Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 115


Chương 115


Ánh mắt Hoắc Ngọc Diễn dừng lại trên người chàng trai trẻ kia một lát, rồi lại dời đi như không có chuyện gì.


Hắn nhìn về phía Lâu Uyển Quân, vẻ mặt dịu dàng, mỉm cười: “Người phía trước là ai, đáng để muội nổi giận như vậy?”


Nói xong, hắn vén rèm xe lên, ra vẻ muốn xuống xe. Thái giám ngồi bên ngoài vội vàng đứng dậy, loay hoay một hồi, đặt bệ đỡ xuống, dìu hắn xuống xe ngựa.


Lâu Uyển Quân đành phải buông tên tiểu tốt trong tay ra, tiến lên nghênh đón.


“Cũng không có gì.” Nàng cười cười, tùy tiện nói. “Chỉ là vừa hay đi ngang qua đây, thấy có mấy tên con cháu nhà quan cậy thế h**p người, ta bèn lo chuyện bao đồng.”


Hoắc Ngọc Diễn nghe vậy, nghiêng đầu nhìn nàng, trên mặt lại toát theo vẻ cưng chiều, giơ tay vuốt tóc Lâu Uyển Quân: “Muội muội xưa nay vẫn là người ghét cái ác như vậy.”


Trong giọng hắn tràn đầy ý cười bất đắc dĩ, nghe ra có chút mập mờ. Những người khác đều không chú ý, khi Hoắc Ngọc Diễn nói ra lời này, ánh mắt lại khẽ liếc, như vô tình hay cố ý nhìn thoáng qua chàng trai trẻ đang đứng thẳng tắp kia.


Chỉ thấy chàng trai kia mắt không hề nhìn đến, đứng thẳng người nghiêm chỉnh.


Hoắc Ngọc Diễn thầm cười lạnh.


Loại người giả vờ giả vịt này, hắn thấy nhiều rồi.


Mà Lâu Uyển Quân hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt của hắn, chỉ vì câu nói có giọng điệu hơi kỳ lạ kia của hắn, mà không thoải mái gãi gãi tai.


Sao Hoắc Ngọc Diễn dạo này nói chuyện càng ngày càng nhão nhoét vậy nhỉ? Nàng nghĩ bụng.


Nghĩ như vậy, nàng cũng không muốn đứng chôn chân ở nơi náo nhiệt này với Hoắc Ngọc Diễn nữa. Nàng ngẩng đầu nhìn Hoắc Ngọc Diễn, chuyển chủ đề nói: “Còn chưa hỏi, Thái… Hoắc đại ca, sao huynh lại đến đây?”


Hoắc Ngọc Diễn cười khẽ nói: “Cũng không có gì, chỉ là thấy từ khi đến Lâm An, còn chưa đi dạo lần nào. Hôm nay vừa hay rảnh rỗi, bèn ra ngoài đi dạo.”


Lâu Uyển Quân cười trả, nói: “Vậy đúng là trùng hợp.”


Nói xong, nàng đẩy đẩy Hoắc Ngọc Diễn, nói: “Bên này không còn chuyện gì nữa, Hoắc đại ca cứ tiếp tục đi dạo đi.”


Dứt lời, nàng quay đầu nhìn về phía thư sinh đang đứng thẳng người kia.


Nàng đã cứu người, chi bằng giúp cho trót. Vừa rồi nghe tên nhóc họ Đỗ nói vị công tử này gia cảnh nghèo khó, lại còn phải đi thi, chi bằng giúp đỡ y một chút, cũng đỡ cho y sau này chịu thêm nhục nhã.


Nhưng, còn chưa đợi nàng cân nhắc câu chữ xong, Hoắc Ngọc Diễn sau lưng nàng đã không vui nhíu mày, nhìn về phía Nhiếp Tông.



Sao chứ, nàng vội đuổi hắn đi, lại muốn ở lại nói chuyện với tên thư sinh nghèo hèn kia?


Hoắc Ngọc Diễn lập tức cười nói: “Nếu muội muội không có việc gì, chi bằng cùng ta đi dạo?”


Lâu Uyển Quân nghe thấy lời này, lập tức rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.


Nếu phải cùng đi dạo với Hoắc Ngọc Diễn, đương nhiên là nàng không muốn. Tuy dáng vẻ của Hoắc Ngọc Diễn quả thật rất tuấn tú, nhưng cứ dùng dà dùng dằng, luôn có thể khiến người ta nổi hết cả da gà, làm Lâu Uyển Quân cảm thấy còn không bằng tìm một tên thư sinh cổ hủ đánh cờ ngâm thơ cho sảng khoái.


