Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 96


Chương 96


Giang Tùy Châu dựa sát rạt vào gối ở sau lưng, không còn đường lui nào.


Phát hiện anh trốn tránh, Hoắc Vô Cữu trái lại tỏ ra hăng hái hơn, hai tay chống hai bên, áp sát thêm tí nữa.


Hơi thở nóng ấm vấn vít lấy nhau.


“Mau lên nào.” Y được voi đòi tiên. “Đừng để Lâu Tướng quân chờ lâu.”


Giang Tùy Châu không cách nào trốn tránh, hơi thở Hoắc Vô Cữu phả vào mặt, trong ấm áp vương chút ướt át, khiến cho trái tim của anh đập như nổi trống.


“… Vậy ngươi nhắm mắt lại đi.” Mãi sau, anh mới ậm à ậm ờ nói.


Hoắc Vô Cữu ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại ngay, khóe miệng nhướng lên.


Ánh mắt của Giang Tùy Châu lượn quanh bờ môi y, tuy gần trong gang tấc nhưng lại khiến anh chùn bước.


Anh lựng khựng một hồi sau đó nhắm tịt mắt để lên can đảm, ngẩng đầu lên, đặt một nụ hôn xuống trán của Hoắc Vô Cữu.


Như thể chuồn chuồn lướt nước, chạm rồi tách ngay.


Hoắc Vô Cữu mở mắt ra, trông thấy Giang Tùy Châu đã lùi về vị trí cũ, nói một cách đương nhiên: “Xong rồi, ngươi mau đi đi.”


Đôi mắt ấy trong veo, nhưng do đang bị vây trong vòng tay Hoắc Vô Cữu nên khi ngước lên nhìn anh, mang đến cảm giác rất đỗi ngoan ngoãn vô tội.


Hoắc Vô Cữu giơ tay chạm vào trán mình.


Nụ hôn đấy quá ngắn, thậm chí còn không kịp lưu giữ chút hơi ấm nào, chỉ sót lại xúc cảm mềm mại hư ảo, như thể bị ai đấy dùng ngón tay cào nhẹ trái tim mình.


Hoắc Vô Cữu nghiến răng nghiến lợi: “Vậy là xong rồi?”


Tuy Giang Tùy Châu thấy chột dạ, nhưng vẫn gật đầu cái rụp.


Chợt nghe Hoắc Vô Cữu tặc lưỡi.


Ngay giây sau, một bóng đen bỗng ụp xuống, hơi thở của Hoắc Vô Cữu càng ngày càng gần.


Y nghiêng đầu qua, đặt môi lên môi Giang Tùy Châu.


Bản thân Hoắc Vô Cữu cũng không có kinh nghiệm gì đáng nói, trong phút bốc đồng, nó giống như một cú va chạm hơn là một nụ hôn, thậm chí răng của y còn đập vào môi của Giang Tùy Châu. Y như một thú hoang hoàn toàn không biết cách nũng nịu nhưng muốn nhào vào lòng con người, tông người xây xẩm, lại khiến người ta cảm nhận được sự nhiệt tình cháy bỏng.


Nụ hôn này cũng không kéo dài mấy, chỉ thoáng quyến luyến rồi tách ra ngay.



Hoắc Vô Cữu trán kề trán với Giang Tùy Châu, khàn giọng cười: “Đi đây.”


Nói dứt lời, y chống tay xuống giường lấy thế đứng dậy, vươn tay miết nhẹ môi Giang Tùy Châu một cách suồng sã rồi xoay người bước đi.


Giang Tùy Châu mãi chưa hoàn hồn, sững người nhìn theo bóng lưng của y, rồi giơ tay lên chạm khẽ vào môi.


Lát sau, anh cười khẽ.


Thật… giống như bị con gì đấy cắn vậy.


Trong khi đấy, Ngụy Khải đứng ngoài điện, nghe thấy tiếng bước chân tiến đến gần, bèn ngẩng đầu nhìn qua.


Trông thấy tướng quân của họ đi như lướt trên gió, áo choàng đỏ rực như thể phấp phới theo mỗi bước chân của y, rõ ràng là đang đi bộ, nhưng trông giống đang cưỡi ngựa vậy đấy.


“Tướng quân!” Ngụy Khải đi lại chào, ánh nước trên môi của tướng quân nổi lên bần bật dưới nắng trời rực rỡ.


