Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 84


Chương 84


Tuy trong lòng Giang Tùy Châu buông lời cay nghiệt, nhưng anh biết, Lâu Việt càng coi trọng Hoắc Vô Cữu thì anh càng không nỡ xuống tay phá hỏng quan hệ giữa hai người được.


Anh cứ thế nghe Lâu Việt lải nhải suốt một đường đến tận cửa cung, Lâu Việt mới thoả mãn mà ngừng nói.


“Đúng là mạt tướng và Vương gia rất hợp nhau, bắt người nghe ta lải nhải lâu như vậy.” Ông hơi ngượng ngùng mà gãi ót.


Giang Tùy Châu cười khẽ.


“Tướng quân sốt ruột cho con gái, không có gì.” Anh ngừng một giây rồi sau đó như có điều ám chỉ. “Có điều, tướng quân có ân báo ân có thù báo thù là chuyện tốt, nhưng nếu một ngày nào đó khiến người khác thù hằn, thì đừng kim ngọc lương duyên, chỉ e sự an toàn của lệnh ái, cũng khó lòng đảm bảo được.”


Lâu Việt thoáng sững người, nụ cười khựng lại trên mặt.


“Ý Vương gia là?” Ông hết hồn.


Giang Tùy Châu lẳng lặng thu hồi tầm mắt, quan sát xung quanh rồi xuống giọng nói: “Trong tay bổn vương có chút ít tin tức, liên quan tới tướng quân. Chắc tướng quân chưa biết, đám người Bàng Thiệu, đã lên kế hoạch sẵn sàng dồn cả nhà ngài vào đường chết.”


Lâu Việt sững sờ, sau đấy nổi giận, gằn giọng nói: “Quả nhiên mà! Dạo gần đây lão tặc này luôn tỏ vẻ yếu thế, hoá ra là giở trò trong tối! Đa tạ Vương gia báo tin, ta nhất định không để lão được như ý!”


Giang Tùy Châu chỉ cười.


Tuy Lâu Việt rất giỏi dẫn binh đánh giặc, nhưng tính ông ngay thẳng l* m*ng. Nếu bây giờ anh không cản ông ấy, chắc ông ấy có thể cầm giáo đi đập cửa Bàng Phủ ngay.


“Tướng quân, ngài còn chưa biết, Bàng Thiệu làm gì mà.” Anh nói. “Nếu lão muốn giết người trong vô hình, tướng quân, ngài có mấy phần thắng?”


Lần này Lâu Viết đứng yên tại chỗ.


Ông đúng là nóng tính. Giờ nghe Tĩnh Vương nói vậy, ông cũng nhận ra, mình ở ngoài sáng Bàng Thiệu ở trong tối, đúng là không có phần thắng nào.


“Vậy…” Lâu Việt thoáng chần chừ, giọng xìu đi hẳn. “Vương gia có cao kiến gì không?”


Giang Tùy Châu mỉm cười nhìn về phía ông.


Trông khá giống một con hồ ly làm bộ hiền lành, cuối cùng chơi chán rồi bèn lộ đuôi cho người ta xem.


“Bổn vương không chỉ có ý kiến, còn có cách giúp tướng quân nữa.” Anh nói.


Lâu Việt vốn định cảm ơn nhưng khi thấy biểu hiện của anh thì không dám chắc mà nói: “Vậy Vương gia…”


“Bổn vương có chút việc bận lòng cần tướng quân giúp đỡ.” Giang Tùy Châu nói. “Nhưng tướng quân không cần lo. Chốc nữa tự có người gửi thời gian địa điểm buổi gặp mặt đến phủ của tướng quân, đến lúc đó, bổn vương sẽ lấy con bài của mình ra, không bằng tướng quân đến gặp bổn vương, tìm một nơi yên tĩnh để trò chuyện.”


————


Đương nhiên Lâu Việt đồng ý với đề nghị của Giang Tùy Châu, chẳng qua lúc hai người tách ra, ánh mắt nhìn Giang Tùy Châu của ông mang theo chút gì đấy phức tạp.


Giang Tùy Châu biết thừa nhưng chỉ làm như không biết.


Cứ để Lâu Việt nghĩ sao thì nghĩ, dù sao hiện giờ anh chỉ có thể làm vậy thôi.



Nếu anh chỉ giúp đỡ Lâu Việt một cách mù quáng, Lâu Việt sẽ khó lòng đồng ý với các điều kiện của anh khi đại nghĩa nước nhà đang đè nặng lên đầu ông và vẫn còn đường cứu vẫn. Cách duy nhất là ép Lâu Việt vào đường cùng và khiến ông rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, chỉ có thể chọn một trong hai bên, ông mới hạ quyết tâm và đánh đổi hy sinh được.