Nhưng… chẳng lẽ lại nói với hắn, mình muốn đi mua rượu?


Cũng không biết tại sao, nàng luôn cảm thấy, chỉ cần mình nói ra lời này, Hoắc Ngọc Diễn nhất định sẽ đề nghị cùng nàng đi tìm, việc vui vẻ như mua rượu cũng sẽ thành tra tấn.


Lâu Uyển Quân tuyệt đối không muốn làm vậy.


Nghĩ như vậy, nàng có chút tiếc nuối nhìn thư sinh kia một cái.


Thôi vậy, dù muốn làm việc tốt, cũng đợi lần sau rồi làm tiếp vậy, bây giờ bản thân nào còn đang kẹt trong hố lửa, tự lo không xong đây này.


Lâu Uyển Quân quay đầu lại, cười một cách gượng gạo với Hoắc Ngọc Diễn.


“Không khéo rồi.” Nàng nói. “Vừa nãy là ta lén trốn khỏi quân doanh, giờ đã đến giờ rồi, cha ta sắp đi kiểm tra doanh trại, ta phải nhanh chóng chuồn về, không để ông ấy phát hiện.”


Vẻ mặt Hoắc Ngọc Diễn tối sầm lại, đang định nói gì đó, thì thấy Lâu Uyển Quân vội vàng vẫy tay với hắn, nói: “Ta đi đây!” Vừa dứt lời đã đẩy đám đông bước nhanh ra ngoài.


Đi được hai bước, bỗng nàng lại dừng lại, xoay người.


“Sau này ngươi còn bày sạp ở đây không?” Nàng nhìn về phía Nhiếp Tông.


Nhiếp Tông thoáng khựng lại rồi nói: “Có.”


Lâu Uyển Quân cười rạng rỡ.


“Vậy thì tốt!” Nàng nói.


Nói xong, nàng vẫy tay chào Hoắc Ngọc Diễn, đi thẳng.


Hoắc Ngọc Diễn nhìn bóng lưng nàng, đôi mắt ánh lên chút u ám.


Hắn nhạy bén như vậy, sao lại không nhìn ra manh mối? Vừa rồi dáng vẻ thấy việc nghĩa hăng hái ra tay của Lâu Uyển Quân trông nhàn nhã như vậy, chưa kể lúc quay qua quay lại nhìn ngó thư sinh kia, chẳng thấy nàng vội vàng chút nào.


Chỉ khi hắn mời nàng cùng đi dạo, nàng mới đột nhiên có việc gấp.



Mấy ngày trước thái độ của Lâu Uyển Quân không phải như vậy. Sự thay đổi này xuất hiện, đương nhiên cũng là vì có một người khác xuất hiện.


Mà người khác này, chính là người mà ngay cả khi đi, nàng vẫn còn nhung nhớ.


Ánh mắt Hoắc Ngọc Diễn thoáng khựng lại, đôi mắt mang theo ý cười khó dò mà liếc qua người thư sinh kia một cái.



Sáng sớm hôm đó, Giang Tùy Châu không dậy nổi để đến Ngự Thư Phòng.


Anh đương nhiên không thể đi được. Không thể coi thường sói vừa mới được ăn thịt, cuối cùng mãi đến khi trời sáng anh mới được chợp mắt như mong muốn, đương nhiên không cách nào đến Ngự Thư Phòng để đấu trí đấu dũng với Hoắc Ngọc Diễn được. Trái lại Hoắc Vô Cữu thì tinh thần sảng khoái vô cùng.


Sau khi Giang Tùy Châu chợp mắt, mang máng nghe thấy tiếng Hoắc Vô Cữu đứng dậy. Anh khẽ nhúc nhích, thì cảm thấy Hoắc Vô Cữu cúi người xuống, hôn nhẹ lên khóe môi anh.


“Ngươi ngủ trước đi.” Giọng Hoắc Vô Cữu khàn khàn. “Ta đi làm chút việc.”


Cái giọng điệu này, cứ như Giang Tùy Châu muốn giữ y lại lắm ấy.


Giang Tùy Châu mệt vô cùng, chỉ thầm mắng y trong lòng, rồi quay đầu đi, chìm vào giấc ngủ.


