Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 82
Chương 82
Họ người họ cùng vào phủ, bộ liễn của Giang Tùy Châu đứng sẵn một bên, chỉ chờ Giang Tùy Châu về.
Nhìn thấy bộ liễn cùng Mạnh Tiềm Sơn đang đứng đối diện đón mình, Giang Tùy Châu thoáng nghĩ rồi lắc đầu nói: “Không cần, ta đi cùng Lâu tiểu thư.”
Tuy sức khỏe anh yếu, diện tích phủ lớn, trước nay toàn ngồi bộ liễn đi các nơi, nhưng bây giờ chỉ có một cái, anh ngồi một mình, để khách đi bộ bên cạnh thì không hay lắm.
Mạnh Tiềm Sơn vội vâng dạ, vẫy tay ra hiệu cho người hầu khiêng bộ liễn đi.
Thứ này hết sức bình thường trong vương phủ, nhưng Lâu Uyển Quân thì thấy khá hứng thú với kiểu tiền hô hậu ủng như này của Tĩnh Vương, cười trò chuyện với anh.
Mặc dù Giang Tùy Châu vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo đó nhưng anh cũng có chút choáng ngợp, một lúc sau anh bắt đầu trò chuyện với nàng.
Hai người vừa đi vừa nói, dần dần đi đến bên ngoài viện của An Ẩn Đường. Vương phủ rất rộng, đã lâu rồi Giang Tùy Châu không đi một quãng đường dài như vậy, khi đến trước cửa viện, đã thoáng loạng choạng.
Lâu Uyển Quân nhạy bén phát hiện.
“Tĩnh Vương điện hạ hơi bị yếu rồi.” Nàng nói.
Giang Tùy Châu cúi đầu, nói: “Để cô nương chê cười rồi. Bệnh của bổn vương là từ trong bụng mẹ, mấy năm qua vẫn mãi như thế.”
Lâu Uyển Quân lắc đầu ngao ngán.
Đúng thật, nếu một người quá hoàn hảo, có lẽ ngay cả ông trời cũng phải ghen tị với người đó.
Vừa nói chuyện, hai người vừa bước vào viện. Giang Tùy Châu giơ tay chỉ về phía chỗ ở của Hoắc Vô Cữu: “Đằng đấy đấy. Cô nương tự nhiên, bổn vương về phòng nghỉ ngơi trước.”
Hai người họ gặp mặt, chắc chắn có lời muốn nói riêng với nhau, mình nên biết điều.
Lâu Uyển Quân lại ngạc nhiên bật nói: “Hai người không ở chung à?”
Giang Tùy Châu gật đầu.
Không hiểu sao Lâu Uyển Quân lại thở dài, rồi nói: “Được rồi, vậy cảm ơn Vương gia. Ta không còn gì để nói, cứ đi đi, Vương gia không cần lo lắng.”
Giang Tùy Châu nghe vậy gật đầu chào nàng. Xuất phát từ lễ phép, lại thêm không cần kiêng kỵ do trở về viện của mình rồi nên lúc gật đầu, anh sẵn cười với Lâu Uyển Quân.
Lâu Uyển Quân thấy mỹ mãn mà chắp tay chào anh, rồi dẫn người hầu sau lưng đi đến phòng của Hoắc Vô Cữu.
Giang Tùy Châu dõi theo bóng lưng của nàng, lặng đi trong thoáng chốc, rồi như thể muốn trốn tránh gì đấy, không nói một lời quay đầu trở về phòng chính.
Cửa phòng im lìm khép lại.
————
Từ nhỏ Lâu Uyển Quân đã không thích Hoắc Vô Cữu rồi.
Thuở nhỏ, cha nàng được điều đến đâu thì nàng đi theo đến đó, tình cờ sao lúc ông dẫn nàng đến Dương Quan là lúc nàng bắt đầu biết nhớ.
Mẹ nàng vì khó sinh mà mất, nên bất kể là cha nàng hay người lớn xung quanh đều chiều chuộng nàng nhiều hơn. Mấy thằng nhóc lớn lên chốn biên ải, toàn chưa gặp bé gái bao giờ nên bình thường lúc chơi chung đều nhường nàng hơn.
