Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 73
Chương 73
Hoắc Vô Cữu không khỏi trầm giọng cười.
Nếu y muốn để cho người khác nhìn thấy, vậy thì dù có mặt nạ che mặt lại, cũng sẽ tự có người thông qua dáng người của y mà nhận ra. Y dẫn Giang Tùy Châu đi ra ngoài thì không định để bất cứ ai trong triều nhìn thấy y.
Nhưng…
Y giơ tay lên chạm nhẹ vào mặt nạ trên mặt, khá là hưởng thụ.
Nói sao thì đây cũng là món đồ Giang Tùy Châu đưa cho y.
Cách một lớp mặt nạ, y cười khẽ xong kéo Giang Tùy Châu đi.
“Yên tâm rồi thì đi nào.” Hoắc Vô Cữu nói.
Giang Tùy Châu đáp lại một tiếng, vội vàng đi theo.
Tuy nhiên, đúng là anh và Hoắc Vô Cữu không cho người khác cơ hội nhận ra,
Lúc đi đến cuối con đường, Hoắc Vô Cữu bỗng lôi anh vào một con hẻm sâu rồi mang theo anh phóng lên nóc nhà, bay thẳng về phía Minh Phượng Lâu.
Bấy giờ, đường phố và mặt hồ đều sáng rỡ, họ hòa mình vào mảnh trời đêm, giống như loài chìm ẩn nấp trong bóng đêm, bay thẳng lên nóc Minh Phượng Lâu.
Giang Tùy Châu cảm thấy choáng váng.
Trước mặt anh, là toàn cảnh trời đêm của Thái Hồ. Hoa đăng lấp lánh trôi trên hồ tựa như ngôi sao giữa trời đêm, rọi sáng thuyền hoa và thuyền rồng dập dềnh trên hồ.
Đằng xa, chính là thành Lâm An đang lên đèn.
Dưới chân anh, chính là Minh Phương Lâu đang tề tựu khách quý. Sảnh tiệc ở đây, tầng càng cao giá càng cao, vào ngày lễ như này, khỏi nghĩ cũng biết sảnh dưới chân họ, tám phần là nhà Bàng Thiệu.
Ngay đúng lúc này, một giọng nói văng vẳng đến trên mái nhà.
“… Hạ quan xin kính Bàng đại nhân một ly!”
… Hóa ra là Bàng Thiệu đang dùng tiệc với quan viên đồng đảng ở đây.
Giang Tùy Châu hoảng hồn chết trân tại chỗ, một tiếng cười trầm thấp của Hoắc Vô Cữu vang lên bên cạnh.
“Thật trùng hợp làm sao.” Y bâng quơ nói.
“Ngươi…” Giang Tùy Châu bị hành động của Hoắc Vô Cữu làm hết hồn, trái tim đập đùng đùng trong lồng ngực, giương mắt hoang mang nhìn y.
Gan người này to bằng trời rồi à?
E là người Đảng Bàng có nằm mơ cũng không ngờ tới, chân của Hoắc Vô Cữu không chỉ bình phục, còn dám vào dịp Tết Đoan Ngọ, chạy đến trên đỉnh tòa lầu họ đang uống rượu để ngắm thuyền rồng.
Anh trông thấy Hoắc Vô Cữu ung dung cười với mình, kéo anh ngồi xuống mái ngói lưu ly.
Mái của Minh Phương Lâu vô cùng rộng, bốn góc có gắn đèn lồng khổng lồ cao cỡ một người, phản chiếu lớp ngói lưu ly. Mà hai người vừa hay ngồi trong góc khuất của mái nhà, đạp lên đèn đuốc rực rỡ của Lâm An.
Giang Tùy Châu không kiềm được nhích lại gần Hoắc Vô Cữu, nhỏ giọng nói: “Ngươi hơi bị to gan rồi đấy!”
Hoắc Vô Cữu tháo mặt nạ xuống, cầm trong tay nghịch: “Như này mà gọi là to gan ấy à?”
Giọng điệu y hời hợt, nhìn là biết ngay, vị đại tướng quân nghiêm nghị chính trực trong sử sách, thuở thiếu niên cũng từng là một thằng nhóc gàn bướng khiến mọi người nhức đầu.
Giang Tùy Châu dần hồi thần, nhìn Hoắc Vô Cữu một chốc rồi lại nhìn ánh đèn tòa thành như trải dài đến tận chân trời.