Hoắc Vô Cữu rung giọng cười khẽ, lại cúi người xuống hôn nhẹ anh một cái, mới thắt đai lưng lại đàng hoàng, đứng dậy.


Việc hắn phải đi làm lúc này, cũng là giúp Giang Tùy Châu làm.


Hắn biết Giang Tùy Châu nhớ nhung mấy quyển tấu chương trong Ngự Thư Phòng, trong lòng có chuyện, đương nhiên sẽ ngủ không ngon.


Vì vậy, khi trời vừa tờ mờ sáng, Hoắc Vô Cữu vội vàng ra ngoài, dọn hết tấu chương trong Ngự Thư Phòng mang đi.


Sau khi y mang tấu chương đi, thì thúc ngựa nhanh chóng ra khỏi thành, trở về quân doanh, đối chiếu từng quyển một theo danh sách của Giang Tùy Châu.


Những văn thư bổ nhiệm này, đều là Hoắc Ngọc Diễn soạn thảo dưới sự giám sát của Giang Tùy Châu, chỉ cần ký tên đóng dấu là có hiệu lực. Bây giờ Giang Tùy Châu không đến Ngự Thư Phòng được, tuyệt đối không thể để những tấu chương này rơi vào tay Hoắc Ngọc Diễn, nếu không rất dễ sinh chuyện.


Sau khi Hoắc Vô Cữu lần lượt kiểm tra xong, thì vung bút ký tên rồi đóng ấn của mình vào.


Dù sao, quyền bổ nhiệm những quan chức này, là thánh chỉ của Chiêu Nguyên Đế ban cho y. Bây giờ Hoắc Ngọc Diễn ở đây, tuy rằng y nghe theo lệnh Hoắc Ngọc Diễn là bổn phận, nhưng tự quyết định trong những việc như thế này, cũng không tính là vượt quyền.


Đợi đến khi xử lý xong những tấu chương này, trời đã gần sáng rồi.


Ngay vào lúc này Hoắc Vô Cữu đá văng cửa doanh trướng của Lâu Việt, nhét hết những tấu chương này vào tay Lâu Việt.


“Cầm lấy, đến dịch quán nơi họ ở, sắp xếp đàng hoàng cho từng người.” Y nói. “Chỉ cần nói là ý chỉ của ta, nếu có gì không hiểu, tự đi hỏi Tề Mân.”



Bấy giờ Lâu Việt đang say giấc, vừa ngẩng mắt thì thấy ngay một đống tấu chương, và Hoắc Vô Cữu với đôi mắt thâm quầng.


Lâu Việt nghi ngờ lật ra quyển trên cùng, thấy đó vậy mà là văn thư bổ nhiệm quan chức, con dấu lớn đóng trên đó, rõ ràng là của Hoắc Vô Cữu.


Lâu Việt ngớ người.


“Chuyện này…” Chuyện lớn như vậy, làm qua loa thế này ổn chứ?


Ông nghe Hoắc Vô Cữu nói: “Phải nhanh, càng nhanh càng tốt, hiểu chưa?”


Lâu Việt hiểu rồi, đây không phải là qua loa, mà là vô cùng khẩn cấp.


“Rõ!” Lâu Việt vội vàng trả lời.


Như vậy, đợi đến khi văn thư được phát đến tay các quan viên, thì chuyện này coi như đã định đoạt, không còn đường xoay xở nữa. Hoắc Vô Cữu giao cho Lâu Việt, thì yên tâm, xoay người rời đi.


Y lại cưỡi ngựa chiến, phi như bay về cung.


Giang Tùy Châu đang ngủ say trong cung. Đêm hôm trước anh mệt rũ rượi, lúc này chỉ cảm thấy xương cốt cả người như rã rời. Khi Hoắc Vô Cữu đi vào, thì thấy Giang Tùy Châu đang ngủ say, chỗ chăn mỏng không che được, còn có những vết đỏ mờ ám rõ ràng.


Hoắc Vô Cữu ngồi xổm xuống bên giường, như thể cuối cùng đã có được một thứ trân bảo hiếm có, ghé sát mép giường, nhìn Giang Tùy Châu mà cười.


Trong tiếng cười có chút ngốc nghếch.


Giang Tùy Châu bị tiếng động của y đánh thức, khẽ nhúc nhích, ngay sau đó liền phát ra một tiếng r*n r* nhỏ không thoải mái.


