Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 88
Chương 88
Ngay sau đấy, Hoắc Vô Cữu hạ cung xuống, rút roi ngựa bên hông ra quất một roi.
Cùng với một tiếng roi giòn tan, tiếng vó ngựa đột nhiên vang lên khắp chốn trong bóng đêm.
Tiếng vó ngựa từ xa truyền đến, binh lính giục ngựa từ trong bóng đêm xông đến bao vây hàng trăm quân tinh nhuệ đang chạy tán loạn. Hễ ai có hơi hướng dùng vũ khí chống cự thì lập tức bị chém bay khỏi ngựa, sau một tràng tiếng binh kiếm va chạm dồn dập, những người đó đã bị binh lính đến từ bóng đêm bắt gọn.
Hoắc Vô Cữu cưỡi ngựa, đi về phía Đại Giang.
Bóng đêm mờ mịt, trời không trăng khiến không gian như tối hơn,
Mấy tháng trước, y cũng dẫn quân vượt sông trong một đêm như vậy, kết quả hàng trăm vạn binh mã lẽ ra phải cùng y vượt sông lại không hề di chuyển, chỉ để mỗi y dẫn theo le que mấy mống quân, bị quân đồn trú của Nam Cảnh bao vây tầng tầng lớp lớp.
Đây là lần bại trận đầu tiên trong những năm tháng cuộc đời của y.
Y từng hoài nghi, là do sách lược của bản thân quá mức cấp tiến, hay do quá trình triển khai của y có sơ suất. Từ xưa đến nay, y luôn tự tin đến mức tự phụ, bây giờ lại nghĩ đủ mọi cách để ôm hết trách nhiệm lên mình, mà chưa từng nghĩ đến…
Là quân nhà họ Hoắc, đâm một đao sau lưng y.
Y tiến lên rồi dừng lại trước thi thể của Lý Thịnh, cúi đầu, trong bóng đêm mờ mịt, quan sát gã.
Tướng mạo khi chết của gã thật khó coi, hai mắt trợn trừng, máu tươi nhuộm đỏ khuôn đất xung quanh gã.
Hoắc Vô Cữu lại giống như nhìn thấy một con vật bị bắn chết, mắt lặng như tờ.
“Tướng quân…” Ngụy Khải đứng sau y như có điều lo lắng mà gọi.
Hắn trông thấy Hoắc Vô Cữu thu lại ánh mắt, vẫn gương mặt vô cảm ấy.
“Đi điểm binh.” Y nói. “Xem thử Lý Thịnh dẫn theo bao nhiêu người tới để làm mồi nhử.”
Ngụy Khải biết y đang khó chịu trong lòng, nhìn thấy bộ dạng tỏ vẻ như không sao cả của y, khiến hắn đau lòng.
Hắn mím chặt môi, nhỏ giọng nói: “Rõ.”
Hắn quay đầu ngựa lại, vừa đi được hai bước thì nghe Hoắc Vô Cữu nói: “Ai có hơi hướng phản kháng, giết.”
Ngụy Khải khụt khịt mũi, hạ thấp giọng nói: “Rõ.”
Y vừa đi xa, binh mã dưới quyền Kỷ Hoằng Thừa áp giải người tới. Đại đa số đã bị giết, bây giờ chỉ còn sót lại mấy người sống.
Hoắc Vô Cữu ngồi ngay ngắn trên ngựa, buông mắt nhìn xuống mấy người bị ghìm quỳ dưới đất, hỏi bằng giọng bình tĩnh: “Là ai xúi giục Lý Thịnh?”
Một người trong số đó cố ngẩng đầu lên.
Trên lưng con ngựa lực lưỡng, một người cao lớn đang ngồi ngay ngắn, lưng đeo cung tiễn, tay cầm roi ngựa, vung roi một cách nhàn nhã, tạo ra tiếng gió vi vu.
Roi ngựa đấy rõ ràng không quất xuống người gã, lại khiến gã rợn tóc gáy.
Đây là lần đầu tiên gã nhìn thấy Hoắc Vô Cữu trực diện.
Kể từ lúc tòng quân, gã đã ở dưới quyền tướng quân Hoắc Ngọc Diễn, tức Thái tử điện hạ. So với một mạch của Hoắc Vô Cữu luôn bất khả chiến bại, thế như chẻ tre thì người hiền hậu thận trọng như Thái tử điện hạ luôn suy nghĩ kỹ lưỡng khi dụng binh, mỗi một bước đều lên kế hoạch đàng hoàng.
Từ ngày Hoắc Vô Cữu tiếp quản toàn bộ quân đội dưới quyền của cha mình, họ như sống dưới cái bóng của Hoắc Vô Cữu.
