Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 91


Chương 91


Vị tướng nọ nghe vậy thì sợ đến run lẩy bẩy.


Lâu Tướng quân không dặn trước! Hoá ra chuyện này không thể để Hoắc tướng quân biết à!


Vị tướng nọ thoáng luống cuống, ừm ừ suốt buổi rồi ấp úng nói: “Đúng vậy, là mấy hôm trước, Hoàng thượng giữ Tĩnh Vương điện hạ ở lại trong cung, sau đó không…”


Không đợi ông nói hết câu, giọng nói trầm lạnh của Hoắc Vô Cữu đã ngắt ngang lời ông.


“Mấy hôm trước?”


Vị tướng nọ nín thinh.


Ông thấy Hoắc Vô Cữu bình tĩnh lại.


Một lúc sau, y nghiến răng, lúc cúi đầu nhìn vị tướng nọ, sắc mặt đáng sợ đến nỗi thiếu điều ông nhũn chân khuỵu cả xuống.


“Chuyện tốt Lâu Việt làm đấy à?” Y nói.


Giọng điệu y rất bình tĩnh, nhưng tiếng nói như b*n r* từ kẽ răng. Dáng vẻ như cố kiềm chế cơn giông giữa trời âm u, còn đáng sợ hơn cả người tỏ ra tức giận.


Vị tướng nọ vội lắp bắp giải thích: “Quả thật Lâu Tướng quân cũng hết cách! Không biết sao bên phía Hoàng thượng lại nhận được tin, cố tình giữ Vương gia lại sau buổi thượng triều…”


Y nhấc tay đang cầm roi ngựa lên, ra vị viên tướng nọ im miệng.


Vị tướng nọ vội ngậm mồm.


Sau đó ông nhìn thấy Hoắc Vô Cữu một tay kéo dây cương, nghiêng người ngoái đầu về phía sau, các tướng dẫn quân phía sau lập tức nhận lệnh, chia quân thành nhiều cánh một cách bài bản, bày trận ở ngoài thành.


Hoắc Vô Cữu quay đầu lại, nhìn về phía vị tướng nọ.


“Nhắn Lâu Việt mau đi thắp hương bái Phật, nếu Tĩnh Vương xảy ra chuyện gì, ông ta chết chắc rồi.” Giọng y lạnh buốt, nghiến răng nghiến lợi.


“Đi mở cổng thành.” Y nói.



Sau hôm đấy, Hậu chủ ăn chơi thả cửa hai ngày.


Nhưng trò ăn chơi hiện giờ của gã, không giống ngày xưa. Dáng vẻ bất thường đến gần như nổi điên của gã, khiến cho mọi người xung quanh không ai dám lên tiếng khuyên can, chỉ y theo lệnh, mỗi ngày báo cáo tình huống ngoài thành cho gã, rồi đi đến ngục tối xem thử Tĩnh Vương còn sống không.



Ngày đó Hoàng thượng đánh đúng ác.


Cả một đời Hoàng thượng, chưa từng đánh ai đến vậy, hôm đấy, sau khi được gỡ xuống khỏi dây thừng, Tĩnh Vương gần như bị thương khắp người, ngất xỉu. Vì có lệnh của Hoàng thượng nên mấy ngày qua luôn có người đều đặn đưa thuốc và thức ăn cho hắn, Tĩnh Vương lúc tỉnh lúc mê, kéo dài hơi tàn, cứ thế không chết.


Mãi đến sáng nay, đám thị vệ đến cổng thành thám thính tin tức vội vàng trở về cung, xông vào phòng ngủ của Hậu chủ.


“Hoàng thượng, không xong rồi Hoàng thượng!” Thị vệ hớt hải la toáng lên. “Phản tặc Hoắc Vô Cữu đã dẫn quân đến bên ngoài thành rồi! Hoàng thượng, ngài mau dọn đồ trốn khỏi cung ngay!”


Nào ngờ Hậu chủ hỏi lại: “Không phải có Lâu Việt à?”


Thị vệ sốt ruột đến thiếu điều nhảy cỡn lên: “Hoàng thượng, chắc chắn Lâu Tướng quân đang lừa gạt ngài đấy! Trinh thám phía cổng thành báo rằng, binh mã của Hoắc Vô Cữu đang dàn hàng ngoài thành rồi mà quân dưới trướng Lâu Việt vẫn không thấy động tĩnh gì, rõ ràng cùng một phe!”


