Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 93
Chương 93
Giọng anh yếu đến nỗi gần như chỉ còn sót lại tiếng gió, chưa dứt lời đã đóng sầm mắt.
Gân xanh trên mu bàn tay Hoắc Vô Cữu hằn rõ, môi cũng bắt đầu run.
Y không biết nên nói cảm xúc bây giờ của mình là gì nữa.
Bỗng nghe được câu nói mà bấy lâu nay bản thân luôn mơ tưởng, thậm chí đến nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng giờ đây lồng ngực y như bị những lời này siết chặt, đến độ như lục phủ ngũ tạng bị chia năm xẻ bảy, đau đến phải ngừng thở.
Y nói không nên lời, bàn tay run rẩy chỉ lo đi thăm dò hơi thở của Giang Tùy Châu.
Mỏng manh đến gần mức khó lòng cảm giác được, nhưng Hoắc Vô Cữu lại cảm nhận được hơi thở mỏng manh nhưng ổn định trong làn sóng nhiệt hừng hực bên cạnh.
Y như thể cuối cùng vơ được khúc gỗ cứu mạng trong tuyệt vọng, dù chỉ là một sợi tơ cũng đủ để kéo lại trái tim đang rơi vun vút của y.
Giọng y vừa trầm vừa khàn, thoáng chút run rẩy, y nói với Giang Tùy Châu: “Không sao đâu, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, ngươi yên tâm, không ai có thể làm gì ngươi.”
Giọng điệu của y nghe rất gấp, rõ ràng đang nói với Giang Tùy Châu, nhưng sự bối rối và sợ hãi không cách nào che giấu trong giọng của y lại rõ ràng như đang cố thuyết phục bản thân.
Nói xong thì y ngẩng đầu nhìn quanh, trông thấy có một binh sĩ đang chạy tới, lôi theo Thái y loạng chà loạng choạng đi qua cửa cung.
Hoắc Vô Cữu đỡ Giang Tùy Châu, ôm anh đứng dậy, quay người căn dặn Ngụy Khải: “Bảo Thái y nhanh chân đi theo.”
Vẻ mặt y vẫn nghiêm túc và bình tĩnh như thường lệ, như thể y đang cố gắng che giấu sự hoảng loạn của mình, nhưng đôi mắt đỏ hoe ngấn nước của y lại không cách nào che giấu được.
Ngụy Khải vội tuân lệnh, xoay người đi đón Thái y. Hoắc Vô Cữu ôm Giang Tùy Châu xoay bước đi thẳng đến một cung điện tương đối toàn vẹn.
Đi được hai bước thì y bỗng ngừng lại, quay qua nhìn Hậu chủ ở bên cạnh.
Lúc bấy giờ gã đang quỳ dưới đất, xụi lơ một cục. Mặt gã đỏ gay vì rượu, nhưng ánh mắt lại tràn đầy thù hận nhìn chòng chọc Giang Tùy Châu nằm trong lòng Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu buông mắt nhìn xuống gã, xong xoay người cất bước đi.
“Trói gã lại rồi vứt vào trong lửa.” Y nói.
—
Bên ngoài song cửa là tiếng ồn ào huyên náo.
Đại quân vừa tiến vào Hoàng thành thì bắt giam hết cung nhân và phi tần. Hiện giờ ở bên ngoài toàn là binh sĩ của Hoắc Vô Cữu, Hậu chủ đã chết, mọi người thì bận rộn dập lửa.
Nhưng bầu không khí trong điện lại im ắng lạ thường.
Thái y bắt mạch thì run lẩy bẩy.
Chung quanh toàn là binh sĩ mặc áo giáp hạng nặng, nghiêm chỉnh đứng dàn hàng. Vị tướng quân đứng bên giường, áo giáp còn nhiễm máu, đang dùng một đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm lão.
Như thể nếu người đang nằm trên giường bị nguy hiểm dù chỉ một chút thôi, y sẽ bẻ cổ lão ngay tức thì.
Y đúng là người có thể làm vậy thật.
Thái y biết, chính là người này, vừa dẫn quân đánh vào Hoàng thành, giết Hoàng thượng.
Sau khi Thái y bắt mạch xong, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, quỳ thụp xuống, đầu đập ngay chân Hoắc Vô Cữu.
“Tướng quân yên tâm!” Lão nói. “Tuy Tĩnh Vương điện hạ bị dùng hình nhưng thương thế không tính là nặng, chẳng qua mất máu hơi nhiều, lại thêm cơ thể suy nhược, hao tâm tổn trí, bị kiệt sức nên mới hôn mê! Bây giờ lão viết đơn thuốc cho Tĩnh Vương xong rồi xử lý vết thương trên người, sau đấy chỉ cần đợi điện hạ tỉnh lại là được!”
