Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 116
Chương 116
Ngày Giang Tùy Châu tỉnh dậy, đã quá trưa rồi. Ánh nắng rực rỡ bên ngoài xuyên qua lớp cửa sổ và màn che, dịu dàng chiếu lên giường anh.
Anh vừa mở mắt ra, đã bị ánh nắng chói mắt đến phải nhắn mày. Anh khẽ động đậy người, đang định ngồi dậy, thì cảm thấy một cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy eo, ghìm anh tại chỗ.
Ngay sau đó, anh nghe thấy giọng Hoắc Vô Cữu.
“Dậy rồi?” Mang theo ý cười, ung dung, như một con sói no đủ đang nằm phục bên cạnh anh.
Giang Tùy Châu khẽ ừ một tiếng, đang định lên tiếng, lại phát hiện giọng mình khàn đặc.
Anh ngẩng mắt lạnh lùng liếc nhìn Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu thấy vậy, cười phá lên, tiếng cười vui vẻ xuyên qua lồng ngực y, truyền đến người Giang Tùy Châu.
… Tên khốn này!
Đêm qua bảo y dừng lại thế nào cũng không nghe, cứ như một con sói đói khát lâu ngày, cũng không biết là do rượu thuốc của Hoắc Ngọc Diễn, hay là do bản thân Hoắc Vô Cữu kìm nén quá lâu.
Tóm lại, thật là muốn giày vò anh đến chết.
Nghe Hoắc Vô Cữu cười như vậy, vành tai Giang Tùy Châu không khỏi nóng lên, thêm vào lồng ngực rắn chắc ấm áp dán sát bên người anh, khiến anh vừa xấu hổ vừa tức giận, giơ tay muốn đẩy Hoắc Vô Cữu ra xa một chút.
Nhưng anh vừa nhúc nhích, thì đụng đến chỗ bị sưng đỏ, cùng với kinh mạch đau nhức, đồng loạt phát tác, đau đến anh hít một hơi, tay cũng mất sức.
Hoắc Vô Cữu cười càng vui hơn, thậm chí còn táo tợn làm tới, cúi xuống ôm Giang Tùy Châu vào lòng, rồi hôn anh như chó gặm xương.
Lúc này, Giang Tùy Châu bất chấp cả cổ họng khản đặc của mình.
“Đừng có làm loạn, không cho phép ngươi làm loạn nữa!” Anh vội nói.
Hoắc Vô Cữu ôm chặt cứng, anh căn bản không có chỗ nào để trốn, chỉ nghe Hoắc Vô Cữu khẽ ậm ừ, miệng thì nói “không làm loạn, không làm loạn”, nhưng tay thì ôm chặt eo anh, vừa hôn vừa vùi đầu vào hõm vai anh.
Giang Tùy Châu lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng, cái gì gọi là người là dao thớt, ta là thịt cá.
Anh đẩy không ra, trái lại để cho đốt lửa cả mình và Hoắc Vô Cữu. Lúc mới khai trai đương nhiên là khác với ngày thường, bị bản năng điều khiến, nếu không, cũng sẽ không có người sau khi đói khát quá độ, lại cố nhồi nhét đến chết.
Cơ thể Hoắc Vô Cữu trẻ khỏe, trải qua bao trận mạc, đương nhiên sẽ không tự nhồi nhét bản thân đến chết, nhưng Giang Tùy Châu thì không dám chắc.
“Hoắc Vô Cữu!” Anh đành phải nghiêm giọng, khẽ quát.
Động tác của Hoắc Vô Cữu khựng lại.
Chó lớn thích quậy phá xưa nay đều là vì được cưng chiều mà kiêu ngạo, mới dám càn rỡ như vậy. Nhưng nếu chủ nhân thật sự nghiêm mặt, thì chó lớn đương nhiên không dám làm càn nữa, thậm chí còn phải vẫy vẫy đuôi, để thể hiện bản thân không có ác ý.
Hoắc Vô Cữu khựng lại một chút, ngẩng đầu lên, đặt lên môi Giang Tùy Châu một nụ hôn ướt át.
