Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 95
Chương 95
Ngày hôm sau, lúc Giang Tùy Châu vừa tỉnh không bao lâu thì thấy Hoắc Vô Cữu tới rồi.
Trông y tinh thần phấn chấn, tựa hồ đêm trước đã ngủ rất ngon. Nhưng rõ ràng đang là mùa hè vậy mà khi y bước vào lại mang đến cảm giác ẩm ướt và lạnh lẽo, như thể vừa mới lăn lộn trong Ngự Hoa Viên đến trước khi mặt trời mọc.
Giang Tùy Châu không kiềm được ngó nghiêng y.
“Sao vậy?” Hoắc Vô Cữu thấy anh cứ nhìn mình hoài bèn hỏi.
Giang Tùy Châu bắt gặp ánh mắt của y, nhìn thấy một lớp đen lờ mờ dưới đôi mắt sáng quắc của y.
Ấn đường của Giang Tùy Châu giật giật, đôi chút cảm giác thấp tha thấp thỏm còn vương lại bay biến ngay trong một giây.
Anh không cầm lòng được mà bật cười.
“Tối qua ngươi ngủ ngon không?” Anh hỏi.
Hoắc Vô Cữu chối bay theo bản năng: “Ngủ ngon.”
Giang Tùy Châu không đáp lại mà chỉ nhìn mãi bọng mắt bầm đen của y.
Hoắc Vô Cữu dường như đã nhận ra điều gì đó, y hắng giọng, ngồi xuống cạnh giường anh một cách nghiêm trang: “Chẳng qua đêm rồi có việc gấp nên ngủ không được bao lâu.”
Giang Tùy Châu cười khẽ một tiếng rồi thôi, không tiếp tục cù cưa vấn đề này với y nữa.
Lúc này, người ra vào cung điện của anh đều là người hầu đến sắp xếp bữa sáng và dọn dẹp cung điện. Hoắc Vô Cữu không dám dùng cung nhân trong cung, cho nên những người này toàn được mang đến từ Tĩnh Vương Phủ. May sao họ chỉ có mấy người, chủ tử cần hầu hạ cũng không nhiều, nên xem như đủ nhân lực.
Nhiều người lắm chuyện, hai người họ tạm không nói gì thêm nữa.
Nắng sớm ấm ấm chiếu vào, Giang Tùy Châu vừa ngước mắt thì thấy trong màn sáng ngược nắng, Hoắc Vô Cữu ngồi trên ghế cạnh giường, lẳng lặng nhìn y.
Tư thế ngồi của y không đàng hoàng, hai chân bắt chéo, ngã người ra sau, dáng vẻ rất nhàn nhã tự tại.
Ánh mắt lại như thể bỏng chết người.
Giang Tùy Châu theo bản năng dịch mắt đi, ngắm nghía đường chỉ trên đệm gối.
Bỗng nghe Hoắc Vô Cữu cười trầm ấm.
Anh không biết rằng ánh nắng sớm mai chiếu vào mặt anh, soi sáng hàng mi, khiến chúng như sáng lên trong mắt Hoắc Vô Cữu. Y cảm thấy mình đứng canh ngoài cửa cả đêm, đổi lấy khoảnh khắc này sớm mai, đó là điều quý giá nhất y từng làm trong đời.
Giang Tùy Châu đằng hắng một tiếng, lỗ tai đỏ hây như thể bị sốt, buông rũ mắt nói sang chuyện khác: “Ta không biết đấy, hiện giờ Lâm Ân sao rồi?”
Hoắc Vô Cữu ừ một tiếng rồi nói: “Trong ngoài thành đều sắp xếp ổn thoả rồi, ngươi không cần bận tâm đâu, cứ lo tịnh dưỡng thật tốt đi.”
Giang Tùy Châu đang định hỏi lại thì thấy Ngụy Khải tiến vào, trong tay bưng một chén thuốc đen nhẻm.
