Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 75
Chương 75
Mặt trời dần lên cao.
Giang Tùy Châu biết rằng, hành quân sẽ chậm nên bèn ngồi trong xe ngựa chờ. May sao, Lâm An ở gần nước, bên ngoài thành lại có nhiều cây to, dù mặt trời chiếu gay gắt, cũng không đến nỗi rất nóng.
Mãi đến gần trưa, mới có binh lính từ xa xa phi nhanh tới báo tin Lâu Tướng quân sắp đến.
Giang Tùy Châu nhanh chóng bước xuống xe, đi ra giữa đường đứng.
Bởi vì Lâu Việt khải hoàn hồi kinh, quân đội phải ngừng lại ngoài cổng thành phía Nam, nên toàn bộ cổng thành phía Nam bị giới nghiêm. Lúc này đoàn nghi trượng nghiêm trang đang đứng xung quanh, quan viên Bộ Lễ đứng đầu là Giang Tùy Châu đang xếp thành hàng, nhìn từ xa trông rất trang nghiêm và long trọng.
Chỉ lát sau, loáng thoáng nghe thấy tiếng vó ngựa. Giang Tùy Châu giương mắt nhìn về phía cuối con đường, trông thấy đại quân đang trùng trùng điệp điệp tiến đến.
Người đi đầu là một vị tướng quân cưỡi trên con ngựa to, trông vóc dáng người đấy rất cao, vai nặng như núi. Ông mặc giáp bạc, sau lưng khoác áo choàng đỏ bay phấp phới, nhìn phát biết ngay đấy chính là Lâu Tướng quân Lâu Việt.
Giang Tùy Châu thấy hơi căng thẳng, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Lâu Việt chắc từng gặp nguyên chủ rồi, nhưng anh chỉ biết đến tên tuổi người này qua sử sách, đây là lần đầu tiên anh được tận mắt thấy ông.
Dù hiện giờ anh đã quen với thân phận Tĩnh Vương, bình thường không ai có thể phân biệt được, nhưng không loại trừ khả năng vị tướng quân này có con mắt tinh tường, sáng suốt, hoặc giả nguyên chủ từng có liên lạc qua lại với Lâu Việt mà bản thân lại không hay biết, sẽ bị lộ tẩy trước mặt Lâu Việt.
Giang Tùy Châu hít sâu một hơi, lẳng lặng đợi Lâu Việt đi đến vị trí cách anh mấy thước.
Thấy Lâu Việt ghìm dây cương, Giang Tùy Châu nhoẻn miệng cười, cúi người thi lễ với ông: “Bổn vương cung nghênh Lâu Tướng quân, chúc mừng Lâu Tướng quân khải hoàn, giương cao uy danh của Đại Cảnh ta!”
Lâu Việt cao giọng cười to, xoay người nhảy xuống ngựa ngay tức thì, ôm quyền chào Giang Tùy Châu.
“Mạt tướng đa tạ Vương gia!”
Giang Tùy Châu thấy vậy, bèn đoán rằng hai người họ trước đây chưa từng giao thiệp, rất xa lạ. Thậm chí từ thái độ của ông, e rằng ông chỉ một lòng tập trung vào chiến trường cho nên còn chưa biết chuyện mấy tháng trước Hoắc Vô Cữu gả cho anh làm thiếp.
Giang Tùy Châu thở phào nhẹ nhõm biết mấy. Nụ cười trên mặt anh không khỏi trở nên chân thành hơn, tiến lên mấy bước, đỡ cánh tay của Lâu Việt.
Trước khi mở miệng, anh nhanh chóng lướt mắt nhìn Lâu Việt một vòng.
Vừa cao lớn vừa cường tráng, có chút giống với những bức vẽ minh hoạ trong sử sách. Hiện giờ ông ước chừng bốn mươi tuổi, đang vào thời kỳ sung sức nhất, mặc dù năm tháng phong sương đã hằn sâu nếp nhăn trên gương mặt ông, nhưng không khiến ông trông già nua, trái lại tăng thêm vẻ cương nghị.
“Tướng quân không cần đa lễ.” Giang Tùy Châu thu hồi ánh mắt, cười nói. “Đi đường vất vả, tướng quân cực khổ rồi.”
Lâu Việt thấy thái độ ôn hoà cũng như giọng điệu không giấu dao mang kiếm như đám quan văn của anh bèn cười theo, hàn huyên với anh: “Không tính là cực khổ! Mạt tướng cưỡi ngựa cả ngày quen rồi, lần này hồi kinh cũng không gấp gáp, nên rất thoải mái.”
Giang Tùy Châu tiếp tục hàn huyên đôi câu với ông, ca ngợi ông một cách vừa phải.
“Hôm nay bổn vương đến là để nghênh đón Tướng quân vào thành.” Sau khi hàn huyên xong, Giang Tùy Châu nói. “Hoàng thương đã chuẩn bị sẵn yến tiệc trong cung, khao thưởng tướng quân. Chỉ đợi tướng quân sắp xếp ổn thoả cho ba quân xong là chúng ta có thể vào thành ngay.”
