Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 81
Chương 81
Dáng vẻ hiện tại của Hoắc Vô Cữu, giống uống say chỗ nào hả?
Đối diện với đôi mắt cười biếng nhác, Giang Tùy Châu ngơ ngẩn, vô thức cười theo.
“Nếu uống nhiều rồi thì nghỉ sớm chút đi.” Y nói xong bèn đứng dậy.
Nào ngờ bị Hoắc Vô Cữu kéo lại.
Y vươn tay bắt lấy tay Giang Tùy Châu, mượn lực của anh để ngồi lên.
Y rõ ràng có thể tự ngồi dậy, nhưng cứ cố lôi Giang Tùy Châu, trái lại khiến Giang Tùy Châu bị loạng choạng suýt ngã xuống trường kỷ.
“Ngươi…”
Giang Tùy Châu vội chống tay lên bàn trên trường kỷ, mới đứng vững được.
Anh đang định nói thì bị Hoắc Vô Cữu bên cạnh chen ngang: “Được rồi, tóm lại ngươi không còn lo.”
Giang Tùy Châu quay đầu nhìn y.
“Có điều, ta không thể xen vào quá nhiều vào chuyện trong triều, đoán chừng Bàng Thiệu muốn làm gì Lâu Việt thì ta cũng không cách nào nhận được tin trước tiên.” Hoắc Vô Cữu nói.
Giang Tùy Châu gật đầu.
“Mấy chuyện này thì ngươi yên tâm.” Anh nói. “Từ lúc phát hiện manh nha, ta vẫn luôn cho người theo dõi sát sao. Chỉ cần có gió thổi cỏ lay, ta sẽ báo ngươi biết ngay.”
Hoắc Vô Cữu lên tiếng đáp lại: “Có ngươi ở đây, thì ta yên tâm rồi.”
Ý cười chưa phai trên gương mặt y, giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng không biết sao, Giang Tùy Châu nghe được từ giọng anh sự tín nhiệm và nghiêm túc.
Anh cũng gật đầu một cách trang trọng.
Sau đó thấy Hoắc Vô Cữu ngã người dựa vào gối bên hông, nói: “Có một chuyện ta nghĩ mãi không ra.”
“Chuyện gì?”
Giang Tùy Châu hỏi.
Hoắc Vô Cữu vu vơ lật sách trong tay, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Giang Tùy Châu.
“Ta nghe nói phụ hoàng của ngươi rất thương ngươi.” Y nói. “Sao lại truyền ngôi cho Giang Thuấn Hằng.”
Hỏi đúng rồi. Tuy Giang Tùy Châu không phải Tĩnh Vương, nhưng vấn đề ngày lại thuộc chuyên môn của anh, có một số phỏng đoán, đến chính Tĩnh Vương cũng không biết rõ.
“Phụ hoàng ra đi đột ngột, không lưu lại di chiếu.” Anh nói. “Tuy gã không được thương nhưng lại là con trai trưởng của phụ hoàng. Phụ hoàng vừa mất, mẫu phi của ta liền bị ám hại chết, ta không chỗ nương tựa, đương nhiên không sánh bằng gã có Bàng Thiệu làm chỗ dựa.”
Hoắc Vô Cữu chậc một tiếng.
“Đáng tiếc biết ngươi quá trễ.” Y nói.
Giang Tùy Châu bị anh chọc cười.
“Sao nào, nếu biết sớm, có phải ngươi sẽ dấy binh để ta làm Hoàng đế không?” Anh nói.
Hoắc Vô Cữu buông mắt nhìn xuống, như đang suy nghĩ. Chỉ nháy mắt sau đã ngước mắt lên, một tay chống lên gối, nhích tới gần Giang Tùy Châu.
“Nhưng nghĩ lại, giờ cũng không muộn.” Y nói.
“Gì?” Giang Tùy Châu lấy làm khó hiểu.
Hoắc Vô Cữu nhìn chằm chằm anh, màu mắt sâu thẳm, nhưng ánh mắt lại như bừng lửa.