Lại đến giờ uống thuốc rồi.
Trong thoáng chốc, mùi thức ăn vốn đang lượn lờ khắp cung hoàn toàn bị mùi thuốc lấn át. Ấn đường của Giang Tùy Châu giật nhẹ, rồi cam chịu ngồi thẳng dậy.
Nhưng chưa đợi anh làm gì hết thì Hoắc Vô Cữu đã đứng dậy trước một bước, một tay vịn vai anh, một tay kéo gối qua đệm sau lưng rồi đỡ anh ngồi tựa vào đầu giường.
“Cẩn thận chút.” Hoắc Vô Cữu nhỏ giọng nói. “Đừng đụng đến vết thương.”
Hương thơm tươi mát trộn lẫn với mùi sắt tanh đặc trưng của áo giáp, như tạo thành chiếc lồng giam cầm Giang Tùy Châu.
Anh gượng gạo cụp mắt xuống, để mặc Hoắc Vô Cữu loay hoay.
Sau lại nhìn thấy Ngụy Khải đứng kế bên, đang định đưa khay trong tay mình ra thì bị Hoắc Vô Cữu nhanh tay bưng chén lên.
Tiếp đến, Hoắc Vô Cữu ngồi xuống cạnh giường, múc muỗng thuốc, thổi nguội một cách vụng về.
Y không thể kiểm soát tốt hơi thở của mình nên đã thổi gần hết thìa thuốc trở lại chén, chỉ sót lại chút chút đến không đáng kể đủ lấp kín đáy muỗng.
Giang Tùy Châu trông thấy, không cầm lòng được mà cong môi, phát ra một tiếng cười rất khẽ.
Hoắc Vô Cữu ngước mắt nhìn anh, kiên cường bất khuất múc lại muỗng khác.
Giang Tùy Châu vội lên tiếng: “Được rồi, để ta đi uống.”
Anh vừa nói vừa giơ tay nhận chén thuốc.
Hoắc Vô Cữu né ngay sang bên: “Ngươi còn đang bị thương mà.”
Giang Tùy Châu dịu giọng nói: “Không đến nỗi không thể động đậy. Uống vậy định uống tới khi nào hả, đưa cho ta.”
Anh tới đây gần nửa năm, không biết đã uống qua biết bao nhiêu loại thuốc, uống mãi thành quen. Bất luận thuốc gì, đều rất đắng, thà uống hết một hơi cho sướng còn hơn uống từng muỗng như bị tra tấn.
Hoắc Vô Cữu rõ ràng không yên tâm, mãi sau mới đành hết cách mà đưa chén thuốc cho Giang Tùy Châu.
Giang Tùy Châu bỏ muỗng ngọc trong chén thuốc ra, thổi cho bớt nóng rồi bưng uống từng hớp một.
Động tác của anh tuy cẩn thận, lưu loát nhưng ấn đường vẫn bất giác cau chặt vì vị đắng. Anh chỉ lo đối phó chén thuốc trong tay nên không để ý thấy chân mày của Hoắc Vô Cữu cũng cau lại từng chút một theo anh.
Cuối cùng cũng thấy đáy, Giang Tùy Châu thả chén thuốc xuống, thở phào nhẹ nhõm.
Anh còn chưa kịp thở phào xong thì Hoắc Vô Cữu bỗng nhét cái gì đấy vào miệng anh. Ngay tức thì, một vị ngọt trong vắt lan tràn khắp khoang miệng, như muốn đánh bay vị đắng còn sót lại.
Là một trái nho đã lột vỏ.
Giang Tùy Châu giương mắt nhìn lên, thì thấy Hoắc Vô Cữu kéo cái bàn nhỏ đến kế bên giường từ lúc nào không hay. Trên bàn để trái cây được triều cống, chính là nho vừa được Tây Vực tiến cống mấy ngày hôm trước.