Lâu Việt gật đầu, hỏi lại: “Nhưng không biết, Hoàng thượng có nói về việc sắp xếp binh lính của ta thế nào chưa? Nhiều người như vậy, đóng ở ngoài thành, không phải cách hay.”
Giang Tùy Châu khựng lại.
Theo như hiểu biết của anh qua sử sách, sau lần hồi kinh này, Lâu Việt sẽ từng bước từng bước bị tước dần binh quyền, binh mã trong tay ông, sau khi được giao về Bộ Binh thì lọt hết vào tay Đảng Bàng.
Lần này Hậu chủ bảo ông mang theo binh lính hồi kinh để nhận ban thưởng, là có tính toán sẵn rồi.
Giang Tùy Châu thoáng im lặng rồi nói một cách mập mờ: “Hoàng thượng nói, do phải để Bộ Binh kiểm kê nhằm luận công ban thưởng.”
Hiện giờ anh không có chứng cứ, chỉ dựa vào trí nhớ của kiếp trước, đương nhiên không thể chứng minh chuyện này. Chưa kể, đây là lần đầu tiên anh và Lâu Việt gặp mặt, lập tức nói lời thật lòng, trái lại dễ khiến đối phương hiểu lầm.
Đại quân đi rất chậm, ban nãy là Lâu Việt sốt ruột nên phóng đi trước.
Lúc này đại quân mới trùng trùng điệp điệp đi đến rìa thành Lâm An. Quân dưới trướng Lâu Việt ước chừng năm mươi ngàn người, tuy không phải rất nhiều, nhưng giờ nhìn lại, trông vẫn rất có khí thế.
Ngay đúng lúc này, một con ngựa trắng phóng như bay về phía họ.
Người cưỡi ngựa không phải đi cùng đội mà giục ngựa suốt dọc đường, giống như một hiệp sĩ vô tư. Nhưng rõ ràng người đó đang mặc áo giáp, sau khi đến gần có thể loáng thoáng nhận ra, dáng dấp cao gầy uyển chuyển, giống như một cô nương.
… Cô nương?
Ngón tay Giang Tùy Châu giật nhẹ, không khỏi cau nhẹ hàng mày.
Nếu nói cô gái này đi theo đội quân này… Thì không phải người ngoài.
Cũng vào chính lúc đấy, Giang Tùy Châu chợt nghe tiếng cười có chiều hối lỗi của Lâu Việt kế bên.
“Để Vương gia chê cười rồi, đây là tiểu nữ của mạt tướng, khuê danh là Uyển Quân.” Ông nói.
Giang Tùy Châu khẽ thở dài trong lòng.
Quả nhiên là nàng.
Nhưng không biết sao, nhịp thở dài này không những không giúp anh nhẹ nhõm hơn mà trái lại khiến lồng ngực anh như thắt chặt, một cảm xúc bức bối nặng nề khó chịu không cách nào giải thích, làm hơi thở anh trở nên chậm đi.
Có lẽ là vì… Nghe thấy cái tên đó, anh nhớ ngay đến Hoắc Vô Cữu, người luôn xuất hiện cùng nàng trong sử sách.
Đối với Hoắc Vô Cữu, anh là bằng chứng cho sự sỉ nhục của Hậu chủ với y, là vết nhơ không cách nào phớt lờ trong cuộc đời y, nhưng Lâu Uyển Quân… và y là cặp đôi thần tiên lãng mạn, rung động tâm can hiếm thấy trong lịch sử.
Ánh mắt Giang Tùy Châu không kiềm được cứ loanh quanh trên Lâu Uyển Quân.
Có lẽ do không được nuôi dưỡng trong chốn khuê các, da nàng không trắng cho lắm mà là màu lúa mạch nhạt do phơi nắng. Điều này thật sự khiến vẻ đẹp của nàng tràn đầy sức sống, thêm chút gì đấy kiên cường.
Nhất là từ nàng toát ra cảm giác tự do và phóng khoáng đặc trưng thuộc về chiến trường. Phong thái này cho chút na ná như Hoắc Vô Cữu, chắc rằng, khi hai người họ đứng bên nhau sẽ trở nên cực kỳ bắt mắt.
Giang Tùy Châu gắng sức chuyển dời ánh mắt của bản thân.
… Anh sao vậy chứ.
Vốn dĩ tâm tư hiện giờ của anh chỉ là mơ mộng hão huyền, anh biết. Hoắc Vô Cữu có quỹ đạo cuộc đời của chính mình, sẽ gặp được những người y nên gặp, còn anh, chẳng qua là một người bình thường không hiểu sao tự nhiên từ tương lai chuyển sinh đến đây, trong thời loạn thế hy vọng bám víu lấy y để tìm con đường sống.
