Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 76
Chương 76
Với tư cách là quan viên ra ngoài thành để chào đón Lâu Việt, Giang Tùy Châu phải đón ông về thẳng trong cung, sau đó cùng diện kiến Hoàng thượng, rồi lại cùng Lâu Việt tham dự buổi tiệc chiêu đãi được cử hành trong cung.
Lúc Lâu Việt điểm binh xong, sắc trời đã khá muộn. Chúng quan viên ngồi xe ngựa cùng cha con Lâu Việt cưỡi ngựa vào thành, đồng hành là một số tướng lãnh trong quân đội, hùng dũng đi vào cung từ Dương Môn.
Tuy chức quan của Giang Tùy Châu không cao, nhưng anh là em trai duy nhất còn sống của Đương kim Thánh thượng, lại là Thân vương duy nhất. Vì vậy được anh đích thân ra ngoài thành chào đón, vô tình trở thành niềm hãnh diện to lớn cho Lâu Việt, các quan viên tạm thời không đoán được ý của Hoàng thượng, bèn đối xử khá cẩn thận với Lâu Việt.
Song, hiển nhiên Hậu chủ không suy nghĩ nhiều như vậy, chẳng qua là gã muốn cho người mình ghét đi đón người mình ghét thôi, tốt nhất khiến cho hai người họ đấm nhau, đấm càng căng càng tốt.
Thành ra, trong lúc bá quan văn võ trong triều cẩn thận suy đoán ý đồ của Hậu chủ thì gã lại tán dương Lâu Việt đôi câu một cách chán chường rồi cho cha con hai người ngồi vào bàn tiệc.
Tuy nhiên, buổi tiệc đêm nay, xuất hiện một hình ảnh mà Hậu chủ không thích chút nào.
Tính tình của Lâu Việt xưa giờ đều ngông cuồng không để ý đến ai, ngày trước cho dù là Bàng Thiệu, ông cũng không hề nể nang. Nhưng hôm nay trông thấy vị Tĩnh Vương điện hạ sức khoẻ không tốt lại đứng dưới ánh nắng chói chang ngoài thành đón ông, thái độ đối xử với ông cũng không bóng gió xách mé như các quan văn khác, Lâu Việt bèn ghi nhớ trong lòng, buổi tiệc diễn ra được một lúc thì ông đứng dậy, đến mời Giang Tùy Châu một ly.
Ngoại trừ Hoàng thượng, Lâu Việt chưa từng chủ động mời rượu ai.
Thoáng chốc, mọi người đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt khi nhìn về phía Giang Tùy Châu đều thay đổi. Sắc mặt Hậu chủ đang ngồi trên long ỷ thoắt cái sa sầm lại.
Ai mà không biết trong tay Lâu Việt đang cầm trọng binh, chính vì quan hệ của ông trong triều rất tệ, bị người cô lập, nên Hậu chủ mới có thể an tâm mà sử dụng ông.
Nhưng bây giờ…
Giang Tùy Châu cảm nhận được không khí chung quanh như chùng lại. Anh ngẩng đầu nhìn Lâu Việt, trông thấy vẻ mặt bình thản của ông thì hiểu ra ngay, do cuộc gặp gỡ hôm nay nên mới đi qua mời anh một ly.
Tuy nhiên, người xung quanh chỉ để ý việc Lâu Việt bỗng dưng thân với anh, chứ không truy cứu xem những gì thật sự đã xảy ra bên ngoài thành ngày hôm nay.
Giang Tùy Châu cảm thấy hơi khó xử.
Thấy Lâu Việt bưng rượu đi qua, anh bèn đứng dậy, mở lời trước Lâu Việt: “Sao bổn vương có thể làm phiền Lâu Tướng quân mời rượu, coi như bổn vương mời ngài. Sức khoẻ của bổn vương không ra sao cả, hôm nay ở ngoài thành thất lễ, mong tướng quân chớ trách…”
Lời còn chưa dứt, anh như không còn đủ sức, một tay bưng ly ho sù sụ, họ đến độ rượu trong ly bị văng ra ngoài.
