Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 98


Chương 98


Giang Tùy Châu rõ ràng cảm nhận được mấy ngày nay Hoắc Vô Cữu mệt mỏi.


Y chưa bao giờ nhắc đến, nhưng y sẽ đến chỗ của Giang Tùy Châu như thường lệ sau khi hoàn thành công việc tại triều đình, nhất quyết muốn tự mình xem Giang Tùy Châu hồi phục như thế nào, rồi ở lại với Giang Tùy Châu cho đến khi anh ngủ thiếp đi.


Sắc mặt y vẫn như mọi ngày, nhưng quầng thâm dưới mắt càng ngày càng sậm.


Mỗi lần Giang Tùy Châu định mở miệng hỏi đều bị Hoắc Vô Cữu lấy lệ cho qua, chỉ nói với anh không sao cả.


Anh bèn không có cách nào để hỏi.


Cứ thế qua mấy ngày, Giang Tùy Châu hồi phục không tệ, dần dần có thể bước xuống giường đi lại.


Vết thương trên người đã đóng vảy, càng ngày càng khỏe. Chưa kể Lý Trường Ninh có y thuật xuất sắc, thấy vết thương của anh ổn ổn rồi bèn thêm mấy vị thuốc bổ sung khí huyết, điều dưỡng gân cốt từ bên trong.


Nhưng Hoắc Vô Cữu vẫn không yên tâm.


Trông thấy Giang Tùy Châu xuống giường đi lại, y như lâm đại địch, cả người căng cứng, cứ chốc chốc lại muốn đỡ anh về lại giường.


Ngụy Khải đứng kế bên không nỡ nhìn thẳng.


Bản thân tướng quân của họ chỉ cần không cụt tay cụt chân, thì vết thương có nặng tới đâu chăng nữa vẫn lì lợm tới cùng. Chính y vậy, thuộc hạ dưới quyền cũng vậy, chưa từng thấy y cẩn thận e dè như lúc này đây.


Đúng thật, một chữ tình, có thể thay đổi tính tình của một người nhất.


Mấy ngày qua, dù không nói gì nhưng Giang Tùy Châu vẫn lẳng lặng quan sát trạng thái của Hoắc Vô Cữu.


Y biết Hoắc Vô Cữu hiếu thắng mạnh miệng, lại có sức chịu đựng hơn người, dù đến thời khắc không thể chịu đựng được nữa, y cũng quyết không tỏ ra yếu thế. Huống hồ, anh đang bị thương, Hoắc Vô Cữu quan tâm anh từng li từng tí, đương nhiên y phải giấu kỹ những việc mà anh buộc phải đối đầu.


Nhưng Giang Tùy Châu lại không muốn bỏ mặc y.


Hoắc Vô Cữu của ngày trước phải cậy mạnh như vậy, là do y chỉ có một thân một mình. Ai nấy đều xưng y là chiến thần kiên cường bất khuất, ai cũng dựa dẫm y, thành ra y không thể dựa dẫm ai, chỉ có thể tự mình chèo chống.


Nhưng mà nay đâu như xưa nữa.


Giang Tùy Châu im im chờ rồi chờ, mãi đến ngày hôm nay.


Buổi sáng sau khi Hoắc Vô Cữu đi, anh uống thuốc do Lý Trường Ninh bưng đến, cảm giác tinh thần khỏe khoắn, người cũng nhẹ nhàng, bèn bước xuống giường, đi dạo một vòng bên ngoài điện.


Nơi anh ở hiện tại nằm ở ngay phía sau tẩm cung cũ của Hậu chủ, đáng lẽ là cung điện thuộc về sủng phi, chẳng qua do Hậu chủ là người công bằng, cho nên vẫn bỏ trống đến nay.


Cảnh trí trong vườn rất đẹp, Mạnh Tiềm Sơn đi kế bên còn cười hí hửng nói cho anh hay, hiện giờ Hoắc tướng quân đang ngụ ở thiên viện, mỗi ngày đều về lại đây.



Nó nói đến hứng chí, mặt mày sáng rỡ, Giang Tùy Châu chỉ cười khẽ nhìn nó rồi thôi, không đáp lại.


Anh ngước mắt nhìn về phía xa, cảnh sắc cung uyển thay đổi theo từng bước chân, tăng thêm sự sống cho tầng tầng lớp lớp cung vàng điện ngọc.


Hôm nay, anh đi ra ngoài không phải vì ngắm cảnh.


