Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 86


Chương 86


Giang Tùy Châu bất ngờ không kịp đề phòng, người bị kéo đổ về trước, đụng đầu vào vai Hoắc Vô Cữu.


Hơi rắn chắc, rồi lại khiến người ta không hiểu sao cảm thấy rất đỗi an toàn, cho dù bây giờ rõ ràng đang là khoảnh khắc cấp bách.


Đây là lần đầu tiên anh hoảng hốt như vậy, hoảng hốt đến độ luống cuống.


Trước đây, cho dù Bàng Thiệu từng bước áp sát, Hậu chủ hùng hổ dọa người, anh đều chưa từng hoảng hốt. Vì anh hiểu họ, biết rõ con cờ trong tay họ nên có thể dễ dàng ứng đối, tất cả đều nằm trong phạm vi kiểm soát của anh.


Nhưng lần này…


Hiệu ứng cánh bướm, tiến trình lịch sử bị rối loạn. Dù anh bày mưu tính kế sắp xếp hết thảy, cũng không ngăn được Bàng Thiệu, kẻ đã mất lòng tin với Hậu chủ, muốn cá chết lưới rách.


Anh khẽ khụt khịt mũi.


“Nhưng…” Sau gáy bị lòng bàn tay ấm áp của Hoắc Vô Cữu ấn xuống, giọng nói hơi chút ù ù. “Không đến nửa tháng nữa, Nam Cảnh sẽ loạn, cho dù có vây thành giết Bàng Thiệu đi chăng nữa, cũng e khó ngăn cản kế hoạch của lão.”


Hoắc Vô Cữu thoáng trầm ngâm rồi như hạ quyết tâm.


“Ta có cách, lấy được binh mã.” Y nói. “Có tin ta không?”


Giang Tùy Châu im lặng không nói, cũng không động đậy.


Lại nghe Hoắc Vô Cữu chặc lưỡi kiểu không kiên nhẫn, giọng điệu hời hợt hơn, như thể thật sự không sợ gì cả: “Hỏi ngươi đấy.”


“Nhưng…”


“Không có nhưng.” Hoắc Vô Cữu nói. “Ngươi chỉ cần trả lời, tin hay không.”


Rõ ràng là đang uy h**p.


Giang Tùy Châu ngừng một giây rồi nhỏ giọng trả lời một cách miễn cưỡng: “Tin, được chưa? Vậy ngươi định làm gì tiếp…”


“Vậy ngươi không cần xen vào nữa.” Hoắc Vô Cữu nói.


Nói xong, y thả Giang Tùy Châu ra.


Hơi ấm sau gáy bỗng dưng biến mất, khiến cho Giang Tùy Châu không hiểu sao nhoáng lên cảm giác quạnh quẽ không nơi dựa dẫm.


Anh ngước đầu nhìn Hoắc Vô Cữu, trông thấy Hoắc Vô Cữu cũng đang cúi đầu nhìn anh.


“Nếu tin ta thì về ngủ đi.” Hoắc Vô Cữu nói.



Giang Tùy Châu trả lời: “Nhưng rõ ràng vừa nãy là ngươi ép ta nói…”


“Về ngủ.” Hoắc Vô Cữu lập lại. “Ta đi ra ngoài một chuyến, sáng mai lúc thức dậy, ta sẽ cho ngươi câu trả lời, được chứ?”



Hoắc Vô Cữu khuyên mãi mới dụ được Giang Tùy Châu về phòng, sau đấy dẫn theo Ngụy Khải chạy thẳng đến phủ tướng quân của Lâu Việt.


Y cơ bản không biểu hiện ung dung như trước mặt Giang Tùy Châu.


Y xông thẳng vào phủ đệ của Lâu Việt, chạy tới phòng của ông, dựng ông dậy khởi cơn mơ. Lâu Việt đang say giấc nồng, mơ màng thấy Hoắc Vô Cữu cao to lực lưỡng đứng trước giường của mình, mắng ông một cách thẳng thừng: “Còn ngủ? Lão tặc Bàng Thiệu sắp bưng nguyên ổ nhà ông rồi kìa, còn ngủ nữa!”


Lâu Việt chắc mẩm mình đang gặp ác mộng, mãi đến khi nghe tiếng Lâu Uyển Quân hối hả chạy tới đốt đèn, chiếu sáng Ngụy Khải đầy mặt lo lắng và Hoắc Vô Cữu đang chuyển bước lòng vòng trong phòng, ông mới ngộ ra đây là thật.


