Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 80


Chương 80


Hoắc Vô Cữu ngồi ngay bàn đứng lên, giơ tay hướng về phía chủ vị, ra hiệu “Mời” với Lâu Việt.


“Là con.” Y nói. “Nhiều năm không gặp, Lâu Tướng quân vẫn còn nhớ con.”


Lâu Việt không biết bản thân nên trưng ra biểu cảm gì.


Ông đứng ở cửa, không nhích một bước, ánh mắt nhìn chằm chằm gương mặt Hoắc Vô Cữu, lát sau lại như thể không dám tin mà dời mắt xuống, nhìn về phía hai chân của y.


Hai chân đang chống đỡ cho y một cách hoàn hảo, đứng ở đấy, dáng người đĩnh đạc, nhưng cây cao đón gió.


Đương nhiên Hoắc Vô Cữu biết tại sao ông ngạc nhiên.


Song, y vẫn đứng tại chỗ, không lên tiếng, ung dung nhìn Lâu Việt, đợi ông mở lời trước.


Một lúc sau, Lâu Việt như tìm về tiếng nói của mình.


“Chân của con… Chân của con không phải đã…?” Giọng ông nghèn nghẹn, thoáng chút run rẩy, không giống con người vừa bĩnh tĩnh hùng hồn đối chiến với Bàng Thiệu.


Hoắc Vô Cữu cười khẽ.


“Như người thấy đấy.” Sau đó, y không chút do dự nhấc chân, đi một cách vững vàng đến trước mặt Lâu Việt, giơ tay mời ông ngồi xuống vị trí chính rồi ngồi xuống đối diện ông.


Bấy giờ Lâu Việt mới rảnh mà quan sát quanh gian riêng.


Gian phòng không lớn, mấy người đứng xung quanh đều là tiểu tử dáng người cao to lực lưỡng. Ông không nhận ra những người này, nhưng người đứng sau lưng Hoắc Vô Cữu thì ông biết.


Ngụy Khải, đứa trẻ năm xưa được bạn già của ông thu nhận, là một người rất biết tri ân báo đáp.


Hiện tại Lâu Việt đã lờ mờ đoán được chuyện gì đang diễn ra.


Mắt ông ngân ngấn nước, vội đưa tay lau đi: “Ta vốn còn lo cho con, không ngờ thằng nhóc con có bản lĩnh như vậy, tránh được tai mắt của Bàng Thiệu.”


Hoắc Vô Cữu cười, ngoắc tay ra hiệu Ngụy Giai rót rượu cho Lâu Việt.


Lâu Việt ngửa đầu uống một hơi cạn sạch ly rượu.


Một ly rượu xuống bụng, cảm xúc hãi hùng pha lẫn ngạc nhiên mới dịu bớt, ông không khỏi hỏi: “Nhưng sao con làm được? Dù sao con cũng đang ở Tĩnh Vương Phủ, là chỗ mà Bàng Thiệu theo dõi sát sao, lẽ nào…”


Nói đến đây, ông ngạc nhiên nhìn Hoắc Vô Cữu, không nói nên lời đoạn cuối.


Đương nhiên Hoắc Vô Cữu hiểu ý của ông.


Y gật đầu: “Là Tĩnh Vương.”



Ngụy Khải đứng kế bên giải thích: “Chắc tướng quân phải biết, Tĩnh Vương điện hạ và Hoàng đế có xích mích với nhau từ lâu rồi. Hành động của họ không chỉ sỉ nhục Hoắc Tướng quân, mà còn là sỉ nhục cả Tĩnh Vương điện hạ. Nếu không nhờ hắn, thuộc hạ chắc chắn không có cơ hội tiến vào vương phủ, tìm người rồi nhân cơ hội chữa lành chân cho tướng quân.”


Lâu Việt nghe vậy bèn gật đầu, lẩm bẩm: “Ta nói mà, ta chắc chắn không nhìn lầm người…”


Nói đến đây, ông cau mày ra chiều khó hiểu: “Nhưng, Tĩnh Vương không phải đoạn tụ à?”


Hoắc Vô Cữu còn chưa kịp trả lời thì Ngụy Khải đã nhanh miệng giải thích: “Đương nhiên là giả rồi.”


Lâu Việt thở phào nhẹ nhõm, lại cầm ly rượu lên, nốc một hơi cạn sạch.


“Trời có mắt.” Ông than một câu.


Chợt nghe thấy Hoắc Vô Cữu cúi đầu xuống, nhỏ giọng cười.


“Vậy, Lâu Tướng quân có thể yên tâm rồi.” Y nói.


Lâu Việt gật đầu lia lịa.


