Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 85
Chương 85
Giang Tùy Châu cảm giác càng ngày càng không thật.
Anh ngơ ngác nhìn Hoắc Vô Cữu, thấy Hoắc Vô Cữu đang ngồi ở đấy, dáng vẻ rất bất cần, ngước mắt nhìn Lâu Việt.
Dựa theo tiến trình lịch sử… Y không có lý do gì để từ chối yêu cầu của Lâu Việt.
Vậy, sự thật hoàn toàn khác với những ghi chép lịch sử mà anh đã thấy?
Không đợi Giang Tùy Châu hồi hồn, Lâu Việt kế bên đã trợn tròn mắt.
“Con… Thằng nhóc này, con lại…”
“Ông hỏi ý Lâu Uyển Quân chưa?” Hoắc Vô Cữu khoanh tay nhíu mày. “Ông mù quáng sắp xếp thay nàng làm gì?”
“Nó chắc chắn…” Lâu Việt trả lời không chút nghĩ ngợi.
“Ông lầm rồi.” Hoắc Vô Cữu không vòng vo. “Ta và nàng ghét nhau từ nhỏ, đến giờ vẫn vậy. Một người đàn ông l* m*ng suốt ngày loanh quanh trong quân danh như ông, lo đánh trận của mình không phải được rồi à? Sao tự dưng nổi hứng làm bà mai?”
Y nói năng không khách sáo đến mức Lâu Việt nghẹn họng.
“Nhưng…”
Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “Lâu Tướng quân, ta là ngươi thế nào, ông rõ hơn ai. Buộc hai chúng ta lên chung một thuyền, cuối cùng không phải thành người thân mà là kẻ thù. Đến lúc đó sẽ phản tác dụng, không đạt được kết quả như ông mong muốn.”
Lâu Việt im lìm.
Lúc này thì Giang Tùy Châu hoàn toàn an tâm rồi, có thứ cảm giác như thể sống sót sau tai nạn, nhẹ người hẳn. Nhưng anh biết, bây giờ là thời điểm mấu chốt trong cuộc trò chuyện với Lâu Việt, không cho phép anh vì mấy thứ tình cảm riêng tư mà thả lỏng.
Anh mau chóng tập trung tinh thần, thấy Lâu Việt trưng ra gương mặt đưa đám, hiển nhiên bị rơi xuống thế hạ phong, không nói một lời, vội vàng thừa thắng xông lên, khuyên giải ông: “Lâu Tướng quân, dù ông muốn coi hôn sự của con gái như cớ để khởi binh, cũng không thể được. Ông ngại sử gia buộc tội ông là kẻ hai mặt, phản quốc cầu vinh, sao lại cho rằng họ sẽ không tố cáo ông uỷ mị, khó gánh trọng trách chứ?”
Lâu Việt nhìn về phía anh rồi xuống giọng nói: “Ngươi nói rất có lý.”
“Vậy, bây giờ ông không tạo phản thì chỉ có nước ngồi chờ chết, mặc người chèn ép.” Giang Tùy Châu nói.
Hoắc Vô Cữu thấy Lâu Việt do dự, khẽ cau mày, lên tiếng: “Sợ họ làm gì? Toàn vung bút phê phán mà thôi, quan trọng bằng mạng à.”
Giang Tùy Châu hùa theo: “Huống chi, bây giờ không phải vấn đề phản bội hay không. Mấy trăm năm trước, sao chúng ta có thể biết, Thái tổ Thái tông họ Giang không phải khởi binh để lật đổ tiền triều? Sự thay triều đổi đại, chỉ như trăng lặn trời mọc, đó là quy luật. Hoàng đế Bắc Lương bây giờ không phải cũng là gia thần của của gia tộc họ Giang đấy sao? Hàng nghìn năm sau, khi các sử gia chấp bút, có thể chỉ bàn rằng đấy là phá cũ chào mới mà thôi.”
Lời của anh nghe rất hào hùng.
Lâu Việt thoáng im lặng rồi nói.
“Con nhìn xem, con nhìn xem!” Ông cầm đũa chỉ thẳng mặt Hoắc Vô Cữu. “Ở trong phủ của Tĩnh Vương điện hạ người ta lâu vậy rồi mà không học được cái gọi là tri thư đạt lý, giống hết tên thổ phỉ! Nói chuyện với người lớn vậy đấy hả, vô lễ!”
Sau khi nghe câu này của ông, Giang Tùy Châu thở phào nhẹ nhõm.
Lâu Việt có thể nói vậy, chứng tỏ mọi chuyện, êm xuôi.
