Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 74
Chương 74
Ngày hôm đó, lúc Hoắc Vô Cữu dẫn Giang Tùy Châu về thì đêm đã khuya.
Y vẫn như cũ, đi vào từ cửa sổ đằng sau, đưa Giang Tùy Châu về phòng của anh, đợi Giang Tùy Châu thay đồ xong thì quang minh chính đại đi ra ngoài từ cửa phòng của Giang Tùy Châu.
Mạnh Tiềm Sơn, đang canh cửa, khi trông thấy bộ dạng như tỏa nắng của Hoắc phu nhân ngồi xe lăn thì một cảm xúc muốn nói lại thôi vụt qua trong đầu nó.
Hoắc Vô Cữu nhìn cũng không nhìn nó, có thứ gì đó để trên đầu gối, đẩy xe lăn, đi như bay.
Mạnh Tiềm Sơn không khỏi nhìn theo bóng lưng của Hoắc phu nhân.
Vị tướng quân này đúng là khác người thường, rõ ràng bị gãy chân, nhưng ngồi trên xe lăn, lại mang đến cảm giác bước đi nhanh như bay.
Mạnh Tiềm Sơn nhìn một hồi rồi lắc lắc đầu, đi vào phòng hầu hạ chủ tử.
Mà trong phòng của Hoắc Vô Cữu, Ngụy Khải đúng như con kiến trên chảo nóng, sốt ruột đến độ đi lòng vòng.
Người ngoài không biết hai vị đó đang làm gì, nhưng hắn thì biết. Chính vì biết nên hắn mới rõ chuyến đi lần này của tướng quân họ nguy hiểm cỡ nào, không thua gì lắc lư trước mắt đám người thống trị Nam Cảnh.
Vậy nên, sắc trời càng tối hắn càng hoảng sợ.
May thay, vào canh hai, cửa mở ra, tiếng xe lăn từ của truyền vào.
Ngụy Khải thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như mình vừa đi một vòng Quỷ Môn Quan, quả thật quá k*ch th*ch.
“Tướng quân, sao rồi?” Đợi cửa khép kín, hắn vội hỏi.
Hoắc Vô Cữu vung tay, ném túi tiền nhẹ hẫng vào tay hắn.
Túi tiền vơi đi hơn nửa, chỉ còn sót lại mấy thỏi bạc vụn lót đáy, va vào tay vang lên tiếng lạch cạch trống không.
Ngụy Khải giấu hết nỗi đau trong mắt.
Thôi thôi… Mặc dù số tiền này là do hắn vất vả để dành từ khi hắn nghèo khổ lưu lạc đến Nam Cảnh, nhưng tướng quân của họ từ nhỏ chưa bao giờ thiếu tiền, thậm chí y còn không đếm số tiền còn dư trong tay, tiêu hết thì tiêu hết vậy.
Song, hắn vẫn không kiềm được mà hỏi: “Người mua gì vậy?”
Hỏi xong, hắn ngước đầu nhìn Hoắc Vô Cữu.
Trông thấy Hoắc Vô Cữu từ trên xe lăn đứng dậy, đi qua bên cạnh rồi ngồi xuống. Y đang vọc món đồ chơi trên tay, khá to, giống một cái mặt nạ.
Chủ tử của hắn đưa món đó chơi đó đến trước ngọn đèn, ngắm nghía. Ánh đèn chiếu sáng ý cười trong mắt y, khóe miệng vốn luôn cụp xuống cũng nhếch lên một bên. Rõ ràng là một nụ cười khẽ khàng đến gần như vô hình, nhưng khi đặt trên mặt Hoắc Vô Cữu thì lại trông chói mắt hết sức.
“Mua.” Hoắc Vô Cữu thuận miệng trả lời, dứt lời còn giơ cao vật đang cầm trong tay, quơ qua quơ lại trước mặt Ngụy Khải.
“Tĩnh Vương tặng, đẹp không?”
Ngụy Khải nuốt nước miếng, nhất thời nói không nên lời.
… Đẹp gì mà đẹp!
