Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 79


Chương 79


Hốc mắt Giang Tùy Châu nong nóng.


Đèn trong phòng rất tối, dưới ánh đèn chập chờn, anh có thể thấy đôi mắt đen láy của Hoắc Vô Cữu, đang nhìn anh một cách nghiêm túc và kiên định.


Đây là một cảm giác an toàn không cách nào diễn tả được, thậm chí cho anh cảm giác, Hoắc Vô Cữu rất đỗi quan tâm đến anh.


Đây không phải ảo giác. Dù sao quan hệ của hai người họ không đến nỗi tệ, là tự anh gây thêm chuyện, có những suy nghĩ không nên có.


Giang Tùy Châu tạm thời không biết nên nói gì.


Trong lúc anh giữ im lặng, Hoắc Vô Cữu cảm thấy rất lo lắng.


Y không phải bình tĩnh như biểu hiện bên ngoài của mình, dù sao với y, đây là lần đầu tiên trong đời y bị mất ngủ.


Giờ y mới biết, hoá ra nằm thoải mái trên giường nhưng lại trằn trọc không cách nào vào giấc, còn khó chịu hơn lăn trên ván đinh. Y mở mắt ra và suy nghĩ trong vô vọng, tự hỏi vừa nãy mình nói sai cái gì, hay là Giang Tùy Châu thật sự gặp phải phiền toái nghiêm trọng ở bên ngoài.


Thứ cảm xúc lo lắng đan xen nghi ngờ này khiến y cáu kỉnh đến mức bồn chồn đứng ngồi không yên.


Nhưng, đối phương đi mất rồi. Cửa sổ của nhà chính đóng kín, Mạnh Tiềm Sơn đang dựa vào cột hành lang lim dim. Trong đêm, dường như cả thế giới đều ngủ yên, ngoại trừ y, Hoắc Vô Cữu, không thể ngủ được.


Chỉ chính y biết, y bị dằn vặt đến cỡ nào, phải hạ quyết tâm đến mức nào, mới ngồi dậy, không thay quần áo, đi thẳng đến cửa sổ phòng Giang Tùy Châu rồi len lén gõ nhẹ.


Giờ phút này, Giang Tùy Châu im lặng không nói lời nào khiến trái tim y treo lơ lửng.


Vừa nãy mình hung dữ lắm à? Toàn do quen thói lúc nói chuyện với đám da mặt dày như Ngụy Khải, một khi cuống lên là không biết chừng mực…


Ngay lúc này, Giang Tùy Châu lên tiếng.


“Cũng không có gì…” Giọng anh nghe lí nhí, như thể không có sức.


Hoắc Vô Cữu nhìn chằm chằm anh, trông thấy anh ngước đầu lên nhìn mình, một đôi mắt rõ ràng y như hồ ly tinh, nhưng lại trông cực kỳ vô tội, khiến người ta khó lòng nói nặng dù chỉ nửa câu.


Anh như châm chước một lúc rồi mới nói: “Chỉ là hôm nay ngoài thành bị gió thổi, buổi tiệc lại ồn ào quá, nên khi về cảm thấy hơi mệt.”


Hoắc Vô Cữu không mấy tin tưởng, nhưng giọng điệu lại ôn hòa hơn rất nhiều, giống như đang cẩn thận, sợ làm hỏng một đoá hoa.


“Chỉ vậy thôi à?” Y hỏi.


Giang Tùy Châu gật đầu.


“Với lại hơi lo lắng cho Lâu Tướng quân.” Anh nói.



“Không cần lo lắng cho ông ta.” Hoắc Vô Cữu buột miệng.


Giang Tùy Châu nghiêm túc hỏi: “Nhưng ngươi có từng nghĩ đến, ông ấy rước lấy thù hận của Bàng Thiệu, có thể bị lão hại chết bất cứ lúc nào?”


Hoắc Vô Cữu nhìn anh, hơi nhướng mày lên, ra chiều bất ngờ hỏi lại: “Vậy, ngươi mất hồn mất vía là do nó à?”


Màn đêm che giấu vành tai vì nói dối mà ửng đỏ của Giang Tùy Châu: “… Phải.”


Hoắc Vô Cữu bật cười thành tiếng, giọng rất khẽ, nhưng mang theo cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.


“Ngươi ngốc à.” Y giơ tay đặt l*n đ*nh đầu Giang Tùy Châu, xoa đầu. “Sao lại thích lo lắng chuyện thiên hạ vậy hả?”


Giang Tùy Châu ậm ừ không nói.


