Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 114
Chương 114
Ngày hôm sau, Hoắc Ngọc Diễn không thấy Giang Tùy Châu ở Ngự Thư Phòng, mà người canh chừng lại là thái giám thân tín bên cạnh Tĩnh Vương.
Hoắc Ngọc Diễn bước vào Ngự Thư Phòng, còn chưa kịp lên tiếng, đã thấy thái giám kia vội vàng tiến lên, cười nịnh nọt: “Thái tử điện hạ, ngài tìm Vương gia của nô tài ạ?”
Thật biết tự dát vàng lên mặt.
Vẻ mặt Hoắc Ngọc Diễn lạnh đi vài phần, liếc hờ nó một cái.
Nhưng tên thái giám này lại chẳng biết nhìn sắc mặt người khác. Thấy Hoắc Ngọc Diễn lộ vẻ không vui, nó dường như chẳng nhận ra, vẫn cười giải thích: “Vương gia của nô tài hôm nay không khoẻ, nên không đến, đặc biệt phái nô tài đến bẩm báo với Thái tử điện hạ.”
Hoắc Ngọc Diễn lạnh lùng nói: “Ta biết rồi, ngươi về đi.”
Tên thái giám vâng một tiếng, rồi lui xuống.
Hoắc Ngọc Diễn quay đầu nhìn bóng lưng của nó, trên mặt lộ ra đôi chút nghi hoặc.
Nhưng ngay sau đó, sự nghi ngờ của hắn đã có lời giải đáp.
Đợi đến khi tên thái giám kia đi khuất, Hoắc Ngọc Diễn ngồi xuống long ỷ, mới phát hiện các tấu chương trên long án đã vơi đi không ít. Hắn lật xem qua loa, kinh ngạc phát hiện những hồ sơ về việc điều động quan lại mà hắn đã xử lý mấy ngày nay, đều biến mất không thấy đâu.
Quả nhiên là sự việc bất thường ắt có đáng ngờ.
“Những tấu chương hôm qua ta chưa xử lý xong, ngươi đi hỏi xem, sao lại không ở đây nữa?” Hoắc Ngọc Diễn nhíu mày, căn dặn tiểu thái giám bên cạnh.
Tiểu thái giám vâng lời, vội vàng đi hỏi.
Chẳng mấy chốc, tiểu thái giám chạy vội về, hấp tấp nói: “Thái tử điện hạ, người bên ngoài nói, là Hoắc tướng quân hôm nay đã đến Ngự Thư Phòng một chuyến, hỏi thăm gần đây ngài có bận rộn lắm không. Nghe nói những tấu chương này đều được ngài xử lý xong xuôi, bèn mang đi hết, nói là giúp ngài phân phát.”
Những tấu chương đó quả thật đã được chỉnh lý xong, nhưng Hoắc Ngọc Diễn làm việc luôn cẩn thận, dù đã hoàn thành cũng phải kiểm tra lại nhiều lần.
Tuy nhiên, hành động này của Hoắc Vô Cữu, dường như là muốn giúp hắn thật, chỉ là lại thành ra vụng về.
Lần này, hắn trái lại không thể nói gì, chỉ đành nghiến răng, nuốt giận hạ giọng nói: “Biết rồi. Lát nữa phái người, thay ta đi cảm ơn Vô Cữu.”
Tiểu thái giám vâng lời.
Thấy sắc mặt Hoắc Ngọc Diễn khó coi, ngồi trước ngự án lại không có việc gì làm, tiểu thái giám vội vàng tiến đến gần, nhỏ giọng nói: “Có điều, nghe nói hôm nay tiểu thư Lâu gia không đến quân doanh ạ.”
Hoắc Ngọc Diễn khựng lại, ngẩng đầu hỏi: “Vậy nàng ta đi đâu?”
Tiểu thái giám nói: “Nghe nói Lâu tiểu thư ngày thường thích dạo chơi ở thành Lâm An. Dù sao hôm nay cũng không có việc gì, Thái tử điện hạ mấy ngày qua cũng mệt mỏi rồi, chi bằng thả lỏng một chút. Ngài mới đến đây, không bằng nhờ Lâu tiểu thư, người quen thuộc đường xá, dẫn ngài đi dạo chơi khắp nơi?”
Hoắc Ngọc Diễn khựng lại một chút, rồi nhoẻn miệng cười.
“Sao có thể làm phiền người ta như vậy được.” Hắn dịu giọng nói.
“Không tính là làm phiền đâu ạ! Lâu tiểu thư thích náo nhiệt, chắc chắn cũng thích cùng người khác đi chơi! Nếu điện hạ bằng lòng, không bằng để nô tài sai người đi dò hỏi xem sao?”
Hoắc Ngọc Diễn ngẫm nghĩ đôi chút rồi ừ một tiếng.
