Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 94
Chương 94
Giang Tùy Châu nghe vậy thì tim như ngừng đập, sau đó đầu óc bỗng trống rỗng.
Anh thoáng hoảng hồn, mở miệng, nhưng trong giây lát lại không thể phát ra âm thanh nào.
Bỗng thấy Hoắc Vô Cữu mỉm cười, dán mắt nhìn anh.
“Ta biết.” Y nói. “Chẳng qua tình thời cấp bách, người nói lời thật lòng.”
“Ta…”
Giang Tùy Châu đang định nói thì bị Hoắc Vô Cữu ngắt ngang.
Y luồn tay vào trong chăn của Giang Tùy Châu, nắm chặt tay anh.
Hoắc Vô Cữu từng nắm tay anh vô số lần, nhưng mỗi lần đều nắm cổ tay anh qua một lớp áo. Lần này, lại đặt trực tiếp lên mu bàn tay, ôm trọn bàn tay anh vào trong lòng bàn tay y.
Giang Tùy Châu thoáng sững người.
Dần dần, anh tỉnh lại, mới ý thức được hành động của Hoắc Vô Cữu có ý nghĩa gì.
Lòng bàn tay y rất sần sùi, nhìn lướt qua là nhận ra ngay đấy là dấu vết lưu lại từ những năm tháng tập võ. Bàn tay nọ không hề thong dong như biểu hiện trên mặt chủ của nó, trái lại siết ngày càng chặt, giống như tình cảm bùng nổ lại không tìm được lối thoát, nắm đến độ từng đốt ngón tay của anh đau buốt.
Sau đấy, Hoắc Vô Cữu như thể cảm thấy chưa đủ, lôi tay anh ra chăn, một bàn tay khác phủ lên, siết chặt tay anh giữa hai tay của mình.
Giang Tùy Châu nhìn y đến ngơ ngác.
Phản ứng của y, chẳng lẽ y cũng…
Trong lúc nhất thời, ánh mắt, nụ cười thường ngày của Hoắc Vô Cữu, thậm chí cả đôi lúc buồn bực vô cớ đều như có lời giải thích.
Giang Tùy Châu cảm thấy hoang mang.
Sao lại vậy chứ… Một người như y, sao lại im hơi lặng tiếng mà…?
Đáp án này vượt ngoài khả năng chịu đựng của anh, khiến anh tạm quên mất cả việc vui mừng.
Hoắc Vô Cữu đang quỳ bên giường, kéo tay anh về trước, áp vào mặt mình.
“Sao ngươi không tình thế cấp bách sớm hơn chứ?” Giọng y rất thấp, giống như đang lẩm bẩm vậy, trong một thoáng để lộ cảm giác khờ khạo. Vừa nói ra lời này, y dường như phủ định vấn đề của bản thân ngay lập tức, tiếp tục độc thoại: “Không, đó là lỗi của ta, khi bắt ngươi phải nói trước.”
Nói đến đây, y thoáng cau mày, nói: “Nhưng sao ta không nhận ra nhỉ.”
Giang Tùy Châu nhỏ giọng tiếp lời: “… Ta cũng không nhận ra mà.”
Hoắc Vô Cữu ngay lập tức trả lời một cách rất đương nhiên: “Đương nhiên không thể để ngươi nhận ra rồi. Ngươi từng nói với ta rằng, ngươi không phải đoạn tụ, nhỡ đâu để ngươi nhận ra, ngươi trốn mất tăm thì sao? Lại chẳng thể bắt trói ngươi.”
“Đương nhiên không phải rồi.” Giang Tùy Châu bật thốt. “Chẳng qua…”
Nói đến đây, y mới ngớ ra mình đang nói gì, vội im bặt, nuốt lại phần sau.
Đúng là lạ. Trước đây vì để tránh việc bị Bàng Thiệu nghi ngờ, lời khó nghe cỡ nào cũng từng nói trước mặt đông đảo quần chúng? Xưa nay đều ung dung tự tại, còn diễn sống động như thật. Nhưng bây giờ, chỉ một câu thật lòng thôi, lại khó mà nói ra khỏi miệng.
Dù bàn tay nằm trong lòng bàn tay đối phương ấm nóng, lồng ngực cũng nóng bừng.
Nhưng Hoắc Vô Cữu lại như nghe hiểu lời anh.