Chỉ mỗi Hoắc Vô Cữu là ngoại lệ.
Trong đám nhóc ở biên ải, chỉ mỗi y tính xấu nhất, không nghe lời nhất, đến cả kiểu người khỏe mạnh cường tráng như bác Hoắc cũng có lúc bị y chọc cho giận đến tắt thở.
Nhưng xui sao y có vóc người cao, đánh nhau hay cưỡi ngựa đều giỏi, nên dù khinh người đến độ hếch cằm lên trời, không coi ai ra gì, không đếm xỉa đến ai, nhưng đám nhóc đó vẫn thích sáp vào cái mặt lạnh của y, xem y như thiên lôi sai đâu đánh đó, giống hệt thổ bá vương chiếm núi xưng vương.
Mà tính Hoắc Vô Cữu y lại không thích dẫn theo bé gái đi chơi.
Chính vào lúc đấy, Lâu Uyển Quân gặp phải cô lập trước nay chưa từng nếm trải, đó là thứ bạo lực lạnh khiến người khác khổ mà nói không thành lời —— Tuy Hoắc Vô Cữu không cười nhạo nàng nhưng cũng không đoái hoài đến nàng, vung tay lên, dẫn theo một đám nhóc chạy ào ào ra ngoài, leo tường trèo cây, cưỡi ngựa săn thú, Lâu Uyển Quân lại không theo kịp.
Hồi đó nàng còn nhỏ, tức đến mức bật khóc, thật may Hoắc Vô Cữu còn có một người anh tính cách trầm lặng là Hoắc Ngọc Diễn, sẵn sàng ở lại chơi với nàng.
“Vô Cữu chỉ là hơi ngạo mạn chút thôi, nó không có ác ý.” Hoắc Ngọc Diễn luôn khuyên bảo nàng một cách nhẹ nhàng như vậy. “Em đừng chấp nhặt với nó.”
Nhưng Lâu Uyển Quân không nghe lọt tai. Chờ nàng lớn hơn chút, bắt đầu tập võ, nàng phải tìm Hoắc Vô Cữu tranh tài, chỉ vì một ngày đánh bại Hoắc Vô Cữu, tự mình lên làm đại ca, cô lập Hoắc Vô Cữu.
Kết quả, tên họ Hoắc vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo đấy còn xem thường nàng là một cô nhóc. Dù nàng từng đánh cho đám nhóc dưới tay của Hoắc Vô Cữu lên bờ xuống rượng, Hoắc Vô Cữu vẫn không màng tranh tài với nàng.
Hai người họ cứ vậy hoài, Lâu Uyển Quân đơn phương bất hòa với y hơn mười năm, đến tận bây giờ mỗi lần Lâu Uyển Quân nghĩ lại vẫn cảm thấy ngứa răng.
Cha nàng còn muốn nàng gả cho Hoắc Vô Cữu?
Không bằng giết nàng còn sướng hơn.
Lâu Uyển Quân sải bước đi đến phòng của Hoắc Vô Cữu, không thèm gõ cửa cứ thế nhấc chân đạp, cửa phòng theo đấy mở ra.
Nàng xoay người nhận lấy hộp quà tay người hầu, hất cằm lên nói: “Chờ ngoài đây.” Rồi tự vào phòng, xong lần nữa đá cửa để đóng lại.
Một căn nhà năm gian, rất rộng, bày trí xa hoa, nội thất trang hoàng toàn hàng loại một, nhìn sơ qua là biết tên Hoắc Vô Cữu này ở đây ăn ngon mặc đẹp, cơ bản chẳng cần lo.
Nàng ôm đồ, đang quan sát vòng quanh thì bỗng nghe tiếng xe lăn kèn kẹt.
Nàng dõi mắt theo tiếng động, trông thấy một người nam tử trẻ tuổi cao lớn đang ngồi trên xe lăn, đôi chân dài miên man, ngồi xe lăn thoáng chút tủi thân vì phải hạ mình.