Anh không khỏi nhìn về phía Hoắc Vô Cữu, ý cười mừng rỡ đong đầy trong mắt. Trong khoảnh khắc anh nhìn qua, Hoắc Vô Cữu cũng nghiêng đầu nhìn anh, tuy ngoài mặt không biểu hiện gì nhưng ánh mắt lại sâu hun hút.
Giây phút mắt đối mắt thoáng qua ấy, Hoắc Vô Cữu nhoẻn miệng cười.
“Không phải hồi xưa ông ghét nhất là đám văn nhân cổ hủ à?” Y hỏi.
Lâu Việt gắp thức ăn một cách hậm hực: “Tĩnh Vương điện hạ giống vậy à?”
Tuy Hoắc Vô Cữu nói chuyện với ông, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Giang Tùy Châu.
“Đúng là không giống.” Y nói.
—
Tuy trút được gánh nặng, nhưng Giang Tùy Châu vẫn không nghĩ ra, tại sao sự thật lại sai lệch với ghi chép trong sử sách đến vậy. Sau khi tiệc tàn, anh cứ mãi nghĩ về vấn đề này.
Hoắc Vô Cữu nhảy lên ngựa ở con hẻm tối sau tửu lâu, trông thấy Giang Tùy Châu ngồi trên xe có vẻ như đang suy tư.
“Nghĩ gì vậy?” Hoắc Vô Cữu hỏi.
Giang Tùy Châu buột miệng nói: “Tại sao ngươi lại từ chối Lâu Tướng quân?”
Hoắc Vô Cữu lấy làm khó hiểu: “Chuyện này còn phải hỏi à? Không muốn thôi.”
“Nhưng mà Lâu tiểu thư…” Giang Tùy Châu nói đến nửa chừng thì phát hiện không ổn.
Anh định nói, Lâu tiểu thư chính là người sẽ bầu bạn với y trong tương lai, nhưng lời này nhất định không thể nói.
Anh vội hãm lại.
Hoắc Vô Cữu ngờ ngợ hỏi: “Nàng sao?”
“… Nàng rất tốt.” Giang Tùy Châu trả lời một cách hàm hồ.
Nào ngờ Hoắc Vô Cữu nghe anh nói vậy, trên mặt lộ vẻ bực dọc thấy rõ.
“Tốt chỗ nào?”
Giang Tùy Châu ngay lập tức nghe thấy giọng điệu gay gắt của y, bèn nhanh chóng quay đầu qua và thấy Hoắc Vô Cữu đang ngồi đó với vẻ cau có, đầy đắn đo.
… Mà còn là nói xấu người khác.
Giang Tùy Châu xưa giờ không phán xét sau lưng người khác, nghe Hoắc Vô Cữu nói vậy, mặt mày thoáng đỏ ửng, vội cản lại: “Được rồi được rồi, biết ngươi không thích nàng rồi, bớt bớt lại.”
Hoắc Vô Cữu không chịu nhượng bộ, lúc nhìn về phía anh, trong mắt ánh lên điệu hùng hổ hăm doạ.
“Đương nhiên ta không thích nàng rồi.” Y nói. “Nên ngươi phải dụi sáng mắt lên, đừng coi trọng nàng.”
Lần này đến phiên Giang Tùy Châu bối rối, ngỡ ngàng hỏi: “Ngươi nói gì vậy? Tất nhiên ta không có suy nghĩ gì không nên với Lâu tiểu thư.”
Vừa dứt lời, hai người mặt đối mặt, rồi cùng im lặng.
Chỉ còn tiếng lạch cạch của chiếc xe ngựa ọp ẹp.
Một lúc sau, Giang Tùy Châu bất giác bật cười.
“Sao ngươi lại cảm thấy như vậy?” Anh hỏi.
Hoắc Vô Cữu mở miệng, rồi như chột dạ, nhìn sang chỗ khác.
“Không phải ngươi cũng cảm thấy ta thích nàng à?”
“Dù sao hai người lớn lên bên nhau…”
“Ta và Ngụy Khải cũng lớn lên bên nhau kìa.” Hoắc Vô Cữu nói.
Giang Tùy Châu bật cười thành tiếng.
Hoắc Vô Cữu cau mày, nói một cách bất mãn: “Ngươi cười gì hả? Vốn là vậy mà. Lớn lên bên nhau là phải thích à?”
Giang Tùy Châu nghe vậy bèn cười gật đầu: “Được rồi, được rồi, ta hiểu mà.”
