Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 92
Chương 92
Hơi nóng bốc lên, Hậu chủ cứ thế bỏ đi.
Giang Tùy Châu nghiến răng mắng một tiếng.
Là ai, là ai bày cho tên cẩu hoàng đế biện pháp ngu thế chứ! Lại muốn thiêu anh trong tẩm cung của gã rồi ngụy trang thành gã tự thiêu?
Giang Tùy Châu nghiêng hẳn người sang, cố cứa dây thừng vào long ỷ.
May thay, chúng nghĩ ra cách này, giúp anh không chết ngay mà cho anh một cơ hội tự cứu mình.
Tuy nhiên do trong điện giăng đầy lăng la tơ lụa, chẳng mấy chốc lửa đã bùng lên dữ dội, lan thành biển lửa. Khói bốc lên dày đặc khiến Giang Tùy Châu sặc đến hò sù sụ, nhưng anh không dám lơi lỏng dù chỉ một giây, nghiến răng nghiến lợi, dùng hết sức bình sinh để cứa đứt dây thừng.
Cổ tay bị cọ rách da, sưng tấy, trên trán cũng rịn đầy mồ hôi. Mồ hôi rơi xuống vết thương gây rát cực kỳ, nhất là vết thương trên người anh, vì tác động mạnh dẫn đến bị rách, rỉ máu.
Cả người Giang Tùy Châu như run lên.
Đôi mắt anh dần mờ đi vì đau đớn và kiệt sức, âm thanh duy nhất còn quanh quẩn bên tai anh là tiếng lách tách của ngọn lửa đang dần nóng hơn.
Hai tay anh ma sát một cách máy móc, không còn cảm giác mệt mỏi hay đau đớn.
Ngọn lửa lan rộng khắp cung điện, nuốt chửng toàn bộ mành lụa lộng lẫy, màu đỏ rực cùng ánh kim như đan xen vào nhau, dần dần nhấn chìm toàn bộ cung điện vào biển lửa.
Không biết trôi qua bao lâu, một tiếng “phựt” nhỏ nhỏ vang lên.
Dây thừng đứt, Giang Tùy Châu bất ngờ mất sức, ngã lăn xuống khỏi long ỷ.
Xúc cảm vừa cứng vừa đâu, giúp anh cuối cùng cũng lấy lại chút tỉnh táo.
Thành công.
Nước mắt của anh vô thức rơi xuống, anh bò dậy một cách vật vã, không quan tâm đến bất cứ điều gì khác mà cúi xuống cởi dây trói ở chân. Do tay anh bị mất sức mà bắt đầu run rẩy không thể kiểm soát, phải thử đến mấy lần rồi mới cởi ra được.
Giang Tùy Châu lảo đảo đứng dậy, vịn vào long ỷ, tầm mắt mơ hồ nhìn quanh bốn phía.
Lúc này xung quanh anh toàn là lửa, cửa chính điện bị ngọn lửa vây kín. Chỉ còn mỗi một cánh cửa nhỏ phía đông vừa bị bắt lửa, còn một khoảng trống đủ để anh có thể chạy qua.
Giang Tùy Châu đi thẳng đến đó.
Nhưng vừa đi được hai bước, anh lại khựng lại, xoay người qua.
Anh nhìn về phía ngự án bị ngã, hiện giờ lửa chưa lan đến đó, tấu chương và sách nằm ngổn ngang dưới đất.
Thư!
Giang Tùy Châu không chút nghĩ ngợi gì mà quay người đi ngược lại, hai chân vì mất sức mà không đỡ nổi cơ thể, khiến anh thiếu điều té nhào vào đống sách trên đất.
Anh lục lọi ở đó một cách bất cần.
Mấy phong thư của Hoắc Ngọc Diễn, nhất định không thể để nó bị thiêu ở đây. Đó là chứng cứ duy nhất, có thể nói cho Hoắc Vô Cữu biết chân tướng tại sao y chiến bại, nói cho y biết Đại Lương sau lưng y, không phải đường về của y, mà là đầm rồng hang hổ.
Đây là chứng cớ Hoắc Ngọc Diễn hại y.
Hai tay của Giang Tùy Châu run rẩy, rõ ràng anh đã mất hết sức lực vì đau đớn, suy yếu và mệt nhọc, nhưng không biết sao anh như cảm thấy một luồng năng lượng từ đâu đó dâng trào. Anh nhanh chóng lục lọi, chẳng mấy chốc đã tìm thấy mấy tờ giấy đơn nằm rải rác trên mặt đất.
Nhờ ánh lửa, anh có thể thấy rõ chữ trên đó, xong vội vàng nhét vào trong ngực.
Anh vịn tay vào long ỷ, lảo đảo đứng dậy.