Tốn một đống tiền như vậy chỉ để đổi lấy thứ này! Chẳng qua là một cái mặt nạ thủ công sơ sài, còn là mặt nạ của một con hung thú đang há to miệng. Tên của con hung thú này là Đào Ngột, một trong những ác thú nổi tiếng trong Thần Dị Kinh, là một con quái vật mù quáng cố chấp, ngạo mạn, hung tàn, gây họa đày ải khắp nhân gian, bèn được bá tánh xem là biện pháp trừ tà bằng cách lấy độc trị độc.
Tướng quân của họ được tặng món quà như vậy, sao còn vui được chứ!
Ngụy Khải nhìn chằm chằm cái mặt nạ, nhất thời nói không nên lời, trái lại khiến Hoắc Vô Cữu thấy bất mãn.
Y cau mày, nói bằng giọng điệu không chút khách khí: “Điếc?”
Ngụy Khải nhìn ánh mắt lộ rõ sự cảnh cáo trong mắt tướng quân của họ, cuối cùng đành cam chịu.
Thôi, tuy hắn không được học hành nhưng đổi trắng thay đèn thì vẫn biết. Nay bạo quân ở trước mặt, dù vị này có thể bị con hung thú mù quáng kia lây nhiễm biến thành chày gỗ, hắn cũng phải nói theo ý y.
“… Đẹp ghê.” Hắn nói lời trái lòng, dưới sự uy h**p của cường quyền đành gắng gượng nói.
————
Nhưng may thay, Ngụy Khải không bị thiệt.
Sau ngày hôm đó, hắn nhận được tiền thưởng từ Tĩnh Vương dưới nhiều danh nghĩa khác nhau, số tiền nhiều gấp mấy lần so với số hắn mất vào Hoắc Vô Cữu.
Tuy rằng Ngụy Khải không phải người khom lưng trước năm đấu gạo, nhưng cầm trong tay ngân lượng Tĩnh Vương trả lại, rồi lại nhìn vị tướng quân hết sức trân trọng cái mặt nạ rách, Ngụy Khải không khỏi nghĩ, so ra thì Tĩnh Vương giống người hơn tướng quân chút.
Ngày hôm sau, thời gian nghỉ bệnh của Giang Tùy Châu cũng chấm dứt.
Anh đã khoẻ rồi nhưng vẫn ở trong phủ thêm hai ngày, kéo mãi tới ngày thượng triều. Anh biết dù anh có muốn lười, cũng không thể thả lỏng vào thời điểm quan trọng này, dù sao hôm ở trên trường săn, anh đích thực đã giáng cho Bàng Thiệu một đòn nặng nề.
Quả thật, ngày đấy, bầu không khí trên triều rất lạnh.
Hậu chủ không phải con người biết cách che giấu suy nghĩ của bản thân, ngày hôm đấy bộc lộ sự chán ghét cũng như phớt lờ rõ đến không thể rõ hơn. Hiện giờ trong triều có hơn nửa là phe phái của Bàng Thiệu, Bàng Thiệu gãy cánh, những người này cũng sợ theo, mãi đến trưa, bầu không khí trên triều trở lại bình thường đôi chút.
Tuy nhiên, Giang Tùy Châu nhận ra, cái kiểu này của Hậu chủ, chẳng qua là đang giận dỗi Bàng Thiệu mà thôi.
Anh thông thuộc sử sách nên biết, Hậu chủ không thân với Cảnh Linh Đế. Cảnh Linh Đế rất sủng ái mẹ của nguyên chủ, mà mẹ của Hậu chủ, Bàng Thái hậu hiện tại, là người vợ kết tóc bị Cảnh Linh Đế ghẻ lạnh đã lâu. Theo ghi chép trong sử sách, khi còn bé Hậu chủ gần như không được gặp Cảnh Linh Đế, cho đến năm bốn năm tuổi, ngay cả cha gã là ai cũng không nhận ra.
Sau đó, để dỗ dành gã, Bàng Thiệu trở nên vô cùng thân thiết và chiều chuộng gã.
Vì vậy, dù hai người họ đều không nhận ra, nhưng Giang Tùy Châu rõ hơn ai hết, Bàng Thiệu đã lấp đầy chỗ trống của người cha trong lòng Hậu chủ. Thành ra dù xảy ra chuyện lớn như vậy thì trong lòng Hậu chủ, Bàng Thiệu vẫn là người không thể dứt bỏ.