“Sao sao? Bàng Thiệu làm gì?” Lâu Việt vội vùng dậy.


“Tình báo mới nhất của Tĩnh Vương, lão phái Phương Triệu Hòa đi Lĩnh Nam, xách động đám binh lính ông lưu lại Lĩnh Nam đầu hàng!” Hoắc Vô Cữu nói. “Không đến nửa tháng nữa, họ có thể tìm được lý do, đánh thẳng tới Lâm An.”


Lâu Việt cảm giác bản thân còn đang mơ.


“Bàng Thiệu tính làm gì vậy!” Ông vội hét lên. “Hoàng thượng nghe lời lão như vậy, lão còn chưa thấy đủ sao?”


Hoắc Vô Cữu không rảnh giải thích chuyện dạo gần đây hiềm khích giữa Bàng Thiệu và Hậu chủ ngày càng sâu, chỉ trả lời ngắn gọn: “Ngoài mặt mà thôi. Hiện giờ chỉ e lão muốn một mũi tên trúng hai con chim, thứ nhất là thanh trừ phe địch, thứ hai là thay triều đổi đại.”


Lâu Việt sợ hết hồn.


“Vậy phải làm sao bây giờ!” Ông nói. “Cho dù có con, năm mươi ngàn binh mã muốn đối đầu với đại quân ba trăm ngàn, đúng là như muối bỏ biển! Huống chi từ Lĩnh Nam đến Lâm An không xa, dọc đường toàn là châu quận thị trấn, làm gì có chỗ nào để tác chiến!”


Đến khi đó, dù thắng thì cuộc chiến này cũng phải kéo dài ít nhất nửa năm đến một năm, sẽ có bao nhiêu người phải chết đây?


Lâu Việt không dám mường tượng đến.


“Vậy nên, chúng ta phải tiên hạ thủ vi cường.” Hoắc Vô Cữu nói.


Lâu Việt hỏi vội: “Con có cách?”


Hoắc Vô Cữu thoáng trầm tư.


“Đành mạo hiểm.” Y nói. “Cách duy nhất bây giờ, chỉ có mượn binh của Bắc Lương.”


Lâu Việt nghe vậy thì biết ngay y có qua lại với Bắc Lương, thoáng thở phào nhẹ nhõm.


“Vậy thì may quá.” Ông nói.


Nhưng ông lại nghe Hoắc Vô Cữu nói: “Nhưng ta muốn mượn một ít binh mã của ông, phải là khinh kỵ binh, di chuyển nhanh, càng nhiều càng tốt.”



Hoắc Vô Cữu nhìn ông rồi trầm giọng nói: “Người của Bắc Lương, không thể tin hết.”


Lâu Việt cả kinh: “Ý con là…”


Ông ngập ngừng không nói hết lời.


Ban đầu ông cũng có nghĩ tới chuyện này, với bản lãnh của Hoắc Vô Cữu, sao có thể dễ dàng bị bắt làm tù binh? Hoặc là Nam Cảnh đã chuẩn bị từ trước, hoắc là có người… phản bội sau lưng Hoắc Vô Cữu.


Hoắc Vô Cữu đã nói vậy, chắc hẳn là nguyên nhân thứ hai.


Hoắc Vô Cữu gật đầu: “Chỉ là suy đoán mà thôi.”


Lâu Uyển Quân nãy giờ đứng kế bên im lặng nghe họ nói chuyện, lúc này không khỏi cau mày: “Vậy ngươi đi, chẳng phải đưa đầu vào rọ.”


“Nên ta phải dẫn quân theo.” Hoắc Vô Cữu nói. “Vào ngày thượng triều, cần ông đề nghị với Giang Thuấn Hằng, tìm đại cái cớ gì đấy, điều động một ít binh mã đến bờ sông. Số lượng không nhiều, gã sẽ không cản ông. Đến lúc đó ta dẫn quân đi đến bờ nam mai phục trước, nếu chúng lơ là thì chớp thời cơ bắt đầu lĩnh trước, số quân còn lại sẽ thuộc quyền của ta.”


Lâu Việt lại nói: “Nhưng làm sao con chắc chắn chúng sẽ dẫn quân qua sông?”


Hoắc Vô Cữu ngẩng đầu nhìn ông.


“Họ nhất định sẽ tới.”