Chỉ nghe Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “Yên tâm. Trừ khi ta vẫn đang bị nhốt trong tù, gãy cả hai chân, không liên lạc được với bên ngoài, nếu không chuyện kiểu như thế tuyệt đối sẽ không xảy ra. Cho dù Bàng Thiệu có ba đầu sáu tay, thủ đoạn thông thiên, nếu ta để lão giết Lâu Việt ngay trước mắt ta, ta theo họ lão luôn.”


Giang Tùy Châu gật đầu, trong mắt Hoắc Vô Cữu lại ngoan ngoãn làm sao.


 Y nhoẻn miệng cười, cảm thấy quyết định của mình hôm nay thật chí lý.


Bây giờ, y có thể ngủ ngon giấc rồi.


“Giờ yên tâm rồi chứ?” Y hỏi.


Giang Tùy Châu lại gật đầu.


Hoắc Vô Cữu hỏi lại: “Vậy ta đi?”


Giang Tùy Châu không quên nhắc nhở: “Đừng để ai thấy đấy.”


Hoắc Vô Cữu hiểu ý của anh, là không thể để ai thấy hai chân của y đã bình phục, nhưng lọt vào tai anh, loáng thoáng chút gì đấy quyến rũ, giống như hai người đang yêu đương vụng trộm vậy.


Y tự dưng thấy khoái, thậm chí còn thoáng kích động quái dị.


Y đứng dậy, trước khi đi không quên ngoảnh đầu lại nói với Giang Tùy Châu: “Đừng lo lắng linh tinh, mau đi ngủ đi.”


Nghe thấy Giang Tùy Châu nói “Biết rồi.”, y mới xoay người, nhảy qua cửa sổ.


Bấy giờ, bóng lưng đấy như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng hơn lúc đến.


Giang Tùy Châu trông theo y đi, nhìn cánh cửa sổ được Hoắc Vô Cữu đóng lại, trong phòng trở về sự yên tĩnh ban đầu.


Anh nằm lại giường, thở dài thườn thượt.


Anh biết, anh đáng ra nên vui.



Có lẽ trong ghi chép lịch sử ban đầu, chính vì Hoắc Vô Cữu bị giam ở nhà sau của vương phủ, bị nguyên chủ canh gác nghiêm ngặt nên mới để Bàng Thiệu có cơ hội từng bước từng bước chiếm đoạt binh quyền của Lâu Việt rồi g**t ch*t ông.


Lần này, Lâu Việt sẽ không đi theo con đường cũ nữa.


Vậy… Hoắc Vô Cữu và Lâu Uyển Quân thì sao?


Có điều, bất luận hai người họ ra sao, thì anh chỉ nên làm người ngoài cuộc vô hình.


Nhưng anh lại thấy hổ thẹn.


Rõ ràng anh nên cách xa y, nhưng rồi lại tham lam chút hơi ấm Hoắc Vô Cữu mang đến cho anh, khiến cho lý trí của anh lần đầu tiên đầu hàng, xúi giục anh tiếp tục duy trì cảnh thái bình thịnh thế giả tạo như ngày nay, để anh có thể tiếp tục ở bên cạnh Hoắc Vô Cữu.


Vì trừ nó ra, anh chẳng muốn đi bất cứ đâu cả.


————


Phàm là quan viên địa phương của Triều Cảnh, chỉ cần có chút “thông hiểu”, đều biết bước vào ngưỡng cửa của Bàng phủ có ý nghĩa như thế nào.


Đại tư đồ Bàng Thiệu là người có tiếng nói nhất thiên hạ, chỉ xếp sau Hoàng thượng, thậm chí đến Hoàng thượng còn nghe lời của Đại tư đồ, có đôi lúc ý của Đại tư đồ, chỉ trong nháy mắt biến thành ý của Hoàng thượng.


Vậy nên, chỉ cần họ tìm ra đường đi nước bước, đạt được tư cách, đưa bạc đến phủ của Đại tư đồ thì ngay cả việc khó như lên trời cũng trở nên dễ dàng.


Từ trước đến nay, người đi vào hay đi ra Bàng phủ đều vui mừng như nhau, suy cho cùng, trên trời hay dưới đất đều không có Bồ Tát nào linh hơn.


Chỉ cần số bạc lay động Đại tư đồ, chỉ cần Đại tư đồ chịu mở miệng.


Đêm hôm đấy, Bàng phủ lên đèn sáng trưng, có một chiếc xe ngựa đậu ngoài cửa, trông qua rất giản dị, không gây sự chú ý.