Dù muốn phạt lão thì cũng chắc chắn không bao giờ giết lão.
Do có chuẩn bị tâm lý từ trước nên ngày hôm đấy Giang Tùy Châu vào triều chỉ để nghe ngóng những chuyện lớn xảy ra dạo gần đây, còn chuyện liên quan đến Hậu chủ và Bàng Thiệu thì chỉ xem như trò hề.
Quả nhiên, không uổng công anh đến.
Một quan viên trong triều báo cáo rằng, Lâu Tướng quân khải hoàn trở về, còn mấy ngày nữa sẽ về đến Lâm An. Đến lúc đó, cần có người phụ trách nghi thức chào đón Lâu Tướng quân.
Ai cũng biết, đây là một công việc xui xẻo.
Lâu Tướng quân Lâu Việt, tính tình vừa nóng vừa ngang, là người nổi tiếng mềm cứng không ăn, công việc này vào tay, không chỉ không lấy được chỗ tốt, tám phần còn rước chuyện lên người.
Triều thần đều biết điều này, Hậu chủ cũng thừa biết. Gã chán chường lướt mắt một vòng, cuối cùng tìm được một chuyện đầu tiên đáng để mình vui vẻ trong ngày hôm nay.
Gã giơ tay lên chỉ.
“Ngũ đệ, trẫm giao toàn quyền việc chào đón Lâu Tướng quân cho ngươi.” Gã nói.
————
Từ xưa đến nay, có một số việc, ngươi ngoài cuộc luôn nhìn rõ hơn người trong cuộc.
Hôm nay, lúc ở trên triều, ngay trước mặt quần thần, lão bị Hoàng thượng phớt lờ nhiều lần. Triều thần không phải kẻ điếc người mù, đương nhiên họ đều thấy hết, lão cũng không phải đầu gỗ, đương nhiên cảm nhận được.
Lão lên tiếng, thằng nhóc ngồi trên long ỷ hay ra vẻ không nghe thấy. Lão đưa ra kiến nghị gì thì thằng nhóc đó toàn làm ngược lại, trưng ra bản mặt nhất quyết chống đối lão.
Cảm giác xấu hổ này quá mức xa lạ, từ sau khi Tiên đế chết, lão chưa từng trải nghiệm.
Sắc mặt Bàng Thiệu sa sầm, đến tận khi về đến phủ, vẫn không nói câu nào.
Lão thừa nhận, trong suốt những năm tháng cuộc đời lão, mấy tháng qua là khoảng thời gian trắc trở nhất. Rõ ràng Tĩnh Vương là một tên ma bệnh có thể chết bất cứ lúc nào, nhưng lại khiến lão bị vố đau hết lần này đến lần khác, công vụ trong tay thì không được trôi chảy, thậm chí Tông Miếu mới xây trong cung điện cũng bị sụp.
Đây đều là sự thật, lão thừa nhận, tuy rằng tức giận nhưng lão biết, chẳng qua là đôi lần gập gềnh thôi, lão vẫn ngồi ở vị trí Đại tư đồ, nên không thể coi là thua.
Tuy nhiên…
Lão ngồi xuống trong sảnh, từ tốn uống trà.
Tuy nhiên, dù hiện giờ lão gọi Hoàng đế một tiếng Hoàng đế, nhưng trong mắt lão, đó chẳng qua là thằng nhãi dù ba mươi rồi vẫn không lớn mà thôi. Lão đẩy Giang Thuấn Hằng lên vị trí ngày nay, toàn vì gã có quan hệ máu mủ với mình, xong để chị gái nuôi nó đến ngu dốt dại dột, tiện bề khống chế.
Từ khi gã còn nhỏ, lão đã không ngừng cho gã thuốc độc bọc đường để khiến đứa nhỏ nghịch ngợm ấy tin tưởng lão, yêu mến lão, chỉ vì vào ngày gã ngồi trên long ỷ, lão có thể cầm quyền thiên hạ.
Nhưng hiện giờ xem ra…
Bàng Thiệu đặt ly trà xuống, buông mắt nhìn mặt nước lăn tăn trong ly, nở một nụ cười lạnh lẽo.