Còn về việc ông nhìn nhận anh thế nào…


Giang Tùy Châu tự nhủ, không sao cả, cứ tùy ông.


Dù chuyện khiến một người có hảo cảm với mình hiểu lầm mình, là một chuyện rất khó chịu.


Anh ngồi lên xe ngựa, vội vàng trở về phủ, vừa đến nơi cho gọi Từ Độ và Cố Trường Quân đến phòng của mình ngay, cùng họ thương nghị thời gian và địa điểm thích hợp, rồi sai Từ Độ cử tử sĩ dưới trướng bí mật đưa tin đến phủ của Lâu Việt.


Thời gian được ấn định ngay đêm hôm nay, địa điểm thì chọn Kim Ngọc Các, tửu lâu nổi tiếng tại Lâm An. Tuy nơi đó nhiều người nhiều chuyện, nhưng quan lại và thương nhân thường xuyên ra vào nên sẽ không thu hút sự chú ý, chưa kể Từ Độ đã nghe ngóng trước, tối nay Bàng Thiệu đãi tiệc ở Minh Phượng Lâu, đến lúc đó sẽ không gặp bất kỳ người quen nào của Đảng Bàng.


Quyết định xong xuôi mọi chuyện, anh phái Cố Trường Quân đến Kim Ngọc Các đặt phòng dưới danh nghĩa của hắn, Giang Tùy Châu ở trong phủ lẳng lặng ngồi chờ màn đêm buông xuống.


Màn đêm buông xuống.


Anh thay thường phục, chuẩn bị đầy đủ chứng cứ thu thập được trong mấy ngày qua rồi định cùng Cố Trường Quân đi ra ngoài.


Nhưng vào đúng lúc này, Ngụy Khải tới.


Cửa phòng được đẩy ra, Giang Tùy Châu vừa ngước mắt lên thì thấy Ngụy Khải đứng ngay cửa, dè dặt nhìn anh rồi nói: “Vương gia, Hoắc phu nhân có chuyện cần tìm người.”


Lúc này Giang Tùy Châu đã thay đồ xong xuôi, chuẩn bị đi. Hôm nay anh lấy cớ dẫn Cố Trường Quân đi ra ngoài uống rượu mua vui, hiện giờ Cố Trường Quân đang đứng một bên đợi, xe ngựa thì đậu sẵn ngoài Vương Phủ.


Giang Tùy Châu ngừng một giây rồi nói: “Ngươi trở về báo lại với Hoắc phu nhân, có chuyện gì đợi bổn vương về rồi nói.”


Ngay lúc này, người Ngụy Khải bỗng lắc lư, có ai từ phía sau đẩy hắn ra một cách mạnh bạo.


Giang Tùy Châu nhìn qua thì thấy Hoắc Vô Cữu đang ngồi ở đấy.


Ngoài mặt không biểu hiện gì nhưng hàng mày cau chặt.


Trong lúc Giang Tùy Châu còn đang choáng váng thì y đã đẩy Ngụy Khải ra, tự lăn xe vào phòng, đóng cửa lại từ bên ngoài.


“Đi đâu?” Hoắc Vô Cữu hỏi.


Giang Tùy Châu chỉ một lòng giấu diếm: “Không có gì, chỉ là Cố Trường Quân…”


“Dùng lý do lừa người ngoài để lừa ta?” Ánh mắt Hoắc Vô Cữu không lành, nhìn lướt qua mặt Cố Trường Quân rồi quay về phía Giang Tùy Châu.


“Hôm nay ngươi bàn bạc với hai người họ hồi lâu, bây giờ lại muốn ra ngoài, có chuyện gì ta không thể biết sao?”


Trông dáng điệu y hùng hổ vậy thôi chứ chỉ có bản thân Hoắc Vô Cữu biết rằng, hôm nay y đã mòn mỏi đợi Giang Tùy Châu cả một ngày.


Y đã cảm nhận được Giang Tùy Châu có gì đó không ổn từ sớm, nếu không thì hôm nay nhà chính sẽ không náo nhiệt như vậy. Tuy nhiên, Giang Tùy Châu, người đáng lẽ phải đến kể lại với y, vẫn mãi không có động tĩnh gì.


Hoắc Vô Cữu sốt ruột suốt một ngày, cuối cùng không nhịn được nữa.


Y không biết tại sao Giang Tùy Châu phải giấu y, y chỉ biết y phải cản Giang Tùy Châu lại hỏi cho rõ.


Giang Tùy Châu biết không giấu được y.