Một tiếng vang rất nhỏ.
Đó là tiếng phát ra từ Hoắc Vô Cữu, do y đang đứng căng người, đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, trong thoáng chốc như bị rút cạn, nghiêng người, tựa vào cột giường.
“Không sao?” Hoắc Vô Cữu hỏi.
Thái y gật đầu lia lịa: “Thật sự không sao cả! Tướng quân yên tâm!”
Lão nghe thấy Hoắc Vô Cữu thở phào thật khẽ.
“Bôi thuốc cho hắn.” Y nói. “Ngụy Khải, mau đi Tĩnh Vương Phủ dẫn Lý Trường Ninh đến đây.”
Ngụy Khải tuân lệnh, vội vàng đi ra ngoài.
Hoắc Vô Cữu tựa vào cột giường, cúi đầu nhìn Giang Tùy Châu.
Bộ triều phục rách nát trên người anh dính đầy máu, tóc tán loạn trên gối, khiến chăn gối nồng nặc mùi máu. Đôi ba sợi tóc rối dính vào má, hãy còn vương máu.
Nước da của anh trắng nhợt, khiến cho màu máu ấy trở nên chói mắt hơn.
Nên khi Thái y xách hòm thuốc quay lại, trông thấy cảnh tượng như thế này.
Tướng quân vừa mới đây còn bày ra gương mặt dữ dằn, hiện giờ đang nửa quỳ bên giường, cẩn thận vén tóc trên má cho Tĩnh Vương điện hạ đang nằm trên giường.
Lực tay cực nhẹ, thậm chí vì quá mức cẩn thận mà trông thấy tay như run khẽ.
Thái y vội cụp mắt xuống, vờ như không thấy gì hết.
Đúng lúc này, một vị tướng quân tông thẳng vào.
Hoá ra là Kỷ Hoằng Thừa.
“Tướng quân!” Gã gấp gáp bay thẳng vào trong, nói. “Lâu Tướng quân phái thuộc hạ đến báo rằng, Bàng Vĩ dẫn quân đến bên ngoài thành rồi!”
Bàn tay của Hoắc Vô Cửu đang chạm khẽ bên má của Khương Tùy Châu thoáng khựng lại.
Kỷ Hoằng Thừa trả lời: “Trong thời gian ngắn đếm không xuể, nhưng ước chừng không dưới một trăm ngàn! Tuy nhiên, nhìn thế trận có thể đoán Bàng Vĩ đi rất gấp, nên chắc chắn không đến ba trăm ngàn!”
Hoắc Vô Cữu thoáng im lặng.
Y muốn ở đây trông chừng anh, theo dõi quá trình Thái y chạy chữa cho anh, ở bên đến khi anh tỉnh mới thôi.
Nhưng y không quên rằng, nếu không phải do nước cờ hiểm của Bàng Thiệu và Bàng Vĩ, y đã không bị buộc phải rời khỏi Lâm An, đến độ phải để lại một mình Giang Tùy Châu ở trong thành, nhờ đấy mà Bàng Thiệu và Giang Thuấn Hằng tận dụng được sơ hở.
Thù này nhất định phải báo.
Y cẩn thận từng li từng tí dùng ngón tay chạm khẽ vào gò má Giang Tùy Châu, sau đấy chống thành giường đứng dậy.
“Ta đi ngay đây.” Y nói.
Kỷ Hoằng Thừa mừng rỡ tuận lệnh, đang định xoay người dẫn đường cho y.
Nào ngờ nghe Hoắc Vô Cữu nói: “Ngươi ở lại đây.”
Kỷ Hoằng Thừa thoáng sững người, xoay lại hỏi: “Tướng quân có gì cần dặn dò?”
Trông vẻ lạnh lùng và nghiêm nghị của Hoắc Vô Cữu, phải chăng trong Hoàng thành vẫn còn tàn quân chưa bị tiêu diệt? Hoặc có thể trong thành Lâm An vẫn còn một số nhân tố bất ổn, định nội ứng ngoại hợp khiến cho họ sắp thành lại bại?
Hoắc Vô Cữu quay đầu qua nhìn vị Thái y đang xách hòm thuốc đứng ở cửa.
“Trông chừng lão.” Y nói. “Đảm bảo lão băng bó cho Tĩnh Vương đàng hoàng, dám hó hé gì thì giết ngay.”
—
Giang Tùy Châu mơ mơ màng màng tỉnh lại.