Ngụy Khải nhìn chòng chọc ánh nước ấy, bất giác nở nụ cười mừng húm, trông rất khờ.


Tướng quân của họ chợt ngước mắt, liếc hắn.


Ngay giây sau, đạp cho Ngụy Khải một cú tàn nhẫn khiến Ngụy Khải đang trong tình trạng không đề phòng bị loạng choạng.


Một cú này hoàn toàn không khống chế độ mạnh yếu, Ngụy Khải hét một tiếng, suýt chút nữa ngã dập mặt. Nhưng khi nhìn qua thấy tướng quân chưa rút chân về, khóe miệng nhếch cao, cười đến độ thấy răng nanh nhú đầu lấp ló.


Tướng quân của họ quay người bỏ đi, lúc quay người còn nhấc tay lên, dùng ngón cái quệt môi.


Lưu manh trong hàng lưu manh, y chang con sói hoang được ăn no nê.


“Dí theo.”


Giọng y vừa trầm thấp vừa khinh khỉnh, không khác gì mọi ngày.


Nhưng Ngụy Khải lại mơ hồ nhận ra, tướng quân đạp hắn, hoàn toàn không phải do hắn làm sai gì hay do hắn thất thần.


Chỉ đơn giản là do hớn hở quá độ.


Hắn nghiến răng chịu đựng mà oán thầm, xong lại cà nhắc dí theo.



Hiện tại Hoàng thành canh gác nghiêm ngặt, đã trở thành địa bàn của Hoắc Vô Cữu.


Lâu Việt đang chờ y trong Ngự Thư Phòng, nghe thấy tướng sĩ đến báo rằng, Hoắc tướng quân sẽ tới ngay. Ông vốn đang ngồi không yên, nghe vậy đứng phắt dậy, hai tay bức rức vặn vẹo nhau.


Ông thấy Hoắc Vô Cữu sau khi bước vào thì hất áo khoác, ngồi xuống long ỷ một cách đường hoàng.



Lâu Việt đang bước lên định chào y thì bị Hoắc Vô Cữu giơ tay chặn họng, nói: “Được rồi, ngồi đi.”


Lâu Việt chắp tay, thoáng sượng trân đứng ở đó, không nhúc nhích.


Ông cũng xem dõi theo quá trình trưởng thành của Hoắc Vô Cữu, biết thằng nhóc ngông cuồng không sợ trời không sợ đất này là người nói được làm được, nói là phải làm, chưa từng nói giỡn, cũng chưa từng nuốt lời.


Huống hồ, việc lần này là do ông sơ sót, không hoàn thành việc được Hoắc Vô Cữu dặn dò.


Ông cũng rất có cảm tình với Tĩnh Vương. Để hắn bị Tiên hoàng bắt ngay trong tầm mắt mình, lại chịu hành hạ đến suýt toi mạng, ông lấy làm áy náy, trong một thoáng, chính ông cũng hy vọng Hoắc Vô Cữu nói được làm được, trách phạt ông ra trò.


Nào ngờ Hoắc Vô Cữu nheo mắt nhìn ông rồi đạp chân lên long ỷ: “Ông sợ gì mà sợ? Hắn còn chưa chết.”


Ngữ điệu của Lâu Việt nghe nặng nề: “Là do sơ sót của ta, ta không có gì để biện minh. Hiện tại, con xem như cấp trên của ta, phải phạt thế nào, tùy ý con.”


“Ông cũng biết là do ông sơ sót à?” Hoắc Vô Cữu chống tay lên đầu gối.


Không hiểu sao, Lâu Việt cứ thấy, dù giọng y nghe có vẻ hung hăng, nhưng lại không giống đang giận, trái lại thoáng ý giơ cao đánh khẽ.


Xong Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “Cha ta đã nói với ông biết bao nhiêu lần rồi nhỉ? Dù là võ tướng, cũng không nên chỉ lo đánh giặc. Những khuất tất trong chốn triều đình, dù ông không dính vào thì cũng nên hiểu, ông nói đúng không?”


Lâu Việt rầu rĩ đáp lại, xong thấy Hoắc Vô Cữu ngửa đầu tựa ra sau.


Lâu Việt chợt sững người, chần chừ nói: “Nhưng…”


Nhưng người nói vậy vào lúc này để làm gì?