“Nếu như có một ngày như vậy, ngươi có muốn làm Hoàng đế không?”
Giang Tùy Châu đương nhiên không xem lời của Hoắc Vô Cữu là thật.
Theo hiểu biết của anh, Nam Cảnh đã được định sẵn phải diệt quốc, mấy trăm năm sau đấy, người nắm quyền đều người họ Hoắc. Đây là sự thay triều đổi đại tất yếu trong thời đại phong kiến, đồng thời cũng là quỹ đạo lịch sử của tất cả mọi người.
Nếu đúng như lời Hoắc Vô Cữu…
Thân là một người vượt thời gian, anh thay đổi tiến trình lịch sử Bắc Lương diệt Cảnh, tự ngồi vào long ỷ, từ đấy về sau, từ một người nghiên cứu lịch sử trở thành một quân chủ trong sử sách… Thôi thôi, một giáo sư nghèo như anh, không có lá gan lớn như vậy.
Giang Tùy Châu lắc đầu một cách không do dự: “Không muốn.”
Hoắc Vô Cữu lại không tin.
“Thật sự không muốn?”
Y cách Giang Tùy Châu hơi bị gần, khiến cho anh hơi căng thẳng. Anh cẩn thận ngã người ra sau, lắc đầu một cách kiên quyết: “Chưa từng.”
Hoắc Vô Cữu nhìn anh trong chốc lát rồi bật cười thành tiếng.
“Ngươi đúng là…” Y thở dài.
Y nhận ra Giang Tùy Châu trông không giống đang giả vờ, nhất thời không thể hiểu được, tên phụ hoàng lẩm cẩm u mê của anh đã cưng chiều anh kiểu gì nhiều năm vậy. Quyền thế cùng phú quý ngập trời lại chỉ dạy được một bé bánh bao nhát gan giữ kẻ như vậy.
Giang Tùy Châu quan sát nét mặt của y, không hiểu sao cả mà nói: “Có ý gì… Chẳng lẽ ngươi muốn à?”
Hoắc Vô Cữu trả lời một cách dứt khoát: “Muốn.”
Giang Tùy Châu không ngờ y lại thẳng thắng và trung thực như vậy. Nhưng nhớ tới kết quả và lựa chọn trong lịch sử của y hoàn toàn khác với thái độ của y, anh càng khó hiểu hơn: “Vậy sao ngươi…”
Câu hỏi của anh ngừng ở đấy nhưng Hoắc Vô Cữu biết anh muốn hỏi gì.
“Chiến dịch Tầm Dương, ngươi biết chứ?” Y nói.
Giang Tùy Châu gật đầu.
“Cha ta chết, Hoàng huynh và chú của ta cũng bị mất tích trên chiến trường.” Y trả lời bằng giọng điệu dửng dưng như thể đang kể lại chuyện của người khác. “Với số lượng binh lính dưới trướng lúc ấy, cho dù phá vòng vây cũng khó mà sống sót nên ta bèn đi tìm chú của ta trước, tập hợp với ông ấy.”
Giang Tùy Châu ừ một tiếng rồi nghe Hoắc Vô Cữu khựng một lúc mới nói tiếp: “Chú ta và Hoàng huynh đều bị trọng thương để lại mầm mống bệnh vào lúc đấy, chú là vì khăng khăng quay trở lại tìm cha ta, còn Hoàng huynh, chính là vì ta tìm được hắn, quá muộn. Binh lính dưới trướng hắn gần như chết hết, ta là từ trong đống xác, đào được hắn.”
Giang Tùy Châu nghe ra, bên dưới giọng nói bình tĩnh của y che giấu chút gì đấy nặng nề và run rẩy khó thể nhận ra.
Anh tạm không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn Hoắc Vô Cữu.