Anh hít sâu một hơi, chỉ đành thành thật trả lời một cách ngắn gọn: “Thật sự không có gì, chỉ hẹn gặp Lâu Tướng quân để nói mấy lời.”


Hoắc Vô Cữu lăn xe đi tới trước mặt anh, vươn tay ra: “Lấy ra đây.”


Giang Tùy Châu đặt bằng chứng đã chuẩn bị sẵn vào tay Hoắc Vô Cữu một cách miễn cưỡng.


Cố Trường Quân đứng kế bên thấy vậy thì chóng mặt.


Bắt đầu từ khi nào Vương gia nghe lời Hoắc Vô Cữu vậy chứ? Vả lại tên Hoắc Vô Cữu này… Dữ thì dữ đấy, nhưng ánh mắt của y khi nhìn Vương gia lại là vừa tức giận vừa bất lực.


Đây là lần đầu tiên hắn trông thấy biểu cảm sống động như vậy trên mặt Hoắc Vô Cữu, bầu không khí lúc hai người họ đối diện nhau, rặt một màu đoạn tụ.


Hoắc Vô Cữu không rảnh để ý đến Cố Trường Quân. Sau khi nhận phong thư từ tay Giang Tùy Châu, y đọc lướt qua một lượt rồi để hết lên đầu gối.


“Ngươi định làm gì? Nhắc nhở ông ta, hay uy h**p ông ta?”


Tuy y đang hỏi nhưng Giang Tùy Châu chắc rằng Hoắc Vô Cữu đã đoán được anh muốn làm gì.


Quả nhiên, anh còn chưa kịp trả lời, Hoắc Vô Cữu đã nói tiếp: “Ngươi tưởng Lâu Việt là người hiền lành, dễ dọa dẫm vậy sao? Ngươi mới biết ông ta được mấy ngày, có biết ông ta là con người ra sao, có thể làm những việc thế nào không? Giang Tùy Châu, ngươi đúng là rất rất can đảm đấy.”


Đây là lần đầu tiên Hoắc Vô Cữu gọi anh bằng cả họ lẫn tên thế này.


Giang Tùy Châu ngừng một giây rồi nói kiểu không phục: “Ta có chuẩn bị sẵn mấy phương án…”


“Vậy sao không nói cho ta biết?” Hoắc Vô Cữu hỏi.


Giang Tùy Châu nói: “Ngươi và ông ấy có mối quan hệ sâu đậm, ngày sau còn phải… Nói chung không thích hợp ra mặt.”


Hoắc Vô Cữu không biết chuyện mà Giang Tùy Châu úp úp mở mở ngày sau mình còn phải làm là chuyện gì, nhưng nghe anh nói vậy, y khó tránh tức giận rồi lại không khỏi bất lực.


Suốt ngày muốn bảo vệ người này bảo vệ người nọ thì thôi đi, còn muốn bảo vệ mình trước mặt Lâu Việt? Đúng là ngu không thể tả.


Hoắc Vô Cữu không nói nhiều lời vô nghĩa, gấp phong thư lại, nhét vào vạt áo, rồi nhìn Giang Tùy Châu.


“Vậy thì đi đi.” Y nói. “Chờ ta.”


————


Trong một gian riêng rất kín đáo của Kim Ngọc Lâu, bốn người đang ngồi quanh bàn. Trong đó Lâu Việt và Cố Trường Quân đều hoang mang tột độ, nhất thời không ai nói gì.


Tác dụng của Cố Trường Quân là để làm bia, cho Giang Tùy Châu một lý do đi đến Kim Ngọc Lâu. Vốn chỉ là một việc cỏn con, hắn nào ngờ… Mình có thế thấy một màn chấn động như vậy.


Chân của Hoắc Vô Cữu lành rồi. Hắn nghe rành rành Hoắc Vô Cữu nói “Chờ ta.” với Vương gia, lại không ngờ rằng, y là nói chờ y ở Kim Ngọc Lâu.


Đến lúc hắn và Vương gia ngồi xe đến tửu lâu, vào gian riêng, hắn nhìn thấy chính là cảnh Hoắc Vô Cữu hai chân kiện toàn, đứng một cách đĩnh đạc.


Hắn chẳng qua bắt gặp ánh mắt của Hoắc Vô Cữu trong một thoáng thôi mà cảm giác hơi lạnh lủi khắp người.


Không biết từ lúc nào, con người tàn phế mặc người khinh khi đã lần nữa trở thành một chiến thần có thể vặn gãy cổ hắn chỉ bằng một tay, nhưng y lại không hề hay biết, ngay cả Bàng Thiệu, kẻ gây chuyện ầm ĩ cũng không phát hiện ra.


