Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 77
Chương 77
Hoắc Vô Cữu nhìn về phía Ngụy Khải, hàng mày cau chặt, miệng giật giật, nhưng vẫn không lên tiếng.
Ngụy Khải cứ thấy quai hàm của tướng quân nhà mình như đang banh chặt, kiểu đang nghiến răng nghiến lợi. Dáng vẻ này chứng tỏ tướng quân đang không vui cho lắm, nhưng Ngụy Khải lại không biết, tại sao y lại không vui.
Ý của tướng quân luôn khó đoán, Ngụy Khải chỉ cảm thấy hơi mờ mịt.
Thoáng do dự, hắn thử lên tiếng thăm dò: “… Tướng quân?”
Hoắc Vô Cữu liếc xéo hắn một cách đầy hàm ý.
“Thuộc hạ rõ rồi!” Ngụy Khải vội vàng đứng thẳng lưng.
Ánh mắt của tướng quân chẳng phải là đang truyền đạt, bảo hắn đừng lắm miệng à? Hắn biết mà, tuy tướng quân có suy nghĩ này nọ, nhưng suy nghĩ này không vẻ vang gì cho cam, ắt hẳn không thể nói ra miệng.
Hiểu trong lòng, hiểu trong lòng là được rồi.
Nghĩ vậy, Ngụy Khải cười khà khà với Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu nhìn thoáng qua hắn, lười đi ngâm cứu xem Ngụy Khải rõ cái quái gì. Y giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm đã khuya, Giang Tùy Châu vẫn chưa về.
“Nếu rõ rồi thì đi xem thử xem.” Hoắc Vô Cữu nói. “Đợi Tĩnh Vương hồi phủ, ta có việc muốn thương lượng với hắn.”
Ngụy Khải gật đầu rồi lui ra ngoài.
—
Giờ phút này, sảnh tiệc trong cung đang rơi vào trạng thái căng thẳng tột cùng.
Văn nhân học Đạo Khổng Mạnh thì ít nhiều đều biết tế nhị, dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ giữ thể diện cho nhau và bày tỏ suy nghĩ một cách khéo léo. Vì vậy cách thức các đại thần trong triều ứng đối với nhau cũng mang phong thái văn nhân, cho dù có đối đầu gay gắt, cũng sẽ không chà đạp thể diện của đối phương.
Nhưng Lâu Việt không giống vậy, ông là một người có học, những thứ đạo lý của đám người có ăn có học, hoàn toàn vô nghĩa với ông.
Sau những lời ông nói, trong điện lặng ngắt như tờ, toàn bộ triều thần đều nín thở, không dám nói một từ. Chỉ còn ông trừng mắt nhìn Bàng Thiệu, còn Bàng Thiệu thì ngồi đó với vẻ mặt khó coi hiếm thấy.
Lão lặng người trong một thoáng rồi bày mặt lạnh gắng nói: “Chắc Lâu Tướng quân uống nhiều rồi. Người đâu, còn không đỡ Lâu Tướng quân xuống nghỉ ngơi.”
Đây là lão đang cố giữ thể diện cho bản thân, đồng thời tỏ thái độ cảnh cáo Lâu Việt.
Nhưng Lâu Việt hoàn toàn không để ý đến lão.
Ông cười gằn một tiếng, cao giọng nói: “Ta không uống say, ta rất tỉnh. Bàng lão tặc, nếu hôm nay ta uống nhiều, chỉ e cái đầu của ngươi đã rơi xuống bàn rồi.”
Sắc mặt Bàng Thiệu sa sầm đi trông thấy.
Trong đại điện xán lạn, quần thần ăn mặc sang trọng đều đưa mắt nhìn nhau, đồng thời len lén liếc qua bên lão. Bàng Thiệu quen sống trong nhung lụa, không thể chịu đựng được điều này, ông đè tay lên bàn, cố dằn xuống cảm xúc thôi thúc rời khỏi buổi tiệc.
Lâu Việt… Lâu Việt! Lão đã quyết ý phải xử lý người này từ lâu rồi, sau ngày hôm nay, lão nhất định phải cho tên mãng phu này biết, đã chọc phải ai, cho ông bị thiên đao vạn quả, sống không bằng chết.
Lão nghiến răng, mãi không nói gì.
