Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 87
Chương 87
Giang Tùy Châu không ngờ, Hoắc Vô Cữu dắt anh lên thẳng tường thành.
Sắc trời dần tối, binh lính trong doanh trướng dưới tường thành đang đốt lửa hừng hực, trên tường thành lại tối đen như mực, không nhìn thấy gì cả. Hoắc Vô Cữu rất thuần thục tìm được điểm mù canh gác rồi mang theo Giang Tùy Châu đạp lên vách tường, tung người nhảy lên.
Tường thành của Lâm An rất cao, phân chia trong và ngoài thành thành hai thế giới riêng biệt.
Trong thành thì đèn giăng sáng lối phồn hoa nhộn nhịp, còn ngoài thành thì doanh trại sáng trưng rải rác khắp nơi.
Hoắc Vô Cữu dẫn theo Giang Tùy Châu ngồi xuống rìa tường thành.
Giang Tùy Châu cúi đầu thì có thể thấy ngay bầu không khí nhộn nhịp.
Sự nhộn nhịp này khác hẳn trong thành. Doanh trại được chiếu sáng bởi đống lửa trên đất, bốc khói nghi ngút. Binh lính vây quanh đống lửa ồn ào, cười nói ồn ào, như thể đang bị ngọn lửa nướng đến sục sôi.
Họ ngồi trên đất, vò rượu và thức ăn cũng để dưới đất, mùi thơm của rượu và thịt bốc lên theo hơi nóng.
Giang Tùy Châu trợn tròn mắt trong giây lát.
“Không ngờ náo nhiệt thật đấy.” Anh nói. “Ngày nào họ cũng vậy à?”
“Do ngày mai phải điều quân, nên hôm nay mới như thế.” Hoắc Vô Cữu ở bên cạnh nói. “Đây là quy củ trong quân.”
Dường như y luôn ngồi trên tường thành, rõ ràng dưới chân là khoảng không hơn mười trượng nhưng chân y vẫn đong đưa một cách thong dong, thậm chí còn giơ một chân giẫm lên tường thành.
Giang Tùy Châu thì lại rất hồi hộp, được Hoắc Vô Cữu đỡ ngồi xuống xong không dám nhúc nhích luôn.
“Kể từ mai là khoảng thời gian bôn ba cực khổ.” Giang Tùy Châu nói xong rồi quay qua nhìn Hoắc Vô Cữu. “Ngày mai ngươi đi cùng họ luôn à?”
Hoắc Vô Cữu chống tay lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn Giang Tùy Châu: “Lâu Việt đưa tới hai bộ quân phục, ngày mai ta và Ngụy Khải sẽ bí mật trà trộn vào trong quân.”
“Chẳng nhẽ họ không phát hiện?” Giang Tùy Châu hỏi.
“Người lãnh binh là Kỷ Hoằng Thừa.” Hoắc Vô Cữu nói. “Đáng tin, ngươi yên tâm.”
Giang Tùy Châu gật đầu.
Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “Trái lại là ngươi đấy. Tuy ta có thể đi rồi về nhanh hơn, Lâu Việt cũng ở trong thành, nhưng ngươi phải cẩn thận, đừng để Bàng Thiệu phát hiện.”
Giang Tùy Châu trả lời: “Biết rồi.”
Hoắc Vô Cữu vẫn dặn thêm: “Ta để lại một ít người trong thành, sau khi ta đi thì để họ bảo vệ ngươi. Ngày mai thuộc hạ của ta sẽ vào phủ, ngươi không cần để ý đến hắn, tự hắn biết phải làm gì.”
Giang Tùy Châu gật đầu.
“Vậy…” Anh nhìn Hoắc Vô Cữu. “Không nguy hiểm thật chứ?”
Hoắc Vô Cữu cúi đầu nhìn anh. Y không dám nói thật.
Y không biết đối phương sẽ mang theo bao nhiêu quân đến, rồi lại có ý đồ gì, phái vị tướng ra sao.