Lâu Việt thấy vậy thì sợ hết hồn. Ông quanh năm sống ở quân doanh, gặp toàn trai tráng vai hùm lưng gấu, đâu ra ma bệnh mặt mày trắng nhợt thế này? Ông vội nói: “Đấy có gì đâu mà trách tội? Sức khoẻ Vương gia không tốt, nên nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Giang Tùy Châu gắng dừng cơn ho, cười cười cụng ly với ông.
Anh thầm thở phào nhẹ nhõm. Thế này xem như anh có thể đưa ra một số giải thích cho sự nghi ngờ của mọi người.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói từ bàn trên vọng đến.
“Đúng là Lâu Tướng quân nên mời Tĩnh Vương điện hạ Tĩnh Vương điện hạ một ly.”
Là Bàng Thiệu.
Lâu Việt nghe vậy thì lộ ra vẻ khó hiểu, quay đầu nhìn Bàng Thiệu, trông thấy lão nhoẻn miệng cười, ung dung cất tiếng.
“Lâu Tướng quân còn chưa biết, Tĩnh Vương Phủ có chuyện vui đấy.”
Nghe câu này, Giang Tùy Châu giật thót tim, rượu đang uống dở chừng thì bị sặc, nhất thời từ ho giả thành ho thiệt.
Anh đương nhiên biết, “chuyện vui” Bàng Thiệu nói là chuyện vui kia kìa.
Dù sao chắc Lâu Tướng quân còn chưa biết, con trai độc nhất của bạn thân năm xưa bị gả vào Tĩnh Vương Phủ làm thiếp đâu nhỉ.
Giang Tùy Châu ho kịch liệt, Mạnh Tiềm Sơn sợ đến độ bước nhanh qua thuận khí cho anh. Nhưng Giang Tùy Châu lại không để ý đến nó, trái tim vọt lên tận cổ rồi.
Nghe xong chuyện này, Lâu Việt nhất định tức giận, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa đây. Nhưng bất kể là chuyện gì, cơn giận này, cũng chắc chắn hướng về anh rồi.
Anh cố ngừng ho, hít sâu một hơi, chỉ chờ đối mặt với cơn bão sắp ập đến.
Lâu Việt lại chẳng hiểu gì cả: “Chuyện vui gì?”
Bàng Thiệu nhìn thoáng qua Giang Tùy Châu rồi nhìn Lâu Việt, cười một cách đầy hàm ý rồi thôi.
Ngay tức thì có quan viên Đảng Bàng cười nói: “Lâu Tướng quân không biết à? Hoắc Vô Cữu Hoắc Tướng quân, con trai độc nhất của Định Bắc Hầu năm đấy, vừa cùng Tĩnh Vương điện hạ viết nên một đoạn giai thoại đấy!”
Thoáng chốc, bàn tiệc vang lên một tràng cười lanh lảnh.
Lại có quan viên tiếp lời: “Hoắc Tướng quân gì chứ, giờ hải gọi là Hoắc phu nhân!”
Lâu Việt hết hồn, sững sờ một lúc mới hoàn hồn lại.
Tĩnh Vương là người thế nào? Là một người đoạn tụ nổi tiếng thiên hạ. Việc Hoắc Vô Cữu thua trận, lúc ở Lĩnh Nam ông có nghe tin, lại không ngờ rằng…
Bị hạ nhục đến nước này!
Ông nhìn Giang Tùy Châu bằng ánh mắt không dám tin.
Trông thấy vị Tĩnh Vương có dung mạo còn đẹp hơn con gái hiện giờ đang trắng cả mặt, yếu ớt tựa vào thái giám bên cạnh đỡ mình, ngước mắt nhìn ông. Do vừa ho kịch liệt, hiện giờ mắt hắn ngấn lệ, ánh nến như tô lên vẻ b*nh h**n thêm phần đáng thương.
Lâu Việt tức điên.
Nói sao thì hôm nay ông cũng có trao đổi đôi câu với Tĩnh Vương, qua cách nói chuyện, có thể nhìn ra cách đối nhân xử thế của hắn. Rồi lại nhìn dáng dấp hiện giờ của Bàng Thiệu, rốt cuộc ai là người đưa ra cách hạ nhục độc địa như vậy, không phải rất rõ ràng sao.