—
Ngày ấy khi Hoắc Vô Cữu trở về phòng, việc đầu tiên là gọi Ngụy Khải qua.
“Ta phát hiện một chuyện.” Vẻ mặt của y trông rất nghiêm túc. “Nhưng không chắc chắn cho lắm.”
Vừa hay Ngụy Khải mới nhận được một phong thư quan trọng, nghe Hoắc Vô Cữu nói vậy, bèn hưng phấn lộ ra vẻ mặt trịnh trọng: “Tướng quân, mời nói.”
Hắn trông thấy Hoắc Vô Cữu thoáng trầm ngâm rồi từ tốn nói.
“Sao ta cứ thấy, Tĩnh Vương, không phải không có ý với ta?”
Ngụy Khải: “…”
Lại thấy dưới ánh đèn, gương mặt tướng quân nghiêm nghị như thể đang lâm đại địch, nếu chưa nghe y nói câu đấy, đảm bảo ai cũng tưởng rằng y đang suy nghĩ việc cơ mật quân sự.
“… Tướng quân.” Ngụy Khải chần chừ.
“Nụ cười vừa nãy của hắn ở trong xe.” Hoắc Vô Cữu nói. “Có gì đấy không đúng.”
Ngụy Khải nhủ thầm, là ngài không đúng thì có.
Hắn không hề tin, chỉ tưởng tướng quân nhà mình yêu đơn phương đến độ hoá rồ rồi.
Xong nghe Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “Ngươi mau nghĩ cách thăm dò giúp ta đi… Không được, phải là ta nói thẳng với hắn.”
Ngụy Khải vội ngăn y lại: “Tướng quân, không được!”
Hoắc Vô Cữu ngước mắt nhìn hắn, khẽ cau mày, nói: “Sao?”
Ngụy Khải nuốt hết lời trong lòng xuống, sau một hồi quanh co, không còn cách nào khác ngoài lấy mật thư trong tay ra để lấp l**m.
“Không bằng tướng quân xem cái này trước.” Ngụy Khải nói. “Huynh đệ ngoài phủ cấp báo, mới vừa đưa đến, nói trong đấy có chuyện rất quan trọng, nhất định phải đưa cho tướng quân xem ngay.”
Hoắc Vô Cữu cau mày nhìn hắn, sắc mặt có vẻ lo lắng, nhưng vẫn nhận lấy phong thư, mở ra xem.
Trong thư viết, con trai của Bàng Thiệu, Bàng Vĩ, hôm nay được nhà họ Bàng đưa ra khỏi thành, đi thẳng về phương Nam. Đây vốn không phải chuyện gì lớn lao, nhưng lần này nhà họ Bàng bỏ rất nhiều công sức, không chỉ bí mật đưa gã đi, còn cho rất nhiều người đi theo bảo vệ một cách nghiêm ngặt.
Đây là chuyện rất khác thường.
Hoắc Vô Cữu đọc tin tức đó mấy lượt từ đầu tới cuối, sau đấy nói: “Phái người đi theo, xem gã đến đâu, làm gì.”
Ngụy Khải vâng lời xong hỏi lại: “Tướng quân, ngài nhận ra điều gì sao?”
Hoắc Vô Cữu cầm thư, cau mày nói: “Đương nhiên không nhận ra gì chỉ dựa vào nó. Nhưng mấy ngày nay, Bàng Thiệu theo dõi Lâu Việt một cách sát sao, lại còn cử người đến Lĩnh Nam. Nếu giờ con trai của lão, cũng đến Lĩnh Nam, thì chắc chắn bên đấy đã có thu hoạch gì rồi…”
Đúng vào lúc này, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài.
Hai người quay đầu lại thì thấy Giang Tùy Châu dẫn theo Mạnh Tiềm Sơn đứng ở cửa.
Dưới đèn lồng hành lang, Giang Tùy Châu đứng đấy, áo khoác còn chưa kịp thay, trong ánh đèn, sắc mặt anh trắng bệch.
Anh đứng ở đấy, nhìn Hoắc Vô Cữu, cầm vật gì đó trong tay rồi lại không động đậy.
Hàng mày của Hoắc Vô Cữu nhíu chặt ngay tức thì.
“Sao vậy?”
Y vội bước qua xong chợt nhớ tới gì đó, ảo não quay về ngồi lại lên xe lăn, lăn bánh thật nhanh đến cửa, kéo Giang Tùy Châu đi vào rồi đóng cửa lại.
Là một tờ giấy rất nhỏ, đoán chừng là thư được truyền tới bằng bồ câu.