Ánh mắt của y khi nhìn Giang Tùy Châu như thể bốc cháy, phút chốc lại cười rộ lên.
Tiếng cười của y rất êm tai, mang theo rung động âm ỉ từ lồng ngực y lan đến tay Giang Tùy Châu.
Kế đấy, như thế thấy chưa đủ, y xoa xoa bàn tay nằm trong tay mình, rồi kéo nó từ đến bên môi, hôn thật sâu những ngón tay của anh, ấn chặt lên môi.
Một tiếng thở dài mãn nguyện, hơi thở nóng hổi dọc theo đốt ngón tay truyền đến Giang Tùy Châu.
Vành tai của Giang Tùy Châu trong tíc tắc như bị tiếng thở dài đó nhóm lửa.
Anh muốn rút tay lại, nhưng không rút ra được, trái lại bị Hoắc Vô Cữu siết chặt hơn.
Đôi mắt sáng quắc lấp lánh niềm vui có tính xâm lược quá đỗi mạnh mẽ, khiến anh bất giác dời mắt đi, hoảng loạn buông rủ hàng mi, giống như một con đà điểu vùi đầu vào cát.
Điệu bộ trốn tránh một cách bịt tai trộm chuông như này, trái lại khiến người xâm lược thấy hưng phấn hơn.
Tiếng cười trầm ấm thông qua bờ môi truyền đến đốt ngón tay, rồi dọc theo cánh tay, khiến toàn bộ kinh mạch trong cơ thể rung động đến tê rần.
—
Tướng sĩ dưới trướng Hoắc Vô Cữu làm việc năng suất rất cao.
Đây cũng phải nói là nhờ ơn sắp xếp của Hoắc Ngọc Diễn. Đầu năm đó gã xúi giục Ngô Thiên Phàm, thuộc hạ của Hoắc Vô Cữu, tạo phản, khiến Hoắc Vô Cữu rơi vào hoàn cảnh một thân một mình, sau đó giết Ngô Thiên Phàm để diệt khẩu. Số lượng quân của Hoắc Vô Cữu vốn cao hơn gấp mấy lần so với của Hoắc Ngọc Diễn, hơn nữa quân của Hoắc Ngọc Diễn phần lớn đều bố trí chung quanh Nghiệp Thành, thành ra không thể kịp thời phân bổ binh mã đến thay thế quân ở Giang Bắc.
Vì vậy, ngoại trừ Lý Thịnh và những thân tín đã chết của gã ra, hai trăm ngàn quân hôm nay được mang tới toàn trực thuộc Hoắc Vô Cữu.
Trong vòng một ngày, họ đã kiểm soát hoàn toàn hoàng cung và Lâm An, tất cả phủ đệ của quan viên trong kinh đều bị binh lính canh giữ chặt chẽ. Sau khi Bàng Vĩ chết, Hoắc Vô Cữu lại chia binh mã ngoài thành thành mấy nhánh, điều đến khống chế các quận huyện của Nam Cảnh. Khi màn đêm buông xuống, khung cảnh thái bình bao phủ khắp chốn.
Lý Trường Ninh sắc thuốc xong đưa đến, sẵn dặn dò Giang Tùy Châu phải ráng tịnh dưỡng đầy đủ trong mấy ngày nay, tuyệt đối không thể lao tâm lao lực, nếu không sẽ ảnh hưởng đến quá trình hồi phục. Vì vậy, sau khi uống thuốc xong, Hoắc Vô Cữu bèn ép anh phải đi ngủ, còn bản thân thì ngồi chờ Giang Tùy Châu ngủ rồi mới rời khỏi điện.
Lúc này, kế bên là tẩm cung của Hậu chủ, nơi đã trở thành một mảnh hoang tàn tối tăm, không một bóng người. Đứng đợi ngoài cửa là Ngụy Khải và Mạnh Tiềm Sơn đang sốt ruột đến độ hai mắt đỏ bừng, lòng vòng tại chỗ.
Thấy Hoắc Vô Cữu đi ra, Mạnh Tiềm Sơn vội bước lên đón.
“Tướng quân…”
Bỗng thấy Hoắc Vô Cữu xua tay, nói: “Vương gia của ngươi không sao, đi vào trong hầu hạ hắn đi. Khẽ khẽ thôi, hắn đang ngủ.”