Còn Lâu Việt…



Ông trợn tròn mắt hổ, nhìn chằm chằm Hoắc Vô Cữu một cách đầy ngạc nhiên.


Ông đã lên sẵn kế hoạch, đang chờ đợi để đối đầu với Tĩnh vương khó lường, nhưng không ngờ tối nay ngồi đối diện ông lại là Hoắc Vô Cữu với sắc mặt lạnh lẽo, một tay chống gối.


Tĩnh Vương ngồi một bên im thin thít, trái lại thoáng chút đáng thương.


“Lâu Tướng quân, ngồi.” Hoắc Vô Cữu nói với bằng giọng điệu không hề khách sáo với ông, ra hiệu cho người mang đồ ăn lên rồi cầm ly rượu, làm động tác mời với Lâu Việt.


Sắc mặt Lâu Việt khó coi, nhưng chỉ có thể nói: 


“Vô Cữu, có gì nói thẳng đi.”


“Hôm nay chắc Tĩnh Vương điện hạ đã nói với ngài rồi nhỉ? Nay không như xưa, Lâu Tướng quân, hiện giờ chỉ e ngài không còn cách nào để từ chối ta nữa.” Hoắc Vô Cữu nói.


Giọng y lạnh như băng, rồi lại cương quyết, cơ bản không giống tới để thương lượng, trái lại chỉ thiếu điều sắp hai chữ uy h**p ra đĩa, bưng lên bàn.


Giang Tùy Châu không khỏi rớt mồ hôi, nhìn qua Lâu Việt, đúng là ông đang lộ ra vẻ không phục.


“Con chắc chắn vậy à?” Lâu Việt nói kiểu không vui. “Con đang ép ta phản quốc đấy. Vô Cữu, cha con năm đó còn không làm vậy.”


Hoắc Vô Cữu lại nói: “Không phải ta đang ép ông, là Bàng Thiệu.”


Lâu Việt cười khẩy, nói như thể không để bụng: “Lão có thể làm gì? Dù lão có nắm đại quyền đi chăng nữa thì cũng chỉ là một quan văn, ta đang nắm hơn mười vạn binh mã, hiện giờ còn mấy chục nghìn đang đóng ngoài thành kìa, chẳng lẽ lão có thể giết ta à?”


Hoắc Vô Cữu trả lời một cách vô cảm: “Suy cho cùng thì binh mã này là của Giang Thuấn Hằng. Nếu gã muốn lấy lại thì sao?”


“Chỉ huy một đại quân mười mấy vạn binh mã, ai có thể làm được?”


“Bàng Thiệu đã tìm được người thay thế ông.”


“Vậy cùng lắm ta giải giáp quy điền thôi!”


“Lão sẽ không để ông chết yên.”


“Ta đường đường chính chính, chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Đại Cảnh, lão có thể làm gì?”


“Chỉ cần lão nhúng tay, vu oan hãm hại, chỉ là chuyện dễ như trở lòng bàn tay.”


“Ha, ta ở Lĩnh Nam, tay lão có dài hơn đi nữa thì sao, có thể vươn đến đó à?”


“Hiện giờ người nhậm chức Tổng đốc Lĩnh Nam, là người của Bàng Thiệu. Ông nói xem, lão có thể không?”


Hai người lời qua tiếng lại, không ai chịu thua ai. Mọi khi Lâu Việt luôn nói năng hung hãn, thái độ của Hoắc Vô Cữu thì lạnh lùng ngang tàn, trong một thoáng, bầu không khí trở nên căng thẳng, khói bụi mịt mùng, Mạnh Tiềm Sơn và Ngụy Khải đứng hầu kế bên toát mồ hôi lạnh theo luôn.


Câu này của Hoắc Vô Cữu vừa ra khỏi miệng, Lâu Việt tức khắc đứng hình.


Chốc sau, ông cau mày hỏi: “… Con nói gì?”


Hoắc Vô Cữu cười khẩy, lấy phong thư trong áo ra, giơ giữa không trung. Ngụy Khải vội bước lên, nhận thay ông rồi đưa đến tay Lâu Việt.


“Chính ngài xem thử đi.” Hoắc Vô Cữu nói. “Gã đã hành động rồi. Chẳng bao lâu nữa đâu, binh quyền của ông sẽ tước dần, người mới thay thế ông, sau đấy, các bằng chứng gì mà tham ô không làm tròn trách nhiệm lơ là cương vị, cho tới mưu nghịch phản quốc, đều sẽ được về Lâm An một cách vô tình hay cố ý.”



Lâu Việt lướt qua mấy phong thư đó, tay bắt đầu run rẩy, hốc mắt cũng dần đỏ lên.


