Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 113
Chương 113
Nghe vậy, Hoắc Vô Cữu khẽ ừ một tiếng, đặt ly rượu xuống bàn, nhíu mày gắp hai đũa thức ăn, mới át được vị đắng trong miệng xuống.
Hoắc Ngọc Diễn giả bộ quan tâm mở lời: “Là ta sơ suất rồi. Mau, người đâu, dọn ly rượu trên bàn xuống, Vô Cữu đến rồi, sao còn bày thứ rượu thuốc này ra?”
Trông như thể hắn muốn cùng Hoắc Vô Cữu đổi rượu thuốc thành rượu khác.
Hoắc Vô Cữu thấy vậy bèn đưa tay, giữ lấy bình rượu.
“Thôi đi.” Y thản nhiên liếc nhìn Hoắc Ngọc Diễn, như thể chẳng hề nhìn thấu vở kịch của hắn, nói, “Thân thể huynh không tốt, cứ uống cái này là được rồi.”
“Nhưng mà…” Hoắc Ngọc Diễn vẫn tỏ vẻ áy náy.
“Không sao.” Hoắc Vô Cữu lười tranh cãi thêm, bèn thuận theo lời hắn nói, “Có điều, mấy ngày nay huynh sao vậy? Ta nhớ lúc mới đến, huynh vẫn còn uống được rượu mà.”
Hoắc Ngọc Diễn thầm nghĩ, mắc câu rồi.
Hắn lộ ra vẻ mặt nhã nhặn bao dung, nhưng rõ ràng mang theo chút tâm sự, khẽ cười nói: “Cũng không có gì, chỉ là mấy ngày nay hơi mệt thôi.”
Hoắc Vô Cữu ồ một tiếng, giả vờ không hiểu, nói: “Việc triều chính đúng là vất vả. Không sao, nếu huynh đã như vậy, sau này huynh không cần gắng giúp ta nữa, tự ta lo được.”
Sắc mặt Hoắc Ngọc Diễn khựng lại, vội vàng mở miệng định giải thích.
Nhưng tiểu thái giám đứng sau hắn lại nhanh nhảu, nghe thấy lời này, cướp lời với giọng đầy bất bình: “Đâu chỉ việc triều chính vất vả chứ! Rõ ràng có người trong Ngự Thư Phòng gây chuyện, cố tình khiến Thái tử điện hạ không sống yên mà!”
Hoắc Vô Cữu khẽ nhướng mày, đang định nói gì đấy thì nghe Hoắc Ngọc Diễn nhanh hơn một bước ngắt lời tiểu thái giám, nhỏ giọng trách mắng: “Lắm lời.”
Tiểu thái giám lập tức ngậm miệng lại, nhưng mặt vẫn tức tối.
Hoắc Vô Cữu thầm nghĩ, giỏi, hay lắm, diễn kịch còn có cả người phối hợp.
Y thuận theo lời hai người họ mà cau mày, hỏi: “Ý gì? Ai gây rối?”
Giọng y khá nghiêm túc, như thể nghe được chuyện trọng đại lắm.
Lại thấy Hoắc Ngọc Diễn cúi đầu xuống.
“Cũng không có gì.” Hắn cười nói, “Tĩnh Vương được nuông chiều quen rồi, thích nghịch ngợm, ta là huynh trưởng cũng nên bao dung.”
Hoắc Vô Cữu cau mày truy hỏi: “Hắn gây sự với huynh sao?”
Hoắc Ngọc Diễn chỉ cười khẽ, không trả lời.
Trái lại, tiểu thái giám phía sau như thêm dầu vào lửa nói: “Còn phải nói sao! Mấy ngày nay, Tĩnh Vương điện hạ ở lì trong Ngự Thư Phòng, Thái tử điện hạ làm gì hắn ta cũng phải xen vào. Đã vậy hắn ta lại chẳng biết gì cả, làm cho việc triều chính rối tung cả lên, nô tài nhìn mà tức, nhưng Thái tử điện hạ vẫn cứ bao che!”
Chợt nghe Hoắc Ngọc Diễn nhỏ giọng quát: “Ta nói ngươi không nghe nữa hay sao? Càng ngày càng lắm lời.”
Tiểu thái giám đành ngậm miệng.
“Được rồi, Vô Cữu đừng nghe nó nói bậy, vốn chẳng có việc gì cả.” Hoắc Ngọc Diễn cười nhẹ nhìn Hoắc Vô Cữu.
Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu cũng như trút được gánh nặng.
“Ta còn tưởng chuyện gì lớn lắm, hóa ra chẳng có gì thật.” Hoắc Vô Cữu nói.
Hoắc Ngọc Diễn ngẩn ra, thấy Hoắc Vô Cữu dời mắt sang gắp một miếng thịt dê.
“Chẳng qua là mấy việc vặt vãnh trong triều đình thôi mà, vậy thì không sao, huynh cứ để hắn phá đi. Dù sao đám quan lại đó, người này đi người khác đến cũng chẳng có gì khác biệt, dùng ai chẳng được, chi bằng cứ để hắn vui vẻ.” Hoắc Vô Cữu thờ ơ nói.
Hoắc Ngọc Diễn im lặng trong chốc lát.
Bỗng thấy Hoắc Vô Cữu ngước mắt nhìn hắn.
“Hả? Đại ca, ta nói sai sao?”
Hoắc Ngọc Diễn miễn cưỡng nở một nụ cười hoàn hảo, cầm ly rượu trên bàn.
“Không sai.” Hắn khẽ cười nói, “Không có gì, ăn đi.”
Hoắc Vô Cữu không nhìn nữa, tiếp tục xử đĩa thịt dê trên bàn.
Mà Hoắc Ngọc Diễn cầm đũa, lại chẳng còn mùi vị gì.
Đúng là… hắn không ngờ rằng không chỉ thứ mê hoặc Hoắc Vô Cữu không phải là thứ tốt đẹp gì, mà ngay cả bản thân Hoắc Vô Cữu, cũng là một tên tướng quân chỉ biết đánh giặc không biết dùng đầu óc.
—
Khi Hoắc Vô Cữu trở về cung của Giang Tùy Châu, ngoài trời đã bắt đầu lất phất mưa.
Y đẩy cửa bước vào, trên người mang theo mùi rượu nồng nàn, lẫn cả hương thịt dê và thoang thoảng mùi thuốc bắc.
Vừa hay ngay lúc Giang Tùy Châu sắp xếp xong danh sách quan viên, đang đối chiếu lần cuối, thấy Hoắc Vô Cữu bước vào, bèn đứng dậy hỏi: “Về rồi à? Thế nào, hắn có nói gì với ngươi không?”
Hoắc Vô Cữu cười cười, thờ ơ nói: “Nói rồi. Có chút chuyện cỏn con như vậy, hắn cũng không dám tự mình nói, phải mượn miệng của tiểu thái giám bên cạnh, hắn thì ngồi đó trưng ra bộ mặt ấm ức, chẳng khác nào mời ta đến nghe một vở tấu hài.”
Giang Tùy Châu bị y chọc cười, nói: “Thật đúng là chuyện hắn có thể làm ra. Vậy ngươi thì sao?”
Hoắc Vô Cữu vòng ra sau lưng anh, nhận lấy quyển sổ anh đang cầm, lật xem.
“Ta còn có thể sao nữa? Diễn vai Chu U Vương thôi. Tâm trí đều bị em mê hoặc cả rồi, còn quan tâm hắn nói gì chứ.”
Giọng y không hề giống đùa cợt, giọng nghiêm túc như thể đang nói chuyện đứng đắn.
Hoắc Vô Cữu bật cười theo, vừa cười vừa lật quyển sổ trong tay.
Nhưng lật chưa được mấy trang, y đã cảm thấy có gì đó sai sai. Y nhíu mày kéo cổ áo, tưởng rằng do đột ngột thay đổi môi trường từ ngoài mưa vào trong phòng nên thấy hơi nóng, bèn đi đến bên cửa sổ, định mở cửa ra cho thoáng.
Nhưng tay vừa chạm vào khung cửa sổ, y chợt nhớ ra trong phòng còn có Giang Tùy Châu. Y khựng lại, thoáng chút bức bối rút tay về.
“Sao vậy?” Giang Tùy Châu thấy y khác thường, bèn hỏi.
“Không có gì.” Hoắc Vô Cữu nhíu mày nói, “Bên ngoài hơi lạnh, nên vào phòng lại thấy nóng bức.”
Giang Tùy Châu hơi lo: “Có thể là bị sốt đấy.”