Xong Hoắc Vô Cữu đổi đề tài.


“Có điều.” Y giương mắt nhìn Lâu Việt, đôi mắt đen láy sâu hun hút. “Tuy chú nói trời có mắt, nhưng trong lòng chắc rõ hơn ai, dòng thứ chuyện này, ông trời chẳng có ích gì, vì chỉ toàn nhìn thôi.”


Y chống một tay lên bàn, hơi nhướng người về trước, nhìn Lâu Việt.


Lâu Việt nhìn y, tạm giữ im lặng.


Ông hiểu ý Hoắc Vô Cữu.


Một lúc sau, ông cụp mắt xuống, thở dài.


“Ta biết, hôm nay con chờ ta ở đây, không phải chỉ để báo bình an.” Ông nói. “Con nói đi.”


“Bây giờ con có thể bước đi, trở về Nghiệp Thành không phải việc gì khó, nhưng con có chút chuyện bận lòng, buộc con phải lưu lại, không đi được.” Hoắc Vô Cữu nói. “Nhưng, ta lưu lại, không phải để ngồi chờ chết.”


Vừa dứt lời, y vươn tay rót rượu cho Lâu Việt, đồng thời nhẹ giọng nói: “Khoảng thời gian này, chắc chú cũng nhận ra và hiểu rõ tình trạng bây giờ của Nam Cảnh hơn con. Hiện tại với con mà nói, sự khác biệt chẳng qua là khởi binh đánh chiếm nó từ Nghiệp Thành, hay đánh chiếm nó ngay tại Nam Cảnh, Lâu Tướng quân chắc cũng nên hoạch định tương lai cho bản thân.”


Nói đến đây, y ngừng lại, giương mắt nhìn Lâu Việt rồi nói: “Vậy con xin nói thẳng. Hiện giờ bên con đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, chỉ muốn mượn năm mươi ngàn binh mã dưới trướng Lâu Tướng quân dùng tạm.”


Nói xong câu này, y gác tay lên bàn một cách tự tại rồi nhìn Lâu Việt. Lâu Việt thì không lên tiếng, trong phòng thoáng chốc lặng ngắt như tờ.


Một lúc sau, Lâu Việt xuống giọng nói.


“Vô Cữu, năm xưa ta thiếu con một mạng, ta nhớ.” Ông nói.


Năm ấy lúc ông ở Dương Quân, tuyết rơi chặn đường, ông và binh mã dưới trướng bị kẹt trong núi không thể di chuyển, lương thảo gần như cạn kiệt, phải dựa vào giết chiến mã ăn thịt sống. Lúc bấy giờ, Hoắc Vô Cữu chỉ chừng hơn mười tuổi, vẫn còn vóc dáng của một thiếu niên, mang theo đội kỵ binh, vào núi cứu ông ra.


Đây là ân nghĩa ông nợ Hoắc Vô Cữu, ông biết.



“Con không định bắt chú trả ân.” Y bình tĩnh nói. “Con chỉ hỏi chú, nếu Nam Cảnh bị phá, chú sẽ làm gì?”


Lâu Việt im lặng không nói.


Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “Tuẫn táng theo Nam Cảnh ngày nay, có vẻ không đáng. Chưa kể, em gái nhà họ Lâu cùng lắm hai mươi nhỉ? Chú định để nàng đi đâu đây?”


Hốc mắt Lâu Việt thoáng ửng đỏ.


Mỗi một câu mà Hoắc Vô Cữu nói đều có lý, từ lúc ông khải hoàn hồi kinh, mỗi một ngày của ông đều không vui, mấy chuyện này, không phải ông chưa từng nghĩ đến.


Nhưng…


Lát sau, ông nói bằng giọng khàn đặc: “Nhưng ta không làm được chuyện phản quốc, Vô Cữu, con phải biết chứ.”


Hoắc Vô Cữu gật đầu.


“Con biết.” Y nói. “Nhưng, nếu họ có lỗi với chú, muốn giết chú thì sao?”


Lâu Việt không trả lời được.


Từ mấy năm trước, khi Định Bắc Hầu bị Tiên đế ép tạo phản, ông từng nghĩ đến chuyện này. Không cần bàn cãi, chuyện Tiên đế làm với Định Bắc Hầu thật sự khiến lòng người rét lạnh, nhưng tuy ông là bạn thân của Định Bắc Hầu thì cũng chỉ là người ngoài cuộc, đương nhiên không thể dẫn theo tướng sĩ dưới trướng khởi binh tạo phản, chỉ vì nghĩa khí anh em.