Hiện giờ xem ra, người chẳng khác gì chó mèo, đều nuôi không quen mùi. Ngươi đối xử tốt với nó, trái lại trở thành lý do cho lòng tham không đáy của nó, nếu đối xử tệ với nó, dù chỉ một chút thôi, nó sẽ quên hết tình nghĩa từ trước đến nay.
Cũng phải trách lão, chỉ vì lợi trước mắt mà chiều hư thứ đó.
Để cho Giang Thuấn Hằng cảm thấy lão nghe lời cỡ nào, để cho gã tưởng bản thân là Hoàng thượng thật, dám giẫm lên đầu lão.
Không biết là, Bàng Thiệu không hề quan tâm đến việc người ngồi trên long ỷ là ai, lão chỉ cần biết người đó có dễ khống chế hay không, quyền lực của Đại Cảnh có nằm trong tay Bàng Thiệu lão hay không. Đối với người được gọi là Hoàng đế, ngày trước lão có thể để đưa lên, ngày sau cũng có thể đổi một người nhỏ tuổi hơn, thế chỗ kẻ không nghe lời.
Có điều sinh thêm chuyện mà thôi.
Hồi lâu sau, Bàng Thiệu cười khẩy.
“Người đâu.” Lão gọi.
Tâm phúc của lão vội bước lên, quỳ xuống trước mặt lão, lẳng lặng chờ lệnh của lão.
Bàng Thiệu nói một cách thong dong.
“Con trai trưởng của bệ hạ, hiện giờ sắp ba tuổi rồi phải không?” Lão hỏi.
Tâm phúc nọ chắp tay trả lời vâng một tiếng.
Bàng Thiệu nhoẻn miệng cười.
“Ta nhớ rõ xuất thân của mẹ ruột nó không được tốt, chỉ là một cung nữ.” Lão nói. “Đi báo cho Thái hậu, rước đứa bé đấy về nuôi dưới danh nghĩa bà, bảo bà chỉ cần lo nuôi nó, đừng nói cũng đừng hỏi nhiều.”
————
Vì nhiệm vụ chào đón Lâu Việt rơi vào tay anh nên mấy ngày nay Giang Tùy Châu buộc phải bận rộn. Lễ nghi rườm rà phức tạp, chưa kể quan lại dưới tay Bàng Thiệu luôn gây trở ngại cho anh, tăng thêm độ khó cho công việc của anh.
Song, anh biết đây chỉ là chuyện bình thường ở huyện mà thôi. Mấy phiền toái nho nhỏ này chẳng qua vì lão chưa tìm được lý do lật đổ anh ngay một lần, cho nên anh khá cẩn thận, đồng thời cho người âm thầm theo dõi động tĩnh của Bàng Thiệu .
Nhưng mấy ngày qua, Bàng Thiệu lại im ắng một cách khác thường, đến tận ngày Lâu Việt về thành, cũng không có bất cứ hành động gì.
Ngày hôm đấy, bầu trời trong xanh, không một gợn mây. Giang Tùy Châu khởi hành từ sáng sớm, đi theo đoàn nghi trượng ra khỏi thành, chờ đón đại quân của Lâu Việt ở cổng Nam thành Lâm An.
Cũng chính vào sáng sớm hôm đấy, một cành liễu được mang vào Tĩnh Vương Phủ, đưa đến tay của Hoắc Vô Cữu.
“Tướng quân, đây là có ý gì?”
Ngụy Khải cầm cành liễu trong tay.
Mùa xuân đã qua, cành liễu mùa hè to khỏe cứng cáp. Người bẻ liễu có sức tay rất lớn, lại bẻ ngay một cành liễu to như vậy, trông giống như một cái roi thúc ngựa.
Ánh mắt của Hoắc Vô Cữu lượn quanh cành liễu rồi chợt nhớ tới tờ giấy ngày hôm đấy mình đưa cho Kỷ Hoằng Thừa, trên mặt thoáng qua cảm xúc ghét bỏ, nhìn qua hướng khác.
“Tĩnh Vương đi từ sáng sớm?” Y hỏi.
Ngụy Khải gật đầu.
Hoắc Vô Cữu nói chầm chậm.
“Là Lâu Việt trở về.”
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 74
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 74
