Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 83


Chương 83


Giang Tùy Châu lại sững người, không hiểu hàm ý trong đấy.


Y vừa hỏi gì? Hôm nay lúc đi cùng Lâu Uyển Quân… nói gì?


Biểu cảm của Hoắc Vô Cữu rất nghiêm túc, khiến cho trái tim Giang Tùy Châu bất giác trật nhịp.


Y đang hoài nghi mình và Lâu Uyển Quân nói gì không nên nói, hay chỉ đơn giản vì mình tiếp cận nàng, nên không vui?


Cũng đúng, mang theo chút chiếm hữu đối với người có mối quan hệ như vậy với mình, là chuyện rất đỗi bình thường.


Giang Tùy Châu dằn xuống chua xót trong lòng, gượng cười và nói: “Cũng không nói gì nhiều. Lâu tiểu thư rất khéo miệng, tính tình cũng sáng sủa hướng ngoại, thích tán gẫu về mấy chuyện linh tinh, không nói gì quan trọng.”


Sáng sủa hướng ngoại?


Ấn đường của Hoắc Vô Cữu gần như có thể kẹp chết một con trùng rồi.


Lâu Uyển Quân trong trí nhớ của y chính là một nữ ác bá gàn dở vô lý lại còn thích đeo bám, từ bao giờ mà sáng sủa chứ, còn thích cười đến vậy, thậm chí nhìn chằm chằm nam tử bên cạnh bằng đôi mắt sáng ngời?


Rõ ràng có điều dị thường, Giang Tùy Châu lại còn khen nàng.


Hoắc Vô Cữu bất giác mang mình ra so sánh với Lâu Uyển Quân.


Y không hay nói chuyện, càng miễn bàn sáng sủa gì đấy. Trông thấy Giang Tùy Châu ban nãy mỉm cười với Lâu Uyển Quân, Hoắc Vô Cữu càng phiền muộn hơn.


Đây là lần thứ hai hai người họ gặp nhau phải không nhỉ? Khi gặp mình lần đầu tiên rồi lần thứ hai, chỉ toàn nhướng mày quắc mắt, chẳng nể nang chút nào.


Suy nghĩ của Hoắc Vô Cữu bắt đầu trở nên phi lý, khiến cảm xúc của y bay theo chiều hướng phi lý hơn. Dẫn đến sắc mặt của y càng ngày càng khó coi, một lúc sau mới lên tiếng.


“Sau này ngươi cách xa nàng ra.” Y cảnh cáo.


Lâu Uyển Quân không phải hạng tốt lành gì. Khi còn bé có thể vì đánh nhau mà đeo bám theo y đến độ y ước gì có thể trốn khỏi Dương Quan luôn, bây giờ, rất có khả năng sẽ bám lấy vị Tĩnh Vương ngây thơ trong sạch này, đến lúc đó hậu quả không thể lường được.


Sắc mặt Giang Tùy Châu suy sút một cách khó hiểu.


“… Biết rồi.” Anh nói.



Hoắc Vô Cữu gật đầu.


Trong một thoáng, y cảm thấy tội lỗi và thậm chí còn hơi đau lòng.


Nhỡ đâu Giang Tùy Châu thật sự có ý với Lâu Uyển Quân? Nhìn anh như vậy, không phải không có khả năng.


Nếu y chia rẽ uyên ương, có khi nào Tĩnh Vương đau lòng không?


Tuy nhiên, lý trí chỉ loé lên trong khoảnh khắc rồi vụt tan ngay tức thì trong đầu Hoắc Vô Cữu.


Y nghĩ một cách độc ác, kệ nó.


Đau lòng thì đau lòng, nhưng hắn không được phép tới với Lâu Uyển Quân.


Về phần hắn có thể tới với ai… Kệ nó, đi một bước tính một bước, nếu là Hoắc Vô Cữu y thì tốt nhất.


————


Giang Tùy Châu không còn cách nào khác ngoài việc tạm chuyển hướng sự chú ý của bản thân, dồn hết sức lực vào triều chính.


Quả nhiên, không được bao lâu, Bàng Thiệu có động thái lớn.


Mà động thái lớn của lão, lại nhắm về phía Tề Mân.


Trong khoảng thời gian này, Lâu Việt hoành hành ngang ngược trong triều đình, không chỉ đảng Bàng gặp xui mà phe của Tề Mân cũng bị ảnh hưởng ghê gớm, cứ luôn bị liên lụy.