Tất cả những vấn đề này đều là thứ y không thể chắc chắn, thậm chí y không cách nào biết cơ hội thắng có bao nhiêu phần. Điều duy nhất mà y có thể chắc chắn, chính là bất kể thế nào y cũng không để một mình Giang Tùy Châu ở trong tình trạng nguy hiểm quá lâu.
Y giơ tay lên, định chạm vào tóc của Giang Tùy Châu nhưng cuối cùng lại dừng giữa chừng.
Y nói một cách quả quyết: “Chỉ cần không xảy ra chuyện gì bất ngờ, thì sẽ bình an vô sự, đừng lo.”
Giang Tùy Châu nhìn y.
Nếu như người nói câu này là y của mấy tháng trước, anh chắc chắn sẽ không lo tí nào. Hoắc Vô Cữu là ai chứ? Chiến thần của Đại Lương, từ trước đến giờ là người bất khả chiến bại. Cho dù y lỡ rớt ngựa một lần cũng tuyệt đối không có lần thứ hai, ở trước mặt y, mọi vấn đề đều trở thành không vấn đề.
Nhưng giờ đây…
Hoắc Vô Cữu không phải vị tướng quân được phong thần như trong sử sách.
Y là người anh yêu.
Mãi lâu sau, Giang Tùy Châu mới chầm chậm nói.
“Vậy ngươi nhất định phải nói được làm được đấy.” Anh nói. “Không thể lừa ta.”
—
Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng, quân đội ngoài thành đã xuất phát.
Hành tung của Hoắc Vô Cữu rất cơ mật, làm việc cũng nhanh gọn lẹ. Sáng dậy Giang Tùy Châu tranh thủ đến phòng của y ngay, người ngồi trên xe lăn, không phải là y nữa rồi.
Là một nam tử trẻ tuổi có dáng người xấp xỉ y, thấy anh đi vào, người nọ nhìn một lượt từ trên xuống dưới rồi đứng dậy, chắp tay nói với Giang Tùy Châu: “Ngài chắc là Tĩnh Vương điện hạ? Thuộc hạ Nhiếp Nghiêu, phụng lệnh tướng quân đến bảo vệ Vương gia.”
Giang Tùy Châu sững người một hồi mới như tìm lại được giọng của mình: “… Y đi rồi sao?”
Nhiếp Nghiêu trả lời: “Một giờ trước, thuộc hạ vừa tiễn tướng quân ra khỏi thành.”
Giang Tùy Châu buông mắt xuống, chốc sau nhỏ giọng nói: “Sớm vậy à…”
Nhiếp Nghiêu gật đầu: “Vâng. Tướng quân cố ý căn dặn, không được làm phiền ngài nghỉ ngơi.”
Giang Tùy Châu cười với hắn, không biết rồi, khóe miệng có chút trĩu xuống, cười gượng: “Biết rồi. Ngươi cứ yên tâm ở đây, ta đã dặn Mạnh Tiềm Sơn rồi, ngươi không cần bận tâm đến việc ăn mặc ở đâu, nếu có chuyện gì, ta nhất định sẽ đến tìm ngươi.”
Nhiếp Nghiêu chắp tay vâng một tiếng rồi Giang Tùy Châu xoay người đi ra ngoài.
Cửa phòng khép lại, cơn gió tháng sáu ngày đầu hè thổi vào người, rõ ràng mát mẻ đến thế, nhưng không hiểu sao Giang Tùy Châu lại thấy lành lạnh.
Anh xoay người lại nhìn cánh cửa phòng đóng chặt.
Anh hoàn toàn không nhận ra, hóa ra từ lúc chuyển đến đến nay, đây là ngày đầu tiên, Hoắc Vô Cữu không ở bên anh.
Không ngờ khiến người ta khó quen như thế, thậm chí có cảm giác như cả thế giới trở nên trống rỗng.
Anh xoay người lại, vờ như không sao cả mà về nhà chính.
Hoắc Vô Cữu sắp xếp mọi thứ cực kỳ chu đáo cho anh.
Tuy Lâu Việt vẫn tỏ ra hoành hành ngang ngược trên triều như ngày trước, nhưng lại ngấm ngầm phối hợp với anh, ra vẻ như một kẻ trông thì cương quyết, thực tế chỉ là ngoài mạnh trong yếu, từng bước từng bước bị Bàng Thiệu tiếm quyền, thỉnh thoảng bày ra bộ dạng tức tối bất lực.