Ban đầu, anh chỉ mơ hồ cảm nhận được một số thay đổi trên người. Đây là cảm giác sảng khoái mà anh đã mấy ngày rồi không cảm nhận được, như thể máu dính đầy người cũng đã xử lý sạch sẽ. Kế đấy là mùi thuốc thoang thoảng quanh chớp mũi, đắng ngắt, và lẫn chút mùi máu.
Hàng mi của anh nhấp nháy, cảm nhận chút ánh sáng.
Anh vừa nhăn mày thì nghe thấy kế bên vang lên một tiếng động nhỏ.
Hình như có người ngồi canh bên giường, hiện giờ đang chống cạnh giường, nhướn người lên.
Anh lại nhấp nháy hàng mi, cố gắng mở mắt ra.
Trong khoảnh khắc, ánh nến xung quanh chiếu lóa mắt anh, anh vội nhắm mắt lại, nhưng ngay lập tức, anh nghe thấy một giọng nói quen thuộc nhưng khàn khàn.
“Ngươi tỉnh rồi?”
Là Hoắc Vô Cữu.
Ý thức hỗn loạn của Giang Tùy Châu đột nhiên trở nên rõ ràng, anh cố gắng mở mắt ra và nhìn thấy Hoắc Vô Cữu đang canh giữ bên giường giữa ánh nến rực rỡ và những lớp màn trùng trùng điệp điệp.
“Ngươi…”
Giang Tùy Châu vừa định cất tiếng nhưng do cổ họng khó chịu, thành ra ho sù sụ. Hành động ho ảnh hưởng đến vết thương khiến cả người anh nhức nhối, anh thở hổn hển giữa các cơn ho liền nhau.
Hoắc Vô Cữu ở kế bên thấy vậy hết hồn. Y luống cuống cả lên, muốn vuốt lưng cho anh nhưng rồi lại sợ làm đau anh, bèn vòng tay qua người anh để đỡ lấy, gồng cứng người, không dám nhúc nhích.
“Lý Trường Ninh!” Hoắc Vô Cữu cuống cuồng cất cao giọng gọi.
Ngay tức thì có tiếng bước chân hoảng loạn từ xa truyền đến. Lý Trường Ninh vội vàng chạy tới, kiểm tra mạch và vết thương của Giang Tùy Châu.
“Tướng quân yên tâm, không có gì đáng ngại.” Lý Trường Ninh nói. “Chẳng qua bị sặc khói mà thôi, uống hai lần thuốc, tịnh dưỡng hai ngày là khoẻ ngay.”
Lúc bấy giờ Hoắc Vô Cữu mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Vậy thì may quá. Có phải còn đang sắc thuốc không? Ngươi mau quay lại trông chừng đi.”
Lý Trường Ninh tuân lệnh, lui ra ngoài.
Sau một cơn ho, ý thức cũng như ký ức của Giang Tùy Châu dần dần quay trở về.
Anh nhớ đến Hậu chủ say khướt, xong nhớ đến ngọn lửa bùng cháy lan khắp cung điện. Khi đó đúng là anh bị kiệt sức, chỉ lo tìm mấy tờ thư bằng chứng chứng minh Hoắc Ngọc Diễn phản bội Hoắc Vô Cữu, xong rồi ngã xuống bên cạnh long ỷ, trơ mắt nhìn nóc nhà bị lửa thiêu rụi.
Ký ức sau đấy, mơ hồ như ảo giác.
Trong tiếng lửa cháy, dường như anh nghe thấy giọng của Hoắc Vô Cữu, đang gọi tên anh. Ngay sau đấy, anh rơi vào vòng tay rất đỗi quen thuộc, là của Hoắc Vô Cữu.
Khi đấy, anh chỉ tưởng là trời cao phát hiện chấp niệm trước giây phút lâm chung, nên mới có ảo giác như vậy.
Nhưng hiện giờ xem ra… Có vẻ là thật rồi.
Ký ức cuối cùng, hình như anh đang cố liều mạng lấy mấy tờ bằng chứng ra, sau đấy nói với Hoắc Vô Cữu rằng…
Nghĩ tới đây, Giang Tùy Châu giật bắn.
Anh ỷ vào việc mình sắp toi đời, nên mới nói ra hết những lời giấu tận đáy lòng với Hoắc Vô Cữu.
Tiếng ho của anh dần dần vơi đi, lấm la lấm lét nghía Hoắc Vô Cữu.
Anh trông thấy Hoắc Vô Cữu còn chưa kịp thay đồ, vẫn đang mặc bộ áo giáp đen vừa dày vừa nặng, vết máu đỏ sậm dây khắp người, hiện tại đã khô quắc.