Ngày hôm đấy, Bàng Thiệu lại đưa một phong thư cho quan viên dưới trướng Tề Mân.


Trong thư không đề cập đến việc hợp tác, nhưng liệt kê ra các tội trạng bất kính của Lâu Việt. Có nói ông la hét trên triều, có nói ông công khai chống đối thánh chỉ, thậm chí xen vào chuyện đáng lẽ không dính dáng đến ông, ngăn chặn các mỹ nhân được Tri phủ tân nhiệm của Tô Châu đưa vào kinh tiến cống cho Hoàng thượng thưởng thức, sai binh lính dưới trướng cưỡng ép mấy người đấy quay về Tô Châu.


Mấy chuyện này, có chuyện Tề Mân biết, có chuyện Tề Mân không biết. Tóm lại, viết lưu loát mấy trang dài thườn thượt, tuy toàn mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, không đến mức khiến Lâu Việt bị giáng tội, nhưng đủ để Hậu chủ bị ông chọc tức.


Cuối thư, Bàng Thiệu còn viết mấy câu mang tính ám chỉ.


Lão nói, Tề đại nhân và các vị đại nhân phải hiểu rõ, hậu quả của việc quan võ nắm quyền, không phải chúng ta có thể gánh vác. Hiện giờ, ông ta dám ỷ vào công lao của mình mà gây ra chuyện như vậy, ai có thể đảm bảo được ngày sau ông ta sẽ không làm chuyện gì bất kính hơn nữa? Chuyện gì đang diễn ra, đáng lẽ Hoàng thượng nên được biết.


Lão gửi phong thư này cho Tề Mân để ám chỉ, nhưng Giang Tùy Châu không ngờ rằng Tề Mân lại bí mật cử người gửi bức thư này cho anh một cách.


Tề Mân nhắn kèm một dòng nhỏ.



“Tâm tư của Bàng Thiệu, Vương gia có thể thấy.”


Giang Tùy Châu cầm thư rồi lặng người trong một thoáng.


Mặc dù nội dung thư khá chuẩn mực, không có gì sai trái, nhưng xét đến mối quan hệ giữa họ, dụng ý của Bàng Thiệu, rất đáng suy ngẫm.


Quan hệ giữa lão và Tề Mân không được tốt, gửi một phong thư như vậy, đương nhiên không chỉ là trao đổi thiện ý giữa đồng liêu với nhau, trái lại càng giống như Bàng Thiệu muốn mượn thế của Tề Mân, tạm thời bắt tay, cùng nhau lật đổ Lâu Việt.


Lão cung cấp đầy đủ bằng chứng cho Tề Mân, thậm chí nghĩ sẵn tội trạng cho Lâu Việt, ụp nồi tội bất kính cho ông ấy. Chưa kể còn ngấm ngầm ám chỉ nên kiêng kỵ quan võ, còn nói không chừng ngày sau Lâu Việt còn dám làm chuyện ghê gớm hơn, ám chỉ theo hướng mưu nghịch, thậm chí tự cử binh, uy h**p hoàng quyền.


Đoán chừng do lão tự biết bây giờ uy tín của mình trước mặt Hậu chủ không bằng trước đây, nên phải mượn lời của Tề Mân, tố cáo Lâu Việt trước một lần.


Vậy, tiếp theo là gì?


Chắc chắn lão đã lên kế hoạch cho bước tiếp theo, nếu không, sẽ không ụp bừa tội danh lớn như vậy cho Lâu Việt.


Đúng lúc này, Giang Tùy Châu nhận được một phong mật thư khác.


Đó là tin tức do tử sĩ của Từ Độ thu thập.


Trong phong mật thư đấy nói, người dưới quyền Bàng Thiệu đã nhiều lần chạy qua chạy lại giữa Lâm An và các quận phía Nam, không làm gì khác mà thường xuyên ra vào phủ đệ của thủ trưởng các quận. Đồng thời, không biết người dưới quyền Bàng Thiệu cố y hay vô tình mà tiếp xúc với Phương Triệu Hoà, Tổng đốc Lĩnh nam vừa nhậm chức, tiền nhiệm Tri phủ Tô Châu, hình như có trao đổi tiền bạc, nhưng lại không điều tra được gì cả.


Giang Tùy Châu cầm hai phong mật thư, thoáng trầm ngâm suy nghĩ.


Một lúc sau, sắc mặt anh dần trở nên nghiêm trọng.