Sau đấy Hoắc Vô Cữu nói: “Người đứng lên tạo phản là cha ta, theo lý, nên là ta ngồi vào ngôi vị Hoàng đế. Nhưng cả nhà họ đi theo cha ta tạo phản, rơi vào kết cuộc này không thể thoát khỏi quan hệ với cha ta…”
Nói đến đây, y cười khẽ, ra vẻ thoải mái: “Nghĩ vậy, ta cũng không nghĩ nhiều về vị trí đấy nữa. Vốn một nhà chúng ta tạo phản là vì tự vệ mà thôi, nay đạt được mục đích rồi, ngôi vị Hoàng đế cho họ, xem như bồi thường đi.”
Đây là điều mà Giang Tùy Châu chưa từng thấy trong sử sách.
Anh chỉ biết trận Tầm Dương rất đỗi thảm thiết, nhưng trong sử sách, nó chỉ là một nét mực sáng. Nhắc đến trận chiến đó, ai nấy đều nói rằng Hoắc Vô Cữu dụng binh như thần, bày kế hiểm, là một trận chiến phản công trong tuyệt cảnh một cách hoàn hảo trên lịch sử, nhưng không ai biết rằng một trận chiến giúp anh một trận thành danh, lại là một trận chiến giáng một đòn chí mạng vào cả nhà y.
Cả nhà họ, vốn chỉ muốn tự vệ tìm đường sống mà thôi.
Hoắc Vô Cữu ngừng lại, lần nữa giương mắt nhìn Giang Tùy Châu thì trông thấy anh đang lộ ra nét mặt vậy đấy.
Hàng mày vì ủ rũ mà xìu xuống, trong đôi mắt đang nhìn chăm chăm y, đau lòng như tràn trề.
Người mềm lòng như vậy, chính là điểm hấp dẫn chí mạng đối với người lòng dạ sắt đá như Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu rướn người lên nhìn anh, cong môi cười.
“Sợ gì chứ? Tất cả đều là quá khứ.” Y nói.
Giang Tùy Châu lại hạ giọng nói: “Nên, ngươi định sau này quay về canh giữ Dương Quan à?”
Hoắc Vô Cữu cau mày.
“Ta về đó làm gì.” Y nói. “Vừa hoang vắng vừa lạc hậu, người Thát Đát cũng không thèm đến cướp bóc, canh gác cả ngày đến chiến trường cũng chẳng cần chiến, thật vô nghĩa.”
Giang Tùy Châu ngờ ngợ: “Thật không?”
Anh nhìn Hoắc Vô Cữu, trông thấy Hoắc Vô Cữu cũng đang nhìn anh bằng ánh mắt hoài nghi.
“Thật.” Y trả lời. “Nghĩ gì vậy?”
Giang Tùy Châu khựng lại, vô vàn câu hỏi nhảy số trong đầu anh.
Hoắc Vô Cữu sẽ không gạt anh, nhưng… Y trong lịch sử, sao phải quay về canh giữ Dương Quan cả đời chứ?
————
Đây là chuyện chỉ mỗi Giang Tùy Châu biết. Anh giấu điểm đáng nghi ấy xuống sâu dưới đáy lòng, chờ cơ hội tìm hiểu nguyên nhân từ Hoắc Vô Cữu.
Ngày hôm sau, anh vẫn đến nha môn của Bộ Lễ như thường ngày.
Công việc của Bộ Lễ đơn giản, chỉ cần không phải ngày lễ hay nghi thứ trang trọng, thường ngày rất nhàn nhã. Ngày hôm đấy anh đến nha môn trình diện, thấy không có việc gì, bèn làm một người câu cá hợp cách, đi đánh tiếng với Thượng thư Bộ Lễ mới nhắm chức rồi về phủ.
Nào ngờ, đến cửa phủ thì nhìn thấy một người không thể tưởng.
… Là Lâu Uyển Quân?
Giang Tùy Châu ngờ ngợ, đồng thời tự nhiên cảm thấy căng thẳng khó hiểu. Đợi xe ngựa ngừng trước cửa, anh đứng dậy xuống xe, vừa hay nghe tiếng của Lâu Uyển Quân.
“À, không cho vào à? Được thôi, vậy ta đi.” Nàng nói.