Nhưng khi quay đầu nhìn lại, cánh cửa nhỏ đã bị lửa bao vây. Kết cấu bằng gỗ không chịu được lửa, sau mấy lòng bong tróc, nó đã sụp và hoàn toàn chìm vào biển lửa.
Không còn đường ra.
Giang Tùy Châu cố chống người để đừng ngã xuống, nhìn quanh một vòng lần nữa, không còn lối ra nào.
Anh dựa vào ngự án, cuối cùng cũng không gượng được nữa, ngã xuống đất.
Giang Tùy Châu giơ tay lau mặt, không biết từ lúc nào đã rơi hai hàng nước mắt, đọng ở cằm, trông thật thảm hại.
Anh nghĩ bụng, chẳng lẽ cứ thế uổng công sao?
Không biết lúc mở mắt lần nữa, mình đã đến âm tào địa phủ, hay trở về bàn làm việc trong nhà, đối diện với bài luận văn buồn cười do học sinh viết ngày đó.
Anh không biết, liệu đoạn lịch sử ngắn ngủi này sẽ vì anh mà trở nên thế nào… Hoắc Vô Cữu, sẽ khác với nguyên văn trong sử sách đến độ nào.
Điều duy nhất anh không cam tâm, chính là không thể giao chứng cứ mình đang nắm giữa cho Hoắc Vô Cữu.
… Có lẽ, còn một chút không cam tâm nữa, là vì không thể gặp lại Hoắc Vô Cữu một lần trước khi chết.
Đây là lần đầu tiên trong hai đời, anh biết yêu là gì, cũng là lần đầu tiên, nếm trải mùi vị, yêu mà không được.
Anh nhắm mắt lại.
Anh chợt thả lỏng, toàn bộ sức lực vừa rút kiệt bây giờ bắt đầu tước đi mạng sống của anh. Anh chỉ cảm thấy xây xẩm chóng mặt, toàn thân đau nhức khủng khiếp, nhưng anh lại mệt mỏi đến mức không mở mắt nổi…
Ngay vào lúc này, một tiếng ầm vang lên.
Anh ngoảnh đầu nhìn sang, là xà ngang đằng trước điện cuối cùng cũng chịu thua trước thế công của ngọn lửa, đổ sập xuống, thoáng chốc trần nhà vỡ một lỏm lớn, lộ ra bầu trời trong xanh giữa biển lửa hừng hực.
Kế tiếp là đến phiên trên đầu anh.
Giang Tùy Châu nhìn khoảng trời nhỏ bé nọ, chẳng bao lâu sau thì nhắm mắt lại một cách mệt mỏi.
—
Lúc Hoắc Vô Cữu chạy tới tẩm điện của Hậu chủ, chỉ thấy một nơi đấy đã hóa thành biển lửa.
Anh đánh thẳng vào cung, nên áo giáo trên người giờ đây thấm đẫm máu.
Xung quanh là binh lính đang vội vã dập lửa, nhưng không tìm được nguồn nước ở lân cận. Ngay bên cạnh là hàng người bị áp giải quỳ dưới đất, ngừng đứng đầu không ai khác chính là Hậu chủ đang say khướt, quần áo xộc xệch.
Hoắc Vô Cữu chạy lại.
Binh lính vội vàng nói: “Tướng quân! Tên cẩu hoàng đế này nói, Tĩnh Vương điện hạ đang ở trong đó!”
Hoắc Vô Cữu giương mắt nhìn theo, biển lửa hừng hực như thiêu rụi tầm mắt y.
“Bắt đầu sụp rồi, tướng quân, vậy giờ…”
Binh lính nọ còn chưa kịp nói hết câu thì đã nghe bên cạnh mình vang lên tiếng hô hoán dồn dập.
Chỉ nhìn thấy một lần gió đỏ tươi lướt qua, tướng quân của họ đạp lên bậc thềm hán bạch ngọc để lao về phía trước, sau mấy lượt tung người, bay thẳng lên nóc nhà, nhảy vào trong biển lửa.
“Tướng quân!”
Âm thanh hoảng loạn văng vẳng khắp nơi, binh lính trở nên bàng hoàng.
Hậu chủ đang ngã ngửa dưới đất bỗng cười to.
“Hay lắm.” Gã nói. “Hôm nay Trẫm có thể dùng một mồi lửa thiêu chết cả hai người họ, đúng là không thiệt.”
Một binh sĩ đứng kế bên tức đỏ mắt, rút đao ra định giết gã nhưng bị đồng đội cản lại.
“Không được kích động.” Mấy người xung quanh vội la lên. “Tướng quân chưa ra lệnh, không thể tự tiện giết tù binh!”
Người binh sĩ nọ tức đỏ mắt mà nói: “Nhưng tướng quân…”
Đúng ngay lúc này, một tiếng ầm ầm thật lớn vang lên.
Mọi người ngước đầu nhìn theo tiếng động thì trông thấy tòa cung điện nguy nga của Hoàng đế đang dần sụp đổ trong biển lửa.