Y theo tính tình của Hoắc Vô Cữu, lúc này đáng ra không nên tốn công thừa lời với ông, mà nên cho người dẫn ông đi xử lý theo quân pháp.


Hoắc Vô Cữu ngắt ngang ông, giơ tay lên ra hiệu để binh sĩ đứng kế bên rót cho ông ly trà.


“Không có nhưng nhị.” Y nói. “Chuyện này, ông đừng nhắc lại nữa.”


Lâu Việt lấy làm ngỡ ngàng: “Nhưng… Tại sao?”


Ông trông thấy Hoắc Vô Cữu lườm ông, tay lại bất giác giơ lên, sờ môi mình.


Đồng thời che lại khóe môi nhướng cao của y.


“Vì ông là trưởng bối của ta.” Y nói.



Lâu Việt trợn mắt há mồm.


“Mau ngồi xuống. Tình hình bên phía Dương Châu thế nào rồi?” Hoắc Vô Cữu đằng hắng một tiếng, chuyển hướng câu chuyện.



Lâu Việt không hiểu đâu vào đâu, nhưng nghe y hỏi đến chính sự bèn không dám lơ đãng, nói: “Xem như xong xuôi. May mà tướng lĩnh của các quận huyện đó đều là người quen cũ của ta, tin tức Tiên hoàng qua đời vừa truyền ra, họ cũng biết không còn lựa chọn nào khác nên đồng ý quy thuận ngay. Chắc những quận huyện khác trong nước cũng vậy, dù sao họ mỗi người phòng thủ một nơi, binh lực chia năm xẻ bảy, bây giờ thành rắn mất đầu, dù có lòng cũng không dám phản kháng.”


Hoắc Vô Cữu ừ một tiếng: “Tính ra không tốn bao lâu nữa, toàn bộ phía nam Trường Giang đều bị khống chế.”


Lâu Việt đáp lại rồi nhăn mày nói: “Nhưng, con có tính tới bước tiếp theo chưa?”


Hoắc Vô Cữu nhìn ông, thấy ông đang ngồi đấy, nhìn y với ánh mắt ưu tư. “Nước không thể một ngày không có vua. Tuy rằng bây giờ chúng ta nắm binh quyền trong tay, có thể trấn áp toàn bộ Nam Cảnh, nhưng đấy không phải cách lâu dài. Hiện tại, dù là Lâm An hay các quận huyện khác, quan văn đều bị khống chế, nha môn không còn tác dụng gì. Con phải mau chóng liên lạc với Bắc Lương, để bên đó phái quan viên tướng lãnh đến, giành lại những vùng bị mất.”


Hoắc Vô Cữu nghe ông nói vậy thì nhăn mày, xong không nói gì cả.


Y nhịp ngón tay trên đầu gối, giống như đang suy tư.


Lâu Việt ngờ ngợ nhưng chỉ ngay giây sau ông chợt ngộ ra, ngập ngừng hỏi: “Con… không định giao Nam Cảnh cho Bắc Lương?”


Nghĩ tới giả thuyết đó, một gương mặt bỗng vụt qua trong đầu ông.


Không phải là vì Tĩnh Vương đấy chứ!


Hoắc Vô Cữu đi mượn binh, lo lắng duy nhất chính là Tĩnh Vương, hôm đấy lúc trở về, dáng vẻ khi nghe nói Tĩnh Vương bị bắt trông như thể điên rồi. Chẳng lẽ…


Lâu Việt nhất thời trợn tròn mắt: “Không phải con định nâng đỡ tân quân đấy chứ?”


Hoắc Vô Cữu ngẩng đầu nhìn ông.


Từ ánh mắt của y, Lâu Việt đọc được đáp án.


“Con phải suy nghĩ cho kỹ!” Lâu Việt nói.


Hoắc Vô Cữu không phải người khác. Nếu y chỉ là một tướng quân bình thường ở Bắc Lương, y lựa chọn như vậy thì có thể hiểu được. Nhưng không, y chính là cháu ruột của tân đế Bắc Lương, lại là con trai độc nhất của Định Bắc Hầu, người khởi binh kháng Cảnh.


Y có quan hệ huyết thống không thể xoá nhoà với Bắc Lương, và là nhân tố bất ổn đối với cả Bắc Lương lẫn Nam Cảnh. Cho dù tân đế Bắc lương ngầm đồng ý, Giang Tùy Châu đồng ý, thì những tranh chấp vật chất giữa các cường quốc khó lòng dịu xuống, hai nước cũng không thể mãi duy trì mối quan hệ gượng gạo này.