Vậy nên, ông ráng chịu, chỉ tự thuyết phục bản thân, đó là ân oán cá nhân giữa Định Bắc Hầu và Tiên đế, ông không ra chiến trường, phớt lờ nó, chính là sự nhượng bộ lớn nhất mà ông có thể làm.


Nhưng, chiến tranh liên miên kéo dài từ năm này sang năm khác, dân chúng lầm than, triều đình Nam Cảnh mục nát đến tận xương từ năm này sang năm khác , kể từ khi Bàng Thiệu cầm quyền, tình hình càng trở nên tồi tệ hơn trước.


Ông là võ tướng, số mệnh đã định phải trung quân báo quốc, nhưng quân và quốc này, khiến cho sinh linh đồ thán, khiến cho bá tánh lầm than, làm lung lay tấm lòng báo quốc của anh.


Nhưng ông là rường cột nước nhà, bảo vệ Đại Cảnh thái bình, là sứ mệnh của ông.


Hơn nữa…


Chốc lát sau, ông dịu giọng nói: “Nhưng, họ chưa làm vậy.”


Ngay chính ông, đều cảm nhận được sự chần chờ và dao động trong giọng nói của mình.


Ông nhìn về phía Hoắc Vô Cữu, trong mắt thoáng chút bất an.


Hoắc Vô Cữu lẳng lặng nhìn ông rồi nhướng một bên môi, cười khá thoải mái.


“Đúng nhỉ.” Y nói. “Đã vậy, con chẳng có lý do gì để ép chú cả.”


Lâu Việt không ngờ Hoắc Vô Cữu lại dễ nói chuyện vậy, cứ thế bỏ qua cho ông.


Ông không khỏi hỏi lại: “Nhưng con…”


“Luôn có cách.” Hoắc Vô Cữu nói. “Hôm nay, tướng quân cứ việc ăn uống thỏa thích là được, con cùng tướng quân không say không về, thế nào?”



Lính của Hoắc Vô Cữu làm việc gọn gàng, lo lót xong xuôi bên phía tửu lâu. Hơn nữa là do Lâu Việt tự mình đi tìm rượu uống, chuyện hai người họ gặp mặt, được giấu kín, không để lọt xíu tiếng gió nào.


Sau khi trở về phủ, Lâu Việt cảm thấy chán nản thất vọng.


“Đứa trẻ ngoan… Đình Chương đã nuôi được một đứa trẻ ngoan!” Ông lầm bầm, giọng như nghẹn ngào. “Là ta có lỗi với nó, có lỗi với Đình Chương, cũng có lỗi con của anh ấy.”


Đình Chương là tên tự của cha Hoắc Vô Cữu.


Lâu Uyển Quân đang ở bên cạnh chỉ đạo người hầu chăm sóc ông. Nàng biết tửu lượng của cha mình không cao, đến cả mình còn không uống lại nữa, hôm nay lại đầy mùi rượu, uống đến độ đi run rẩy như người bệnh sốt rét.


Nàng nghe cha mình lải nhải thì không khỏi buồn cười, hỏi: “Cha có lỗi với ai?”


Lâu Việt lắc đầu, ngậm chặt miệng.


Lâu Uyển Quân cười cười, vắt khăn lau nốt mặt cho ông.


Lâu Việt bỗng dưng lại lên tiếng.


“Nhưng, nó đúng là đứa trẻ ngoan.” Ông nhìn Lâu Uyển Quân rồi nói. “Nếu có thể phó thác con cho nó, cha yên tâm.”


Lâu Uyển Quân thoáng cứng họng.


Tuy nhiên nàng không để bụng lời ông nói. Từ lúc nàng bước vào tuổi cập kê, cha nàng nôn gả còn hơn cả tiểu thư khuê các, chỉ cần gặp người ngũ quan đầy đủ, biết ít chữ, không cụt tay cụt chân, thì lôi tiêu chuẩn con rể ra xem xét một lượt, có điều do tiêu chuẩn của ông quá rộng nên thành ra kết quả cứ nửa vời.


Mấy năm qua, người được ông nhắm cho nàng, đủ thành lập một đội quân tiên phong luôn.


Lâu Uyển Quân mỉm cười, bỏ khăn lại vào thau.


“Quả nhiên say quá rồi, lại bắt đầu nhận con rể bậy rồi.” Vừa nói nàng vừa xoay người, nhìn về phía vệ binh đi theo Lâu Việt hôm nay, thoáng nhướng mày.


“Lại để tướng quân ở bên ngoài uống say như vậy, thiếu rèn luyện đúng không?”


Vệ binh đó khổ nói không thành lời, rụt cổ lại, cười một cách lúng túng.