Anh chỉ muốn thử xem, mình đã hồi phục đến đâu rồi, có thể đi được bao xa.


Kết quả phép thử lần này khiến anh khá hài lòng.


Anh đứng ngoài hiên một hồi rồi trở về phòng, đợi đến khi màn đêm buông xuống.


Đã sắp sang canh hai, Hoắc Vô Cữu lại vẫn chưa về. Thường ngày, vào giờ này, y đã lủi vào cung của Giang Tùy Châu rồi, xem chừng hôm nay gặp phải phiền toái gì rồi.


Giang Tùy Châu lẳng lặng ngồi đấy đợi rồi đợi, được một lúc thì đứng lên.


Thấy anh xuống giường, Mạnh Tiềm Sơn vội bước qua: “Vương gia?”


Chợt nghe Giang Tùy Châu nhạt giọng nói: “Thay đồ xong thì đi cho người chuẩn bị kiệu, ta muốn ra ngoài một chuyến.”


Mạnh Tiềm Sơn bèn khuyên can: “Vương gia, bây giờ bên ngoài trời đêm giá lạnh, vết thương của người vẫn chưa bình…”


“Vậy thì thay cho ta một cái áo choàng dày hơn.” Giang Tùy Châu nói.


Mạnh Tiềm Sơn vẫn chần chừ: “Nhưng…”


Giang Tùy Châu giương mắt nhìn nó: “Sao nào, lời của ta vô dụng à?”


Mạnh Tiềm Sơn vặn xoắn hai tay, ra chiều bức rức.


Lại nghe Giang Tùy Châu nói: “Là Hoắc Vô Cữu căn dặn ngươi à? Ngươi cứ việc nghe theo lời của ta, y sẽ không làm gì ngươi đâu.”


Mạnh Tiềm Sơn trông thấy thái độ cương quyết của Giang Tùy Châu, quả thật không còn cách nào khác, chỉ buộc lòng cắn răng làm theo.



Phía Hoắc Vô Cữu đúng là vướng phải phiền toái.


Những quan văn thuộc bè đảng Bàng vốn tưởng khó đối phó nhưng hiện giờ trái lại trở nên yên phận hơn rất nhiều. Họ chỉ là những kẻ gió chiều nào theo chiều đó, hết lợi thì tan, hết quyền thì bỏ, ban đầu Bàng Thiệu là người nắm quyền cao nhất nên họ đi theo Bàng Thiệu, bây giờ, người cầm quyền triều chính lẫn quân đội chính là Hoắc Vô Cữu, nên họ bèn ngoan đến thể ngoan hơn, không dám gây thêm mảy may phiền toái cho Hoắc Vô Cữu.


Rắc rối là đám mọt sách tự xưng thanh cao kia kìa.


Nhà Cảnh sụp đổ. Họ tối ngày đòi sống đòi chết, la lối chửi bới lính canh đã xem là chuyện nhỏ rồi. Nhưng dù sao Hoắc Vô Cữu cũng không thể để họ chết, nếu triều thần chết nhiều, lòng dân trong thiên hạ ắt hoang mang.


Không một ngày nào, đám người này không gây thêm chuyện cho y.



Đương nhiên những động thái của Nhà Cảnh không thể thoát khỏi mắt của Bắc Lương. Tân đế của Bắc Lương, Chiêu Nguyên Đế, chú của Hoắc Vô Cữu, đã cử người đưa đến cho y một phong thư, nó đến vào ngày hôm nay.


Thư đóng hoàng ấn, chính xác không gì bằng.


Hoắc Vô Cữu đặt nguyên thư lên bàn, đang phiền lòng không thôi thì lại có người đến báo rằng, Tề Mân Tề đại nhân hôm nay lại tự tử, may sao cản kịp nên chết không thành, nhưng lại bị thương nhẹ.


Tin tức này như thể tia lửa rơi vào đống củi khô.


“Bảo các người trông chừng có một người cũng không xong?” Hoắc Vô Cữu tức tối nói. “Chẳng qua là một lão già trói gà không chặt, sao có thể giày xéo các người đến hèn vậy hả?”


Người đến báo tin vội giải thích, do tinh thần của Tề đại nhân không ổn định, lại không chịu giao lưu với người Bắc Lương, khiến họ hoàn toàn bó tay.


