Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 78


Chương 78


Hoắc Vô Cữu lẳng lặng nhìn anh xong từ tốn nói.


“Không phải muốn răn dạy ngươi.” Vừa nói y vừa đứng dậy, thử nhiệt độ ấm trà trên bàn, tiện tay rót một ly trà, đặt bên tay Giang Tùy Châu.


“Ta nghe nói, hôm nay Lâu Việt trở về?” Hoắc Vô Cữu hỏi.


Giang Tùy Châu nhúc nhích ngón tay, như định bưng ly trà lên, nhưng khi nghe thấy hai chữ Lâu Việt thì lại rụt tay về.


Lòng anh đang rối bời.


Anh biết rõ, Lâu Việt là trung thần lương tướng hiếm có của Nam Cảnh, dù toà thành Nam Cảnh sụp đổ, anh vẫn không muốn ông đi theo lối mòn trong lịch sử, bị Bàng Thiệu hại chết.


Anh có lòng muốn cứu Lâu Việt.


Nhưng khi nghe Hoắc Vô Cữu nhắc tới, anh không biết sao lại thấy khá là khó chịu, bực bội.


Anh nói: “Đúng vậy, hôm nay ta ra ngoài thành là để đón ông ấy.”


Ngừng một lúc, không hiểu sao lại nói thêm một câu: “Con gái ông ấy, Lâu Uyển Quân về chung với ông ấy.”


Nói xong, anh ngước mắt nhìn Hoắc Vô Cữu.


Anh không hề hay biết, ánh mắt của anh giờ phút này, trông có chút gì đấy đáng thương.


Hoắc Vô Cữu thì lại thấy rõ.


Đôi mắt đấy như ngấn nước dưới ánh nến, Hoắc Vô Cữu sững người, cảm giác trái tim như bị va nhẹ.


Khoé môi anh khẽ cong lên.


Anh chỉ tưởng là do Giang Tùy Châu uống nhiều, không được tỉnh táo nên mới lộ ra dáng vẻ như này, nói chuyện cũng chậm chạp. Y chỉ lo nhìn chăm chăm Giang Tùy Châu, nói một cách tuỳ ý: “Hử? Lâu Việt đúng là tốn không ít công sức, lôi đầu nàng từ biên cương về.”


Y mỉm cười nhẹ nhàng, giọng điệu thoải mái, nhưng rơi vào mắt Giang Tùy Châu lại một góc nhìn hoàn toàn khác.


Mình chỉ mới nhắc đến tên Lâu Uyển Quân thôi mà y đã cười vậy rồi.


Giang Tùy Châu tự nhủ trong lòng rằng đây là lẽ đương nhiên. Thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư, lẽ ra phải như vậy.


Trong khi đấy, Hoắc Vô Cữu không quên nói thêm vào: “Tính nàng không được tốt cho lắm, luôn thích động tay động chân với người khác, không nói lý còn hơn cả cha nàng. Hôm nay không bắt nạt ngươi đấy chứ?”



Giang Tùy Châu nghe giọng điệu thân thuộc thoải mái của y, cảm giác mũi cay xè.


Trách anh. Anh nghĩ bụng. Sau tự nhiên khi không đi thích Hoắc Vô Cữu chứ?


Anh không muốn nghe tiếp nữa, chỉ một lòng quay về ngủ, cho tỉnh rượu.


Anh ho khan hai tiếng, không trả lời câu hỏi của Hoắc Vô Cữu mà lái sang chuyện khác: “Hôm nay ngươi tìm ta, là vì Lâu Việt?”


Nghe anh hỏi vậy, Hoắc Vô Cữu không tán dóc nữa mà ngồi xuống bên cạnh Giang Tùy Châu.


“Ừ.” Anh nói. “Hôm nay ta đã lập ra một số kế hoạch, muốn bàn bạc với ngươi.”


Giang Tùy Châu gật đầu, trong lòng thì nghĩ, nói đến Lâu Uyển Quân thì cười bảo nàng tính không tốt, tới phiên mình, chỉ toàn việc công.


Cơn ghen bộc phát, không cách nào dằn xuống được.