Lâu Uyển Quân suy tư: “Nếu họ muốn giúp ngươi, nhất định sẽ tới; nếu muốn giết ngươi… cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này, đúng không?”


Hoắc Vô Cữu từ từ gật đầu.


Lâu Việt nghĩ một lúc rồi hít sâu một hơi: “Vậy ta sẽ làm theo sắp xếp của con.”


Hoắc Vô Cữu lại nói: “Còn một việc, ông nhất định phải làm cho tốt.”


Lâu Việt hỏi: “Chuyện gì.”


Hoắc Vô Cữu nhìn về phía ông.


“Lần này ta đi, sống chết vô chừng, trong kinh chưa chắc thái bình.” Y nói. “Bàng Thiệu đang theo dõi Tĩnh Vương Phủ, nếu cuộc chiến nổ ra ở bờ sông, chắc chắn sẽ truyền về kinh.”


Lâu Việt gật đầu.


“Với số binh mã còn lại trong tay, ông nhất định phải phòng thủ Hoàng thành một cách chặt chẽ, không được để thoát bất cứ người quan trọng nào.” Y nói.


Lâu Việt trả lời: “Con yên tâm, nhưng con cần đi nhanh về nhanh. Quận huyện xung quanh đều có quân phòng thủ, đến lúc đó, nếu họ gấp rút chi viện cho Lâm An, chỉ e không thể phòng thủ được lâu.”


Hoắc Vô Cữu gật đầu rồi nói tiếp: “Còn Tĩnh Vương nữa.”


Lâu Việt khó hiểu: “Tĩnh Vương thì sao?”



Hoắc Vô Cữu nhìn ông, ánh mắt nặng trĩu, nghiêm túc hơn bao giờ hết.


“Bảo vệ hắn đàng hoàng. Nếu hắn bị thương chút nào, ta lấy mạng ông.”



Sáng ngày hôm sau, mặt trời sớm mai vừa lên, thành Lâm An vẫn yên bình tráng lệ như xưa, không mảy may gợn sóng.


Trên triều cũng vậy.


Lâu Việt vẫn thích gây sự như trước, cái tính khoa tay múa chân không bỏ được. Hai ngày trước vạch tội Bàng Thiệu xong, hôm nay lại chỉ trích việc phòng thủ thiếu sót ơ biên giới phía Bắc của Đại Cảnh, tưởng chỉ cần dựa vào hào nước tự nhiên của sông thì có thể vô ưu vô lo, nhưng thực tế rất khó để dập tắt những rắc rối bên ngoài. Cuối cùng, chính là Bàng Thiệu quản lý lơ là, không chừng lão biển thủ quốc khố.


Hậu chủ nghe ông mắng Bàng Thiệu suốt, ngày qua ngày, không chỉ ghét Bàng Thiệu mà ghét luôn cả ông.


Gã bị giọng oanh vàng của Lâu Việt dọng đến đau ong ong cả lên, bèn hỏi thẳng: “Vậy, Lâu khanh muốn làm thế nào?”


Lâu Việt đứng thẳng lưng, giọng như chuông đồng: “Đương nhiên là tăng cường phòng thủ, phòng trước vô lo.”


Hậu chủ nghe mà nhức cái đầu.


Tuy gã chỉ rành phong hoa tuyết nguyệt, nhưng vẫn tự biết trong túi mình có bao nhiêu bạc. Bạc này phải chi cho mỹ nhân trong cung của gã, chi cho cuộc sống sung sướng đủ đầy của gã, còn phải chi cho trân cầm dị thú trong trường săn của gã, nào còn dư để đi nuôi đống binh mã vô dụng đó?


Gã phủi tay, nói: “Vậy chọn ra từ trong quân của ái khanh đi. Ngoài thành không phải đang có năm mươi ngàn binh của ngươi đóng giữ à? Cử ra năm ngàn đi qua đấy trước rồi tính.”


Lâu Việt tỏ vẻ không vui: “Nhưng…”


“Không nhưng nhị gì hết.” Hậu chủ không chịu thỏa hiệp. “Trẫm không biến ra được quân đâu. Dù sao sớm hay muộn thì binh mã của ngươi cũng phải điều đến những nơi hữu ích, đưa đi bây giờ, tiết kiệm được quân lương cho ngươi nữa đấy.”


Lâu Việt im im không lên tiếng.


Chuyện này cứ thế được quyết định xong.