“Ta không tin, các ngươi trói hết tay chân, bịt miệng ổng lại, mỗi ngày đổ ba bữa vào miệng ổng, ổng còn chết được à?” Hoắc Vô Cữu nghiến răng bật từng chữ, giọng lạnh đến rợn người.


Ngươi đến báo tin không dám ngẩng đầu dậy, run lẩy bẩy vâng dạ liên hồi, quỳ xuống xin Hoắc tướng quân bớt giận.


“Vậy còn chưa cút?”


Hoắc Vô Cữu quăng cuộn tấu chương đó xuống đất.


Chuyện có vậy mà cũng bắt y phải xử lý, muốn chết rồi.


Người nọ vâng vâng dạ dạ, rồi định lui xuống.


Nhưng đúng lúc này, từ bên cạnh truyền đến một giọng nói trong trẻo: “Khoan đã.”


Người có mặt trong Ngự Thư Phòng đều giật mình.


Hoắc Vô Cữu ngước mắt lên, thấy ngay Giang Tùy Châu đang đứng bên bình phong ngăn cách của Ngự Thư Phòng từ lúc nào không hay. Sắc mặt anh trông vẫn tệ, hơi tái, mặc một cái áo ngoài màu đen vừa dày vừa nặng, còn khoác thêm một cái áo choàng, rõ ràng đang mùa hè, lại diện đồ theo lối mùa thu.


Tướng sĩ đang quỳ trên mặt đất cũng bị sợ đến toát mồ hôi lạnh.


Ai chán sống vậy, dám ngắt ngang tướng quân ngay lúc y đang nổi giận?


Từ sau khi Lão Hầu gia mất, khắp thiên hạ không còn một ai có lá gan to vậy nữa.


Người lính nọ cứ thế quỳ tại chỗ, tiến thoái lưỡng nan, không còn cách nào khác ngoài giữ nguyên tư thế.


Từ long án đằng trước vọng lại tiếng vang, hoá ra tướng quân của họ đứng dậy.


Tướng quân không chỉ không tức giận giáng tội, mà trái lại đứng dậy, bước vội đến bên cạnh để đỡ hắn.


“Sao ngươi lại tới đây?” Giọng y nghe có vẻ hoảng, cơn giận như sấm rung chớp giật vừa mới đây thôi, nay đã tan mất tăm.


Người nọ cất tiếng.



“Không đến thì không nghe được ngươi nổi giận vậy đấy.”


Giọng nói vẫn thong thả ung dung như vậy, có lẽ do sức khoẻ kém nên hơi thở suy yếu, thành ra giọng nói nghe vừa trong trẻo vừa nhẹ nhàng lại thoáng chút mềm mỏng.


“Cũng không có gì, toàn chuyện nhỏ.” Tướng quân của họ giải thích gấp gáp. “Buổi tối lạnh vậy, sao có thể để ngươi đi ra ngoài, còn đi xa thế nữa? Mạnh Tiềm Sơn làm việc kiểu gì không biết.”


Người nọ cười khẽ rồi nói: “Sao nào, ngươi định phạt cả người của ta à?”


Hoắc tướng quân nghe nói vậy, lại ngắc ngứ không trả lời.


Lúc này, người lính đang quỳ trước long án càng tò mò muốn xem đây là thần thánh phương nào.


Bốn lạng đẩy ngàn cân, có thể khiến người tướng quân một khi nổi giận thì đến thiên vương lão tử cũng phải bó tay trở nên ngoan ngoãn như vậy, đây là thần thánh phương nào hạ phàm thế?


Hắn không dám ngẩng đầu lên, chỉ nghe ngóng được tướng quân đỡ người nọ đến ngồi thẳng xuống long ỷ, còn tướng quân thì trái lại đứng một bên.


Người nọ lại cất tiếng.


“Đứng lên nói chuyện đi.”


Đây là đang nói với người lính đang quỳ ở đấy. Vị lính nọ không dám nhúc nhích, ngẩng đầu lên một cách dè dặt, bỗng nghe tướng quân của họ nói bằng giọng điệu hằn hộc: “Điếc?”


Người lính vội vàng đứng dậy với tốc độ nhanh nhất.


“Ban nãy là sao?” Người nọ lại hỏi.


Lần này, người lính đứng thẳng người, ngẩng đầu lên, đập vào mắt là gương mặt của người nọ.