Người hầu trong cửa nói vội: “Không phải vậy, tiểu thư! Là quy định của vương phủ, cần tiểu nhân đi thông truyền trước, xin ngài chờ một lát…”
Người hầu chắc nhận ra thân phận của nàng cao quý, không dám sơ suất, nhưng Lâu Uyển Quân lại không nhận tấm lòng của hắn, nói: “Cũng không phải chuyện gì quan trọng. Nếu phiền như vậy thì thôi đi. Tôi có lòng đến thăm, là do các người không cho vào.”
Nói xong thì định bỏ đi, người hầu nhất thời không dám tự quyết định, bèn bước lên ngăn nàng lại.
“Tiểu thư! Không phải vậy, tiểu thư…”
Cuộc đời hắn chưa từng gặp hạng người như vậy bao giờ! Rõ ràng đến vương phủ tặng quà, mình cũng chẳng gây khó dễ gì, nhưng nàng lại khăng khăng không chịu đi vào, như thể bị ai ép đến vậy đấy.
Ngay đúng lúc này, người hầu nghe thấy một giọng nói vang lên.
“Lâu tiểu thư?”
Là Vương gia!
Người hầu thở phào nhẹ nhõm. Đứng trước phiền phức, dù là Vương gia làm người ta sợ hãi cũng trở nên mặt mày hiền lành, khiến hắn vô vàn cảm kích, cúi chào Giang Tùy Châu, rồi chân chó chạy ra sau lưng anh.
“Vị tiểu thư này đến tặng quà, lại không đi vào.” Người hầu nói.
Giang Tùy Châu nhìn về phía Lâu Uyển Quân, không biết sao, anh cứ cảm thấy hình như ánh mắt của cô nương này sáng bừng lên, nhìn chăm chăm anh.
“Là ngươi!” Lâu Uyển Quân cười một cách hào sảng, sau đó ôm quyền thi lễ với anh. “Dân nữ Lâu Uyển Quân, bái kiến Vương gia!”
Giống như người trong giang hồ vậy.
Gạt mối quan hệ với Hoắc Vô Cữu sang một bên, Giang Tùy Châu biết cô nương này là một người cởi mở phóng khoáng, rất được lòng người. Đây là chuyện đáng mừng, dù sao đối với Hoắc Vô Cữu, không đến nỗi gửi gắm nhầm người, còn đối với anh, không cần lo lắng cho Hoắc Vô Cữu.
Chỉ là anh không mừng cho nỗi.
Anh gật đầu chào lại một cách lạnh nhạt, nói: “Hôm nay Lâu tiểu thư đến đây, là có chuyện gì?”
“À, cũng không có gì.” Nàng chỉ chỉ người hầu đang ôm đồ sau lưng, nói: “Chỉ là đến thăm Hoắc Vô Cữu tí thôi, cha ta lo cho y.”
Nàng biết thừa vụ cha nàng bảo lo lắng toàn là giả thôi. Ngày đó ông uống đến độ nghiêng trái ngã phải, chính là vì uống với Hoắc Vô Cữu. Có thể uống gục cha của nàng, đoán chừng Hoắc Vô Cữu chẳng có gì đáng lo.
Cha nàng chính là có dụng ý khác thôi.
Thành ra nàng không muốn làm đàng hoàng, chỉ tới xem như trình diện, trở về báo lại do không vào được Tĩnh Vương Phủ, cha nàng không thể vì vậy mà đánh chết nàng.
Có điều…
Nàng nhìn Tĩnh Vương điện hạ đang đứng trước mặt mình.
Người này đang mặc triều phục, chắc vừa từ nha môn về. Nàng ở trong quân doanh, chưa từng gặp người nam tử nào có diện mạo đẹp vậy, hơn nữa khí chất trong trẻo lành lạnh rồi lại phảng phất chút gì đấy dịu dàng, đặc biệt bắt mắt.
Đoạn tụ thì đoạn tụ, cũng không ảnh hưởng việc thưởng thức của nàng.
Bỗng Tĩnh Vương điện hạ cười khẽ, nói: “Vậy à. Nếu vậy, Lâu tiểu thư cứ vào phủ đi.”