Diện mạo sắc bén, một bên lông mày bị vết sẹo cắt ngang, đôi mắt dưới mày như diều hâu, rõ ràng là Hoắc Vô Cữu.
Lâu Uyển Quân bật cười khùng khục.
“Ai da, tàn phế?” Nàng cười hí hửng tiến về trước, để đống quà trong tay xuống cái bàn bên cạnh xong thì nhấc chân đạp xe lăn của Hoắc Vô Cữu.
Nhưng đột nhiên có một cái bóng giống như ngọn núi bao phủ lấy nàng.
Hóa ra là Hoắc Vô Cữu vốn tàn tật đứng dậy.
Y rất cao, khí thế cực kỳ áp bách, buộc Lâu Uyển Quân không tự chủ được phải lui về sau một bước.
“Ngươi…” Nàng thoáng cà lăm, nhìn chằm chằm Hoắc Vô Cữu, mãi sau mới tìm lại được giọng mình. “Ngươi giả bộ?”
Hoắc Vô Cữu liếc nàng, nhấc chân đi tới ghế bên cạnh, ngồi xuống.
Thái độ của y với Lâu Uyển Quân chẳng có chút gì gọi là niềm nở sau thời gian dài xa cách, trái lại giống y bảy tám năm trước, thái độ ngạo mạn không coi ai ra gì, vẫn thiếu đòn như vậy, thật khiến người ta ngứa tay mà.
Lâu Uyển Quân trừng y một phát rồi ngồi xuống đối diện, nói: “Chẳng qua tới xem thử ngươi chết chưa. Ngớ ra đấy làm gì, không biết châm trà à?”
Vế sau là nói với Ngụy Khải đang đứng kế bên.
Ngụy Khải rùng mình, vội lên tiếng đáp lại, bước qua rót ly trà cho bà cô này.
Thật sự hắn không dám dây vào bà cô này, nỗi sợ đối với nàng đã khắc sâu vào xương tủy.
Hết cách, bà cô này từ nhỏ đã không hợp với tướng quân nhưng đánh không lại, không còn cách nào khác đành lôi đám lâu lạ họ ra đánh. Tuy nói họ không hiền lành gì, nhưng bà cô này rất lợi hại, lần nào họ cũng không đánh lại, lần nào cũng bị đánh mặt mũi bầm dập.
Quả thật không dám nhớ lại.
Lâu Uyển Quân nhấp một ngụm trà, đang định ngồi chút rồi đi, lại nghe Hoắc Vô Cữu mở lời.
“Vừa rồi ngươi đi vào cùng Tĩnh Vương?”
Trong giọng điệu nghe mùi như hưng sư vấn tội.
Lâu Uyển Quân ngước đầu lên, cảm thấy hôm nay Hoắc Vô Cữu là lạ.
Người này, mắt để trên trán, không coi ai ra gì, khiến y cười đã khó, khiến y cau mày lại càng khó hơn. Nhưng, hôm nay từ lúc nàng bước vào, lông mày của Hoắc Vô Cữu vẫn mãi không giãn ra, ánh mắt khi nhìn về phía nàng cũng không hề thiện cảm.
Lúc bấy giờ nàng mới hậu tri hậu giác, phát hiện không biết mình chọc phải hắn chỗ nào rồi.
Đúng là mới lạ mà.
Lâu Uyển Quân nhoẻn miệng cười, bình chân như vại: “Sao, không thể đi chung à? Hai ta gặp nhau ngoài cửa, trò chuyện đôi câu thì sao?”
Hoắc Vô Cữu cau chặt hàng mày hơn.
“Hắn không ngồi bộ liễn?” Y hỏi.
Lâu Uyển Quân trả lời: “Không. À, lúc vào cửa có sẵn một cái đứng chờ, nhưng hắn không ngồi, đi bộ chung với ta.”
Vừa dứt lời, nàng cảm thấy ánh mắt Hoắc Vô Cữu như lạnh hơn.
Ý?
Điều này làm Lâu Uyển Quân lấy làm mới lạ.