Hậu chủ cười một cách càn rỡ.
“Lại đây nào!” Gã cười sằng sặc. “Giết ta, trả thù cho tướng quân của mấy người!”
Nhưng tiếng cười của gã bỗng tắt.
Nụ cười như khựng lại trên mặt gã.
Gã ngước đầu nhìn, trông thấy Hoắc Vô Cữu toàn thân đẫm máu, đang ôm một người mặc áo bào rách rưới, ngay vào khoảnh khắc đại điện sụp xuống, y đạp lên nóc nhà sắp đổ để nhảy ra khỏi cung điện.
Áo choàng bay phất phới sau lưng y đã bắt lửa. Áo choàng đỏ thẳm lấm tấm lửa, tia lửa b*n r*, hoà vào màu sắc của áo choàng.
“Tướng quân ra rồi!”
Các binh sĩ lần lượt thay nhau hò hét.
Hoắc Vô Cữu vững vàng đáp xuống đất, thoáng hất người dập tắt lửa trên áo choàng.
Y quỳ một gối, ôm chặt người nọ trong lòng một cách trân trọng.
Ngay tức khắc có binh lính chạy đến đón, nhưng lại nghe Hoắc Vô Cữu giọng khản đặc ra lệnh: “Đi tìm đại phu, nhanh nhanh lên!”
Mọi người không dám lơ là, vội vàng giải tán.
Hoắc Vô Cữu quỳ trên nền đá hán bạch ngọc trước đống đổ nát đang cháy, cúi người, một tay ôm Giang Tùy Châu, một tay đưa lên chạm nhẹ vào mặt anh bằng mu bàn tay.
Muốn đánh thức anh, nhưng rồi lại như sợ chạm vào sẽ làm anh vỡ vụn.
“Giang Tùy Châu.” Y nhỏ tiếng gọi anh bằng cái giọng khàn khàn. “Tùy Châu, mở mắt ra nào.”
Lúc Ngụy Khải dẫn binh chạy đến thì thấy một màn này, ngừng ngay tại chỗ, không dám tiến lên tiếp.
Hắn thấy vết cháy xém trên áo choàng của tướng quân, thấy trong đôi mắt đỏ bừng của tướng quân, đong đầy nước. Y quỳ dưới đất, rõ ràng không bị thương nhưng trông như một con thú dữ bị bắn trúng điểm yếu, cuộn tròn trên đất, kéo dài hơi tàn.
Mắt Ngụy Khải cũng đỏ theo y.
Đúng vào lúc này, từ trong lòng Hoắc Vô Cữu vang lên một tiếng động nho nhỏ.
Là tiếng ho của Giang Tùy Châu.
Ngụy Khải bước lên một bước, rồi chợt khựng lại, đứng yên tại chỗ.
Sau mấy tiếng ho, lông mi Giang Tùy Châu run run, suy yếu mở mắt.
“Giang Tùy Châu!” Cánh tay đang ôm anh của Hoắc Vô Cữu cũng trở nên run rẩy.
Giang Tùy Châu lại ho, xong rồi cố giơ tay lên.
“Ngươi sao vậy, khó chịu ở đâu? Đừng sợ, đại phu đến ngay giờ.” Hoắc Vô Cữu khản giọng nói vội.
Y trông thấy Giang Tùy Châu giơ tay đặt lên ngực mình.
“Đây.” Giọng anh run run, gần như không thể nghe thấy trong tiếng lửa cháy phừng phực.
“Sao vậy, ở đây bị thương à?” Hoắc Vô Cữu luống cuống, vội vươn tay định chạm vào đấy.
Nào ngờ thấy Giang Tùy Châu cố lôi mấy tờ giấy từ trong vạt áo ra.
Mấy tờ giấy đó, loang lổ vệt máu, toàn là máu của Giang Tùy Châu.
Sau khi nhận lấy mấy tờ giấy đó, Hoắc Vô Cữu chỉ nhìn lướt qua rồi cất vào.
“Bây giờ là lúc nào rồi, còn quan tâm nó làm gì!”
Y hạ giọng mắng Giang Tùy Châu một câu, nghe rất gay gắt, nhưng khi giọng nói vang lên, nước mắt cũng rơi theo.
Hai giọt nước mắt tròn xoe lóng lánh, rơi xoạch xuống mấy tờ giấy đó.
Giang Tùy Châu gắng cười, nhưng không cách nào nhích nổi môi.
Cuối cùng, anh đành cố hết sức giơ tay lên, sức cùng lực kiệt mà chạm nhẹ vào mặt Hoắc Vô Cữu, giọng suy yếu như thể đang dặn dò hậu sự.
“Vì ta không dám nói với ngươi.” Anh nói.
“Ta thích ngươi, chỉ có thể vì ngươi làm chút việc thế này.”
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 92
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 92