“Ghẹo ngươi thôi.” Y nói. “Không muốn giày vò ngươi nữa.”
Nếu lúc này y không ghim chặt Giang Tùy Châu dưới thân, e rằng lời này còn đôi chút đáng tin.
Giang Tùy Châu im lặng nhìn y, thì thấy Hoắc Vô Cữu xám xịt lật người xuống khỏi anh, rồi lại ôm anh vào lòng.
“Được rồi, không ghẹo ngươi nữa.” Hoắc Vô Cữu nhận thua.
Giang Tùy Châu thôi không nhìn nữa, nhỏ giọng nói thêm: “Sau này không được đi uống rượu ở chỗ Hoắc Ngọc Diễn nữa.”
Hoắc Vô Cữu nghe vậy thì nghĩ thầm trong bụng, dù sao cũng đến bước này rồi, sau này uống hay không uống rượu thì có gì khác biệt?
Có điều, lời này đương nhiên là không thể nói ra được.
Y ngoan ngoãn gật đầu với Giang Tùy Châu: “Chắc chắn không uống nữa. Hôm qua là ta không biết, nếu biết trước, ta nhất định không đụng vào.”
Giang Tùy Châu cũng không trả lời, chỉ giơ tay lên, kéo bàn tay hư hỏng đang v**t v* eo anh ra.
“Sao ngươi chưa ra ngoài?” Anh lại hỏi.
Hoắc Vô Cữu nghĩ bụng, đương nhiên là vì chỉ muốn ở bên ngươi rồi.
Nhưng những lời uỷ mị như vậy hắn tuyệt đối không nói ra được. Y nghiêm mặt lại, nói ngắn gọn: “Trong quân vốn cũng không có việc gì, sáng sớm nay ta đã đi phê duyệt hết những văn thư ở Ngự Thư Phòng, bảo Lâu Việt đi phát, rồi về.”
Giang Tùy Châu ngẩn người: “Văn thư đã phát đi rồi?”
Hoắc Vô Cữu khẽ ừ một tiếng: “Hôm qua chẳng phải ngươi cũng nói, hoàn thành gần xong rồi sao? Còn một số việc cuối cùng, ta bèn mang mấy quyển của ngươi đi, bổ sung hết rồi.”
Giang Tùy Châu ngớ người, ngẩng đầu nhìn Hoắc Vô Cữu.
Lúc này y đang ngồi tựa lưng, ánh nắng ấm áp xuyên qua màn che, chiếu lên lồng ngực tr*n tr** của y.
Trên đó loáng thoáng có vài vết thương mới cũ, in hằn trên lồng ngực rắn chắc. Vết rõ ràng nhất, ngang qua xương quai xanh, kéo dài đến tận bả vai hắn. Vết thương đó trông rất cũ rồi, bây giờ chỉ còn lại dấu vết đã lành, nhưng trông vẫn rất sâu, như có thể chém đứt cả xương.
Anh đã thấy vết thương đó từ lâu rồi, đặc biệt là đêm qua càng rõ hơn. Trong ánh sáng mỏng manh của đêm tối, trên người Hoắc Vô Cữu lại phủ một lớp mồ hôi mỏng, mồ hôi phủ lên người Hoắc Vô Cữu một lớp nước, khiến vết sẹo ở hõm xương quai xanh đặc biệt nổi bật.
Nhất là khi giọt mồ hôi chảy qua, giống như một hình xăm hung thú khắc trên người Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu đợi cả buổi lại không nhận được lời khen, cúi đầu nhìn xuống, trông thấy Giang Tùy Châu đang nhìn vết thương của y đến ngẩn ngơ.
Hoắc Vô Cữu rũ mắt nhìn vết thương đó, hỏi: “Sao vậy?”
Giang Tùy Châu thoáng khựng lại, không nói gì.
Trái lại Hoắc Vô Cữu cười nói: “Đau lòng à? Không sao đâu, ngươi xem này, lành rồi.”