Ngay đúng lúc này, một giọng nói từ bên cạnh truyền đến.
“Hôm nay là ngày mừng công của tướng quân, có chuyện gì thì cũng nên nói riêng với nhau. Xin tướng quân về bàn trước, đừng thất lễ trước mặt Hoàng thượng.”
Lâu Việt quay đầu qua, là Tề Mân.
Ông nhớ lão già này, tuy bình thường dài dòng lắm chuyện, nhưng luôn đối đầu với Bàng Thiệu, với ông thì xem như nước giếng không phạm nước sông.
Ông ta vậy là sao? Mình vừa đi một năm, hiện giờ bắt đầu chung phe với Bàng Thiệu?
Thấy Tề Mân nói giúp Bàng Thiệu, Lâu Việt không hề nể tình, quay đầu lại chỉ thẳng mặt phê bình: “Thất lễ? Nếu ông là Thái thường lệnh, chuyện này đúng là do ông quản lý. Vậy ta xin hỏi, tông thất thân vương cưới tù binh, có hợp lễ nghi không?”
Tề Mân cau mày, nhìn ông rồi ngồi xuống, không nói thêm gì nữa.
Lâu Việt trừng mắt nhìn Bàng Thiệu một cách dữ tợn, sau đấy ném cái ly trong tay đi rồi bước đến trước long ỷ của Hậu chủ, quỳ nghiêm chỉnh, thi lễ nói: “Mạt tướng tự biết bản thân càn rỡ, nhưng xin Hoàng thượng hãy suy nghĩ kỹ. Nếu vì nghe gian thần cổ xuý mà gây ra chuyện tổn hại uy danh của Hoàng gia, tổn hại không phải thể diện của gian thần mà là thể diện của Bệ hạ ngài.”
Sắc mặt Hậu chủ cực kỳ khó coi.
Lâu Việt ngông cuồng, nhưng, ông ta lại có tư bản để ngông cuồng.
Dù gã có ngu đến đâu thì cũng biết, trong triều hiện giờ không còn vị tướng tài nào khác, dù gã có bất mãn với Lâu Việt cỡ nào cũng không dám giết ông.
Đối với Đại Cảnh hiện giờ, Lâu Việt là tường thành kiên cố duy nhất của họ.
Gã giật giật môi, cố nói: “Biết rồi.”
Lâu Việt bình tĩnh đứng dậy, trở về chỗ ngồi của mình.
Một buổi tiệc mà chủ lẫn khách đều cụt hứng, khi đến giờ bèn qua quýt tan tiệc.
“Chuyện gì?”
Tề Mân lớn tuổi, uống rượu vào nên giờ thấy hơi chóng mặt, đang dựa vào buồng xe nghỉ ngơi.
Bạn thân ngồi xuống trước mặt ông, tỏ vẻ khó hiểu: “Sao hôm nay Tề Công lại nói vậy?”
Tề Mân mở mắt ra nhìn ông, nói: “Bởi vì hôm nay Lâu Việt thật sự đã vượt quá giới hạn, khiến Hoàng thượng không vui.”
Đây không giống lời mà Tề Mân sẽ nói. Người bạn đó lo lắng nói: “Tề Công đừng đùa ta nữa!”
Tề Mân ừ một tiếng: “Không đùa.”
Nói xong, ông ngồi thẳng dậy rồi tiếp tục: “Như ngươi thấy đấy, Lâu Tướng quân nói chuyện thẳng thắng, hôm nay không những đắc tội Bàng Thiệu mà còn khiến Bệ hạ khó chịu. Võ tướng luôn có chút gì đó ngông cuồng, đây là lẽ thường. Nhưng ngông cuồng của Lâu Tướng quân, không phải do ỷ vào công lao bản thân mà là vì ông ấy thật sự tức giận với Bàng Thiệu và lo lắng cho tương lai Đại Cảnh.”
Người bạn của ông nói: “Đấy là đương nhiên!”
Tề Mân thở dài.
“Ông ấy như vậy, Bàng Thiệu sẽ không tha cho ông ấy.”
Người bạn của ông hỏi lại: “… Tề Công đoán? Nhưng hiện tại, nếu không có Lâu Việt, Đại Cảnh không còn tướng giỏi.”
Tề Mân buông mắt xuống.