Hoắc Vô Cữu phẩy tay, tỏ ra chẳng để tâm.
Y là ai chứ, dính xíu mưa mà có thể sốt sao?
Nhưng thấy Giang Tùy Châu đứng lên, lấy quyển sổ trong tay y.
“Ngươi mau đi tắm nước nóng rồi đi ngủ sớm chút.” Anh nói.
Hoắc Vô Cữu tặc lưỡi một tiếng.
Nếu là người khác thúc giục y như vậy, y nhất định sẽ nổi nóng, nhưng người nói lại là Giang Tùy Châu. Dù y cảm thấy không cần thiết, nhưng đối diện với ánh mắt của Giang Tùy Châu, lời định nói cũng đành nuốt vào.
Thôi vậy, chẳng qua là đi tắm? Có gì to tát đâu.
Y đáp lại một tiếng, xáp lại hôn Giang Tùy Châu hai cái, rồi xoay người đi về phía phòng tắm đằng sau.
Khi y quay lại, Giang Tùy Châu đã nằm trên giường rồi.
Y mang theo hơi nước lành lạnh bước lên giường, vừa dựa lại gần, Giang Tùy Châu liền cảm thấy khí lạnh phả vào mặt, lẫn trong hơi nước dày đặc.
Nhìn là biết, Hoắc Vô Cữu vừa tắm nước lạnh.
Giang Tùy Châu đang định nói, thì thấy Hoắc Vô Cữu vừa nằm xuống đã hít một hơi, lật người, quay mặt về phía Giang Tùy Châu.
“Sao vậy?” Giang Tùy Châu đối diện với ánh mắt nóng rực của y.
“Ngươi không thấy nóng sao?” Khi Hoắc Vô Cữu nói, giữa hàng mày đã hằn một nếp nhăn sâu.
Lúc này, ngoài trời mưa mỗi lúc một nặng, rơi lộp bộp. Vì trời mưa, thời tiết hiếm khi mát mẻ, Giang Tùy Châu đắp chăn mỏng, thậm chí còn thấy hơi lạnh.
“Không có.” Giang Tùy Châu thoáng nghi ngờ, đưa tay chạm vào cánh tay Hoắc Vô Cữu.
Cánh tay kia rắn chắc, gân guốc chằng chịt, cơ bắp cuồn cuộn. Lúc này trên làn da phủ một lớp hơi nước mát lạnh, nhưng bên dưới lớp hơi nước ấy, da thịt lại nóng ran như bốc lửa.
… Không giống như sốt, mà giống như đang máu nóng sôi trào vậy.
Vì là mùa hè, áo trong của Giang Tùy Châu rất mỏng, quần áo ban đêm lại càng rộng rãi. Anh không để ý, khi chống tay ngồi dậy, cổ áo lỏng lẻo tuột xuống, lộ ra một mảng da thịt trắng như sứ.
Đồng thời, bàn tay mát lạnh của anh lại đặt lên người Hoắc Vô Cữu.
Ánh mắt Hoắc Vô Cữu tối sầm lại.
Cảnh tượng như vậy, ngày thường không có gì, nhịn một chút là qua. Nhưng bây giờ, lại khiến y hoa mắt, luồng khí nóng loạn xạ trong người như tìm được đường đi, ồ ạt dồn hết xuống dưới.
Y hết hồn, vội vàng gạt tay Giang Tùy Châu ra.
“Đừng lộn xộn.” Khi y mở miệng lần nữa, giọng đã khàn đi đôi chút.
Giang Tùy Châu ngẩn người, nhìn thoáng qua phản ứng của y, lập tức cảm thấy không ổn.
“Hôm nay ngươi ăn gì vậy?” Anh không khỏi nhíu mày hỏi.
Hoắc Vô Cữu nhăn mặt: “Cũng không có gì đặc biệt. Trưa ăn ở trong quân doanh, tối thì đến chỗ Hoắc Ngọc Diễn…”
Nói đến đây, y khựng lại, rồi nhỏ giọng chửi thề một tiếng.
“Hoắc Ngọc Diễn đúng là giỏi.” Hoắc Vô Cữu nghiến răng, lật người ngồi dậy.
“Sao vậy?”
Giang Tùy Châu vội hỏi.