Hậu chủ lại cầm ly rượu lên, ngắm nghía dòng rượu sóng sánh bên trong, một lúc sau nói một cách bình tĩnh: “Lâu Việt cũng phản bội Trẫm à?”


Thị vệ nôn nóng đến giọng cũng run theo: “Hiện tại nói gì cũng không còn kịp rồi, Hoàng thượng! Không gì sánh bằng mạng của ngài! Ngài chỉ cần giữ được núi xanh, giết mấy thứ nghịch thần loạn đảng này không phải chỉ là việc sớm muộn!”


Trong giây lát, người hầu có mặt quỳ rạp khắp đất, ai nấy đều van xin, mong gã chạy trốn. Đến cả hai cơ thiếp đang nép trong lòng gã cũng bị hoảng đến run lẩy bẩy, không màn khoác áo lên, lật đật quỳ sụp xuống.


Xét đến hiện tại, nếu quân Bắc Lương thật sự tấn công vào Hoàng thành, bất luận Hoàng thượng sống hay chết thì những kẻ như họ chắc khó mà giữ mạng được.


Hậu chủ ngồi đấy, đôi mắt say khướt nhập nhèm, nhìn cung điện nguy nga lộng lẫy, đầy người quỳ dưới đất.


Tất cả họ đều đang dập đầu trên đất, gã chỉ thấy mỗi đỉnh đầu đen kịt, tuy cung điện toàn người là người, nhưng sao gã cảm thấy, chỉ có một mình gã, giữa trời đất này.


Đúng rồi. Tuy gã tự gạt chính gã rằng, cậu rời khỏi thành chỉ vì tím cứu binh, nhưng nào có ai đi tìm cứu binh lại dẫn cả vợ con theo chứ? Gã tưởng rằng Lâu Việt là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của gã, nhưng Lâu Việt, chung quy cũng lừa gã.


Tất cả mọi người đều bỏ rơi gã.


Bắt đầu từ giây phút Phụ hoàng vứt gã đi như thể một đôi giày rách, gã đã vĩnh viễn trở thành rác rưởi không ai cần.


Hậu chủ bưng ly rượu lên, cười một mình.



Mấy ngày nay Giang Tùy Châu luôn trải qua một cách mơ màng.


May sao những tên này tin lời của anh, không dám để anh chết dễ vậy. Mỗi lần khi anh tỉnh lại, thì ráng ăn ít thứ, cố treo một hơi.


Nhưng đau thật đấy.


Từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng bị ai đánh chứ đừng nói đánh như thể đòi mạng ấy. Anh đau đến lặng người, chỉ còn cảm giác rát như lửa đốt, cháy lan thẳng đến não, đứt phăng dây thần kinh của anh.


Không biết trong một tháng ở đây, Hoắc Vô Cữu đã vượt qua bằng cách nào.



Anh luôn ở trong trạng thái mê man nên cũng chẳng biết rốt cuộc đã qua bao lâu rồi. Mãi đến một ngày, anh miễn cưỡng tỉnh tỉnh một chút, chỉ cảm giác xung quanh sáng ngời, một mùi hương nồng nặc vờn quanh chóp mũi, khác hẳn ngục giam dưới lòng đất.


Anh mơ màng mở mắt, cảm thấy ánh vàng rực rỡ chói loà mắt.


Đây là đâu?


Giang Tùy Châu nhúc nhích, cảm giác hay tay của mình đang bị trói sau lưng. Hình như anh đang ngồi trên ghế, dưới mông rất mềm, nhưng vết thương sau lưng lại bị cấn đến đau quằn từng cơn.


Đúng ngày lúc này, anh nghe một giọng nói vang lên.


“Tỉnh?”


Là Hậu chủ.


Giang Tùy Châu gắng thích ứng với ánh sáng chói mắt xung quanh, từ từ mở mắt ra, thấy bản thân đang ngồi giữa cung điện nguy nga lộng lẫy.


Đây là cung điện chính trong tẩm cung của Hậu chủ, chỗ anh đang ngồi, chính là long ỷ to lớn.


Trước mặt anh, là ngự án bị đẩy ngã, tấu chương và sách rơi vương vãi khắp đất. Dưới bật thang cuối cùng cách anh không xa, chính là Hậu chủ đang ngồi khoanh chân trên tấm thảm dày, long bào khoác hờ trên người, tay cầm bầu rượu.