Có Lâu Việt chuyển hướng sự chú ý của Bàng Thiệu, nên Giang Tùy Châu làm việc thuận tiện hơn không ít. Anh phái người giám sát chặt chẽ nhất cử nhất động của Bàng Thiệu, đồng thời liên tục tra xét xem lão có động thái bất thường nào không.
Quả nhiên, mấy ngày nay Bàng Thiệu rất bận. Ngoài việc xử lý Lâu Việt, ông còn có bề bộn rất nhiều việc bên ngoài thành, tin tức qua lại mỗi ngày, đúng là không rảnh để ý đến Giang Tùy Châu.
Giang Tùy Châu biết, chắc chắn là chuyện liên quan đến Lĩnh Nam.
Từ trong đống tin tức của Bàng Thiệu, anh điều tra được một ít manh mối.
Xu thế nạn châu chấu ở Lĩnh Nam ngày càng lan rộng, nhưng tin đồn vẫn luôn bị dập tắt. Bàng Vĩ đã đến Lĩnh Nam, chỉ chờ cơ hội kích động bá tính nổi dậy, thì có thể nhân đấy khởi binh ngay.
Từ chuyện này có thể nhận ra, Phương Triệu Hòa đúng là ngu muội.
Chỉ với mấy tin tức lẻ tẻ này thôi cũng đủ để Giang Tùy Châu nhận ra, Bàng Thiệu cơ bản không định chừa cho Phương Triệu Hòa con đường sống. Nạn châu chấu, tham ô, giấu giếm không báo, tội chồng tội, chắc chắn Phương Triệu Hòa phải chết. Đến lúc đó Lĩnh Nam khởi binh, gây đe dọa đến Lâm An, đợi cho Hậu Chủ chết, Bàng Thiệu giả vờ “trấn áp” phản loạn, lão nhất định sẽ hỏi tội rồi lấy đầu của Phương Triệu Hòa, để gã gánh tội thay.
Phương Triệu Hòa của hiện tại, lại chỉ lo làm việc cho Bàng Thiệu.
Giang Tùy Châu giám sát chặt chẽ nhất cử nhất động của Bàng Thiệu, chưa đến bảy tám ngày, Lâu Uyển Quân đã lén lút đến phủ của anh nhiều lần, cũng chẳng phải có chuyện gì cần tìm anh, chỉ rảnh rỗi tới tám chuyện mà thôi.
Sau mấy lần như vậy, cuối cùng Giang Tùy Châu không thể không hỏi về nỗi ngờ của anh.
Tình cờ vào một đêm, anh đang sắp xếp lại tin tức dưới đèn, Lâu Uyển Quân ngồi cách đấy không xa, uống trà ăn điểm tâm một cách buồn chán.
“Ngươi đến đây mấy lần, cuối cùng là do ai bảo ngươi tới?” Giang Tùy Châu hỏi.
Lâu Uyển Quân khựng lại rồi cười híp mắt nói: “Chỉ là ta muốn đến chơi thôi. Ở nhà mãi chẳng có gì làm, chỗ của ngươi trái lại vui hơn nhiều.”
Giang Tùy Châu không khỏi bật cười.
“Chỗ ta có gì vui nào?” Anh nói. “Nói đi, có phải Hoắc Vô Cữu không?”
Lâu Uyển Quân ngậm chặt miệng, suy đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn thừa nhận.
“Sao ngươi biết?” Nàng hỏi.
Giang Tùy Châu cười khẽ: “Chẳng qua có cảm giác như vậy thôi, nhưng không ngờ rằng lại đoán đúng — y bảo ngươi đến đây làm gì?” Lâu Uyển Quân ngửa người dựa vào ghế.
“Lo cho ngươi thôi.” Nàng nói. “Ta chẳng biết trong hoàn cảnh thái bình bây giờ thì có gì đáng để lo, có điều, y đe dọa cha ta, cha ta không dám không nghe, đành phải cắt cử đứa con rảnh rỗi này đến đây, mỗi ngày nhìn xem ngươi có thể gặp phải nguy hiểm gì, bảo vệ ngươi cho đàng hoàng.”