Mạnh Tiềm Sơn vâng dạ liên hồi, cúi người đội ơn y rồi xoay người đi vào điện một cách rón rén.
Sau đấy, Ngụy Khải mới bước đến và nói: “Tướng quân, thuộc hạ đã dọn dẹp một chỗ cho ngài ở rồi, cách đây không xa, thuộc hạ dẫn ngài qua đấy.”
Hoắc Vô Cữu ừ một tiếng, đi theo hắn.
Không biết sao, Ngụy Khải cứ có cảm giác, bước chân của tướng quân nhà mình rất khoan khoái.
Chẳng lẽ là do Tĩnh Vương điện hạ không bị thương nặng, không đâu sợ một chập, nên tướng quân vui thế? Không đến nổi vậy chứ, chắc hắn nhầm rồi…
Có điều, vừa bước vào cung điện thì Ngụy Khải phát hiện ngay, ảo giác của hắn không phải là ảo giác.
Người hầu trong cung điện đều là người được mang đến từ Vương phủ và binh sĩ dưới trướng Hoắc Vô Cữu. Ngụy Khải dẫn y đi vào, trong lúc hắn giới thiệu chỗ đó là phòng khách, chỗ đó là phòng ngủ, rồi đến bố trí hiện giờ của trong và ngoài Hoàng thành, thì lại phát hiện tướng quân nhà mình đang lơ đãng.
Hắn trông thấy tướng quân thản nhiên đi dạo quanh một vòng rồi ngồi xuống trường kỷ bên cạnh giống như thể chẳng nghe thấy gì hết, giơ tay rót cho mình một ly trà.
Ngụy Khải thấy vậy, xua tay ra hiệu cho người hầu xung quanh lui xuống.
Nhìn lại, hắn thấy tướng quân của họ đang bưng ly trà lên, nhưng không uống, chỉ dừng thế, cụp mắt nhìn chằm chằm mặt nước, như đang xuất thần.
Ngụy Khải cau mày.
Chẳng lẽ có người dám giở trò với nước trà, bị tướng quân phát hiện?
Hắn vội vàng bước lại: “Tướng quân?”
Hắn đang định hỏi thì lại thấy Hoắc Vô Cữu ngước mắt lên nhìn hắn. Niềm vui hiện hữu trong đôi mắt đó không cách nào che giấu, thậm chí khiến cho cảm xúc của y như nở bung, dù không động đậy, không mỉm cười, lại trông rạng rỡ không thể giải thích được.
Ngụy Khải đần mặt.
“Tướng quân…?”
Hắn thấy tướng quân nhà mình đặt ly trà xuống bàn, nhấc một chân đặt lên mép trường kỷ xong rồi gác tay lên đó, nhếch mép.
“Bản mặt gì đấy, ai chết à?” Y nói. “Cười lên.”
Ngụy Khải cạn lời trong lòng, nhưng ngoài mặt chỉ có thể nghe lời mà nhoẻn miệng cười.
“Tướng quân, có việc vui gì à?” Hắn hỏi.
Hoắc Vô Cữu nhướng mày.
“Sao ngươi biết là việc vui?”
Ngụy Khải: “…”
Trước đây, lúc tướng quân của họ có tâm trạng tốt thì trông hơi gợi đòn thật, nhưng đành chịu thôi, người càn rỡ quen thói từ nhỏ đến lớn như y thì vậy là đúng rồi.
Nhưng, điệu bộ của tướng quân hôm nay trông gợi đòn một cách lạ lùng.
Chắc là có việc rất rất vui rồi.
Nghĩ tới đây, Ngụy Khải hết hồn, nhất thời có một suy đoán rất sai trái.
“Tướng quân.” Hắn hỏi dò. “Không biết có phải với Tĩnh Vương điện hạ có…”
Hai chữ “liên quan” còn chưa kịp rời miệng, hắn đã trông thấy tướng quân nhà mình cười giãn cả cơ mặt, cái tay gác trên đầu gối đang nhịp rồi nhịp, y chang đuôi chó đang quẫy liên hồi.
Ngụy Khải không ngờ, suy đoán sai trái đó lại là sự thật.
“Hoá ra Tĩnh Vương điện hạ cũng…” Hắn mừng ra mặt.
Nào ngờ tướng quân của họ chặc lưỡi, tỏ vẻ dữ dằn.