Nói xong, y nắm lấy tay Giang Tùy Châu, kéo đến xương quai xanh của mình, dẫn dắt anh sờ lên vết sẹo lồi đó.
“Đây là bị thương lúc nào vậy?” Giang Tùy Châu không khỏi hỏi.
Hoắc Vô Cữu trả lời một cách bâng quơ: “Chính là trận chiến Tầm Dương đó. Nhát dao này chém rất mạnh, nhưng cũng may là bị lúc sắp thắng, nếu không e rằng sẽ rất phiền phức.”
Vết sẹo lồi lên chạm vào đầu ngón tay Giang Tùy Châu. Lúc này nơi đó chỉ còn lại cảm giác ấm áp mềm mại của da thịt đã lành, chắc hẳn lúc bị thương, máu chảy ra có thể thấm ướt cả quần áo.
“Sắp thắng rồi, sao còn bị thương được?” Giang Tùy Châu khó hiểu hỏi.
Hoắc Vô Cữu khựng lại một chút, mãi không nói gì.
Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn y, thì thấy y rũ mắt xuống, nhạt giọng nói: “Cũng không có gì. Lúc đó vừa tìm được Hoắc Ngọc Diễn, hắn bị thương nặng, bất tỉnh nhân sự rồi. Trong đống xác chết có một tên địch nhảy lên tập kích hắn, lúc đó ta không kịp nghĩ, đỡ thay cho hắn.”
Giang Tùy Châu nghe thấy lời này, nhất thời sững người.
Anh nhìn Hoắc Vô Cữu, thì thấy y cười như không có chuyện gì: “Sớm biết có ngày hôm nay, ta đã không đỡ nhát đó rồi, đỡ phải tự tìm cho mình nhiều phiền phức như vậy.”
Giọng y nhẹ nhàng, Giang Tùy Châu lại biết, y đang che giấu cảm xúc.
Anh không nói được lời an ủi nào, im lặng một lát, tay nhẹ nhàng v**t v* vết sẹo của Hoắc Vô Cữu.
“Cũng không có gì.” Giang Tùy Châu dịu dàng nói. “Lúc đó hắn là người thân nhất của ngươi, ngươi cứu hắn cũng không có gì sai, huống chi… cũng rất đẹp.”
Ánh mắt Hoắc Vô Cữu tối sầm lại.
Giang Tùy Châu đương nhiên không biết, da thịt mới mọc trên vết sẹo, bao giờ cũng mềm hơn da thịt ban đầu, cho nên cũng nhạy cảm hơn nhiều.
Giây tiếp theo, Hoắc Vô Cữu nắm chặt lấy tay anh.
“Lần này là ngươi chọc ta rồi.” Hoắc Vô Cữu cúi đầu xuống, khẽ nói.
Giang Tùy Châu ngẩn ra: “Gì cơ?”
Tuy nhiên, Hoắc Vô Cữu không trả lời.
Mà đáp lại anh, là sự xoay chuyển trời đất đột ngột, và thân thể ấm áp đè lên người anh.
Giang Tùy Châu có thể cảm nhận rõ ràng một nơi nóng bỏng cứng rắn mà mọi người đều hiểu nhưng không thể nói, đang ghì chặt vào anh.
Giây tiếp theo, nụ hôn đã ập xuống như vũ bão.
Nhưng đúng lúc này, cửa bên ngoài bị người ta xô mạnh, đột ngột mở ra.
Màn che giường tầng tầng lớp lớp, không nhìn thấy người bên ngoài là ai, nhưng sau một tràng tiếng bước chân vội vã, giọng Ngụy Khải vang lên.
“Tướng quân, không hay, xảy ra chuyện lớn rồi!”
Nụ hôn đột ngột dừng lại.
Giang Tùy Châu cảm thấy, Hoắc Vô Cữu dừng lại, không nói gì, nhưng lại th* d*c vài hơi nặng nề.
Ngay giây sau, giọng nói thấp thoáng sự tức giận, xuyên qua màn chè, truyền đến tai Ngụy Khải.