Nhưng giờ đây, khi người Hoắc Vô Cữu nên gặp đến, anh lại không vui cho nổi.
Giang Tùy Châu biết bản thân không nên nghĩ vậy, nhưng lại không dằn xuống được cảm giác khó chịu.
Thứ khó chịu này, anh chưa từng trải nghiệm, cảm thấy rất đau khổ, nhưng rồi không biết bản thân đang hơn thua với ai, chỉ là không muốn rút lui.
Chốc lát sau, anh cố cười: “Quả nhiên là hổ phụ vô khuyển tử, con gái của Lâu Tướng quân, cũng là một nữ trung hào kiệt hiếm thấy.”
Lâu Việt là người đơn giản, không cảm nhận được sự khác thường của anh, khoát tay, ôi trời một tiếng rồi nói: “Nữ trung hào kiệt gì chứ? Cũng do phu nhân của mạt tướng mất sớm, nuôi thả trong quân doanh. Hiện giờ đã gần mười bảy mười tám rồi mà đến một người dòm ngó cũng không có! Lần này mạt tướng hồi kinh định bắt con nhỏ này ở lại Lâm An, cho học chút cầm kỳ thư hoạ, nữ công gia chánh, dù sao cũng phải cho ra dáng một cô nương.”
Dứt lời, ông cười ha hả rồi tiếp tục: “Nhờ Vương gia giúp để ý xem thử. Trong kinh thành nếu có vương hầu công tử, thanh niên tài giỏi tuấn tú nào mà chưa lập gia đình, ta cũng không soi mói…”
Giang Tùy Châu cười một cách miễn cưỡng.
Anh muốn nói cho Lâu Việt hay, ông không cần lo, duyên phận ngay đây, không cần người ngoài bắt cầu giật dây. Nhưng đến khi mở miệng, lại không phát ra được tiếng nào, trái lại Mạnh Tiềm Sơn đứng kế bên nhanh nhạy nhận thấy có điều khác thường, vội bước lên đỡ anh.
“Vương gia?”
Giang Tùy Châu cúi đầu cười cười, để cho Mạnh Tiềm Sơn đỡ mình, tiện đà nói: “Sức khoẻ của bổn vương không được tốt. để tướng quân cười nhạo rồi.”
Giang Tùy Châu cười khẽ gật đầu, để Mạnh Tiềm Sơn đỡ đi.
Anh thừa nhận cùng với việc si tâm mộng tưởng, lòng dạ anh cũng trở nên hẹp hòi, thâm chí không thể đối mặt với vị Lâu tiểu thư đấy.
Đúng là tâm lý của kẻ tu hú chiếm tổ mà không tự biết.
Anh vừa đi thì bên đó vang lên một tiếng ngựa hý cao vút, một cô nương mặc khôi giáp tung người xuống ngựa, vỗ vỗ tay rồi giao dây cương cho người thị vệ bên cạnh.
Nàng đi về phía Lâu Việt, ngờ ngợ nói: “Ủa? Cha, công tử mới đây sao đi rồi?”
Nói xong nàng còn ngó tới ngó lui xe ngựa của Giang Tùy Châu.
“Đẹp trai thật đấy, sao vậy, trông có vẻ không được vui lắm, chẳng lẽ là kẻ địch trong triều của phụ thân à?”
Lâu Việt nghiến răng nghiến lợi, giơ tay chọt chọt trán của nàng.
“Nói gì đấy! Chẳng qua người ta thấy không khoẻ, đi về nghỉ ngơi thôi!” Dứt lời, ông không quên cảnh cáo. “Con đừng có mơ mộng về hắn đấy. Hắn là một người đoạn tụ.”
Lâu Uyển Quân cười nói: “Mơ mộng gì chứ, đẹp trai còn không cho người ta khen à?”
“Khen gì mà khen, không ra dáng một cô nương gì cả!” Lâu Việt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. “Con có thể nói chuyện nghiêm túc được không! Kinh thành không giống như quân doanh, muốn nói gì thì nói! Cứ nói chuyện không đúng mực như vậy thì sau này sao…”
“Sao tìm được chồng!” Lâu Uyển Quân ngắt lời ông, nói tiếp lời ông muốn nói. “Biết rồi biết rồi, lỗ tai con sắp mọc kén luôn rồi này.”
Lâu Việt giận đến độ mắt trợn trừng: “Đừng xem lời cha nói như trò đùa!”
Lâu Uyển Quân cười xời một tiếng, giơ tay lên vỗ vỗ vai ông, nói một cách chiếu lệ.
“Biết rồi biết rồi, không hề xem cha là trò đùa.” Nàng cười khoan thai, lơ đễnh, nốt cuối cùng nhẹ nhàng vút lên, giống như lông chim nhạn vạch qua bầu trời đại mạc.
“Được rồi, điểm binh nhanh lên nào, đừng để tiểu công tử liễu yếu đào tơ kia đợi lâu.”
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 75
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 75