Y đang xoay người đi đến bên bàn rót trà. Lúc y quay người đi, Giang Tùy Châu trông thấy vết cháy xém trên lưng áo, chắc y không để tâm, cũng không ai dám nhắc y nên thay đồ.
Ngay đúng lúc đấy, Hoắc Vô Cữu quay người lại.
Giang Tùy Châu thầm hoảng, vội vàng nhắm tịt mắt lại, định vờ như bản thân chưa hề tỉnh lại.
Nhưng chắc không kịp rồi. Anh được Hoắc Vô Cữu dìu dậy ngồi dựa lưng vào đầu giường, do bị thương nên hành động chậm chạp, cơ bản không kịp nằm xuống lại. Chỉ trong một nhịp thở, Hoắc Vô Cữu đã vòng lại, bưng một ly trà ấm đưa đến bên môi anh.
“Uống thông họng trước đã.” Hoắc Vô Cữu nói. “Lý Trường Ninh sắc thuốc xong ngay thôi.”
“Đừng lộn xộn.” Hoắc Vô Cữu nói.
Giang Tùy Châu không làm lại y, chỉ đành uống đại vài ngụm nước với tâm trạng thấp tha thấp thỏm.
Chắc Hoắc Vô Cữu cũng không ngờ tới nhỉ? Mình vậy mà lật lọng, dù anh nói rõ ràng là anh không đoạn tụ, sau lại quay qua nói với y rằng anh thích y. Trai thẳng từ xưa tới giờ đều rất ghét loại chuyện này, không biết bây giờ có phải do ngại việc mình lấy được bằng chứng cho y, nên y mới tỏ ra hòa nhã với mình…
Giang Tùy Châu suy nghĩ lung tung, mãi đến khi thấy đáy ly trà.
Hoắc Vô Cữu lấy ly trà ra, Giang Tùy Châu vội mở miệng, cố tìm đề tài gì đấy để bản thân bớt xấu hổ.
“Bàng Thiệu và Giang Thuấn Hằng đang ở đâu?” Anh hỏi.
Hoắc Vô Cữu vừa cất ly trà vừa nói: “Giang Thuấn Hằng bị thiêu chết, Bàng Thiệu thì đang bị nhốt trong tù.”
“Còn Bàng Vĩ…”
“Vì cha gã bị bắt nên gã sốt ruột đến lú lẫn, dẫn theo một trăm ngàn quân tới đây. Sáng nay tới, hoàng hôn đã bị bắt rồi. Đội quân đó bị gã lừa, tưởng mình vào kinh để cứu vua, cuối cùng mới phát hiện người họ đánh hóa ra là Lâu Tướng quân, đương nhiên họ không chịu, chúng ta chẳng tốn công gì.” Hoắc Vô Cữu nói.
Giang Tùy Châu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì may quá, nếu thế…”
Lại trông thấy Hoắc Vô Cữu quay qua nói: “Không nghe thấy hồi nãy Lý Trường Ninh nói gì à? Nói ngươi phải tĩnh dưỡng, sao vừa tỉnh đã có nhiều chuyện để nói vậy?”
Rõ ràng là một câu nghe rất hung dữ, nhưng không hiểu sao giọng của Hoắc Vô Cữu lại rất nhẹ, rõ ràng đang dạy bảo anh, lại vương chút quyến luyến.
Giang Tùy Châu chỉ cho là mình bị ảo giác, bèn ngại ngùng ngậm miệng lại.
Vẻ mặt này của anh, rơi vào mắt Hoắc Vô Cữu, trông oan ức cỡ nào.
Hoắc Vô Cữu cảm thấy trái tim của mình tan chảy như băng ngày xuân.
Y vòng về lại bên giường, quỳ một chân xuống trước giường sao cho ngang tầm mắt với Giang Tùy Châu.
“Nếu muốn nói chuyện, không bằng để ta hỏi ngươi.” Hoắc Vô Cữu nhìn anh mà nói.
Giang Tùy Châu gật đầu một cái.
Hoắc Vô Cữu dán mắt nhìn anh một hồi rồi vươn tay ra, ngón tay chạm khẽ bên má của Giang Tùy Châu, miết nhẹ.
“Vậy ta hỏi ngươi, còn nhớ hôm nay đã nói gì với ta không?”
Nét mặt đấy rất nghiêm túc, nhưng trong đôi mắt lại ẩn chứa ý cười dịu dàng đến nao lòng.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Hoắc phu nhân: Quả nhiên, chỉ cần y luôn là một phu nhân tốt, thì chung quy có ngày sẽ chiếm trọn trái tim của gia nhà ta ~
Ngụy Khải: ??? Ngài nói phu nhân tốt, là tốt kiểu giết người phóng hỏa ấy hả?
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 93
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 93