Hoắc Vô Cữu căng cứng người, vội vàng đứng dậy.


Đêm qua chỉ lo giày vò, người như phát điên, thật sự làm hơi quá. Hoắc Vô Cữu lúc này có chút đau lòng muộn màng, nhưng trong sự đau lòng này lại trộn lẫn vài phần quyến luyến sâu đậm, thúc giục y trèo lên giường, ôm Giang Tùy Châu vào lòng một cách trân trọng.


Giang Tùy Châu nhăn mày trong lòng y, mơ mơ màng màng mà lầm bầm.


“Sao lạnh thế…” Anh rù rì.


Bấy giờ Hoắc Vô Cữu mới chú ý. Y cưỡi ngựa đi đi về về, lúc đi trời còn tối, thấm đẫm sương mai. Y không cảm thấy lạnh lắm, nhưng lúc này vùi trong chăn ấm, trái lại càng làm nổi bật hơi lạnh thấu xương tỏa ra từ y.


Hoắc Vô Cữu vội vàng lùi ra một chút, cũng không kịp xuống giường, ở trong chăn loay hoay cởi vội áo ngoài, rồi lại lần nữa sáp tới ôm Giang Tùy Châu vào lòng.


Lần này thứ chào đón Giang Tùy Châu, là một lồng ngực ấm áp rắn chắc.


Hơi ấm của lồng ngực này quá quen thuộc, giống như tổ chim, vừa vặn và ấm áp. Giang Tùy Châu đón lấy cái ôm đó, vô thức dựa sát vào lòng y, hơi thở ấm áp, lập tức hòa quyện với hơi ấm tỏa ra từ làn da kia.



Y cúi đầu xuống, trông thấy Giang Tùy Châu đang ngủ say trong lòng y. Y vòng tay ôm chặt hơn, bỗng cảm thấy sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ và một buổi sáng bận rộn, đồng loạt ập đến theo hơi nóng cuốn hút trong chăn.


Sự mệt mỏi uể oải này, chỉ có khi y ở bên Giang Tùy Châu mới có. Khi ở trong quân doanh, y chỉ biết sự mệt mỏi này là một điểm yếu chết người, cho nên dù nghỉ ngơi trong quân doanh, y cũng đều gối đầu lên vũ khí, dù ngủ, cũng giữ vững cảnh giác.


Nhưng bây giờ thì khác rồi.


Không ai có thể giữ được lý trí và cảnh giác trong chốn êm đềm, chỉ muốn vùi đầu vào, ôm chặt người đó, ngủ một giấc thật say đến trời đất tối tăm.


Y nghĩ vậy, cũng làm vậy.


Y siết chặt cánh tay hơn, chợt nghe thấy tiếng thì thầm của người trong lòng.


“… Hoắc Vô Cữu.”


Hoắc Vô Cữu giật mình, tưởng rằng do mình ôm chặt quá, làm Giang Tùy Châu tỉnh giấc.


“Ừ?” Hắn vội vàng đáp lời, cúi đầu xuống, thì thấy Giang Tùy Châu trong lòng vẫn đang ngủ, nhắm mắt, chỉ có hàng mi khẽ run rẩy.


Thì ra là đang nói mớ.


Trong mơ còn gọi tên y nữa sao? Hoắc Vô Cữu khẽ cười, chỉ cảm thấy trái tim mình như tan chảy bởi tiếng gọi khẽ đó.


Bỗng nghe Giang Tùy Châu rù rì tiếp.


“… Đồ khốn chết tiệt.”


Thì ra trong mơ gọi y, là để mắng y sao?


Tiếng cười của Hoắc Vô Cữu khựng ngang.


Sau đó, y cười càng vui hơn, ngay cả lồng ngực cũng rung lên nhè nhẹ.


“Ừ, ta khốn khiếp, ta rất rất khốn khiếp.”


Y đáp lời, cúi đầu hôn nhẹ lên trán Giang Tùy Châu, rồi nhắm mắt lại.


Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời tươi sáng, các cung nhân đi tới đi lui bận rộn.


Tuy nhiên, cửa chính điện lại vẫn luôn đóng chặt, đóng mãi đến khi mặt trời lên cao ba sào, tiếng ve kêu dần dần râm rang ngoài cửa sổ.



Tác giả có lời muốn nói: Đêm xuân tươi đẹp sao quá ngắn ngủi, mặt trời đã lên cao rồi —


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 115
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...