Nếu anh đoán không nhầm, hành động này của Bàng Thiệu là đang ngấm ngầm tìm kiếm ứng cử viên thay thế cho Lâu Việt. Người được chọn không cần phải là một vị tướng xuất sắc, chỉ cần nghe lời, đáp ứng yêu cầu của Bàng Thiệu là được.


Còn như Phương Triệu Hoà…


Nếu Giang Tùy Châu không nhớ nhầm, trong sử sách, người này tham ô nhận hối lộ, sau mùa thu năm nay sẽ bị trảm cả nhà. Nhưng hiện giờ, người này lại nở mày nở mặt đi Lĩnh Nam nhậm chức, tuy nhìn từ ngoài là bị giáng chức… Nhưng Lĩnh Nam, lại là vùng Lâu Việt đóng quân.


Người này chắc chắn đã bị Bàng Thiệu mua chuộc, Bàng Thiệu cứu gã một mạng, còn gã thì trở thành một phần trong kế hoạch sát hại Lâu Việt của Bàng Thiệu.


Về phần người này sẽ làm gì ở Lĩnh Nam…


Giang Tùy Châu thoáng trầm tư, sai Từ Độ phái người đi hết tốc độ đến Lĩnh Nam để tra xét ngay.


Từ Độ nhận lệnh lui xuống, chỉ còn mỗi Giang Tùy Châu ngồi trong thư phòng, trầm ngâm cất hai phong mật thư rồi nhấc bút viết thư hồi âm cho Tề Mân.



Nếu đã vậy, không bằng tỏ rõ lòng thành với Bàng Thiệu, để Bàng Thiệu tin rằng Tề Mân cũng giống như lão, sẵn sàng tạm gác lại khúc mắc, cùng nhau chống lại Lâu Việt. Vậy thì, Bàng Thiệu có thể tạm thời yên tâm về Tề Mân, khi kế hoạch có tiến triển, sẽ tiết lộ đôi chút tin tức quan trọng cho Tề Mân.


Mấy tin tức ấy, là thứ hữu ích nhất.


Giang Tùy Châu viết thư xong, vừa xem vừa thổi cho khô mực.


Mực trên giấy dần dần khô đi, Giang Tùy Châu nhìn ngưỡng đầu nhìn lên, chậm rãi thở dài.


Anh biết, Lâu Việt từ chối Hoắc Vô Cữu, Hoắc Vô Cữu cũng bỏ mặc ông từ chối, không uy h**p ông.


Nhưng bây giờ, Giang Tùy Châu lại muốn cầm đống chứng cứ này tới uy h**p Lâu Việt. Dù sao, chúng có thể nói rõ cho ông hay những chứng cớ này đang bày thiên la địa võng, nếu Lâu Việt cứ tiếp tục do dự, đến khi Bàng Thiệu gài tội ông, để Hậu chủ thu lại binh quyền rồi định tội ông, thì mọi thứ đã muộn rồi.


Giang Tùy Châu biết, uy h**p Lâu Việt, là cách duy nhất.


Mà cách này, chỉ anh có thể làm, hơn nữa phải làm trong im lặng không để Hoắc Vô Cữu biết, thì Lâu Việt và Hoắc Vô Cữu mới tránh được việc hiềm khích.


Còn chuyện về sau, Lâu Việt nghĩ về anh thế nào…


Giang Tùy Châu gấp lại thư một cách vô cảm.


Cứ tuỳ ông.


————


Quả nhiên, trong buổi thượng triều tiếp theo, trên triều xảy ra một cuộc tranh cãi lớn.


Tề Mân quả nhiên giống như Bàng Thiệu thiết tưởng, cũng ghét cay ghét đắng Lâu Việt. Dựa trên bằng chứng buộc tội trong phong thư do Bàng Thiệu gửi, ông tố cáo Lâu Việt một loạt tội, thành công chọc giận Hậu chủ.


Đương nhiên Hậu chủ không quan tâm bình thường Lâu Việt làm gì. Gã tức là do Lâu Việt dám tự ý quyết định đuổi mấy mỹ nhân vốn được đưa vào cung về Dương Châu?


Vì chuyện này mà Hậu chủ nổi giận đùng đùng, quan viên hai phe Bàng Thiệu và Tề Mân thì châm dầu vào lửa. Trong lúc nhất thời, Lâu Việt không cách nào lấy ít địch nhiều, hiếm khi bị mắng đến mặt mày đỏ bừng, cho đến khi bãi triều, sắc mặt vẫn chưa dịu lại.