Cái tên không coi ai ra gì này sao hôm nay tự nhiên bắt đầu so đo mấy chuyện nhỏ nhặt không đáng vậy nhỉ?
Lâu Uyển Quân bèn nói tiếp, mỗi câu mỗi chữ đều như lời xuất phát từ đáy lòng.
“Lại nói, Tĩnh Vương này mặc dù mang tiếng xấu, nhưng con người đúng là không tệ, có thể thấy được quan lại trong triều thích tung tin đồn thất thiệt, chúng mới là đám người xấu.” Nàng nói. “Trong ngần ấy năm, ta chưa từng gặp một người nam tử đẹp đến thế, đã vậy tính cách còn tốt nữa chứ, đúng là hiếm thấy, ngươi nói đúng không?”
Nàng thấy sắc mặt Hoắc Vô Cữu tối sầm.
Y mãi không lên tiếng, Ngụy Khải đứng bên cạnh thì câm như hến.
“Sau này không có việc gì đừng tới Tĩnh Vương, cách xa hắn ra.” Y bồi thêm. “Có việc cũng đừng tới.”
————
Lâu Uyển Quân ngộ ra chân lý.
Xưa này luôn nghe người khác ra rả tùy duyên, có một số việc không thể miễn cưỡng, thời đến tự nhiên sẽ đến, giống như một niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống.
Ví như hôm nay, nhiều năm qua, nàng luôn muốn trừng trị Hoắc Vô Cữu một trận, nhưng mãi không có cơ hội, hôm nay, bỗng dưng khi không lại chọc giận y, khiến y có khổ mà không thể nói.
Lâu Uyển Quân cảm thấy thần thanh khí sảng, thưởng thức dáng vẻ cố dằn lửa giận của Hoắc Vô Cữu, vỗ vỗ vạt áo, nghênh ngang bỏ đi.
Chỉ để lại Hoắc Vô Cữu, mặt chầm dầm ngồi đấy.
Quả nhiên, khinh địch và tự mãn là điều tối kỵ của nhà binh.
Y chỉ lo mừng vì Giang Tùy Châu không phải đoạn tụ, hai tên nam tử ăn vận lòe loẹt trong phủ không phải mối đe dọa, lại quên mất trường hợp giữa đường có Trình Giảo Kim ban ra.
Y nhìn thấy Giang Tùy Châu cười với Lâu Uyển Quân, cũng thấy ánh mắt khi Lâu Uyển Quân nhìn về phía Giang Tùy Châu, vừa sáng vừa gian, giống như chó sói muốn tha thịt về ổ.
Hàm răng Hoắc Vô Cữu ngứa hết cả lên.
Nhưng y lại cứ không dám nói. Lá gan của Giang Tùy Châu, chẳng lớn hơn thỏ rừng trên thảo nguyên là bao, hù tí đã chạy mất tăm, huống chi mình còn có suy nghĩ không nên với hắn, thành ra hơi bị chột dạ.
Hoắc Vô Cữu giống như một con thú bị nhốt trong lồng, tức giận đến mức đi loanh quanh phòng, mãi đến tối, Giang Tùy Châu đến.
Đương nhiên là vì có chuyện cần bàn.
Dạo gần đây Bàng Thiệu thường xuyên có hành động khác thường trong triều, Giang Tùy Châu cũng tìm được một số manh mối. Bằng cách ghép nối những manh mối này lại với nhau, có thể phát hiện ra hướng đi của Bàng Thiệu.
Nhưng tối nay, thật ra Giang Tùy Châu có hơi chột dạ.
Mấy tin tức anh lấy được đều không quan trọng, anh đã cùng Từ Độ kiểm tra tính thực hư của chúng rồi, toàn mấy thứ tham ô nhận hối lộ tầm thường, không liên quan đến Lâu Việt.
Nhưng…
Anh đứng ngồi không yên suốt cả ngày, cứ ráng tìm một lý do để gặp Hoắc Vô Cữu, xem thử xem thái độ của y với Lâu Uyển Quân ra sao.
Vậy nên, anh mang mấy thứ này đến.