Hoắc Vô Cữu đút xong một trái, lại đi lột vỏ trái thứ hai.
Đôi tay y lúc lột vỏ nho rõ ràng không thành thạo như khi giương cung, mà như thể trái nho có thù hằn với y vậy, lúc lột xong lớp vỏ ngoài, y như muốn bóp nát nó luôn.
Giang Tùy Châu chưa kịp nói gì thì lại có một trái nho nữa rơi vào miệng.
Giang Tùy Châu vội nuốt trái nho xuống, rồi lên tiến can ngăn ngay: “Không cần nữa, hết đắng rồi.”
Anh nào quý giá đến vậy? Từ trước đến nay, mỗi khi uống thuốc xong, lấy trà súc miệng là ổn rồi. Anh lớn thế này rồi, không sợ đắng.
Ngụy Khải đứng kế bên bỗng cười hì hì.
“Vương gia không biết rồi, tướng quân nhà ta sợ nhất là đắng đó.”
Giang Tùy Châu giương mắt nhìn sang, thì thấy Hoắc Vô Cữu cũng ngước mắt lên từ đống nho, hai tay dính nước nho, nhìn chòng chọc Ngụy Khải bằng ánh mắt tàn bạo, đầy hàm ý cảnh cáo.
Ngụy Khải cười khà khà, bắn liên thanh: “Từ nhỏ tướng quân đã hiếm khi bệnh, thỉnh thoảng bị một lần, ai cũng không có cách rót thuốc vào miệng y, lão Hầu gia tức đến độ đánh y, nhưng cũng vô ích, sốt rồi vẫn chạy tán loạn khắp phòng, còn muốn trốn ra ngoài nữa đấy. Có thể do y sợ đắng, nên đinh ninh người cũng sợ đắng?”
“Ngứa da, hay thấy cái đầu nặng vai quá?” Hoắc Vô Cữu ngắt lời hắn, nghiến răng nghiến lợi quát: “Còn chưa biến đi!”
Ngụy Khải vừa cười hì hì vừa chạy biến.
Hoắc Vô Cữu sa sầm mặt quay đầu lại, trông thấy cũng đang mỉm cười nhìn y.
“Hắn nói bậy.” Hoắc Vô Cữu biện minh.
Có điều, trông thái độ của Giang Tùy Châu, chẳng có vẻ gì là tin.
“Ta vậy mà không nhận ra.” Giang Tùy Châu cười nói. “Lúc ngươi vừa đến Vương phủ, ta cũng thấy ngươi uống thuốc mà nhỉ?”
Hoắc Vô Cữu thầm hận Ngụy Khải lắm mồm.
Ai lại thích uống thuốc chứ, coi cái thứ đắng lè ấy là món ngon? Y chỉ nhấp một ngụm đã ớn đến tận cổ, nhưng lớn vầy rồi, đâu thể nào giống như hồi bé mà càn quấy chứ?
Y không thích uống thuốc, nhưng càng không thích mất mặt.
Tuy nhiên, khi đối diện với đôi mắt lấp lánh thích chí của Giang Tùy Châu, y lại không cách nào giận nổi, cơn tức dâng trào thoắt hóa thành cơn nước ngày xuân sang.
… Trách thì trách người trước mắt hút hồn quá thôi.
Rõ ràng y lộ ra vẻ hung dữ, Giang Tùy Châu lại chẳng sợ chút nào, cứ cười mãi. Hoắc Vô Cữu nghiến răng ken két, ngay giây sau chồm người qua, như phát cáu, quệt ngón cái dính đầy nước nho lên môi Giang Tùy Châu.
“Đáng để vui vậy à, còn cười!”
Rõ ràng giọng điệu nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng thấp thoáng ý cười khó tả.
—
Giang Tùy Châu có một thứ ảo giác, như thể bên cạnh mình đột nhiên có thêm một con chó to vậy.