Ngoài thành, binh lính được duyệt binh rầm rộ, đồng thời trong Tĩnh Vương Phủ, Giang Tùy Châu đã biết kế hoạch của Hoắc Vô Cữu.


Nhưng Hoắc Vô Cữu không nói hết cho anh hay.


Y chỉ nói, y dùng bồ câu đưa tin cho thủ quân của Giang Bắc là Lý Thịnh. Không mấy ngày nữa, Lý Thịnh sẽ dẫn mười lăm vạn quân qua sông.


Lần này, y mang theo quân dưới quyền Lâu Việt đi Giang Bắc để thu nạp mười lăm vạn quân đấy. Bước tiếp theo sẽ do Lâu Việt vây thành, y dẫn quân chi viện, ngày hai mươi vạn quân bao vây Lâm An, chính là ngày chết của Bàng Thiệu và Giang Thuấn Hằng.


Đến lúc đó, họ có thể nhanh chóng nắm giữ Lâm An rồi thẳng tiến Lĩnh Nam, chặn ba mươi vạn đại quân ở Lĩnh Nam, giết sạch con của Bàng Thiệu và tên phản tướng, toàn bộ Nam Cảnh sẽ rơi vào tay họ.


Giang Tùy Châu nghĩ tới nghĩ lui, cũng không phát hiện kế hoạch này có sơ hở gì, nhưng…


Không hiểu sao anh cứ thấy trong lòng bất an.



Anh cứ mãi ôm lòng hoài nghi, càng đến gần ngày Hoắc Vô Cữu lên đường, anh càng thấy thấp thỏm.


Mãi đến một ngày trước khi đi, lúc anh trở về từ nha môn, màn đêm đã buông xuống.


Anh về An Ẩn Đường, lại không đi nhà chính, dừng chân giữa sân trong giây lát rồi chuyển bước đến phòng của Hoắc Vô Cữu.


Hoắc Vô Cữu đang ngồi đấy, nhìn Ngụy Khải kiểm kê hành trang.


Đồ phải mang theo không nhiều nhặn gì, thu dọn khá nhàn. Thấy Giang Tùy Châu đi vào, Hoắc Vô Cữu ngước đầu lên nhìn rồi vẫy tay với anh.


“Đến đấy à.” Y nói. “Có chuyện gì?”


Giang Tùy Châu nói: “Ta chỉ tới xem sao…”


Hoắc Vô Cữu đứng dậy đi qua châm trà cho anh, nhưng bị Giang Tùy Châu cản lại. Anh ngước đầu nhìn Hoắc Vô Cữu, im lặng một giây rồi vẫn quyết định nói: “Ta cứ thấy lo lắng…”


Hoắc Vô Cữu mỉm cười, nói một cách ung dung: “Lo lắng gì chứ? Hai mươi vạn người, dù Bàng Thiệu có gấp đôi số quân đấy thì cũng chẳng có gì phải sợ.”


“Nhưng ta lo…” Giang Tùy Châu cau mày. “Chỉ là ta đoán thôi, nhưng, liệu có thể hoàn toàn tin tưởng vào quân Triều Lương không?”


Hoắc Vô Cữu khựng lại một cách khó phát hiện, nhưng chỉ thoáng qua mà thôi.


Y cười cười.


“Những binh lính đấy, toàn là binh lính của nhà họ Hoắc, sao không tin được chứ? Đừng suy nghĩ nhiều.” Y nói.


“Nhưng…”


Nhưng lại nghe Hoắc Vô Cữu nhìn anh với vẻ biếng nhác: “Sao nào, rảnh rỗi nên suy nghĩ lung tung à?”


Giang Tùy Châu mở miệng, đang định phản bác.


Hoắc Vô Cữu vươn tay, kéo tay anh, sau đấy giơ tay ra hiệu cho Ngụy Khải.


“Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều, dẫn ngươi tìm chút chuyện mà làm.” Hoắc Vô Cữu nói.


Giang Tùy Châu vội hỏi: “Làm gì?”


“Tối nay Lâu Việt khao quân ở ngoài thành, dẫn ngươi đi xem cho biết.”



Tác giả có lời muốn nói:


Hoắc Vô Cữu (mặt tràn trề hy vọng): Đánh xong trận này, ta quay về cưới ngươi!


Giang Tùy Châu: ?? Mấy loại flag thế này đừng có dựng lung tung!


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 86
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...