Anh làm như thật mà ngồi xuống đối diện Hoắc Vô Cữu, lần lượt liệt kê từng tin tức và tình báo trong tay. Cuối cùng, anh vờ như thong dong nói: “Chỉ là ta không biết nhiều về Lâu Tướng quân, không biết những hành động này của Bàng Thiệu có ý nghĩa gì, ngươi xem thử nó có liên quan gì đến ông ấy không.”
Đợi hồi lâu không nghe Hoắc Vô Cữu nói gì.
Anh khó hiểu ngẩng đầu nhìn qua, thì thấy Hoắc Vô Cữu ngồi yên ở đấy, hình như đang cau mày.
“Hoắc Vô Cữu?” Giang Tùy Châu ngờ ngợ gọi y.
Nào ngờ Hoắc Vô Cữu cau mày, lên tiếng: “Ngươi để ý quá nhỉ.”
“Hử?”
“Hôm nay lúc Lâu Uyển Quân, trên đường đi các ngươi nói gì?”
Nét mặt y nghiêm nghị, như thể đang thực sự tranh luận với Giang Tùy Châu về một vấn đề gì đấy vậy.
Nhưng chỉ chính y biết, y chỉ muốn nghe Giang Tùy Châu nói cho y biết, tại sao hôm nay lại cười với Lâu Uyển Quân.
————
Tác giả có lời muốn nói:
Hoắc phu nhân có cảm giác déjà vu mạnh mẽ bèn chấp bút viết một vở kịch hiện đại nho nhỏ (tất cả những lời thoại của vở kịch nhỏ không liên quan gì đến chính văn nha!)
Nhưng! Đúng đấy! Vở kịch nhỏ này chính là phản ánh tính ghen của Hoắc phu nhân! (chỉ chỉ chỏ chỏ)
PS: Nguồn cảm hứng cho tính ghen của đôi bên đến từ khu bình luận, viết rất vui! Yêu mọi người!
Đêm khuya, Hoắc phu nhân ngồi trên sô pha, đến tận khi kim đồng hồ chỉ mười hai giờ rưỡi, tiếng mở cửa vang lên.
Y cau mày soi Giang Tùy Châu vừa vào cửa.
Trên người có mùi rượu, pha lẫn mùi nước hoa, cùng chút mùi phấn hương hoa, ngửi là biết ngay mùi của nữ.
“Uống rượu?” Hoắc phu nhân cau mày.
“Uống chút à.” Giang Tùy Châu trả lời một cách lơ đễnh.
Hoắc phu nhân vờ như bâng quơ hỏi: “Cái cô vừa đưa em về là ai?”
“Đồng nghiệp.” Giang Tùy Châu nới lỏng cà vạt. “Lâu Uyển Quân, anh biết cổ mà.”
Hoắc phu nhân sầm mặt.
Quả nhiên là cô ta. Từ đầu y đã nhận ra cô ta không có ý tốt mà, suốt ngày cứ quấn quít Tùy Châu nhà họ. Nhưng hình như Tùy Châu không nhận ra, dù anh có ám chỉ thế nào cũng vô ích. Sao giờ, người này có rắp tâm khó lường với anh, y phải chủ động nói ra điều này sao!
Giang Tùy Châu nhận ra sắc mặt anh khó ngửi.
“Anh sao vậy?”
Anh thấy Hoắc Vô Cữu nhìn chòng chọc anh một hồi rồi gằn từng chữ từng chữ một.
“Có phải em không còn yêu anh không?”
Giang Tùy Châu: “?”
Hoắc Vô Cữu: “Em chê anh là đàn ông phải không? Gần nhất anh chỉ đòi có năm lần một đêm nên em không vui đúng không? Em có người khác ở bên ngoài?”
Giang Tùy Châu: “…”
Anh quăng áo khoác rồi lên lầu đi tắm.
Hoắc Vô Cữu nhìn theo bóng lưng của anh, hốc mắt đỏ bừng.
Quả nhiên, quả nhiên đàn ông đều không chung thuỷ.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 82
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 82