Giang Tùy Châu cau mày nhìn gã, không biết rốt cuộc gã muốn gì.


Hậu chủ cười khẩy, hỏi anh bằng chất giọng say khướt: “Sao nào, long ỷ của trẫm, ngồi sướng chứ?”


Giọng Giang Tùy Châu khàn đặc, hơi thở mong manh: “Ngươi định làm gì?”


Hậu chủ bèn cười trả lời: “Chẳng làm gì hết. Chỉ đơn giản không muốn chết thôi, Trẫm còn rất nhiều thứ chưa được thấy, nên Trẫm không thể chết.”


Dứt lời, gã chống tay xuống đất, định đứng lên, nhưng lại bị vướng phải long bào, ngã nhào xuống đất lại.


Nhưng gã không để bụng.


“Dù sao đi nữa, Trẫm muốn thấy ngươi chết.” Gã nói. “Cả Hoắc Vô Cữu nữa. Y phá huỷ giang sơn của Trẫm, Trẫm cũng phải thấy y chết.”


Vừa nói, gã vừa cười khằng khặc.


“Ngươi không tin?” Hậu chủ nói một cách đắc ý. “Trẫm không giết được y, nhưng sẽ có người thay Trẫm giết y.”


Giang Tùy Châu khàn giọng hỏi: “Ai?”


Hậu chủ khoanh chân lại, thoải mái nhấp một hớp rượu.


“Anh của y đấy.” Gã cười nói. “Nếu không phải anh của y, ngươi tưởng với phúc phần của bản thân, có thể cưới được y à?”



Giang Tùy Châu nghe vậy, thoáng chốc tỉnh người từ trong mớ hổ lốn quay vòng.


“… Ngươi nói gì?” Anh hỏi dồn dập.


Do gấp gáp quá nên anh bị sặc đến ho khan. Cơn ho làm đụng đến vết thương của anh, hại anh đau đến hoa mắt, suýt nữa thì bất tỉnh.


Lúc này, Hậu chủ do uống nhiều rồi nên không nhận ra sự khác thường của anh. Gã chống tay xuống đất, lảo đảo đứng lên lần nữa.


Gã liếc Giang Tùy Châu.


Bộ triều phục trang nhã mà anh mặc đã rách nát, giờ nhuốm đầy vết máu cũ mới đan xen, đầu tóc bù xù rũ xuống vai, sắc mặt tái nhợt, lại dính máu be bét, trông rất nhếch nhác.


Nhưng trời ban cho anh một bản mặt đẹp, dáng dấp sống dở chết dở tuy rằng nhếch nhác, rồi lại toát lên nét ma mị không nói nên lời, giống như đoá hoa lan bị giẫm trong máu bùn.


Hậu chủ nhếch mép, nở một nụ cười hài lòng.


Gã một tay xách bầu rượu, một tay xách đại vạt long bào, loạng choạng bước lên những bậc thang màu đỏ, xong kéo áo ngồi xổm xuống ngay chỗ ngự án đang ngã ngửa dưới đất trước mặt Giang Tùy Châu.


“Không ngờ đến đúng không?” Gã lục lọi đống sách rơi vãi trên đất, cuối cùng lôi ra được mấy tờ giấy, quơ quơ trước mặt Giang Tùy Châu.


“Thấy không?” Gã nói. “Mật thư. Tên Thái tử anh của Hoắc Vô Cữu đó đó, đã bán y cho cậu ta từ lâu rồi.”


Nói xong, gã đặt mông ngồi xuống đất, cười cợt quơ quơ mấy tờ giấy đó.


“Dù y là Hoắc Vô Cữu, là chiến thần của Triều Lương, nhỉ? Có ích gì chứ? Hại chết cha y, ngay cả anh y cũng bán đứng y.” Gã cười. “Con người là vậy đấy, không chỉ mỗi Trẫm thế.”


Giang Tùy Châu không quan tâm gã nói gì.


Anh chỉ nhìn chằm chằm mấy tờ đấy đó.


Gã vừa nói gì? Là anh của Hoắc Vô Cữu phản bội y? Hoắc Vô Cữu chỉ có mỗi một người anh, chính là Hoắc Ngọc Diễn.