Tuy không phát ra tiếng động, nhưng cứ luôn khẽ khàng lởn vởn quanh anh, thỉnh thoảng lại len lén l**m anh một cái, rồi sướng đến độ như muốn nhảy cẫng lên.
Anh không biết thứ ảo giác mà từ đâu mà có, suy cho cùng, trước đây anh và Hoắc Vô Cữu có một khoảng thời gian sớm chiều chung đụng, cùng ăn cùng ở, cũng không có gì khác thường.
Ngày hôm đấy, Hoắc Vô Cữu canh bên giường anh, trước tiên là cùng anh uống thuốc, sau đó là cùng anh ăn sáng. Vì Hoắc Vô Cữu theo dõi sát sao, Giang Tùy Châu đành phải ăn thêm nửa chén cháo, chẳng mấy chốc bao tử vừa trướng vừa nóng, nóng đến độ anh muốn ngủ gật.
Ngay đúng lúc này, Ngụy Khải lại vòng về.
“Tướng quân.” Hắn bẩm báo. “Lâu Tướng quân vừa từ Dương Châu về.”
Hoắc Vô Cữu thoáng cau mày.
Tình hình Kinh thành hai ngày trước rất cấp bách, hôm qua lúc chia quân, dưới trước của y không đủ tướng. Dương Châu rất gần Lâm An, thủ quân của Dương Châu và Lâu Nhạc xem như quen biết cũ, y bèn cho Lâu Việt dẫn quân đi giải quyết tình hình ở Dương Châu và các vùng lân cận.
Bây giờ ông trở về, xem chừng đâu vào đấy rồi. Nếu vậy, đã đến lúc tính toán nợ nần riêng của hai người họ rồi.
Hoắc Vô Cữu tỏ vẻ đã biết rồi, sau đấy đứng dậy, cúi người nói với Giang Tùy Châu: “Ta có một số việc cần phải giải quyết, tới tối sẽ quay lại.”
Giang Tùy Châu phát hiện biến hoá thoáng qua trên gương mặt y.
Tuy trông y không khác gì bình thường, nhưng không khí bao quanh y lại lạnh đi, điệu bộ hung hăng như thể chuẩn bị tìm người tính sổ.
Anh vội hỏi ngay: “Chuyện gì?”
Hoắc Vô Cữu chỉ hàm hồ cho qua: “Không có gì.”
Giang Tùy Châu lại láng máng có một suy đoán.
Mấy ngày trước khi đi, Hoắc Vô Cữu có nói với anh, Lâu Việt sẽ ở lại bảo vệ anh. Nhưng dù sao, thế lực của Lâu Việt cũng không vươn vào cung được, chuyện hôm đó Hậu chủ bỗng lấy được tin tức trước họ, rồi giữ anh lại trong cung, cũng là chuyện ngoài ý muốn.
Giang Tùy Châu có chút bận lòng, chuyện mà Hoắc Vô Cữu nói phải giải quyết, là chuyện này.
“Ngươi nói thật đi.” Giang Tùy Châu nói. “Có phải định đi tìm Lâu Việt làm gì không?”
Hoắc Vô Cữu im lìm, như thể ngầm chấp nhận suy đoán của Giang Tùy Châu.
Giang Tùy Châu thở dài, dịu giọng giải thích: “Nếu là vì chuyện ngày hôm đấy ta bị Giang Thuấn Hằng bắt giam thì không cần đâu. Lâu Tướng quân rất để ý ta, nhưng trong cung canh gác nghiêm ngặt, quân đội của ông ấy lại ở ngoài thành, chuyện xảy ra bất ngờ, ông ấy cũng bó tay, đấy là chuyện đương nhiên. Huống hồ, ông ấy còn bắt Bàng Thiệu để uy h**p mà? Nếu không nhờ vậy, Giang Thuấn Hằng có thể giữ mạng ta mấy ngày nay hay không.”
Hoắc Vô Cữu cụp mắt xuống, giọng nói cũng nhỏ xuống theo.