Hoắc Vô Cữu lại hoàn toàn không hay, nói: “Lần này ông ấy trở về, mang theo năm mươi ngàn binh mã, số lượng không ít, nhưng dù có thu về cho riêng mình thì thời gian quá ngắn cũng khó có thể làm nên việc. Đến lúc đó Bàng Thiệu tập hợp quân đội, giằng co với chúng ta, trái lại có chút rắc rối.”


Giang Tùy Châu ừ một tiếng.


Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “Bây giờ chỉ còn một cách. Năm mươi ngàn binh mã đóng quân ngoài thành, trong thời gian ngắn ắt hẳn không thể sắp xếp được ngay. Nếu trong khoảng thời gian này, chúng ta thuyết phục được Lâu Việt, khiến ông ấy phản bội đổi phe, xong nghĩ cách nhanh chóng bao vây Lâm An, khởi nghĩa tạo phản, giết luôn Bàng Thiệu và Giang Thuấn Hằng trong thành, tránh cho dân chúng phải chịu nỗi khổ chiến tranh.”


Y nói rất nghiêm túc, hàng mày vô thức cau chặt, ngón tay vẽ vời lên bàn. Giang Tùy Châu thì cứ thế gật đầu rồi gật đầu, như đang nghiêm túc lắng nghe.


Nhưng lúc Hoắc Vô Cữu ngước mắt lên, lại nhận ra anh đang ở trên mây.


Trong phòng thoảng thoảng mùi rượu, rất nhạt, bộ dạng của Giang Tùy Châu cũng không giống uống say, nhưng ánh mắt của anh lại trong vô hồn.


Đây là lần đầu tiên Hoắc Vô Cữu thấy anh như vậy.


Y biết, tuy Tĩnh Vương bình thường rất hút người, nhưng luôn có chút gì đấy thâm sâu khó lường, dù y luôn có thể trông nó thành đáng yêu, có điều xưa nay lúc bàn việc công anh chưa từng qua loa. Hôm nay anh tự nhiên khác thường… Nhất định là do xảy ra chuyện gì đó nghiêm trọng hơn cả việc này.


Hoắc Vô Cữu thoáng sầm mặt, cau mày.


“Hôm nay có xảy ra chuyện gì à?” Y chợt hỏi.


Y thấy Giang Tùy Châu lại gật đầu, rõ ràng không nghe y đang hỏi gì.


Hoắc Vô Cữu im lặng không nói.


Chỉ lát sau, Giang Tùy Châu hoàn hồn, vội ngẩng đầu nhìn y: “Hả?”


Hoắc Vô Cữu nghiêm mặt, hàng mày cau chặt, như thể báo hiệu cơn giông sắp đến, chuẩn bị nổi giận: “Xảy ra chuyện gì?”



… Nói láo.


Hoắc Vô Cữu không hiểu sao thấy bực bội, cau mày chặt hơn.


Hôm nay ra ngoài, có người khi dễ anh? Nhưng thuộc hạ của y không truyền tin tức về, lại chẳng nghe phong phanh được gì.


Chẳng lẽ xảy ra trong cung?


Hoắc Vô Cữu nghiêm mặt: “Nói cho rõ.”


Đương nhiên Giang Tùy Châu không biết tại sao y tự dưng hỏi vậy, huống gì, anh không nói láo.


Anh hơi lấy làm bối rối, suy ngẫm lại lời Hoắc Vô Cữu vừa nói, sau đó hình như cuối cùng cũng phát hiện một ít manh mối.


Y đang hỏi hôm nay trong cung xảy ra chuyện gì? Chuyện lớn duy nhất là chuyện Lâu Việt thẳng thừng lên án Bàng Thiệu.


Do y say hồ đồ, để những ý nghĩ chẳng ra sao kia quấy rầy, quên mất chuyện lớn đấy. Khó trách Hoắc Vô Cữu không vui, nhất định là vì lo cho Lâu Việt, mình thì tỏ vẻ ngớ ngẩn không hiểu…


Nghĩ vậy, Giang Tùy Châu nói: “Đúng là có. Buổi tiệc vừa mới đây, Lâu Tướng quân chỉ thẳng mặt mắng Bàng Thiệu. Lúc ấy Bàng Thiệu không giận, nhưng sắc mặt lại rất đỗi khó coi. Lần này Lâu Tướng quân hồi kinh, Hoàng thượng cho ông ấy đóng quân ngoài thành đợi lệnh, ta bèn đoán, có lẽ Bàng Thiệu kiêng kỵ binh quyền của ông, muốn ra tay với ông. Qua chuyện hôm nay, chắc Bàng Thiệu sẽ hành động ngay…”


Hoắc Vô Cữu càng nghe càng cau mày.


