữa cửa sổ lại hướng mặt trời, ánh sáng quanh năm đều rất tốt.


Khi Hoắc Vô Cữu đến, trời đã tối, trong viện cũng thắp đèn.


Hoắc Ngọc Diễn đang đợi y ở bên bàn.


Hoắc Vô Cữu vừa bước vào cửa, thì thấy sảnh chính bày một cái bàn tròn, thức ăn trên bàn rất phong phú, hơn nữa nhìn là biết đã dụng tâm chuẩn bị. Những món ăn đó không phải là những món thường thấy ở Giang Nam, mà đều là đặc sản của Dương Quan, thậm chí có một món thịt dê nướng, trông rất đúng điệu, e rằng từ nguyên liệu đến đầu bếp đều đã tốn không ít công sức.


“Vô Cữu về rồi à?” Thấy y vào, Hoắc Ngọc Diễn đứng dậy cười nói: “Vất vả quá, nhìn trời đã tối rồi này.”


Hoắc Vô Cữu ừ một tiếng, cùng hắn ngồi xuống bên bàn.


“Bận chút việc, toàn những chuyện vặt vãnh, đau đầu lắm.” Hoắc Vô Cữu thản nhiên nói.



Hoắc Ngọc Diễn cười cười.


“Người ta đều nói việc lớn thiên hạ ắt làm từ việc nhỏ, muốn thành đại nghiệp, ai mà chẳng phải tích lũy từ những chuyện vặt vãnh như vậy? Đệ đừng có lúc nào cũng vì thế mà phiền não.” Hắn nhẹ giọng khuyên nhủ.


Hoắc Vô Cữu lại không cho là đúng mà cười nhạt, nói: “Gì mà việc lớn với chẳng không lớn, chỉ là lời lừa gạt của đám nho sĩ cổ hủ kia. Thôi bỏ đi, không nói những chuyện bực mình này nữa, đại ca vẫn còn nhớ năm xưa ta thích ăn gì.”


Hoắc Ngọc Diễn khẽ cười, ôn hòa nói: “Sao lại không nhớ chứ. Từ khi đệ đi Nghiệp Thành, ta đã thấy đệ luôn nhớ nhung phong vật Dương Quan, vất vả lắm mới tìm được một đầu bếp giỏi làm món Tây Bắc, nhưng lúc đó đệ đã bị bắt ở Nam Cảnh rồi… Lần này đệ gây dựng được thành tựu thế này, ta cũng mừng cho đệ, khi đến đây, bèn mang cả đầu bếp đó đến.”


Hoắc Vô Cữu liếc hắn một cái.


Người này từ nhỏ đến lớn đều rất giỏi làm bộ làm tịch.


Có điều khi còn nhỏ, người này toàn giả vờ trước mặt trưởng bối và người ngoài. Hoắc Vô Cữu chưa bao giờ so đo với hắn, trái lại thấy hắn yếu đuối hiền lành, luôn che chở hắn.


Nhưng không ngờ, giờ đây Hoắc Vô Cữu cũng trở thành người ngoài mà hắn cần phải giả vờ.


Hoắc Vô Cữu không chút biểu hiện gì mà cười cười: “Đại ca quan tâm ta thật.” Nói rồi, cầm ly rượu trên bàn lên, đưa tay chạm nhẹ vào ly của Hoắc Ngọc Diễn, rồi ngửa đầu uống cạn.


Một ngụm rượu vào cổ, Hoắc Vô Cữu nhíu mày, khi đặt ly xuống, hãy còn chút nghi hoặc nhìn nhìn ly.


Hoắc Ngọc Diễn cũng uống cạn ly rượu, thấy vẻ mặt y như vậy, lộ vẻ nghi ngờ, hỏi: “Sao vậy?”


Hắn nghe Hoắc Vô Cữu hỏi: “Rượu gì vậy, đắng quá.”


Hoắc Ngọc Diễn nghe vậy ồ một tiếng, khẽ cười nói: “Quên nói với đệ. Hai ngày nay thân thể ta không được khỏe lắm, Thái y nói không nên uống rượu, nếu muốn uống, cũng phải uống loại rượu thuốc đặc biệt do ông ấy điều chế.”


Đương nhiên không phải hắn quên nói, mà do ly rượu này, chính là hắn cố ý rót cho Hoắc Vô Cữu uống.


Y không uống, sao có thể bị đắng đến mức phải hỏi? Y không hỏi, bản thân hắn làm sao mở lời, nói tên “mỹ thiếp” kia mấy ngày nay đã làm hắn tức đến suy nhược tinh thần như thế nào?


Nhưng hắn lại không biết, mà vị thái y kia, cũng không nói với hắn.


Loại rượu thuốc này là thứ đại bổ, thân thể hắn cực kỳ hư nhược, uống vào quả thực có lợi.


Nhưng đối với người khỏe mạnh mà nói, loại rượu đại bổ này, lại là phương thuốc tốt để tăng hỏa bổ khí, tư âm tráng dương.



Tác giả có lời muốn nói:


Hoắc Vô Cữu: Thứ gì tốt thế, cho ta bồi bổ với :D


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 112
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...