“Cũng được.” Hắn nói. “Có điều phải cẩn thận một chút, đừng đường đột, làm phiền Lâu tiểu thư, lại không hay.”
Tiểu thái giám cười mập mờ, liên tục vâng dạ.
—
Lâu Uyển Quân quả thật là một người không chịu ngồi yên.
Chủ yếu là mấy ngày trước, nàng vừa quen được vài người bạn mới trong yến tiệc đón tiếp Hoắc Ngọc Diễn. Mấy người bạn mới đó đều là thuộc hạ của Hoắc Vô Cữu, trước đây không có cơ hội tiếp xúc, cùng nhau uống một bữa rượu, coi như đã quen biết.
Mấy người này tính tình đều thích đi đây đi đó chơi bời, dù mới đến phía nam không lâu, cũng đã mò mẫm hết các địa điểm vui chơi ở thành Lâm An. Nghe họ nói ở chợ phía Tây có một quán nấu rượu cao lương rất ngon, nồng độ cao khỏi bàn, mùi thơm cách nửa dặm cũng ngửi thấy, uống vào miệng lại vừa nồng vừa thơm.
Thật sự khiến Lâu Uyển Quân thèm thuồng.
Vừa hay mấy ngày nay, vì trong thành có nhiều quý nhân, Hoắc Vô Cữu lại thường xuyên đến quân doanh, nên mấy vị tướng lĩnh này đều giữ vững cương vị, không dám đi lung tung.
Trái lại Lâu Uyển Quân thanh nhàn tự do, bèn bị mấy vị tướng lĩnh kia xúi giục, lẻn vào thành mua rượu.
Lâu Uyển Quân lại cực kỳ thích chuyện này, không nói hai lời liền đồng ý.
Chỉ là chợ phía Tây rất lớn, mấy vị tướng lĩnh kia lại lạ nước lạ cái, vị trí cho cũng không chính xác. Lâu Uyển Quân lại không ngại phiền, cứ đi dạo ở chợ phía Tây, men theo mùi thơm để tìm quán đó.
Kết quả, quán rượu còn chưa tìm thấy, nàng đã bị một tràng tiếng đổ vỡ thu hút sự chú ý.
Ở phía trước cách nàng không xa, có mấy người thư sinh, đang vây quanh gì đó, vừa đập vừa phá.
Theo tiếng bọn họ đập thứ gì đó xuống đất, là tiếng loảng xoảng rơi vãi. Một vật gì đó lăn ra từ trong đám người, Lâu Uyển Quân nhìn kỹ, là một cây bút.
“Để ta xem, tài tử Lâm An ta, Nhiếp Tông Nhiếp đại công tử, viết ra toàn thứ gì đây?” Một người cất cao giọng, nói trong đám đông.
Ngay sau đó, hắn ta đọc thứ cầm trên tay bằng giọng điệu quái gở.
“Ái thê Quế Nga, dạo gần đây ta đi vắng, trong nhà có khỏe không? Lúa trong nhà chắc đã đến mùa gặt, ta làm công ở trong thành, không về được, còn phải nhờ nàng và mẹ ta…”
Bỗng nghe thấy trong đám đông có một giọng nói trong trẻo cắt ngang hắn ta.
“Đỗ huynh, đây là thư riêng của người khác, vẫn là không nên công khai thì tốt hơn.” Người kia nói.
“Thư riêng gì chứ, chẳng phải do ngươi viết sao?” Người kia cao giọng nói. “Biết Nhiếp công tử ngươi nghèo mạt rệp, phải ra đây bày sạp viết thư kiếm tiền cho đám dân đen mù chữ này, nhưng cũng không cần tự hạ thấp mình, viết những thứ vớ vẩn này chứ?”
“Thư là viết cho thê tử của hắn đọc, không phải viết cho Đỗ huynh ngươi thưởng lãm.” Giọng nói trong trẻo lại vang lên. “Xin ngươi trả lại thư cho tại hạ.”
“Trả lại cho ngươi? Có bản lĩnh ngươi đến cướp đi? Nhiếp Tông, ngươi dám động vào một ngón tay của ta ở đây, thì ngươi thành kẻ hành hung giữa đường, xem năm sau, ngươi còn có tư cách đi thi hội không?”
Lâu Uyển Quân càng nghe càng cau mày.
Đây là hạng người gì vậy? Công khai đập phá sạp viết thư của người ta giữa đường, còn vu oan giá họa?
Lâu Uyển Quân từ nhỏ đã ghét những chuyện như vậy, xắn tay áo lên, định xông vào đám đông.
Đúng lúc này, bên cạnh có một bà lão giữ nàng lại.