Toàn nói chuyện không đâu vào đâu. Nếu Bàng Thiệu ra tay với Lâu Việt thật, đối với y lại là cơ hội tốt để xách động Lâu Việt tạo phản. Rõ ràng mình đang hỏi hôm nay anh bị uất ức gì, anh lại cứ quanh đi quẩn lại mấy chuyện cỏn con, bực hơn là giọng anh vừa chậm vừa nhẹ, nghe mà y đau lòng một cách khó hiểu, luống cuống cả người.


Y chợt mở miệng, ngắt ngang Giang Tùy Châu.


“Ai hỏi ngươi mấy cái này?” Y nói. “Rốt cuộc hôm nay ngươi sao vậy?”


Y không ghìm giọng, đột nhiên lên tiếng, to gấp đôi bình thường. Y vốn đã rất có uy, được tạo thành từ ngày tháng hiệu lệnh ba quân, hiện giờ đột nhiên to tiếng như vậy, khiến Giang Tùy Châu giật bắn cả người.


“Chuyện… Chuyện gì?”


————


Đây là lần đầu tiên hai người họ giải tán một cách không vui.


Hoắc Vô Cữu cau mày nhìn chằm chằm anh, Giang Tùy Châu chỉ cụp mắt xuống nói một tiếng, say rồi, xong đẩy cửa đi thẳng một nước.


Gió đêm thổi qua, khiến mắt anh ửng đỏ, nhưng người lại lạnh.


Anh không biết vì sao Hoắc Vô Cữu tự dưng nổi giận, cũng chưa từng gặp Hoắc Vô Cữu dữ với anh như vậy. Theo lẽ thường thì đây cũng không phải chuyện gì to tát, dù là bạn bình thường thì thỉnh thoảng vẫn gây gổ, anh không nên để bụng chút chuyện nhỏ này.


Nhưng anh vẫn không khỏi thấy tủi thân, tủi thân hơn hết là vì anh biết rõ, đối phương chắc chắn sẽ không thích mình, lại sắp sửa ở bên người khác rồi.



Dù anh có nghĩ ngợi lung tung hơn nữa thì cũng chỉ là ảo tưởng của bản thân.


Anh quay về nhà chính, đến cả Mạnh Tiềm Sơn cũng nhận ra anh đang lo âu. Hôm nay xảy ra nhiều chuyện, Vương gia vốn đã bận lòng, giờ xem ra vừa rồi người và Hoắc phu nhân giải tán trong khúc mắc rồi.


Nó không dám hỏi nhiều, hầu hạ Giang Tùy Châu đi nghỉ xong thì cho lui toàn bộ người hầu trong phòng rồi mình cũng lui ra ngoài.


Cửa phòng đóng lại, căn phòng trở nên im ắng.


Giang Tùy Châu nằm trên giường nhưng không ngủ được.


Anh cố ép mình ngủ, nhưng không mấy hiệu quả. Bóng đêm buông xuống, hồi lâu sau, anh đành chịu thua, mở mắt.


Đập vào mắt là màn giường bằng gấm, điểm xuyết minh châu và ngọc hòa điền, bốn trụ giường khắc hoa phản chiếu ánh nến mỏng manh.


Anh nhìn theo hướng ánh nến, đập ngay vào mắt là trường kỷ đặt ngay cửa sổ.


Trường kỷ không rộng, anh nhớ lúc Hoắc Vô Cữu ở đấy, phải co chân lại để vừa với vóc người của y.


Lúc đó vậy mà hay. Hoắc Vô Cữu mỗi ngày trưng ra bản mặt lạnh, không để ý đến anh, anh thì cẩn thận từng li từng tí, nhưng không trò chuyện với Hoắc Vô Cữu, hai người chung sống một cách bình yên vô sự, anh không có nhiều suy nghĩ lung tung như bây giờ, thậm chí chỉ vì Hoắc Vô Cữu nặng nhẹ đôi câu mà ngủ không yên giấc.