Người đời ai nấy đều nói Hoắc Vô Cữu là chiến thần bách chiến bách thắng, liệu có ai thấy Thái tử điện hạ vì suy nghĩ cho họ mà ngày qua ngày, vất vả thâu đêm suốt sáng?
Nhưng nếu chỉ vậy thì cũng thôi, hành quân đánh giặc, điều quan trọng hơn hết là mạng sống và thắng bại chứ không phải mấy thứ đấy. Nhưng hiện giờ, Đại Lương đã thành lập, người lên ngôi chính là bệ hạ, vậy mà để Thái tử điện hạ phải sống dưới cái bóng của một võ tướng, cứ thế thì hậu hoạ khôn lường.
Đêm nay, những người biết nội tình đều là người được Thái tử điện hạ coi trọng nhất, tin tưởng nhất.
Đương nhiên họ không thể làm ra bất cứ hành động bán đứng nào.
Người nọ nhìn Hoắc Vô Cữu, cắn chặt răng không nói.
Hoắc Vô Cữu kéo dài giọng: “Hoắc Ngọc Diễn sai ngươi làm?”
Ngay tức khắc bên cạnh có một tên lính lớn tiếng nói: “Không phải! Thái tử điện hạ không biết gì cả, là Lý Tướng quân ghen ghét với ngươi từ lâu nên muốn trừ khử ngươi thôi!”
Hoắc Vô Cữu cười khẩy.
“Ghen ghét ta, trừ khử ta?” Y như thể nghe được câu chuyện hài hước. “Gã là ai, xứng à?”
Dứt lời, y kéo dây cương giục, con ngựa ngoan ngoãn tiến về trước hai bước.
“Không có ý chỉ của Hoắc Ngọc Diễn, gã dám giả truyền thánh chỉ, dám dẫn quân qua sông giết ta? Các ngươi không cần giả ngu giả ngơ lừa ta, ta biết lâu rồi, hôm nay chẳng qua là muốn nghe các ngươi chính miệng thừa nhận trước khi chết thôi.”
Con ngựa chậm rãi rảo bước đi trước mặt họ.
Một trong số đấy nghe thấy lời miệt thị của y, đôi mắt dần đỏ lên.
Gã bị kích động đến độ hét lên: “Nếu Hoắc Tướng quân biết rồi, hà cớ gì vẫn ráng sống! Nếu ngươi thật sự muốn tốt cho giang sơn xã tắc Đại Lương, thật sự xem Thái tử điện hạ như anh em ruột thịt, đáng lẽ nên tự sát để cho hắn yên lòng, cần gì phải để hắn tự mình hạ lệnh như vậy! Ngươi ỷ công kiêu ngạo, tưởng rằng Đại Lương không có ngươi thì không tồn tại được thật à! Trái lại ngươi còn sống ngày nào, Hoàng thượng và Thái tử không ngủ yên ngày nấy!”
Ngựa đang thả bước bỗng ngừng lại.
Hoắc Vô Cữu buông mắt nhìn thẳng gã.
E rằng người này không biết, mấy lời nghe như chắc nịch vừa rồi của Hoắc Vô Cữu chỉ là chiêu trò lừa họ thôi.
…Nào ngờ, không chỉ lừa được chân tướng, còn lừa được những lời… Những lời khiến Hoắc Vô Cữu mới lạ đến vậy.
Kỷ Hoằng Thừa đứng bên cạnh không nghe nổi nữa.
Qua cầu rút ván, phàm là võ tướng, trong lòng đều tự hiểu. Nhưng… Nếu không có Hoắc Vô Cữu, ai có đủ bản lãnh đánh cho Triều Cảnh đang như mặt trời ban trưa, có quốc khố dồi dào, đến nông nỗi kéo dài hơi tàn? Phải biết rằng rằng, mười năm trước, Triều Cảnh chẳng qua có một vị hoàng đế ngu muội, nhưng cơ nghiệp mà Tiên đế lưu lại vẫn còn kéo dài được rất lâu.
Nhưng họ lại kiêng kỵ Hoắc Vô Cữu đến mức phải vội vàng trừ khử y… Đấy chính là người chú ruột thịt của y, người anh họ có thể giao phía sau lưng cho nhau.
“Hoắc Tướng quân…” Kỷ Hoằng Thừa thấy Hoắc Vô Cữu mãi không nói gì bèn thấp thỏm bước lên gọi một tiếng.
Hoắc Vô Cữu giơ tay đang cầm roi ngựa lên, ra hiệu cho hắn im lặng.
Kỷ Hoằng Thừa ngậm miệng lại.
Trông thấy dưới bóng đêm, Hoắc Vô Cữu từ từ nhoẻn miệng cười.
Không có gì khác thường nhưng lại thoáng chút gì đấy cay đắng và trào phúng không tả xiết.
“Nói hay lắm.” Y nói.