“Ngươi đừng nói bậy.” Y nói.
“Vậy nên, ngươi định đi tìm Lâu Việt tính sổ à?” Giang Tùy Châu hỏi.
Ngay tức thì, khí thế tàn bạo lởn vởn quanh Hoắc Vô Cữu suy yếu đi thấy rõ, giống như một con sói lớn cụp đuôi xuống.
“… Nhưng do ổng bất cẩn mà.” Hoắc Vô Cữu vẫn cố mạnh miệng.
Giang Tùy Châu lại nói: “Cho dù ông ấy cẩn thận hơn nữa thì đã sao? Để bị bắt giam chung với ta trong cùng à?”
Hoắc Vô Cữu im re.
Y rất cao, khi đứng đấy, phải cúi đầu mới có thể nói chuyện với Giang Tùy Châu. Lúc này trông y có chút tiu nghỉu, dáng vẻ cúi đầu lại có chút đáng thương, khiến người ta muốn xoa đầu y, sẵn tiện vuốt lông cho y.
“Nói sao thì ông ấy cũng là bề trên của ngươi.” Giang Tùy Châu nói. “Phải nói chuyện đàng hoàng với ông ấy, đừng khiển trách hay trách phạt ông ấy. Nếu không có ông ấy, chỉ dựa và hai ta, không thể làm đến cục diện hiện giờ, đúng không?”
Hoắc Vô Cữu trầm ngâm một lúc rồi nhỏ giọng nói.
“Làm như ta đáng sợ lắm đấy.” Y nói. “Ta cũng không giết ổng, ngươi việc gì phải tốn công tốn sức xin tha vậy.”
Giang Tùy Châu bật cười thành tiếng.
Công tâm mà nói, bề ngoài của Hoắc Vô Cữu, ai thấy mà không sợ? Trông thấy dáng vẻ ban nãy của y, anh thật sự sợ Hoắc Vô Cữu nhất thời kích động, tiễn Lâu Việt đi luôn.
Thấy anh bật cười như vậy, Hoắc Vô Cữu càng ấm ức.
Y quay đầu nhìn Ngụy Khải, Ngụy Khải rất biết điều, bay biến. Ngay sau đấy, y quay đầu lại, cúi người xuống, chống tay xuống cái gối bên trong giường Giang Tùy Châu.
Chỉ trong khoảnh khắc, cái bóng đè xuống, bao bọc Giang Tùy Châu bên dưới y.
Cảm giác bị áp bức đột nhiên đập vào mặt anh, khiến Giang Tùy Châu nhất thời cảm thấy có chút ngột ngạt.
“… Làm gì vậy?” Gương mặt cười như bị đóng băng tại chỗ, vì quá hồi hộp mà hơi bị lắp bắp.
Hoắc Vô Cữu hạ thấp người, hai tay chống hai bên người của anh, lúc cúi đầu xuống, trần gần như chạm trán.
“Nghe lời ngươi cũng được thôi.”
Khi vẻ ấm ức biến mất trên gương mặt y, cảm giác bị áp bức trong Giang Tùy Châu như tăng lên mấy mức.
Trong cảm giác bị áp bức lại thấp thoáng thứ mập mờ không thể nói thành lời.
Y hạ thấp giọng rù rì.
“Vậy ít nhất ngươi cũng phải thưởng cho ta gì đấy để trao đổi chứ nhỉ?”
—
Tác giả có lời muốn nói:
Mọi người đều ca ngợi Hoắc tướng quân có một người vợ đức hạnh, người đã dạy dỗ Hoắc tướng quân hung tàn trở nên thấu tình đạt lý, thông hiểu lễ nghĩa.
Tĩnh Vương điện hạ đỡ eo ở trong phủ mắng nhiếc.
Các ngươi tưởng trói một con sói hoang lại dễ lắm à?
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 95
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 95