“Cô nương đừng đi!” Bà lão là người bán lót giày, một đôi tay đầy những vết chai sạn thô ráp.
Lâu Uyển Quân quay đầu lại, thấy thế bà lão vội vàng khuyên can: “Vị Đỗ công tử kia, là thiếu gia nhà quan lớn, đã gây sự ở đây mấy lần rồi, không ai dám ra mặt.”
Lâu Uyển Quân nhíu mày: “Vậy tại sao gã lại gây sự?”
Bà lão hạ thấp giọng: “Vị công tử viết thư kia, gia cảnh nghèo khó, nhưng lại đỗ đầu kỳ thi hương. Vị Đỗ công tử này cùng khoá với y, nên sinh lòng đố kỵ.”
Lâu Uyển Quân cười lạnh một tiếng: “Quan lớn gì chứ, ta trái lại muốn gặp thử đây này.”
Mặc kệ gã là con trai quan lớn nào, cứ cho gã là con trai Hoắc Vô Cữu, nàng cũng đánh không nương tay.
Bà lão vội vàng kéo nàng lại: “Cô nương! Đây là tội rơi đầu đó!”
Lâu Uyển Quân vỗ vỗ tay bà, dịu giọng nói: “Bà đừng sợ, con lợi hại hơn gã.”
Nói rồi, nàng quay người lại, xắn tay áo lên, rẽ đám đông ra.
Vị Đỗ công tử kia dẫn theo mấy tên tay sai, lúc này đang làm ầm ĩ. Chỉ thấy sạp viết thư bị đập phá tan hoang, tên công tử kia cầm lá thư trong tay, cứ dí sát vào mặt chàng trai trẻ tuổi viết thư.
Mà chàng trai trẻ tuổi kia, đứng thẳng tại chỗ như cây tùng, hai tay nắm chặt bên hông, mu bàn tay trắng nõn hằn lên gân xanh.
“Ngươi ra tay đi chứ, đến đây, cứ việc nhắm vào thiếu gia ta mà đánh!” Tên Đỗ công tử vẫn tiếp tục la hét.
Lâu Uyển Quân bước nhanh tới, một tay túm lấy cổ áo sau của gã.
Lập tức, người ngã ngựa đổ, dậy lên làn sóng hô hoán xung quanh.
Lâu Uyển Quân lại không rảnh để ý đến những chuyện này. Tên công tử này chẳng qua là một tên thư sinh yếu đuối, trong mắt nàng còn không bằng bao cát ở quân doanh. Nàng một tay xách gã lên, cứ nhằm vào mặt gã mà đánh, đánh cho tên công tử kia mặt mũi bầm dập dễ như trở bàn tay.
Sau đó, nàng vung tay, ném mạnh tên công tử kia vào góc tường.
Đám đông vây xem xung quanh thậm chí còn vang lên những tiếng reo hò nhỏ.
“Kẻ nào, dám ở đây làm càn!” Một tên tay sai bên cạnh vội vàng lớn tiếng hét.
Giây tiếp theo, Lâu Uyển Quân đã túm lấy cổ áo hắn ta.
“Ta đang muốn hỏi các ngươi đây.” Nàng nhếch một bên khóe miệng, lộ ra một nụ cười khoe răng tươi rói. “Để ta nghe xem, cha của các ngươi là quan lớn đến mức nào, dám cho các ngươi làm loạn giữa đường?”
Tên Đỗ công tử bị đánh cho mặt mũi bầm dập lúc này cuối cùng cũng mở mắt ra, lớn tiếng nói: “Ả xấu xí ở đâu ra! Chán sống rồi phải không!”
Nghe thấy ba chữ “ả xấu xí”, Lâu Uyển Quân hít một hơi lạnh, xắn tay áo định xông lên đánh hắn ta một trận nữa.
Nhưng đúng lúc này, có một người giơ tay ngăn nàng lại.
Áo vải thô, đường kim mũi chỉ cũng ẩu tả, nhưng mặc trên người của người nọ lại toát lên vẻ sạch sẽ ngay ngắn khó tả. Bàn tay ngăn trước mặt Lâu Uyển Quân khá trắng trẻo, khiến nàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía chủ nhân của bàn tay đó.
… Đúng là một công tử trẻ tuổi tuấn tú!
Ánh mắt Lâu Uyển Quân khựng lại, không khỏi nhìn kỹ hơn.
Tuấn tú gọn gàng, dáng người cao ráo, mày kiếm mắt sáng lại mang theo chút lạnh lùng, trên người thoang thoảng mùi mực.
Dường như chính là vị công tử tên Nhiếp Tông mà vừa nãy bọn họ nhắc đến.
“Cô nương không cần làm vậy.” Nhiếp Tông lên tiếng, quả nhiên, giọng nói trong trẻo, chính là y. “Người này không dễ chọc, tại hạ tự mình ứng phó là được. Cô nương vẫn nên đi trước đi.”