Giang Tùy Châu cảm thấy cách này có hơi bị ngu.
Lát sau, anh cười một cách bất đắc dĩ.
“Thật là…”
Lâu Uyển Quân nhìn anh bằng con mắt sáng rỡ.
“Có phải ngươi cũng nhận ra không?” Nàng hỏi.
Giang Tùy Châu sững người: “Hả?”
Lâu Uyển Quân nói: “Hoắc Vô Cữu đó!”
Giang Tùy Châu khó hiểu: “Hoắc Vô Cữu sao?”
Lâu Uyển Quân ớ một tiếng, nhìn anh chòng chọc rồi lầm bà lầm bầm như đang tự hỏi: “Không thể nào, ngươi là đoạn tụ mà, chẳng lẽ không nhận ra?”
Tim Giang Tùy Châu trật một nhịp: “Gì cơ?”
Trong mắt anh ẩn hiện một tia mong đợi khó tin.
Lâu Uyển Quân lướt mắt là nhận ra ngay.
Nàng cười gian.
“Không có gì.” Nàng nói. “Ngươi chờ y về, để y tự nói với ngươi.”
—
Cùng lúc đấy, một bóng đen loáng thoáng phản chiếu trên mặt sông Trường Giang.
Từ Bắc tới Nam, mấy chiếc thuyền giống như quái thú khổng lồ ẩn nấp trong đêm, từ từ băng qua sông lớn. Trên thuyền không đốt đèn, chỉ khi đến rất gần mới loáng thoáng nhìn thấy những bóng đen to lớn lay động.
Thuyền nói thuyền cập bến.
Rất nhiều binh lính lặng lẽ xuống tàu, mặc giáp đen, trong đêm thỉnh thoảng chỉ có một tia sáng lạnh lóe lên. Dần dần, binh lính xếp hàng trên bờ sông, số lượng lên tới hàng vạn.
Nhiều người như vậy, lại không mảy may bị phát hiện.
Vị tướng lãnh binh đương nhiên biết rõ ngọn nguồn.
Lý Thịnh ngồi trên chiến mã, lẳng lặng nhìn về hướng Nam.
Gã biết, Ngụy Khải đã truyền tin cho gã trước đấy, nói thủ tướng ở đây đã được Lâu Việt mua chuộc, hôm nay sẽ không xuất hiện. Vậy nên, vùng bờ sông bây giờ chỉ có quân của gã.
Ngoài ra, còn có người mà gã lĩnh mệnh phải giết cho bằng được.
Hơn một vạn quân sau lưng gã, chẳng qua là mồi nhử để dụ địch vào tròng. Những người lính này tất nhiên không biết gì cả, còn tưởng rằng họ đến đây là để báo thù cho Hoắc tướng quân.
Chỉ có gã cùng mấy chục quân tinh nhuệ đang ẩn nấp xung quanh mới biết, tối nay họ đến đây là để giết Hoắc tướng quân, diệt trừ hậu hoạn thay cho Thái tử điện hạ.
Gã lẳng lặng chờ đợi.
Ngay đúng lúc này, từ mảnh rừng xa xa, truyền tới một tiếng vọng.
“Lý Thịnh?”
Từ xa vọng tới, là giọng của Hoắc Vô Cữu.
Trong nhất thời, đông đảo binh lính phía sau lưng gã trở nên có chút kích động, mơ hồ phát ra một tiếng vang trầm nặng. Lý Thịnh lạnh lùng liếc mắt ra sau, chỉ thấy mấy chục binh lính xung quanh gã, đều vào thế sẵn sàng, chờ đợi ở đấy.
Gã cười lạnh.
Dù Hoắc Vô Cữu có danh vọng thế nào đi chăng nữa, hôm nay đều phải bị vó ngựa đạp thành máu bùn. Còn những binh lính sau lưng gã, chỉ có thể nuốt giận vào lòng, dù sao chống lưng cho gã chính là Thái tử điện hạ.