Trong một thoáng, Giang Tùy Châu hiểu rõ hết mọi chuyện, dường như có câu trả lời cho tất cả thắc mắc trước giờ.


Hoắc Vô Cữu bỗng dưng bại trận, xong y cứ mãi chần chừ do dự, dù hai chân đã hồi phục vẫn mãi không trở về phương bắc, trong sử sách Hoắc Ngọc Diễn chết sớm, Hoắc Vô Cữu một mình trấn giữ Dương Quan đến chết…


Hoá ra kẻ khởi xướng hết thảy lại là Hoắc Ngọc Diễn!


Hô hấp của Giang Tùy Châu trở nên dồn dập, ngọ nguậy trên long ỷ.


Nhưng tay chân của anh bị trói, dù có vùng vẫy thế nào đi chăng nữa cũng vô ích.


Giang Thuấn Hằng thoải mái thả tay, vứt lại mấy tờ giấy đó xuống đất.



“Con người là vậy đấy.” Gã cười khằng khặc, ngẩng đầu lên, cầm bầu rượu rỗng trút vào miệng mình.


Giang Tùy Châu bỗng dốc hết sức vùng vẫy, khiến vết thương trên người bị rách toạc ra, đau đến độ anh ngã người sang một bên, nào ngờ va phải rồng vàng chạm khắc trên tay vịn long ỷ.


Đâu đến độ đầu óc anh trống rỗng.


Nhưng ngay giây phút đó, anh bỗng tỉnh người.


Long ỷ!


Tuy anh không biết tại sao Hậu chủ lại trói anh ở đây, nhưng chắc chắn hôm nay gã muốn anh phải chết. Theo quan sát của anh, hiện giờ chỉ có mỗi hai người họ ở trong điện, nên anh nhất định phải nghĩ cách, tự tìm cho mình một con đường sống.


Anh nghiến chặt răng, dằn xuống mùi máu tanh trào lên trong họng, rướn người ngồi thẳng lên, xoay nghiêng người.


Hai tay đang bị trói sau lưng vừa khéo có thể chạm vào góc nhọn của rồng vàng trên ghế.


Anh nghiến chặt răng, ráng vướng sợi dây trói vào con rồng vàng xong cố cứa.


Động tác của anh rất cẩn thận, Hậu chủ lại uống nhiều rượu, nhất thời không phát hiện ra. Gã nghiêng người sang một bên, tựa ngay vào cây cột sơn đỏ bên cạnh.


“Tuy nhiên, Trẫm hận ngươi nhất.” Gã nói. “Ngày người mẹ yêu phi của ngươi sinh ngươi, đáng ra nên nghĩ đến ngày này. Phụ hoàng cưng người đến tận trời, đáng ra cũng nên nghĩa đến ngày ngày.”


Nói đến đây, gã lắc lắc đầu.


“Có điều, mọi ân oán giữa chúng ta, sẽ kết thúc vào ngày hôm nay.”


Giang Tùy Châu đang dồn hết sức vào hai tay, hiện giờ chỉ mím môi không dám nói lời nào, rất sợ để lộ manh mối.


Nhưng may sao, Hậu chủ không cần câu trả lời của anh.


Gã duỗi chân ra, nói: “Ngày hôm nay, ngươi chết thay Trẫm ở đây, coi như giúp Trẫm một việc. Trẫm bảo đảm, sau ngày hôm nay, Trẫm sẽ không hận ngươi nữa.”


Dứt lời, gã cười một điệu say khướt.


Ngay đúng lúc này, ngoài điện vang lên một giọng nói vội vã của thái giám: “Hoàng thượng, đã chuẩn bị xong rồi, xin Hoàng thượng mau đi theo chúng nô tài!”


Hậu chủ đáp lại một cách bực dọc, chống đất đứng dậy.


“Xuống dưới cũng đừng hận Trẫm.” Gã nói với Giang Tùy Châu. “Hận thì hận Phụ hoàng, cho ngươi quá nhiều, muốn dùng cưng chiều g**t ch*t ngươi.”


Nói xong, gã loạng choạng bước xuống bậc thang, lúc sắp ra khỏi điện, gã xoay người lại, cười toét miệng với Giang Tùy Châu.


Khoảnh khắc tiếp theo, gã giơ tay quạt ngã chân nến đang cháy hừng hực bên cạnh.


Ngọn lửa phựt lên.


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 91
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...