“Không phải việc của ngươi.” Y nói. “Rảnh rỗi vậy thì hãy dẫn quân đi tuần trong và ngoài cung đến trước canh ba, nhất là phủ đệ của các đại thần cùng các phi tần, thái giám, cung nữ trong hoàng cung, đừng để xảy ra chuyện.”
Ngụy Khải thầm bĩu môi.
“Dạ.” Hắn trả lời một cách ấm ức.
Hoắc Vô Cữu xua tay: “Cút.”
Ngụy Khải đáp lại, thầm chửi rủa trong lòng rồi lui ra ngoài.
Cửa đóng rồi, trong điện chỉ còn lại mỗi Hoắc Vô Cữu .
Y nhìn ngọn nến phập phồng trước mắt một cách chăm chú, nhìn được một lúc thì khóe miệng bất giác nhướng lên.
Y cầm lòng không đậu mà nhảy từ trên trường kỷ xuống, đi lòng vòng trong điện.
Cung điện gồm bảy gian lớn, rộng đến độ gần như đứng đầu bên đây không thấy được đầu bên kia, nhưng Hoắc Vô Cữu lại cảm thấy cung điện này sao mà nhỏ xíu, đi mấy vòng, còn chưa đủ giãn gân cốt nữa.
Có một niềm háo hức, lủi khắp cả người y, khiến cho tinh thần y rơi vào trạng thái hưng phấn tột độ, cơ bản không tìm được cách giải phóng nó.
Y không cầm lòng được mà bật cười, nhưng cười chẳng xi nhê. Có lẽ thứ y cần là cưỡi ngựa phóng như bay trong màn đêm, nhưng bây giờ y đang ở trong Hoàng thành, chẳng có đồng cỏ rộng lớn nào cả, chỉ có cung điện trùng trùng điệp điệp nối liền cắt ngang chân trời. Hoặc y nên tìm ai đó đánh cho đã, tốt nhất là một đối thủ cực khó nhằn, có thể giúp y đánh thỏa thích đến kiệt sức, nhưng dõi mắt nhìn khắp Nam Cảnh, không một ai có thể trở thành đối thủ của y.
Hoặc… Thứ mà y cần nhất, lại là đi ngắm Giang Tùy Châu.
Không cần làm gì cả, chỉ đơn giản là ngắm anh, hoặc có thể chạm khẽ chút thôi, canh chừng bên giường giường anh, thì cảm xúc nôn nao đang lan tràn trong người sẽ tan thành mây khói.
Nhưng… Lý Trường Ninh đã dặn đi dặn lại, Giang Tùy Châu cần phải nghỉ ngơi đầy đủ.
Đúng là anh cần nghỉ ngơi thật, dáng vẻ bị thương hấp hối của anh, như còn lởn vởn đâu đấy trước mắt Hoắc Vô Cữu.
Y biết, Giang Tùy Châu ngủ rất tỉnh, dễ bị quấy rầy, vì vậy y lại khoác lên mình bộ mặt nghiêm trang, dù bây giờ y đang lượn vòng trong phòng như thể một con thú bị nhốt, cũng không dám chạy qua chỗ của anh.
Bỗng, y ngừng bước, ngửa đầu nốc cạn ly trà ban nãy mình rót, rồi đẩy cửa phòng đi ra ngoài.
Đêm hôm đấy, cung điện của Hoắc Vô Cữu chông đèn suốt đêm, nhưng trong cung điện rộng lớn nhường ấy lại không có một bóng người.
Bóng đêm thăm thẳm mờ sương, sao trời như bị vây bên trong bốn bức tường cung, lặng lẽ tỏa sáng suốt đêm trên lớp ngói lưu ly tráng lệ.
Mà không hay biết rằng, đêm hôm ấy, Hoắc Vô Cữu một thân một mình ngồi tới sáng trên bậc thềm bằng hán bạch ngọc trước của phòng Giang Tùy Châu.
Y chưa từng lẳng lặng ngắm sao suốt một đêm dài, cũng chưa từng, chỉ cần lẳng lặng lắng nghe tiếng hít thở của một người, cũng đủ ủ ấm lồng ngực mình.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Hoắc Vô Cữu: Người từng trải nghiệm cảm giác ngắm nhìn bầu trời từ tối chuyển sáng chưa?
Ta thì rồi đấy, sướng rơn :D
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 94
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 94