Nhưng…


Nhưng, Hoắc Vô Cữu cười lên rất đẹp luôn, ánh sao trên bầu trời đêm trong núi hôm đấy, là cảnh đẹp mà anh chưa từng được thấy.


Vì xung quanh không có ai nên cuối cùng anh cũng dám nhìn chằm chằm vào chiếc trường kỷ kia mà không cần lo lắng trông mình lúc này ra sao.


Ngay đúng lúc này, ánh nến chập chờn.


Bỗng có tiếng gõ cửa sổ khe khẽ vang lên, khiến anh sợ hết hồn.


“Ai!” Anh vội hét lên.


Dưới ánh nến, một bóng người mơ hồ phản chiếu trên giấy dán cửa sổ.


“Ta.” Một giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng, là Hoắc Vô Cữu.


Giang Tùy Châu thoáng sững người.


“… Trễ vậy rồi ngươi tới làm gì?”


“Mở cửa sổ ra.” Hoắc Vô Cữu nói.


Giang Tùy Châu khựng lại, như đà điểu vùi đầu xuống cát, nhỏ giọng nói: “Ta ngủ rồi.”



Đợi chốc lát, anh từ từ thu hồi tầm mắt, định nhắm mắt lại.


Vào đúng lúc này, một tiếng soạt, cửa sổ bị mở ra từ bên ngoài.


Giang Tùy Châu hết hồn, vội mở mắt ra, trông thấy Hoắc Vô Cữu đang chống tay lên thành cửa sổ, xoay người nhảy vào trong, ngay sau đấy, cửa sổ được đóng trở lại, y chỉ mặc một cái áo đơn, đứng một cách đường hoàng trong phòng ngủ của anh.


Giang Tùy Châu bật người ngồi dậy, vội la lên: “Sao ngươi tới đây vào giờ này? Lỡ bị ai nhìn thấy thì phải làm sao…”


Anh định xoay người xuống giường thì bị Hoắc Vô Cữu giành trước, đi qua vươn tay nhét anh vào lại trong chăn.


“Nằm yên.” Y nói. “Mặt đất lạnh.”


“Ngươi…”


Hoắc Vô Cữu dừng một chút, tựa hồ có mấy lời không thể nói ra, chỉ chốc sau, y dùng giọng điệu thỏa hiệp mà thở dài.


“Đánh thức ngươi?” Y nói. “Hết cách rồi, ta không ngủ được. Vừa nãy không hù đến ngươi chứ?”


Giang Tùy Châu mở miệng nhưng lại không lên tiếng.


Hoắc Vô Cữu ngồi xuống mép giường của anh, tay chống lên chăn, cúi đầu nhìn anh.


“Lại không dữ với ngươi, chạy gì chứ.” Y nói. “Gan to được cỡ đấy thôi à, cứ như ta làm gì ngươi ấy.”


“Không phải…” Giang Tùy Châu lên tiếng định phản bác.


Hoắc Vô Cữu tiếp tục: “Ta chỉ hơi nóng nảy thôi. Cả đêm ngươi cứ bần thần, có phải ở bên ngoài có người ức h**p ngươi không? Tại sao không dám nói cho ta biết? Nếu ngay cả ta cũng không xử lý được, tự ngươi gắng chịu liệu có ích gì không?”


————


Tác giả có lời muốn nói:


Ngụy Khải và Mạnh Tiềm Sơn trưng ra vẻ mặt nghiêm trọng đứng ở góc tường nghe lén đôi tình nhân gây gổ.


Ngụy Khải không phục: Tại sao! Tướng quân chẳng làm gì sai, sao lại phải đi dỗ người ta!


Mạnh Tiềm Sơn xót xa: Đáng tiếc, cờ thua một nước, không cách nào xoay chuyển trời đất…


Ngụy Khải khó hiểu: Ngươi nói linh tinh gì đấy?


Mạnh Tiềm Sơn: Ngươi không hiểu.


Ngụy Khải: Không hiểu gì cơ?


Mạnh Tiềm Sơn: Người giành được cơ hội cúi đầu dỗ người trước, mới có thể thành công! Đáng tiếc, Vương gia đáng tiếc…


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 78
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...