Nói xong, mặt y lạnh đi, một tay kéo dây cương, đá ngựa phóng thẳng về hướng Trường Giang.
“Toàn bộ tù binh, giết.”
—
Đêm nay, Trường giang sóng lớn vần vũ.
Hoắc Vô Cữu duyệt xong một vạn binh mã bên bờ sông bèn không kiêng nể gì mà giương roi ra hiệu cho Ngụy Khải xách theo đầu Lý Thịnh, mang khẩu dụ của mình dẫn người qua sông, đưa toàn bộ tướng sĩ canh giữ Giang Bắc tới Giang Nam ngay trong đêm.
Thuyền của quân đội tới lui suốt đêm không dừng.
Đồng thời phía trên sông, một con chim bồ câu màu xám lẳng lặng bay qua sông, nó bay đến thành Lâm An vào canh tư.
Trời vừa hửng sáng, hai con ngựa kéo theo một chiếc xe ngựa bình thường, phóng thật nhanh trong màn đêm nhạt dần, băng qua con đường gạch xanh thấm đẫm sương sớm, không một bóng người, ngừng lại bên ngoài cổng Thiên Khu, một phong thư khẩn được đưa qua cổng cung đóng kín.
Một lúc sau, cửa hông của cổng Thiên Khu được mở ra, người trên xe ngựa vội vã xuống xe, nhanh chóng bước vào. Sau một tiếng vang nặng, cửa hông đóng lại, toàn bộ Hoàng thành nguy nga tráng lệ lại lần nữa trở thành nhà tù sắt một con chim cũng bay không lọt.
Chỉ còn sót lại chiếc xe ngựa lẳng lặng đứng ngoài cổng Thiên Khu.
—
Mỗi ngày đến đúng giờ cổng cung phải đóng lại. Quan viên muốn vào cung yết kiến trong đêm, trừ khi có chuyện khẩn cấp cần tấu, đệ trình qua cổng Thiên Khu gần cung Hoàng thượng nhất, mới có cơ hội gặp Vua trong đêm.
Đây là lần đầu tiên sau khi Hậu chủ đăng cơ bị đánh thức trong đêm bởi tấu khẩn. Gã được khoác thêm áo rồi mời ra long ỷ ngồi, tựa lưng gật gà gật gù ở đấy.
Hồi tối gã cùng hai phi tần chơi đến hơi khuya, nên hiện giờ chỉ mới vừa chợp mắt thôi.
Một lúc sau, gã nhìn thấy Bàng Thiệu đi như bay đến.
Lão phịch xuống, quỳ xuống ngay trước long ỷ.
“Thần từng giấu Hoàng thượng một chuyện rất quan trọng, nhưng nay có chuyện xảy ra, là lỗi của thần!” Lão nói.
Hậu chủ không hiểu gì hết, ráng dằn xuống cơn ngáp dâng lên tới miệng, hỏi: “Chuyện gì?”
“Hoắc Vô Cữu trốn rồi.” Bàng Thiệu cắn răng nói. “Thật ra xưa giờ thần vẫn luôn qua lại với Trữ quân của Bắc Lương, hôm nay thuộc hạ của hắn gửi tin khẩn, báo rằng Hoắc Vô Cữu đang dẫn quân Bắc Lương vượt sông, sợ rằng khoảng mười vạn quân.”
Hàng mày của Hậu chủ cau chặt.
Gã có thể nghe hiểu mỗi một câu của Bàng Thiệu, nhưng khi ghép lại với nhau, gã lại lơ mơ.
Chuyện gì với gì vậy? Chỉ trong một đêm, sao tự dưng xảy ra nhiều chuyện như vậy chứ?
Bỗng thấy Bàng Thiệu đặt hết mấy phong thư, qua lại với Hoắc Ngọc Diễn được lão chuẩn bị sẵn, lên ngự án của Hậu chủ, giải thích ngắn gọn cho gã.
“Trước lúc Hoắc Vô Cữu chuẩn bị vượt sông, Hoắc Ngọc Diễn tìm cách liên lạc với thần. Hắn muốn mạng của Hoắc Vô Cữu nhưng không dám tự ra tay, bèn muốn gạt Hoắc Vô Cữu rồi mượn tay thần giết y. Thần định giết Hoắc Vô Cữu nhưng cuối cùng lại đổi ý, bắt sống Hoắc Vô Cữu, vì muốn mượn y để kiềm chế Hoắc Ngọc Diễn — dù sao thần có thể đưa Hoắc Vô Cữu nguyên vẹn trở về bất cứ lúc nào, lần nữa uy h**p địa vị Thái tử của hắn, vì vậy Hoắc Vô Cữu còn ở Đại Cảnh của ta ngày nào, Hoắc Ngọc Diễn không dám hành động thiếu suy nghĩ ngày nấy.”