Từ đầu tới cuối Giang Tùy Châu chỉ bình tĩnh đứng một bên quan sát.


Anh biết, hôm nay xảy ra chuyện như vậy, chính là thời cơ thích hợp nhất để anh bàn điều kiện với Lâu Việt. Lâu Việt vừa bị quần thần trong triều cô lập, chắc ông phải tự biết tình cảnh hiện giờ, vậy sẽ dễ bị anh thuyết phục, từ đó đổi phe qua Hoắc Vô Cữu.


Giang Tùy Châu nắm chắc chín mươi phần trăm.


Sau một hồi suy xét, anh bắt đầu lựa lời. Đợi đến khi tan triều, tất cả triều thần hài lòng rời khỏi Quảng Nguyên Điện, Giang Tùy Châu cất bước, nối đuôi theo Lâu Việt bị rơi lại sau cùng.



“Lâu Tướng quân, xin dừng bước!” Anh cất giọng.


Lâu Việt nghe có người gọi mình thì quay lại, thấy tại vị trí sau lưng cách ông mấy bước chân là Tĩnh Vương điện hạ ngày đấy ra ngoài thành đón ông.


Là một con ma bệnh rất lễ phép.


Lâu Việt dừng bước, rất kiên nhẫn đợi Giang Tùy Châu bắt kịp, hỏi: “Tĩnh Vương điện hạ, có gì chỉ giáo?”


Giang Tùy Châu đi tới trước mặt ông, Lâu Việt cúi chào rồi sánh vai bước đi cùng anh một cách tự nhiên.


“Không đến nỗi chỉ giáo.” Anh nhạt giọng mở lời. “Tuy nhiên thế cuộc trên triều hiện giờ… Đối với Lâu Tướng quân, quả thật không được lạc quan cho lắm.”


Anh ngừng lời, cố gắng cho Lâu Việt thời gian thích ứng, chờ ông đáp lại thì mình có thể tiếp tục câu chuyện.


Nào ngờ…


Nhắc đến chuyện hôm nay, tuy ngoài mặt Lâu Việt thấy có vẻ nóng, nhưng không nhiều lời mà trái lại chỉ thở dài rồi nói: “Đúng là vậy. Ta không ngờ rằng, mấy năm không gặp, sao Tề Mân lại cấu kết với Bàng Thiệu? —— Có điều vẫn phải cám ơn Tĩnh Vương điện hạ, cố tình lưu lại an ủi mạt tướng.”


Câu trả lời của ông trái lại khiến Giang Tùy Châu bị nghẹn lời.


Anh… anh không tới để an ủi Lâu Việt, anh là tới để uy h**p Lâu Việt.


Nhưng, Lâu Việt tự biên tự diễn mà nói tiếp.


“Mạt tướng nhận ra, người thật sự là một người tốt! Chỉ mỗi chuyện của thằng bé Hoắc Vô Cữu là đủ thấy tâm địa của người rất tốt!” Ông càng nói càng hăng, xem Giang Tùy Châu như tri kỷ mà tâm sự. “Cũng may mà có người! Người không chỉ là ân nhân của Hoắc Vô Cữu, mà còn là ân nhân của Uyển Quân! Ta thấy chúng xứng đôi từ nhỏ, người nói xem, tính Uyển Quân kiêu ngạo như vậy,  lại chịu theo đuôi Vô Cữu mỗi ngày! Người nói xem, đấy có phải duyên phận trời ban không…”


Một bụng mưu kế của Giang Tùy Châu bị Lâu Việt chặn ngang họng.


Cổ anh đắng chát, lòng thì ê ẩm, lại không được phép thể hiện ra ngoài mặt, chỉ đành cười khẽ đáp lại.


Trong lòng thì cắn nát răng rồi.


Thôi! Uổng công anh lo lắng phá hỏng mối quan hệ giữa Hoắc Vô Cữu và Lâu Việt, định đóng vai ác! Đã vậy thì cứ giao chuyện này cho Hoắc Vô Cữu, để cho y tự đi thuyết phục Lâu Việt!


Giang Tùy Châu dỗi trong lòng nhiều chút.


————


Tác giả có lời muốn nói:


Ảo giác của người lớn: Quan hệ của hai đứa này tốt từ bé ;D


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 83
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...