“… Có chuyện xảy ra rồi.” Giọng anh hơi run, gương mặt bần thần.
Đây là lần đầu tiên Hoắc Vô Cữu thấy anh như vậy.
Hoắc Vô Cữu có cảm giác trái tim mình như bị vặn xoắn, khó chịu đến không thở được. Y lập tức đứng dậy khỏi xe lăn, không nói một lời mà kéo tay Giang Tùy Châu, dẫn anh đến trường kỷ bên cạnh rồi ngồi xuống, bấy giờ mới lấy vật trong tay anh và mở ra xem.
Trên giấy chỉ lát đát mấy nét bút, vẻn vẹn đôi chữ.
Lại không ngờ viết rằng: “Phương Triệu Hòa tạo phản.”
Hoắc Vô Cữu nhìn về phía Giang Tùy Châu.
Anh ngước đầu lên, sắc mặt trắng bệch, chầm chậm nói: “Phương Triệu Hòa đến Lĩnh Nam, mang theo bạc của Bàng Thiệu, xách động Trần Quân, vị tướng hiện giờ được Lâu Tướng quân lưu lại thống lĩnh ba trăm ngàn binh mã của Lĩnh Nam, nổi dậy, nếu gã thành công, ba trăm ngàn binh mã này sẽ thành của Bàng Thiệu.”
Ánh mắt Hoắc Vô Cữu sa sầm.
“Nếu chủ tướng tạo phản thì việc điều khiển binh mã dưới quyền sẽ không khó. Nhận mệnh lệnh từ bên trên rồi thay hình đổi dạng, lấy nó đi lừa binh lính dưới quyền, dẫn họ đi đánh giặc, dễ đến không thể dễ hơn.” Y nói.
“Vậy… Gã chắc chắn có thể thành công.” Giang Tùy Châu nói.
“Vậy nên hôm nay, Bàng Thiệu đưa Bàng Vĩ ra khỏi thành, là để đến Lĩnh Nam tiếp ứng?” Hoắc Vô Cữu hỏi.
Giang Tùy Châu chậm mất nửa nhịp rồi khàn giọng nói: “Cái gì? Lão đưa con trai lão đi?”
Hoắc Vô Cữu gật đầu.
“… Vậy chắc chắn lão đang chuẩn bị hành động.”
Giang Tùy Châu hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Thuộc hạ của ta thăm dò được, lúc trời vào hạ, Lĩnh Nam có xu thế xảy ra nạn châu chấu. Nhưng Phương Triệu Hòa lại án binh bất động, thậm chí không phát bất cứ khoản cứu trợ nào. Nếu ta đoán không lầm… Gã muốn mượn thiên tai gây náo loạn ở Lĩnh Nam, khi dân tị nạn tràn lan khắp nơi, hắn sẽ nguyên tạo tình cảnh khởi nghĩa, dẫn quân đánh vào Lâm An. Đến lúc đó, Bàng Thiệu xưng đế, hay ủng hộ tân đế, tất cả chỉ tuỳ thuộc vào suy nghĩ của Bàng Thiệu mà thôi.”
Tuy anh muốn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng cổ họng căng chặt, cơ bản không giấu được nốt rung trong giọng.
Hàng mày của Hoắc Vô Cữu nhíu chặt hơn, cụp mắt suy tính đối sách cũng như phần thắng.
Đúng vào lúc này, Giang Tùy Châu ngừng một giây rồi nói tiếp.
“Do ta.” Anh nói. “Nạn châu chấu bùng nổ mau chóng, chưa đến nửa tháng, e rằng Bàng Thiệu sẽ khởi binh. Nếu không phải ta gây chia rẽ mối quan hệ của Bàng Thiệu và Giang Thuấn Hằng, ép Bàng Thiệu sốt ruột thì lão đã không chọn hạ sách này, muốn cá chết lưới rách. Lần này không những Lĩnh Nam gánh chịu tai hoạ mà là toàn bộ Nam Cảnh phải rơi vào cảnh sinh linh đồ thán, toàn do ta…”
Giọng anh dần dần trở nên nghẹn ngào.
Hoắc Vô Cữu không biết lòng tự trách của đến là từ đâu mà ra, y chỉ biết, nếu thằng ngốc này cứ tiếp tục gánh hết chuyện thiên hạ lên người, sẽ khiến anh không thể chống được.
Y vươn tay, để lên ót Giang Tùy Châu, nhấn anh vào lòng mình.
“Không phải do ngươi.” Y nói. “Vả lại, có ta đây, sợ gì chứ.”
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 85
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 85