Trông thấy Hậu chủ hỏi bằng bộ dạng ngái ngủ: “Đây là lý do ông nói với ta, giữ mạng của Hoắc Vô Cữu lại còn có chỗ hữu dụng?”
Bàng Thiệu trông cái dáng ì ạch khiếp nhược của gã, chỉ thấy chán ghét.
Nếu không phải xảy ra chuyện khẩn cấp, cần thánh chỉ của gã để hiệu lệnh binh mã của quận huyện xung quanh, lão mới không đến đây báo cáo với tên phế vật này. Lời của lão, có sáu phần thật bốn phần giả, đương nhiên lão sẽ không nói cho Hậu chủ hay, mấy tháng qua, nhờ vào Hoắc Vô Cữu lão đòi được mười mấy vạn lượng bạc từ Hoắc Ngọc Diễn.
Bàng Thiệu cắn răng: “Đúng vậy. Nhưng hiện giờ Hoắc Vô Cữu đã trốn thoát, Lâm An rơi vào tình cảnh có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Thần xin hoàng thượng hạ thánh chỉ, lập tức cử người đi các quận huyện xung quanh điều động binh mã, bảo vệ an toàn của Hoàng thượng.”
Hậu chủ bấy giờ mới bị doạ tỉnh.
“Mau, vậy đi mau.” Gã nói. “Nhưng, Hoắc Vô Cữu trốn bằng cách nào?”
Bàng Thiệu nghiến răng nghiến lợi.
“Đương nhiên là Tĩnh Vương thả đi.” Lão nói. “Từ Lâm An đến Trường Giang, dù có nhanh cỡ nào cũng ít nhất phải ba bốn ngày. Chừng ấy ngày qua, Tĩnh Vương Phủ vẫn gió êm sóng lặng, nhất định là đang yểm hộ cho Hoắc Vô Cữu.”
Nói đến đây, Bàng Thiệu bèn ôm quyền, quỳ xuống nói: “Hoàng thượng, ngài nhất định phải tróc nã trông chừng Tĩnh Vương. Hắn có thể yểm hộ cho Hoắc Vô Cữu, ắt hẳn có không ít tin tức của Hoắc Vô Cữu, chưa kể biết đâu bắt giữ hắn, có khả năng sẽ kiềm chế được Hoắc Vô Cữu.”
Hậu chủ lại không đoái hoài đến mấy thứ đấy.
“Không ngờ con ma bệnh này vậy mà to gan thế, dám tư thông với địch!” Gã nghiến răng nghiến lợi. “Quả nhiên là nghiệt tử do tiện nhân sinh ra, khốn nạn từ trong xương!”
Vừa nói, gã vừa đưa tay ra lệnh: “Người đâu! Mau đến Tĩnh Vương Phủ, bắt thằng đê tiện đó cho Trẫm!”
Bàng Thiệu vội cản gã lại: “Hoàng thượng, không được!”
Hậu chủ cau mày: “Sao?”
Bàng Thiệu nói: “Tĩnh Vương sâu không lường được, làm vậy sẽ bứt dây động rừng. Thần có một kế, xin Hoàng thượng nghe thử.”
Hậu chủ vội nói: “Nói mau.”
Bàng Thiệu nói: “Hôm nay là ngày thượng triều, không bằng Hoàng thượng đợi hắn vào cung rồi giữ hắn lại. Đến lúc đó, người đã ở trong cung, chẳng phải không khác gì ba ba trong rọ à?”
Hậu chủ nghe vậy thì thấy chí lý.
Gã thở phào nhẹ nhõm, nói: “Vậy làm theo ý ông đi.”
Bàng Thiệu vâng một tiếng, định lui ra ngoài.
Cơn ngái ngủ của Hậu chủ bị hù đến bay biến. Sau khi thấy Bàng Thiệu thi lễ định cáo lui, ánh nắng ban mai ngoài cửa sổ loáng thoáng chiếu vào, dung hòa với ánh đèn trong điện.
Hậu chủ bỗng lên tiếng.
“Cậu.” Gã gọi.
Bàng Thiệu ngừng lại.
Lão nghe Hậu chủ hỏi: “Bất luận thế nào, cậu cũng sẽ ở lại kinh thành, bảo vệ Trẫm chứ?”
Bàng Thiệu cúi đầu thi lễ, gương mặt bị che khuất bởi ống tay áo rộng nên không thấy rõ sắc mặt của lão.
“Đương nhiên thần sẽ làm vậy, tuyệt đối không bỏ mặc Hoàng thượng.”
—
Tác giả có lời muốn nói:
Hoắc Vô Cữu: Hụ hụ, vợ ơi, anh của ta muốn giết ta
Giang Tùy Châu: Khéo thật, anh của ta cũng muốn giết ta ;D
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 88
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 88