Lâu Việt trừng to mắt hổ, Giang Tùy Châu giật bắn cả người.
Ngay giây sau, lại thấy Lâu Việt xoay người, thân cao tám thước như ngọn núi sừng sững, nhìn thẳng về phía Bàng Thiệu.
“Lão tặc Bàng Thiệu, ta chỉ tưởng rằng ngươi không phải người, không ngờ ngươi lại độc ác đến vậy! Người còn muốn mang ân oán trên chiến trường triều đình ra nội viện à?!”
Giọng ông rất to, hùng hồn như tiếng chuông, bỗng âm vang trong đại điện nguy nga lộng lẫy, khiến cả triều văn võ giật nảy mình.
Ngay cả Bàng Thiệu cũng không nói được tiếng nào.
Lão mở miệng, định nói thì lại nghe Lâu Việt lên tiếng.
“Ngươi cảm thấy vinh dự lắm phải không?” Ông cả giận nói. “Đánh thắng trận mới đáng để vinh dự, đánh về lại Nghiệp Thành mới đáng hãnh diện! Hoặc giết y, hoặc thả y, ngươi gả tù binh cho vương hầu, sao hả, ngươi chờ người trong thiên hạ khen ngươi thông minh, mắng Hoắc Vô Cữu hèn nhát à?”
“Chuyện ngươi làm mới đáng gọi là hèn nhát! Người trong thiên hạ không chỉ cười nhạo ngươi mà còn cười nhạo Hoàng thượng, cười nhạo toàn bộ Đại Cảnh! Quan văn các ngươi không phải rất thích lưu danh sử sách à? Một ngàn, hai ngàn năm nữa, ngươi có tin hay không, đến lúc đó người ta vẫn sẽ cười nhạo ngươi dùng thủ đoạn bẩn thỉu như vậy để tra tấn tù binh, cười nhạo ngươi hoang đường vô liêm sỉ không từ thủ đoạn!”
————
Cành liễu to nọ đã bị Hoắc Vô Cữu vứt qua cửa sổ từ lâu.
Đêm đến, Ngụy Khải bước nhanh vào phòng của Hoắc Vô Cữu: “Có chuyện, tướng quân.”
Hoắc Vô Cữu lia mắt nhìn hắn, trông thấy Ngụy Khải lấy một phong thư rất nhỏ từ trong tay áo, phong thư được cuộn lại thành một cuộn nhỏ, xem ra là được truyền đến bằng chim bồ câu.
“Đây là thư hồi âm từ tướng thủ bờ Bắc Đại Giang, Lý Thịnh.” Ngụy Khải nói.
Hoắc Vô Cữu ừ một tiếng, nhận lấy phong thư, mở ra.
Phong thư cũng không lớn, viết bằng chữ nhỏ thông thường, tuy nội dung không ít nhưng chỉ cần lướt sơ đã nắm được khá rõ. Song, có lẽ do người viết thư quá kích động, nên dù chữ nhỏ nhưng nét bút lại thoáng hiện sự run rẩy khó thể ức chế, trông có vẻ khá ẩu.
Đặc biệt, có vài giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy, làm nhòe chữ viết.
Hoắc Vô Cữu lướt nhanh qua thư.
Phong thư sử dụng ngôn từ tha thiết, bộc lộ tâm trạng kích động. Lý Thịnh nói, không ngờ có ngày Ngụy Khải gặp lại được tướng quân, dù hai chân tướng quân chưa lành cũng chắc chắn còn một con đường sống. Gã trấn thủ Giang Bắc, chưa ngày nào dám quên uỷ thác và lời dạy của tướng quân, nhất định sẽ thay tướng quân bảo vệ biên giới Giang Bắc. Nếu tướng quân có chuyện gì cần thì cứ căn dặn gã, tướng quân chỉ việc ra lệnh, gã nhất định sẽ tuân theo, chờ tướng quân về nước.
Hoắc Vô Cữu đọc thư lại lần nữa, rồi từ từ buông xuống.
Y không nói gì.