————


Ngày hôm đấy Hoắc Vô Cữu thì không say.


Y ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người mình, không thích hợp ra khỏi phòng nên sau khi quay về thì sai Ngụy Khải qua nhà chính, hỏi xem Giang Tùy Châu có thời gian đi qua đây không.


Lúc này trời đã tối, không lâu sau, Giang Tùy Châu đi theo Ngụy Khải tới.


Khi anh tới, Hoắc Vô Cữu đang ngồi trước bàn, lật sách một cách nhàm chán.


Vì uống rượu nên cảm xúc của y lộ ra ngoài rõ hơn, cảm xúc phiền nhiễu với sách cũng tăng hơn.


Y ngồi trên lăn cứ đẩy trước đẩy sau, lật sách soàn soạt, nghe tiếng mở cửa bèn đẩy sách ra đằng trước, ngẩng đầu lên nói.



Giang Tùy Châu ngửi thấy mùi rượu.


“Hôm nay ngươi đi gặp Lâu Việt, uống rượu à?” Anh ngồi xuống trường kỷ bên cạnh, hỏi.


Hoắc Vô Cữu gật đầu, lăn đi về phía Giang Tùy Châu, sau đấy lại thấy vướng tay bèn chống chân xuống để dừng xe lại, đứng lên, đi đến bên cạnh Giang Tùy Châu, ngồi xuống một cách tự nhiên.


“Không uống bao nhiêu.” Y nói. “Ông ấy lớn tuổi rồi, tửu lượng không bằng những năm về trước, chỉ uống một chút thôi mà thiếu điều phải cho người đưa ổng về.”


Tuy ngoài mặt y không biểu hiện gì nhiều, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác khá là hớn hở, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng thâm sâu khi nhìn thấy Bàng Thiệu.


Giang Tùy Châu vội hỏi: “Thành công rồi à?”


Hoắc Vô Cữu lắc đầu.


“Ông ấy rất bướng.” Y nói một cách nghiêm túc. “Dù thuyết phục thế nào cũng không chịu.”


Giang Tùy Châu thấy sốt ruột.


Bất kể trong lòng anh có suy nghĩ không nên gì thì anh đều biết Lâu Việt quan trong cỡ vào với Hoắc Vô Cữu. Trong kế hoạch của Hoắc Vô Cữu, binh mã của Lâu Việt là một phần cực kỳ quan trọng, có thể nói nếu không có binh mã của Lâu Việt, kế hoạch của y sẽ không cách nào thực hiện được.


“Vậy phải làm sao bây giờ?” Anh nhìn thấy Hoắc Vô Cữu cau mày thì càng sốt ruột hơn.


Nào ngờ Hoắc Vô Cữu nhìn anh trong chốc lát rồi bật cười.


Hàng mày giãn ra, toát lên vẻ vui khó lòng phớt lờ, vươn tay vuốt lưng y như vuốt lông mèo.


“Đừng sốt ruột.” Y nói. “Không phải vẫn còn ngươi à? Bây giờ ông ấy mạnh miệng vậy, chẳng qua do còn chưa bị Bàng Thiệu ép vào đường cùng. Nhưng ngươi biết mà, đã có manh nha rồi, vấn đề chỉ là sớm hay muộn thôi.”


Sắc mặt của y thay đổi chóng vánh, Giang Tùy Châu nhận ra ngay, vừa rồi Hoắc Vô Cữu ghẹo anh.


… Ác thiệt mà.


Mắc công anh sợ bóng sợ gió, có phần không đồng tình mà mắng: “Người hù ta à?”


Giọng anh rất nhẹ, nên dù đang cau mày thì cũng chẳng ra dáng hung dữ cho cam. Trách móc một cách nhẹ nhàng, trái lại khiến Hoắc Vô Cữu cảm thấy ngọt ngào, dù người trước mặt đang cau mày thì nhìn kiểu gì cũng thấy gợi lòng yêu thương, đáng yêu lắm luôn.


Y khoanh tay, ngã đầu ra sau dựa vào gối. Rõ ràng ra dáng một vị vua núi hào sảng, lại trông như đang chọc ghẹo người ta.


“Không.” Y nói chuyện rành mạch, đôi mắt trong veo, cười một cách biếng nhác, nhìn Giang Tùy Châu mà nói.


“Ta uống hơi nhiều chút thôi.”


————


Tác giả có lời muốn nói:


Hoắc Vô Cữu: Ta uống nhiều rồi, cần vợ ôm ôm hôn hôn mới đứng lên được ;D


Giang Tùy Châu: … Nằm luôn đi.


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 80
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...