Hoắc Vô Cữu lẳng lặng nhìn ông trong chốc lát rồi thở một hơi thật dài.


“Nếu như ta nói, ta không biết thì sao?” Y nói.


Lâu Việt nhất thời câm nín.


Y nhìn Hoắc Vô Cữu, trong thấy Hoắc Vô Cữu nhăn mày rồi cúi đầu xuống, giơ tay lên day day ấn đường.


“Phiền ghê.” Y nhỏ giọng lầm bầm.


Lâu Việt thấy y vậy, có chút khó hiểu.


Từ góc nhìn của ông, đây là việc không thể dễ hơn nữa. Tiêu diệt Nam Cảnh là việc trước nay Hoắc Vô Cữu vẫn theo đuổi, lúc giết vua của Nam Cảnh, y không hề chần chừ.



Điều khó xử duy nhất, chỉ e là thân phận của Tĩnh Vương điện hạ.


Nhưng, với Hoắc Vô Cữu mà nói, việc đổi thân phận sạch cho hắn là việc dễ đến không thể dễ hơn?


Chẳng lẽ, vấn đề nằm ở Bắc Lương?


Lâu Việt không dám nói nhiều, cũng không thể hỏi nhiều, chỉ đành im lặng đứng đấy.


Lát sau, Hoắc Vô Cữu thở dài thườn thượt.


“Thôi.” Y nói. “Dù quận huyện xung quanh đã quy thuận rồi nhưng ông vẫn phải cảnh giác hơn. Không được để xảy ra thêm chuyện.”


Lâu Việt đáp lại.


Hoắc Vô Cữu xua tay, cho ông ra ngoài.


Lâu Việt đi rồi, Ngự Thư Phòng trở nên quạnh quẽ. Tất cả đồ của Giang Thuấn Hằng để trên bàn đã được dọn sạch sẽ, nhưng bấy giờ lại chất thành đống.


Toàn là thư cùng với tấu sớ của các tướng lãnh trong ngoài thành đưa đến.


Hoắc Vô Cữu ngồi tựa vào long ỷ, không cần xem cũng biết đống tấu sớ này viết gì.


Cốt đám văn nhân xưa nay còn cứng hơn cả mạng, dù hiện tại bị đàn áp, cũng không dễ gì yên. Mà Nam Cảnh bá tánh đông như vậy, không có quan phụ mẫu ngày một ngày hai thì thôi, nhưng không thể cứ để thế nửa năm một năm được.


Y biết tình trạng Nam Cảnh bây giờ nhiễu loạn cỡ nào.


Nhưng, đây là lần đầu tiên trong đời y trốn tránh như vậy, nói sao cũng không muốn nghĩ đến bên Bắc Lương.


Y không biết liệu chú của y biết bao nhiêu về những việc mà anh họ y làm, , hay ngay từ đầu là do chú của y chỉ dẫn; y cũng không biết, người anh từng cùng y vào sinh ra tử, giao phía sau lưng của bản thân cho đối phương, bắt đầu từ lúc nào trở nên kiêng kỵ y đến độ cẩn thận từng li từng tí.


Năm nay y cùng lắm chỉ mới ngoài đôi mươi, trong quãng đời ngắn ngủi của mình, y chỉ học được cách giết địch thế nào, lại chưa từng biết cách đối phó với người thân khác xưa ra sao.


Thậm chí, trước khi cha y qua đời, ráng giữ một hơi cuối cùng, căn dặn y nhất định phải chăm sóc đàng hoàng cho người thân của mình.


Y nhìn công văn đầy bàn, trong một thoáng, cảm giác bối rối dâng trào.


Thứ cảm giác bối rối này, khiến người ta ảo giác về sự cô độc quạnh quẽ.


Ngoài cửa sổ nắng chiếu hừng hực, bình minh chưa bao lâu, thậm chí còn chưa đến giữa trưa.


Nhưng, y bắt đầu nhớ Giang Tùy Châu rồi.



Tác giả có lời muốn nói:


Hoắc Vô Cữu: Chó lớn có thể có ý xấu gì chứ, chó lớn chỉ muốn được vợ vuốt lông thôi mà~


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 96
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...