“Chúng ta lo lắng, Bàng Thiệu thì không.” Ông nói. “Vừa rồi lúc rời tiệc, ta cố tình đi gần Bàng Thiệu, quả nhiên thấy có người lại an ủi lão. Lão chỉ vẻn vẹn nói một câu: ‘Ông ta cứ kiêu ngạo như vậy, có ngày chắc chắn gặp nạn’, ta biết ngay, ta đoán đúng rồi.”
Người bạn của ông quýnh quáng: “Vậy phải làm sao đây!”
Tề Mân thoáng trầm ngâm, nói chầm chậm.
“Không thể để lão cứ muốn gì được nấy.” Ông nói. “Nên hôm nay ta mới nói vậy, chính là vì nảy sinh tranh chấp với Lâu Tướng quân, vạch rõ giới hạn với ông ấy. Bằng cách này, khi Bàng Thiệu ra tay, sẽ không quá kiêng kị, thậm chí có thể lão ta sẽ thử thăm dò ý ta, từ đó mà lợi dụng. Tuy ta cổ hủ, nhưng cũng có chút quan hệ trong triều, đến lúc đó, suy cho cùng vẫn tìm được manh mối, như vậy, lão muốn làm gì đều có thể truy ra, rồi sẽ có biện pháp đánh phá.”
Bạn ông thoáng trầm ngâm, gật đầu tán thưởng: “Biện pháp của Tề Công rất hay.”
Vừa nói ông vừa thở dài: “Trước giờ chỉ biết Tề Công là người chính trực ngay thẳng, nay xem ra, còn có một trái tim linh lung.”
Tề Mân nghe vậy, lắc đầu cười.
“Ta làm gì có trái tim linh lung.” Ông nói. “Chẳng qua đoạn thời gian trước, được Tĩnh Vương điện hạ ngầm cứu mạng, mới bỗng tỉnh ngộ, đấu với Bàng Thiệu, nên học lấy lui làm tiến.”
Mà một bên khác, trên xe ngựa của Lâu Việt, loáng thoáng vọng ra một giọng nói hùng hồn.
“Con vui gì hả!” Lâu Việt bất mãn.
Lâu Uyển Quân cười nói: “Không có gì, chẳng qua do hôm nay cha nói chuyện thẳng thừng, nghe rất đã.”
“Mắng sướng miệng mấy câu, có ý nghĩa gì chứ!” Lâu Việt tức giận nói. “Chuyện hoang đường cũng làm xong cả rồi, chỉ tiếc…”
Nói đến đây, ông bỗng không biết nên tiếc vì triều đình đang tốt đẹp bị hủy hoại thành thế này, hay nên tiếc vì thằng bé Hoắc Vô Cữu gặp phải tai ương thế này.
“Tiếc cho Hoắc đại ca?” Lâu Uyển Quân tiếp lời.
Sắc mặt Lâu Việt nặng nề, không trả lời.
Ông biết mình có lỗi với Định Bắc Hầu, nhưng đại nghĩa quốc gia còn đấy, thân là một vị tướng quân, ông không thể vì mối quan hệ anh em cá nhân mà chần chừ. Nhưng…
Ông ấy chết trên chiến trường, đến giờ mình thậm chí không biết ông ấy được chôn ở đâu. Ông ấy chỉ có duy nhất một đứa con trai, bây giờ mình lại trơ mắt nhìn thằng bé đấy bị đánh thành tàn phế, sống dở chết dở, bị nhục nhã làm thiếp.
Lâu Việt chỉ cảm thấy đau lòng.
Lại nghe Lâu Uyển Quân ở bên cạnh cười khẽ, vỗ vai ông như thể trấn an, an ủi ông: “Cha đừng buồn nữa. Xảy ra cũng xảy ra rồi, dù sao, trông Tĩnh Vương không giống người xấu, chắc không khó dễ gì Hoắc đại ca đâu.”
Lâu Việt trừng nàng: “Chỉ mới gặp mặt một lần, sao con biết hắn là người tốt? Chỉ bằng hắn đẹp?”
“Đương nhiên không phải rồi. Nếu cảm thấy hắn không phải người tốt, sao hôm nay cha không mắng hắn luôn?” Nói đến đây, Lâu Uyển Quân không kiềm được bồi thêm một câu. “Có điều, hắn đẹp thật.”