Lâu Uyển Quân không muốn đi.
Nàng hỏi lại: “Nghe cha ta nói, người và Hoắc Vô Cữu đang ở bên nhau hả? Vậy có phải bất tiện lắm không?”
Tĩnh Vương thoáng sững người.
Cừ lắm, mỹ nhân xấu hổ, Lâu Uyển Quân phấn khích cả lên.
Nam nhân đoạn tụ điển trai, đúng là thú vị hơn đống nam nhân đô con kệch cỡm trong quân doanh, lại còn xấu hổ nữa chứ.
Nàng nhìn Giang Tùy Châu bằng ánh mắt cháy bỏng.
Lại không hay biết giờ phút này Giang Tùy Châu đang quắn cả lên.
Anh khiến Lâu Uyển Quân hiểu làm à? Dù sao anh nổi tiếng đoạn tụ, thân phận của Hoắc Vô Cữu lại như thế, muốn người khác không hiểu lầm cũng khó. Người ngoài hiểu làm cũng chẳng sao, nhưng nếu Lâu Uyển Quân hiểu nhầm…
Giang Tùy Châu biết sự thiệt hơn của việc rút dây động rừng, mặc dù anh thích Hoắc Vô Cữu nhưng anh không muốn để những hiểu lầm chia cắt họ vào thời điểm thế này, trái lại khiến Hoắc Vô Cữu đánh mất lương duyên.
Nhưng câu giải thích, anh lại không cách nào đường hoàng nói ra trước mặt mọi người.
Anh ngập ngừng, có dằn xuống cảm giác khó chịu, cười khẽ: “Không có gì bất tiện cả, mời cô nương.”
Lâu Uyển Quân chớp chớp mắt nhìn anh.
Mỹ nhân thịnh tình mời hết lần này đến lần khác, nào có lý do không đi chứ?
“Vậy thì cảm ơn Vương gia nha.” Nàng mỉm cười với Giang Tùy Châu rồi giơ tay mời anh vào chung.
Cho dù là Giang Tùy Châu cũng không thể phủ nhận nụ cười của nàng rất bắt bắt. Anh gượng cười đáp lại, cùng Lâu Uyển Quân đi vào.
Nào biết, nụ cười đấy rơi vào mắt Lâu Uyển Quân, lại là một cảm xúc hoàn toàn khác.
Nam nhân điển trai, bình thường lạnh đến từng sợi mi, tuy đẹp lại chỉ có thể ngắm từ xa. Nhưng khi anh đột nhiên nở một nụ cười nhẹ nhàng, giống như những bông hoa chợt nở trên ngọn núi tuyết, nét sắc sảo và thanh tú nguyên bản cũng trở nên sống động và hấp dẫn.
Lâu Uyển Quân thầm than một tiếng rồi lắc đầu.
Vầy ai chịu cho nổi? Nếu Hoắc Vô Cữu ở bên cạnh người này lâu như vậy mà vẫn vững lòng, thì chắc chắn, Hoắc Vô Cữu bị mù.
————
Tác giả có lời muốn nói:
Sinh tồn trong đầm rồng hang hổ như Tĩnh Vương Phủ là thể nghiệm như thế nào?
Lâu Uyển Quân: Dù ta không được mời nhưng ta nhất định phải trả lời. Trước hết, câu hỏi này quá xúc động, vấn đề này thật vô nghĩa, bạn có hiểu không? Thân là người mê nhan sắc max cấp, nhà khoa học thiên tài ăn cơm trời ban, Tĩnh Vương Phủ là nơi như thế nào? Đó không phải đầm rồng hang hổ, đó là thế ngoại đào nguyên.
Tóm lại, bây giờ ta đang vui quên trời đất, gì mà kiến công lập nghiệp, gì mà oai vệ hào hùng, toàn nói suông.
Đúng là sống uổng hai mươi năm đầu đời rồi, bây giờ mới là hạnh phúc thật sự.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 81
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 81