“Sao, ai chết rồi à?”
Nghiến răng nghiến lợi, mang theo hơi thở nặng nề.
Ngụy Khải run cả người, căng sống lưng.
Trong đầu hắn trống rỗng, chỉ còn lại một ý nghĩ.
Tiêu rồi.
Mặt trời treo cao, không một gợn mây, là thời tiết tốt hiếm thấy ở thành Lâm An.
Giữa trưa, đúng là thời điểm nóng nhất trong ngày. Tiếng ve kêu râm ran liên hồi, ngay cả dưới bóng cây mát mẻ hơn, cũng vì tiếng ve ồn ào mà lộ ra vài phần oi bức.
Trong một con hẻm nhỏ dân cư bên cạnh chợ phía Tây thành Lâm An, loáng thoáng truyền ra tiếng đập phá.
Cửa một căn nhà dân đơn sơ ở trong hẻm mở toang, tiếng đập phá chính là từ bên trong truyền ra. Chẳng mấy chốc, có người dùng tấm vải rách gói ghém một số đồ đạc lộn xộn, ném cả gói đồ vật đó ra con đường đất bên ngoài cửa.
Ngay thì, tấm vải bung ra, bên trong là một số đồ vật đơn sơ. Trong đó có hai chiếc bình gốm cũ, vỡ tan ngay trên mặt đất, mảnh vỡ văng tung tóe.
Sau đó, thì có hai người bị đẩy ra ngoài một cách thô bạo.
Người phía trước dáng người cao ráo thẳng tắp, mặc một bộ quần áo vải thô cũ kỹ, nhìn thoáng qua, chính là thư sinh hôm nay bị đập phá sạp hàng ở chợ phía Tây, tên là Nhiếp Tông.
Y nhanh chóng đứng vững, rồi đỡ lấy bà lão suýt chút nữa ngã xuống đất ở phía sau.
Y quay đầu lại, thì thấy bảy tám tên côn đồ vừa rồi đập phá nhà y, theo tên cầm đầu đi ra.
“Các vị quan gia, tiểu nhân không biết phạm tội gì, còn xin các vị quan gia tha cho…”
Bà lão hai mắt đục ngầu, ánh mắt trống rỗng, chỉ lo cúi đầu hành lễ về phía phát ra âm thanh.
Tên côn đồ cầm đầu khạc một tiếng.
“Quan gia gì? Bà già, cái tên ẻo lả nhà bà, chọc vào không chỉ là quan gia đâu.”
Nói xong, gã bước lên trước, giơ tay xô mạnh Nhiếp Tông một cái.
Nhiếp Tông lùi lại một bước, trông thấy bà lão mù bên cạnh mò mẫm muốn tiến lên đỡ y. Đến lúc này, Nhiếp Tông vừa rồi vẫn im lặng mới khẽ lên tiếng: “Con không sao, bà.”
Chợt nghe tên côn đồ cầm đầu lại lên tiếng.
“Thằng nhóc, nhớ kỹ cho tao. Cái sạp rách nát ở chợ phía Tây đó, chắc chắn mày đừng hòng quay lại nữa. Cái nhà này của mày, cũng không được phép ở nữa. Vị gia bên trên kia đã lên tiếng rồi, còn để tụi tao thấy mày ở Lâm An này, thằng nhóc, cái mạng rẻ rúng của mày và bà già này, đừng có mà mơ giữ được.”
Bà lão nghe vậy thì sốt ruột, vội vàng tiến lên nói nhanh: “Quan gia, đây là sản nghiệp mấy đời tổ tiên của tiểu nhân, chuyện này…”
Tên côn đồ lại không đoái hoài đến bà ta, ngược lại bước lên trước, cười lạnh đánh giá Nhiếp Tông một cái.
“Thằng nhóc, không phải cô nương nào mày cũng dụ dỗ được đâu.”
Tên đó cười một cách quái gở, phất tay, dẫn theo đám côn đồ, lũ lượt rời đi.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 116
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 116