Lý Thịnh thu ánh mắt lại, cất giọng: “Tướng quân, là mạt tướng đây!”
Gã vừa nói vừa phất tay ra hiệu cho tướng sĩ chung quanh vào thế sẵn sàng.
Giọng gã vừa dứt thì từ trong rừng truyền đến một tiếng vang nhỏ.
Một người dáng cao gầy cưỡi ngựa, phóng vội từ trong rừng ra, lao thẳng về phía Lý Thịnh.
Lý Thịnh giơ tay lên.
Ngay giây sau, mấy chục mũi tên như thể diều hâu bắt mồi, bỗng dưng xé toang màn đêm yên tĩnh, bắn thẳng về phía bóng người nọ.
Người trên ngựa không cách nào né kịp, bỗng bị mấy mũi tên bắn trúng, cùng với chiến mã đang lao tới, ngã ầm xuống đất.
Mắt Lý Thịnh bừng sáng.
Thành công rồi.
Những tướng sĩ đang xếp hàng như chết lặng tại chỗ. Còn mấy chục tướng sĩ vây quanh Lý Thịnh thì lại kiên quyết bảo vệ Lý Thịnh ở giữa.
Lý Thịnh giơ cao quyển trục trong tay.
“Bổn tướng quận phụng thánh chỉ của Hoàng thượng, đến đây để tiêu diệt phản tặc!” Gã nói. “Phản tướng Hoắc Vô Cữu đã đầu hàng Nam Cảnh từ lâu! Nếu không giết, ngày sau ắt thành hậu hoạ cho Đại Lương của ta!”
Trong bóng đêm, quyển trục như ánh lên kim quang.
Tướng sĩ chung quanh như thể bị sét đánh, không ai biết rốt cuộc biến cố tối nay là sao. Nhưng thánh chỉ trong tay Lý Thịnh, dù họ không biết thật giả thì cũng không tin Lý Thịnh dám giả truyền thánh chỉ, giết Hoắc Vô Cữu một cách đường hoàng như vậy.
Trong nhất thời, tướng sĩ đang xếp hàng không dám mảy may xê dịch, chỉ có một người một ngựa nọ ngã ngửa trên bãi đất hoang trống trải.
Lý Thịnh thấy vậy, hài lòng thu lại quyển trục, cưỡi ngựa đi tới chỗ thi thể nọ dưới sự hộ tống của quân tinh nhuệ chung quanh.
Chỉ cần xác nhận rằng, Hoắc Vô Cữu đã chết, nhiệm vụ của gã xem như hoàn thành.
Sau đêm nay, Thái tử điện hạ sẽ không cần phải mất ăn mất ngủ vì Hoắc Vô Cữu còn sống, cũng như tiếp tục bị uy h**p vì Hoắc Vô Cữu ở trong tay Bàng Thiệu.
Hết thảy đã được định đoạt.
Gã không khỏi lộ ra vẻ mừng rỡ vì việc lớn đã thành, cho đến khi gã bước lại gần, tướng sĩ bên cạnh thắp đuốc, muốn nhìn rõ cái chết của Hoắc Vô Cữu.
Ngọn đuốc chiếu sáng thi thể.
Trên đất chỉ có một con ngựa nằm chết.
Trên lưng ngựa, vậy mà là một hình nhân bằng rơm.
Ngay giây sau, một mũi tên sắc bén cắt ngang trời, đâm thẳng vào cổ họng Lý Thịnh. Đường tên chuẩn chỉnh, lực mạnh, đâm xuyên hẳn qua xương cổ của gã.
Bất chợt, máu tươi bắn tung toé, gã trừng to mắt, nụ cười trên môi chưa kịp tắt.
Chỉ trong khoảnh khắc ngân quang chợt lóe, gã nhìn thấy Hoắc Vô Cữu mặt mày lạnh băng, ngồi trên lưng ngựa, đứng bên bìa rừng.
Cây cung trong tay, vẫn giữ nguyên dáng kéo giương.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Hoắc Vô Cữu: Chán thiệt chứ, thực lực không cho phép ta làm nhân vật chính trong truyện ngược ;D
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 87
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 87