“Hôm nay ở chỗ hắn, đồ ăn thì bình thường. Chỉ có rượu là do hắn dùng để bồi bổ thân thể.” Hoắc Vô Cữu nghiến răng nghiến lợi, xoay người, định xuống giường, “Không ngờ thứ rượu đó còn có công dụng khác, sơ ý rồi.”
Giang Tùy Châu lập tức hiểu ý Hoắc Vô Cữu.
Nhưng, chưa kịp hoàn hồn, Hoắc Vô Cữu đã muốn đi rồi. Anh vội hỏi: “Vậy giờ ngươi đi đâu?”
Hoắc Vô Cữu trả lời: “Ta đi tắm lại cho mát.”
Giang Tùy Châu vội ngăn: “Ngươi đừng có làm ẩu! Tắm mát có ích gì, thứ thuốc đó hẳn là bổ nội tạng, ngươi cứ dùng nước lạnh đè xuống như vậy, coi chừng bị bệnh.”
Hoắc Vô Cữu thoáng chút bực bội.
“Vậy ta đi chỗ khác ngủ.” Y nhỏ giọng nói, “Không được nữa thì ta ra ngoài cung cưỡi ngựa cho tỉnh, cứ ở đây thì thể nào cũng có chuyện.”
Giang Tùy Châu nghe vậy buột miệng nói: “Cũng không có chuyện gì đâu. Lý Trường Ninh nói rồi, vết thương trên người ta đã khỏi hẳn, không còn kiêng kỵ gì nữa.”
Nói xong, Giang Tùy Châu mới thấy không ổn.
Câu này, nghe như một lời mời gọi vậy.
Anh vội ngậm miệng, cắn môi không nói nữa. Nhưng ngay sau đó, Hoắc Vô Cữu khựng lại.
“Em vừa nói gì?” Hoắc Vô Cữu hỏi.
Lúc này y vốn đang nực đến phát cáu, thêm vào đó sự khác thường ở phía dưới, khiến giọng y khàn khàn, nghe có chút hung hăng, lại mang theo một luồng sức lực như đang chực chờ bùng nổ.
Giang Tùy Châu ngập ngừng, nhìn thân hình vạm vỡ của y, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi.
“… Ta nói, hay là ngươi cứ đổi chỗ ngủ trước đi.” Anh lí nhí nói.
“Lý Trường Ninh nói với ngươi thế nào, sao không nói với ta?” Hoắc Vô Cữu không nghe anh lấp l**m, chỉ nắm chặt trọng điểm trong lời Giang Tùy Châu vừa nói, xoay người lại, nhìn anh.
Giang Tùy Châu nuốt nước miếng, giọng yếu đi hẳn.
“Ông ấy nói với ngươi làm gì…” Anh trả lời một cách yếu thế.
“Nói ngươi khỏi rồi?” Hoắc Vô Cữu vẫn không chịu buông.
Giang Tùy Châu không trả lời.
Lần này, Hoắc Vô Cữu hoàn toàn xoay người lại.
Y thấy Giang Tùy Châu ngồi trên giường, chăn mỏng đắp ngang đùi. Áo mặc trên người anh vì động tác nằm xuống vừa nãy mà hơi xộc xệch, nhưng anh hoàn toàn không hay biết, chỉ nhìn y bằng ánh mắt bối rối, đầy bất an.
Đôi mắt ấy, dưới ánh đèn trông thật ướt át.
Hoắc Vô Cữu cảm thấy như máu trong đầu bị đốt cháy.
Giây tiếp theo, y thấy mũi nóng rát.
Y đưa tay sờ thử, một mảng đỏ tươi.
Hoắc Vô Cữu nhỏ giọng chửi thề lần thứ hai trong tối nay.
“Ngươi…” Giang Tùy Châu thấy vậy thì ngơ người.
Anh thấy Hoắc Vô Cữu ngước mắt, đôi mắt nóng rực nhìn anh, kế đó, y đưa tay quệt máu mũi qua loa.
“Sao không nói sớm với ta.” Hoắc Vô Cữu nghiến răng nhỏ giọng nói.
Xong, không đợi Giang Tùy Châu trả lời, anh thấy trước mắt bỗng tối sầm.
Đã bị một con hổ đói khát, nhào tới, cắn một phát ngay cổ họng.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Giang Tùy Châu: Hoắc Vô Cữu, ngươi chảy máu mũi kìa?
Hoắc Vô Cữu: Không phải, là lão tử chảy máu trinh đấy!
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 113
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 113