Ngụy Khải thấy y xem xong rồi thì vội nói: “Tướng quân, tuy Lý Thịnh chưa từng hợp tác với chúng ta, nhưng không ngờ gã lại là một người cá tính như thế! Vậy cũng tốt, chỉ cần chúng ta có cơ hội rời khỏi Lâm An, chạy đến bờ Đại Giang, đoán chắc không còn gì đáng ngại, cứ việc đánh qua là được!”
Hoắc Vô Cữu cụp mắt xuống, miết ngón tay lên vệt nước mắt trên giấy.
Bình thường y đã không hay thể hiện cảm xúc, bây giờ nhìn mặt y càng không biết y đang nghĩ gì, một lúc sau, y cười khẽ: “Đúng vậy, ta thậm chí chỉ gặp gã hai lần.”
Một người chưa từng nói chuyện với y, cũng không phải thuộc hạ của y, sao lại có thể kích động đến độ không thể viết chữ ngay hàng thẳng lối? Huống gì…
Lát sau, Hoắc Vô Cữu cử động ngón tay, một tiếng soạt, cuối cùng vò nát phong thư trong lòng bàn tay.
“… Tướng quân?” Ngụy Khải giật mình, nhìn y bằng ánh mắt khó hiểu.
Hoắc Vô Cữu thả tay ra với vẻ mặt bình tĩnh, giấy vụn trắng như tuyết xào xạc rơi lả tả xuống đất.
“Khoan hồi âm, đợi.” Y nói.
“Nhưng…”
Hoắc Vô Cữu ngước mắt, trông thấy gương mặt ngỡ ngàng của Ngụy Khải, nhìn y một cách khó tin.
Y biết Ngụy Khải đang nghĩ gì. Hiện giờ y ra vào Tĩnh Vương Phủ giống như chốn không người, y dẫn theo thuộc hạ nhanh chóng rời khỏi Lâm An quay về Bắc Lương, là một việc dễ hơn cả dễ.
Chưa kể giờ họ bắt được liên lạc với tướng trấn thủ Giang Bắc, nhận được sự đảm bảo của người đó, cho nên rời đi vào thời điểm này là chiến lược vẹn toàn dễ như trở lòng bàn tay.
Nhưng Hoắc Vô Cữu biết, bản thân y còn nghi vấn đối với nguyên nhân bại trận lúc đầu năm, hơn nữa có lẽ có bí mật nào đó mà họ không biết. Hơn nữa xét theo suy đoán hiện giờ của y… Ngay cả người của Hoàng huynh, cũng không thể hoàn toàn tin tưởng.
Vậy nên, Lý Thịnh, y vẫn không thể thật lòng tin tưởng đối phương.
Có điều những suy đoán không lời giải đáp này còn chưa thích hợp để nói với Ngụy Khải. Tính hắn thẳng thắn, không đủ bình tĩnh, đầu óc lại đơn giản, để hắn biết, khó tránh khỏi lại xảy ra rắc rối.
Nghĩ vậy, Hoắc Vô Cữu ngước mắt nhìn Ngụy Khải, nhướng môi.
“Không có nhưng.” Y nói. “Ta cứ thích chọn cách có tính k*ch th*ch đấy. Vậy nên, không cần vội trả lời, để Lý Thịnh chờ đi.”
Ngụy Khải lộ ra biểu cảm khó tả.
Sau một hồi im lặng, hắn thở dài.
“Thuộc hạ biết tướng quân đang nghĩ gì.” Sắc mặt hắn trông rất nặng nề, trong mắt hiện lên buồn rầu hết nói.
Hoắc Vô Cữu thoáng cau mày: “Gì?”
Ngụy Khải xót xa than thở: “Người không đi, không phải vì muốn theo đuổi Tĩnh Vương điện hạ, bất chấp mọi thứ à? Thuộc hạ hiểu, vậy tùy tướng quân thôi!”
Dáng vẻ thấy chết không sờn này trông như một vị tướng trung thành dưới quyền bạo quân, dù biết chủ tử sắp hại nước hại dân, nhưng vì trung thành, vẫn cố cắn răng mà làm việc tiếp tay cho giặc.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 76
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 76