Anh là con người sống theo khuôn phép, từ trước tới nay anh chưa từng biết rằng, hóa ra hành động mạo hiểm như này, không chỉ khiến người ta k*ch th*ch… mà còn rất thú vị.
Anh lắng nghe tiếng tiệc tùng linh đình dưới chân, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng nịnh nọt tâng bốc Bàng Thiệu của một hai quan viên. Họ chỉ cho rằng bản thân đang ở nơi xa hoa nhất, có góc nhìn đẹp nhất của thành Lâm An, tham dự buổi tiệc có sự góp mặt của những quyền thần quyền thế nhất thiên hạ trong một ngày lễ lớn, lại không hề hay biết, chiến thần Đại Lương khiến họ sợ mất mật đang ngồi ở mái nhà trên đầu họ.
Mà vị chiến thần đó, hiện đang rảnh rỗi ngồi khoanh chân, mặt mày thư thả, ngồi dưới bầu trời sao lấp lánh, trên toà thành sáng đèn.
Quả thật rất kỳ diệu.
Giang Tùy Châu ngưng lại một thoáng rồi không kiềm được nhỏ giọng cười thành tiếng.
Hoắc Vô Cữu nghe anh cười bèn nghiêng đầu nhìn anh ngay.
“Đẹp chứ?” Y nói. “Không lừa ngươi mà.”
Giang Tùy Châu lại cười hỏi: “Ngươi ở Dương Quan, cũng thích gây chuyện vậy à?”
Hoắc Vô Cữu nhướng mày, như không phục: “Mới vậy mà gọi là gây chuyện?”
Ngay sau đấy, không đợi Giang Tùy Châu trả lời, y nghiêng người trườn về phía Giang Tùy Châu, dùng bả vai chạm nhẹ anh.
“Do ngươi không biết tự tìm thú vui cho bản thân, nên mới cảm thấy việc trèo lên mái nhà là việc kinh khủng.” Y nói.
Giang Tùy Châu không khỏi gật đầu tán thành.
Anh đúng là không biết thật. Từ nhỏ anh đã rất trầm tính, luôn ngoan ngoãn nghe lời, cho dù tìm thú vui cũng chỉ tìm một ít sách để đọc, anh không giống như Hoắc Vô Cữu, leo lên leo xuống.
Hiện giờ họ đang ở Lâm An, bị Hậu chủ và Bàng Thiệu canh me, mà y còn dám to gan như vậy, nếu là y của năm đó khi ở Dương Quan, chắc phải lật tung thành Lâm An, quậy đến Lão Hầu gia nhức cái đầu.
Nghĩ vậy, anh không khỏi mỉm cười, cảm thấy thật thú vị.
Mà Hoắc Vô Cữu ngồi bên cạnh, thấy anh không phản bác, trái lại mím môi cười khúc khích, bộ dáng vừa ngoan vừa hiền, thậm chí có chút gì đấy khiến người ta xót xa.
Y lại lần nữa mất tự chủ: “Ngày sau việc vui còn nhiều lắm, ngươi chỉ cần chờ là được.”
Giọng điệu như đang thề thốt ấy lại có chút gì đấy ngây thơ, giống như một thằng nhóc còn hôi sữa đi vỗ ngực bảo đảm sẽ bảo bọc đối tượng thầm mến.
Đó là thứ cảm xúc cuồng nhiệt lại khiến người ta thấy an toàn, làm trái tim Giang Tùy Châu bất giác nảy nhịp theo.
Anh nhìn Hoắc Vô Cữu, môi giật giật, đang không biết nên trả lời sao, thì chợt nghe tiếng trống hào hùng vang lên từ đằng xa xa phía hồ.
Anh giương mắt nhìn, trông thấy cuộc đua thuyền rồng bắt đầu rồi.
Trên hồ bốn phía toàn là hoa đăng, trên bờ thắp đèn khắp chốn, chiếu sáng loà thuyền rồng. Thoáng chốc, dân chúng bu đầy bên hồ, hoan hô tưng bừng.
Ngay cả đám người trong sảnh tiệc dưới chân họ cũng nhao nhao xúm lại ban công bên ngoài.
Giang Tùy Châu căng thẳng ngậm chặt miệng.
Hoắc Vô Cữu nhận ra sự lo lắng của anh. Thực tế chẳng có gì phải lo, Minh Phượng Lâu rất lớn, đặc biệt là mái nhà cao hơn hẳn so với những ngôi nhà phía dưới, xếp thành hai tầng. Họ ẩn trong bóng tối, chỉ có thể nhìn thấy bóng người loáng thoáng trên ban công, còn những người trên ban công, dù có quay đầu lại cũng không thể nhìn thấy gì.