Giang Tùy Châu nhận ra, hành động này của Hoắc Vô Cữu, chẳng khác anh là mấy, đầu tiên ép Lâu Việt và đường cùng, rồi bắt ông phải tuân theo khuôn phép. Có điều Hoắc Vô Cữu gọn gàng dứt khoát hơn, không hề niệm tình, trái lại khiến Giang Tùy Châu thấy không đành lòng.


Nói sao đi nữa ông cũng là trung thần, tướng tài, thấy bản thân bị nghịch thần bày thiên la địa võng để hãm hại, nhưng chỉ có thể bó tay chịu trói, đấy thật sự là một chuyện rất đau khổ.


“Bàng Thiệu còn tại triều một ngày thì nhất định phải trừ khử tướng quân. Lão vốn là người hết cứu như vậy đấy, Hoàng thượng tại một mực tin tưởng lão từ thuở nhỏ, tướng quân không cần để bụng.” Giang Tùy Châu thả nhẹ giọng nói. “Tuy nhiên, chắc ông biết, tuy binh mã ở trong tay ông, nhưng luôn có ngàn vạn cách để cướp lại. Hôn quân gian thần còn đấy, binh mã chẳng những không thể trở thành chỗ dựa của ông, mà trái lại sớm hay muộn cũng rơi vào tay họ.  Đến lúc đó, không chỉ một nhà tướng quân gặp họa, mà cảnh núi sông hoang tàn, sinh linh đồ thán, chỉ là vấn đề thời gian.”


Mãi sau, Lâu Việt hít sâu một hơi, thảy lại phong thư lên bàn.


“Những gì Vương gia nói, ta đều biết.” Lâu Việt cố ghìm nốt run trong giọng mình xuống, một lúc sau, ngước nhìn về phía Hoắc Vô Cữu.


“Ta chết không có gì đáng tiếc, nhưng không muốn để Uyển Quân bị liên lụy.” Ông nói.


Hoắc Vô Cữu cười khẽ, lộ ra vẻ sáng tỏ.


Mẹ của Lâu Uyển Quân là mối tình sâu đậm từ thuở nhỏ của Lâu Việt, vì sinh khó mà chết, Lâu Uyển Quân chính là mạng của Lâu Việt.


“Nhưng, nếu ta đưa ra lựa chọn này, mai sau sẽ trở thành kẻ phản bội, danh tiếng chỉ là thứ yếu, chỉ e không cẩn thận sẽ phải bỏ mình.” Lâu Việt nhìn chằm chằm Hoắc Vô Cữu, xuống giọng nói.


“Ta chết không đáng tiếc, nhưng Uyển Quân không thể rơi vào kết cuộc bơ vơ không nơi nương tựa.” Ông nói tiếp.


Hàng mày Hoắc Vô Cữu nhíu lại.


Vậy ông ta muốn sao? Bắt mình phải giới thiệu đối tượng cho Lâu Uyển Quân à?


Chợt nghe Lâu Việt hít sau một hơi.


“Nếu muốn ta đồng ý, ta chỉ có một điều kiện.” Ông nói. “Con hứa với ta, cưới Uyển Quân làm vợ, cả đời này không được phụ lòng nó.”


Giang Tùy Châu chợt lạnh thấu tim, đầu óc thoáng chốc trống trơn.


Anh nhìn về phía Hoắc Vô Cữu, mở miệng ra rồi lại không nói nên lời.


Anh muốn lên tiếng ngăn cản, nhưng rồi lại không có tư cách. Anh thật sự rất hối hận, hối hận đến độ tim đau nhói, hối hận vì mình đã không hạ quyết tâm ngăn cản Hoắc Vô Cữu, tự đến đối đầu với Lâu Việt.


Giờ đây… đã không còn cơ hội cứu vãn.


Mắt anh như hoa lên, chỉ cảm giác cả người dần trở nên nhẹ bẫng.


Nhưng đúng lúc này, anh thấy Hoắc Vô Cữu sững người, sau đấy ngã dựa lưng vào ghế, nhướng một bên môi, nở một nụ cười sắc bén mà lạnh lùng.


“Lâu Tướng quân làm ăn giỏi thật đấy.” Y nói.


“Nhưng dù cha ta còn sống, chuyện này cũng chẳng đến phiên ông ấy quyết định. Nên ta khuyên ông, đừng mơ mộng hão huyền.”


————


Tác giả có lời muốn nói:


Hoắc Vô Cữu: Đùa nhau à, ngần ấy năm tuân thủ nam đức của ông đây chẳng lẽ đổ sông đổ biển sao?


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 84
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...