Mãi đến canh ba, mới có một người đàn ông từ bên trong đi ra, trên mặt hiện rõ nỗi niềm mừng rỡ, chui vào xe ngựa.


Người ngồi sẵn trong hỏi vội: “Sao rồi?”


Người nọ cười híp mắt: “Ổn rồi.”


Người trong xe ngựa hết hồn, ngay sau đấy thì mừng húm, háo hức nói: “Cuối cùng ổn rồi hả?… Đây là tội lớn chém đầu cả nhà đấy, Đại tự đồ chịu à?”


Người nọ cười lên.


“Cũng nhờ chúng ta cao số, đến kịp.” Gã nói.


“Kịp gì?”


“Ngươi không có nghe đồn à? Mấy ngày trước, hình như Hoàng thượng có chút hiềm khích với Bàng đại nhân .” Gã nói. “Lần này, không biết là Bàng đại nhân muốn lấy lòng Hoàng thượng hay tìm đường lui cho bản thân, nói tóm lại là rất thiếu tiền, gần như không từ chối bất cứ ai đến tìm. Lần này chúng ta đưa ra một con số sung túc, Bàng đại nhân rất hài lòng, không chỉ miễn tội cho ta mà còn cho ta một công việc béo bở.”


“Công việc béo bở gì?”



“Ba năm, có thể kiếm về gấp bội số bạc hôm nay bỏ ra.” Gã nói.


Người trong xe lấy làm ngạc nhiên: “Nhưng, chỗ đó không phải địa bàn của Lâu Tướng quân à? Sợ không dễ làm.”


“Bàng đại nhân nói, lần này Lâu Việt hồi kinh, phải nửa năm đến một năm không thể quay về.” Người nọ nói tiếp. “Hơn nữa, Bàng đại nhân còn nói, không biết liệu ông ta có mạng để ở lại Kinh thành thêm mấy năm nữa không kìa.”


“Cuối cùng Bàng đại nhân cũng…”


“Đại nhân tự có kế hoạch của đại nhân.” Người nọ ngắt lời. “Không phải chuyện của chúng ta. Có điều để ngừa vạn nhất, sau khi nhậm chức, có thể vớt được bao nhiêu thì vớt bấy nhiêu. Dù sao thế cuộc trong triều bây giờ, không ai nói trước được, không phải à? Chưa kể, muốn ngồi chắc vị trí đấy còn phải cống nạp hàng năm cho Bàng đại nhân. Nói chung, là chỗ màu mỡ, chúng ta cần phải để ý nhiều hơn.”


Nói đến đây, hai người hiểu ý nhau mà cười.


Xe ngựa lăn bánh phát ra tiếng lộc cộc, dần dần biến mất trong màn đêm.


Không một ai hay biết, trên chiếc xe ngựa cũ kỹ ấy, chính là Tri phủ Tô Châu, nhậm chức ba năm tham ô hai trăm nghìn lượng bạc trắng. Người này tham ô một số tiền khổng lồ, bị Bộ Hộ phát hiện, lập án, chỉ chờ ngày bắt gã.


Gã nghe phong phanh tiếng gió, ngay trong đêm mang theo bạc chạy tới Lâm An, gõ cửa phủ Bàng Thiệu.


Số lượng lớn như vậy, theo lẽ thường thì Bàng Thiệu sẽ không bảo vệ gã, đối với Bàng Thiệu mà nói, nhận bạc của gã, rước lấy phiền phức này còn không bằng giết phắc đi rồi đổi một người khác ổn thỏa hơn, sau đó nhận cống nạp hàng năm, chẳng mất mát gì.


Gã chỉ đành còn nước còn tát, nào ngờ bản thân cao số như vậy, cuối cùng lại thoát.


Trong vòng mấy ngày, triều đình ra lệnh thuyên chuyển Tri phủ Tô Châu.


Khoản tiền tham ô khổng lồ cứ thế được xóa bỏ. Người này bề ngoài thì giáng chức thực tế thì thăng chức, được điều đến Lĩnh Nam nhậm chức Tổng đốc.


Và không một ai biết, ngày Tổng đốc Lĩnh Nam tân nhậm xuôi nam, đi ngang qua Lâm An, nhận được bạc do Bàng Thiệu đưa tới.


Phải nhiều gấp mấy lần số bạc ngày đấy gã đưa đến Bàng phủ.


Song, số bạc này không phải Bàng đại nhân cho gã, mà là đưa cho gã… Để gã làm một chuyện cho Bàng đại nhân.