Có điều y không lên tiếng nhắc nhở, trái lại còn bày ra nụ cười tràn trề hứng thú.
Trên thực tế trong mắt y, Giang Tùy Châu là người nhìn sao cũng thú vị, luôn có thể khơi dậy tính ác liệt trong anh.
Y không xem thuyền rồng, trái lại cho đến khi cuộc đua kết thúc, y chỉ mãi nhìn Giang Tùy Châu.
Người đang căng thẳng phải không nhỉ, vậy mà có thể xem đua thuyền đến hào hứng, tuy mặt mày căng thẳng, nhưng ánh mắt lại cứ lia qua lia lại giữa đám người dưới lầu và thuyền rồng, thú vị thật đấy.
Mãi đến khi cuộc đua kết thúc, người trên ban công nhao nhao trở về sảnh tiệc, anh mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Nương theo tiếng hò reo của bá tánh bên hồ, anh đền gần bên tai Hoắc Vô Cữu, nhỏ giọng hỏi: “Vừa rồi ngươi đặt chiếc nào vậy?”
Hoắc Vô Cữu im phăng phắc.
Giang Tùy Châu thấy y đang nhìn xuống dưới, tưởng rằng do y bận theo dõi động tĩnh của đám người Bàng Thiệu bên dưới, không có thời gian xem cuộc đua thuyền rồng.
Giang Tùy Châu bèn miêu tả lại cho Hoắc Vô Cữu nghe: “Vừa rồi ta thấy chiếc thứ tư có triển vọng nhất, nào ngờ được nửa chặng thì đuối sức, để chiếc thứ ba bên cạnh vượt qua, chỉ được hạng hai. Chiếc thứ ba trái lại rất ổn định, chắc đã được huấn luyện kỹ càng, người trên thuyền phối hợp khá ăn ý…”
Hoắc Vô Cữu chợt giơ tay ra hiệu: “Suỵt.”
Giang Tùy Châu vội ngậm miệng, nhìn theo tầm mắt của Hoắc Vô Cữu.
Trông thấy đám người Đảng Bàng sau khi quay vào sảnh tiệc, lại lần nữa đi ra ban công.
Lần này, lẫn trong đám người, có bóng người của Bàng Thiệu.
Giang Tùy Châu hoảng hồn, nhanh chóng ngồi im, ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, nhìn chằm chằm mấy người dưới lầu.
Lại không thấy Hoắc Vô Cữu ngồi kế bên anh đang len lén thở phào.
Y giơ tay lên, dùng ngón trỏ gãi nhẹ lỗ tai bên phía bị Giang Tùy Châu áp sát.
… Tĩnh Vương thật là, nói thì nói, làm gì cứ phải áp sát y vậy chứ, chỉ kề bên tai y nói mấy câu thôi, nửa người bên đấy của y đã tê dại, cơn tê dại chạy dọc sống lưng xuống thắt lưng, đến nỗi khiến nơi nào đó ở th*n d*** của y bắt đầu rục rịch.
May thay, Bàng Thiệu ở đây, có thể tạm xua tiểu hồ ly không biết trời cao đất dày này ra xa chút.
————
Bàng Thiệu được các quan viên đồng đảng đẩy ra ngoài thả đèn.
Đương nhiên họ chẳng tin mấy thứ này, nhưng họ muốn mượn cơ hội này nịnh nọt, vì lão vẽ lên những điều tốt đẹp. Bàng Thiệu cũng không từ chối, mỉm cười đi ra khỏi sảnh cùng mọi người.
Lúc này cuộc đua thuyền rồng đã kết thúc, bá tánh bên hồ bắt đầu lục tục thả đèn lồng. Ánh đèn vàng nhạt phản chiếu trong những chiếc đèn lồng trắng, từ từ bay lên không, phiêu diêu khắp trời, thực sự rất đẹp.
Bàng Thiệu đứng trên ban công rộng lớn, cầm lấy chiếc đèn lồng Khổng Minh do người hầu đưa cho.
“Thật lòng ta không có nguyện vọng gì.” Lão cười khẽ. “Chỉ mong quốc thái dân an, bệ hạ khoẻ mạnh thôi.”