Là một vị công tử có gương mặt sắc sảo, thoáng chút quyến rũ, tuy còn rất trẻ nhưng trông anh có vẻ ốm yếu. Chiếc áo choàng sậm màu trên người duyên dáng và cầu kỳ, bao bọc lấy anh, tạo cho anh phong thái sang quý ngạo mạn, nhưng bề ngoài lại có vẻ nhã nhặn.


Lá gan của người lính nọ phình lên.


“Hồi bẩm công tử, là chuyện trong phủ của Thái thường lệnh.” Hắn nói.


“Chuyện gì?” Công tử hỏi.


“Thái thường lệnh… Mấy ngày nay tâm trạng của ông không tốt lắm, cứ luôn đòi sống đòi chết.” Người lính nọ nói.


Bỗng thấy công tử ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hoắc tướng quân đang đứng một bên.


“Ta nhớ Tề đại nhân không phải người như vậy.” Anh nói. “Mấy ngày qua ngươi đã làm gì?”


Hoắc tướng quân cúi đầu nhìn anh.


Tướng quân có vóc người cao lớn, hôm nay lại mặc quân trang, càng tôn lên vẻ ngông cuồng càn rỡ, ấy thế mà lúc này lại cúi gục đầu, tuy cảm xúc trên mặt vẫn vậy, nhưng trông cứ có vẻ ngoan hiền hơn nhiều, như thể con sói hoang nhận chủ.



Công tử cười khẽ một tiếng, như thể hết cách với y.


“Ngươi coi họ là tù binh à?” Anh nói. “Nếu ngươi có ý giết họ, làm vậy chẳng có gì sai. Nhưng ngươi không có ý này thì tối thiểu cũng nên đối đãi tử tế, mới xoa dịu lòng người được.”


Chuyện như kiểu xoa dịu lòng người, là điểm mù trong tri thức của mấy người họ.


Tri thức của Hoắc Vô Cữu cũng như cả đám tướng lãnh binh lính dưới trướng y, chỉ có trấn giữ biên ải ngăn cản địch. Đối với họ, từ trước tới giờ, khi thắng trận, giết quan viên địa phương trước rồi tính sau, có thể giữ mạng họ lại, đã là khoan dung cao cả nhất rồi.


Thua cũng thua rồi, còn đòi xoa với chả dịu?


Người lính đứng bên dưới cũng lấy làm khó hiểu mà gãi đầu.


Công tử bèn kéo một tờ giấy qua, nhấc bút viết.


Chỉ chốc sau, anh đặt bút xuống, cầm tờ giấy lên, đọc lại một lượt rồi từ tốn thổi khô mực.


“Có điều hiện giờ dù người có làm gì đi chăng nữa, cũng e họ không nghe lọt tai.” Công tử nói. “Nếu đã vậy, làm phiền ngươi thay mặt ta gửi phong thư này đến Tề đại nhân. Ngươi không cần nói gì cả, trong thư có ký tên, chuyện sau đấy, các ngươi không cần quan tâm.”


Trong lúc anh nói chuyện, mực cũng khô rồi. Công tử gấp phong thư lại, để lên bàn.


Người lính nọ vội vàng bước lên trước nhận lấy, ngước mắt nhìn thì thấy công tử đang mỉm cười với hắn.


“Đi đi.” Anh nói.


Người lính nọ mau mắn thi lễ rồi lui xuống.


Lúc sắp bước ra khỏi Ngự Thư Phòng, hắn len lén lia mắt, trông thấy công tử ngẩng đầu lên nói nhỏ gì đấy với Hoắc tướng quân. Hoắc tướng quân chống lên tay vịn của long ỷ, ngoan ngoãn cúi đầu lắng tai nghe, đâu còn bộ dạng hung thần ác sát vừa mới đây.


Ngự Thư Phòng được thắp đèn sáng ngời, trong phút chốc, mang đến cảm giác yên ả êm dịu.


Người lính nọ không học được mấy chữ, nhưng ngay trong khoảnh khắc này bỗng có một câu nói vụt qua trong đầu.


Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.



Tác giả có lời muốn nói:


Đề phần nghe: Thí sinh hãy dựa vào đoạn hội thoại sau để trả lời câu hỏi.


Hoắc Vô Cữu: Grào!!! (hung dữ)


Giang Tùy Châu: Ngươi nói gì?


Hoắc Vô Cữu: … Ẳng ẳng ẳng.


Câu hỏi: Cuối cùng thì Hoắc Vô Cữu thuộc loài nào?


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 98
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...