————


Tuy Lâu Việt không phải người xem thường quan văn, nhưng thể loại quan văn như Bàng Thiệu thì trước giờ ông không chừa thể diện bao giờ.


Ông nắm binh quyền trong tay, nên rất cứng, bản thân lại có tinh thần không sợ trời không sợ đất, thành ra mấy ngày qua, triều đình bị ông quậy đục nước.


Bàng Thiệu bị ông chọc điên mấy lần liền. Cộng thêm Kỷ Hoằng Thừa ở bên quạt gió thổi lửa, cứ đến ngày thượng triều là kiểu gì cũng tranh cãi ầm ĩ.


Bàng Thiệu không lớn giọng bằng Lâu Việt, càng không bộc trực như Lâu Việt, thành ra luôn rơi vào thế hạ phong.


Chưa kể có mấy lần, Tề Mân nhìn không vừa mắt bên lên tiếng hòa giải, nhưng toàn bị Lâu Việt thẳng thừng dội ngược lại. Mấy ngày kế, hai phe Đảng Bàng và các quan văn bình dẫn lấy Tề Mân làm đầu vốn luôn trong thế thủy hỏa bất dung lại trở nên hòa hợp hơn xưa rất nhiều, lúc chạm mặt còn có thể gượng gạo chào nhau.


Quả nhiên, mâu thuẫn giữa võ tướng và quan văn luôn sâu sắc hơn mâu thuẫn giữa quan văn với nhau.



Song, Lâu Việt mặc xác họ.


Mỗi lần hạ triều, ông chỉ thấy hãnh diện, bực bội tích tụ trong lòng cũng tiêu tan không ít.


Ngày hôm đấy, ông thậm chí còn xuống xe ngựa giữa đường, tự đi đến chợ, định tìm chút rượu uống trợ hứng.


Ông uống không quen rượu ngon trong phủ, chỉ thích uống rượu cao lương cay nồng mộc mạc. Loại rượu cao lương này bán đầy ở Giang Bắc, nhưng bây giờ tới Giang Nam, khó khăn lắm ông mới tìm được một quán chuyên về món Tây Bắc, ở đấy rượu cao lương ngon nhất.


Ông cho mọi người lui hết, đi thẳng đến quán đó.


Nào ngờ, vừa vào cửa, ông còn chưa kịp tìm chỗ ngồi xuống thì bị một người va vào bả vai.


Ông quay đầu qua nhìn thì thấy là một thanh niên rất cao, rất đô con, mặt mày như thể sinh sự.


Thanh niên đấy mặt lạnh tanh, nói: “Lâu Tướng quân, trên lầu có người mời ngày lên trò chuyện.”


Có thể là ai chứ?


Mấy ngày qua Lâu Việt chọc không ít người, nhất thời không biết là kẻ thù phương nào. Có điều, bất kể là ai thì chắc chắn người tới không có ý tốt, mà ông thì chưa từng số mấy thứ này.


Trông dáng vẻ người nọ, Lâu Việt đành tạm từ bỏ ý định uống rượu, cười khẩy một tiếng rồi giơ tay nói: “Mời dẫn đường.”


Ông đi theo người nọ lên lầu.


Còn có thể là ai chứ? Không phải đám thuộc hạ cùng một giuộc với Bàng Thiệu thì là đám văn nhân nghèo kiết xác bất bình giùm Tề Mân thôi.


Lâu Việt ưỡn thẳng lưng, không hề sợ chút nào, lúc được dẫn đến trước cửa của một gian phòng riêng đơn sơ, ông còn hùng hổ đạp tung cửa.


Nhưng ngay giây sau, ông chết trân.


Trên bàn tròn giữa phòng, bày đầy món Tây Bắc thuở xưa ông thường hay ăn, và hai vò to rượu cao lương. Một người ngồi trước bàn, dáng người cao lớn, mặt mày sắc như kiếm, như trùng khớp với hình bóng người bạn cũ năm xưa của ông.


Chẳng qua trẻ hơn, khôi ngô hơn, sắc sảo hơn, chắc do giống mẹ.


Hốc mắt Lâu Việt nóng bừng.


“Vô Cữu, là còn?”


————


Tác giả có lời muốn nói:


Lâu Việt đã nhắm Hoắc Vô Cữu cho vị trí con rể từ lâu: Hiền tế! Là con!


Hoắc Vô Cữu nghiêm mặt: Lâu Tướng quân, xin tự trọng, ta đã gả cho người.


Lâu Việt: ?


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 79
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...