Lâu Uyển Quân nhìn y, rồi lại nhìn mình.
Quả nhiên, y phục nàng mặc sạch sẽ gọn gàng, trông rất giản dị, căn bản không giống người có quyền thế. Xưa nay nàng cũng không có thói quen khoe khoang, thêm vào đó thường xuyên cưỡi ngựa luyện võ, mặc y phục như này thoải mái hơn.
Nhưng bây giờ, Lâu Uyển Quân lại nảy sinh khát vọng thể hiện bản thân một cách mãnh liệt.
Một công tử bị ức h**p ngoài đường mà vẫn không hề khuất phục, trong thời khắc nguy cấp như vậy vẫn lo lắng liên lụy đến nàng, ai mà không muốn bảo vệ chứ?
Lâu Uyển Quân giơ tay đặt lên cánh tay vị công tử nọ, mỉm cười với y, nói: “Không cần lo.”
Nói rồi, nàng sải bước tiến lên, trước bao nhiêu ánh mắt, đi đến trước mặt tên Đỗ công tử, đá mạnh gã mấy đạp.
Tiếp đó, nàng ngồi xổm xuống xách gã lên, lục soát sạch tiền bạc trên người gã, rồi vung tay, ném cho Nhiếp Tông.
“Đền cho sạp viết thư của ngươi.” Lâu Uyển Quân quay đầu lại nói với Nhiếp Tông. “Cầm lấy đi.”
Xong rồi nàng quay người lại, lớn tiếng nói với tên Đỗ công tử kia.
“Bây giờ, nói cho ta biết cha ngươi là ai đi, để ta mở mang tầm mắt.” Nàng nói.
Khóe miệng tên Đỗ công tử bị đánh sưng vù, lúc này nói chuyện cũng có chút ú ớ, nhưng vẫn lớn tiếng quát: “Cha ta là Thị lang Bộ Công Đỗ Nhân, sao, ngươi cho rằng một đứa giang hồ côn đồ như ngươi có thể đắc tội được sao!”
Lâu Uyển Quân ha ha cười lớn.
“Thật xấu hổ, đúng là ta đắc tội được đấy.” Nàng nói. “Đánh cược không? Hôm nay, cha ngươi và ngươi đều không có kết cục tốt đẹp đâu.”
Nói rồi, nàng ném tên Đỗ công tử xuống đất, đứng dậy.
“Ăn nói ngông cuồng!” Tên Đỗ công tử vẫn ngoan cố.
“Còn ngông cuồng hơn nữa đây.” Lâu Uyển Quân cúi xuống nhìn gã một cái, rồi quay người lại, ánh mắt quét qua mấy tên tay sai của hắn.
“Các ngươi nhớ kỹ cho ta. Ai còn dám gây sự ở đây nữa, thì lần sau đến đánh các ngươi, chính là Lâu Việt. Còn có lần sau nữa, thì đến đánh các ngươi, chính là Hoắc Vô Cữu.”
Vị cô nương trước mặt là ai, người xung quanh không biết, nhưng Lâu Việt Lâu đại tướng quân là ai, Hoắc Vô Cữu là ai, thì không ai không biết.
Xung quanh vang lên một tiếng kinh hô, ngay cả mấy tên tay sai kia cũng bị dọa mềm nhũn chân tay.
Đúng lúc này, một chiếc xe ngựa chạy tới, vội vàng dừng lại bên cạnh.
“Uyển Quân muội muội?” Người trên xe vén rèm lên, trên mặt vừa khéo lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Lâu Uyển Quân quay đầu lại, thoáng chút ngờ ngợ chớp mắt.
Hoắc Ngọc Diễn? Sao hắn lại xuất hiện ở đây?
Trong lúc nhất thời, Lâu Uyển Quân không biết nên gọi hắn là Hoắc đại ca hay là Thái tử điện hạ, thành ra cứ thế lúng túng đứng nguyên tại chỗ.
Mà Hoắc Ngọc Diễn trên xe, ánh mắt lại không dấu vết quét qua mọi người có mặt.
Mấy tên công tử bị đánh thì không cần xem, những người dân vây xem bên cạnh cũng chẳng có gì để nhìn.
Điều đáng chú ý, là vẻ mặt hăng hái, ra tay nghĩa hiệp của Lâu Uyển Quân lúc này, và chàng trai trẻ tuổi mặc y phục rách rưới đang đứng bên cạnh sạp hàng bị đập phá kia.
Dáng người cao ráo, thẳng tắp, tướng mạo… cũng cực kỳ xuất chúng.
Vẻ mặt Hoắc Ngọc Diễn tối sầm lại.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 114
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 114