Lâu Việt kéo cao giọng: “Vậy cũng không thể gả thằng bé đó cho hắn!”
Lâu Uyển Quân khuyên bảo: “Đó là do cha rảnh rỗi sinh nông nỗi. Chỉ cần còn sống, chịu nhục chỉ là chuyện nhỏ. Huống gì, ngươi không muốn, sao ngươi biết Hoắc đại ca không muốn?”
“Nói bậy nói bạ!”
“Không nói bạ, ai bảo Tĩnh Vương đẹp chứ? Hoắc đại ca lại không mù.”
————
Lúc Giang Tùy Châu về đến phủ, màn đêm chưa buông xuống hẳn, nhưng anh cảm thấy kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.
Thật sự là vì anh bận rộn cả ngày, buổi tiệc tối lại gây ra náo loạn lớn như vậy, tiêu hao hết sức lực của anh.
Lâu Việt đúng là một vị trung thần lương tướng, một người rất tốt, nhưng Giang Tùy Châu không khỏi lo lắng.
Trong sử sách, Lâu Việt bị tước binh quyền rồi chém đầu. Ông không chết trên chiến trường, lại chết trong tay Quân thượng và đồng liêu của mình, có thể thấy Bàng Thiệu đã muốn diệt trừ ông từ lâu.
Giang Tùy Châu cứ thấy bất an, sợ Bàng Thiệu sẽ ra tay tàn nhẫn, sợ ông sẽ chết không yên, bản thân cũng khó mà yên lòng.
Anh chỉ cảm thấy nhức đầu, lại thêm uống rượu, hiện giờ thoáng chút men say. Anh ngồi lên bộ liễn trở về An Ẩn Đường, chỉ muốn nghỉ ngơi đàng hoàng, đợi đến mai lại tính.
Nhưng vừa về đến cửa viện, anh nhìn thấy một bóng người cao lớn đứng ở đấy, đang ngóng trông nhìn anh.
Giang Tùy Châu vừa nhìn thì nhận ra là Ngụy Khải.
“Sao ngươi lại tới đây?” Anh bước xuống bộ liễn, nhìn thấy Ngụy Khải đi qua đón.
Ngụy Khải cười nói: “Vương gia, là tướng… phu nhân, có lời muốn nói với người, muốn mời người ghé qua một chuyến.”
Giang Tùy Châu nghe vậy bèn ừ một tiếng, đi theo hắn đến phòng của Hoắc Vô Cữu .
Anh hít sâu một hơi.
Anh biết, bây giờ Hoắc Vô Cữu có chuyện tìm anh, chắc chắn là chuyện của Lâu Việt. Nếu… Hoắc Vô Cữu thật sự xem anh là bạn, chắc có lẽ còn cả chuyện của Lâu Uyển Quân.
Giang Tùy Châu tự nhủ, không sao cả, đây là chuyện đương nhiên. Điều duy nhất không nên, là ảo tưởng của anh, cần chính anh tự vượt qua.
Bước vào cửa, trông thấy Hoắc Vô Cữu ngồi trong phòng khách uống trà. Thấy anh đi vào, bèn ngước mắt lên nhìn anh.
Đôi mắt đen sâu thăm thẳm.
Không biết sao, mệt mỏi tích lũy cả ngày của Giang Tùy Châu bỗng bùng nổ, khiến chóp mũi anh hơi cay cay.
Anh không biết thứ cảm xúc mệt mỏi pha lẫn tủi thân này từ đâu mà có, chỉ biết nó đang trào dâng đến độ choáng ngộp.
Có lẽ khi say, con người luôn trở nên nhạy cảm đa sầu đa cảm hơn.
Anh ngồi xuống trước mặt Hoắc Vô Cữu, trông thấy Hoắc Vô Cữu giơ tay lên, khoác tay ra hiệu Ngụy Khải lui ra ngoài.
“Uống rượu?”
Cửa phòng đóng lại, Hoắc Vô Cữu lên tiếng.
Giang Tùy Châu thoáng sững người.
Anh tưởng đủ thứ suốt một đường, nhưng chưa từng tưởng đến, câu đầu tiên mà Hoắc Vô Cữu hỏi, lại là điều này.
Anh mở miệng, và khi nói lại, giọng điệu của anh dịu xuống.
“… Chút xíu.” Anh nói.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 77
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 77