Quan viên bên cạnh đều chắp tay khen ngợi.
Sau đấy Bàng Thiệu tự tay viết nguyện vọng, đốt đèn, thả lên trời.
Ngay lập tức, một quan viên khác cầm chiếc đèn lồng đã viết chữ tiến tới.
“Đại tư đồ lòng mang nước nhà, hạ quan quả thật bội phục!” Viên quan vừa dứt lời thì đưa đèn của mình ra. “Vậy thì thuộc hạ xin chúc Đại tư đồ tâm tưởng sự thành, phúc thọ vạn năm!”
Bàng Thiệu thấy vậy, rất hài lòng mà mỉm cười, nhìn quan viên nọ thả chiếc đèn viết đầy lời nịnh hót lên trời.
Hai chiếc đèn dập diều bay lên không trung, hoà vào biển đèn trên bầu trời.
Mọi người nhìn một hồi rồi vây quanh Bàng Thiệu, cùng nhau cười nói quay lại uống rượu.
Giang Tùy Châu trên mái nhà lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cảm giác lưng như toát mồ hôi lạnh.
Anh liếc mắt nhìn Hoắc Vô Cữu, thấy Hoắc Vô Cữu đang ngẩng đầu nhìn biển đèn trên trời. Giang Tùy Châu cũng nhìn theo tầm mắt của y, thấy trên bầu trời đêm, trăm ngàn chiếc đèn Khổng Minh trôi bồng bềnh, cực kì đẹp.
Giang Tùy Châu không thể không buông bỏ sự lo lắng, nhìn theo lên trời.
“Đúng là đẹp thật.” Anh nói.
Xong nghe Hoắc Vô Cữu bên cạnh lên tiếng.
“Đáng tiếc, ban nãy sơ ý, quên mang một chiếc cho ngươi.” Y nói.
Giang Tùy Châu không khỏi mỉm cười, nói: “May mà ngươi không mang theo. Đèn gì mà được thả từ mái nhà hả? Ở đây thả đèn, ngươi sợ không ai phát hiện ra chúng ta à?”
Hoắc Vô Cữu lại lắc đầu.
“Vậy cũng phải cầu nguyện một điều cho ngươi.” Y nói.
Không đợi Giang Tùy Châu trả lời, y sửa lời lại ngay: “Một điều không đủ, hay là hai đi.”
Giang Tùy Châu cảm thấy thú vị, bèn bật cười.
Anh đang định hỏi Hoắc Vô Cữu, mình lấy đâu ra hai nguyện vọng thì bỗng nghe một tiếng vang lanh lảnh, khiến anh hết hồn.
Anh vội nhìn qua, thấy Hoắc Vô Cữu đã dùng tay không bẻ lấy nửa miếng ngói lưu ly trên mái Phượng Minh Lâu.
Sau đấy, y cầm nửa miếng ngói lưu ly trong tay, hai tay dùng sức, bẻ nó thành hai mảnh nhỏ.
“Ngẩng đầu.” Hoắc Vô Cữu nói.
Giang Tùy Châu bối rối, khi anh ngẩng đầu lên thì nghe thấy một tiếng xé gió rất nhỏ nhưng sắc bén, lao thẳng vào không trung.
Một chiếc đèn Khổng Minh đang bay từ từ lên không trung theo tiếng vang đó mà rơi xuống, ánh đèn bên trong lập tức đốt cháy chiếc đèn, sau đấy lụi tắt thành tro bụi, rơi rào rạt xuống.
“Đây là quốc thái dân an của Giang Thuấn Hằng.”
Giang Tùy Châu nghe giọng của Hoắc Vô Cữu.
Ngay giây sau, lại một tiếng vang sắc bén nữa.
Lại một chiếc đèn Khổng Minh lụi tắt, rơi xuống.
“Đây là phúc thọ vạn năm của Bàng Thiệu.”
Hai chiếc đèn Khổng Minh sáng tỏ, trong nháy mắt hoà vào trong bóng đêm, giữa biển đèn đang bay lên cao, lẳng lặng rơi xuống.
Hoá ra đó là hai chiếc đèn đám người Đảng Bàng vừa thả từ ban công.
Giang Tùy Châu hoang mang quay đầu qua, trông thấy Hoắc Vô Cữu đang chống tay lên đầu gối, ngoái đầu cười một cách càn rỡ với anh.
Tim Giang Tùy Châu gần như ngừng đập.
Đâu ra đang cầu nguyện cho anh?
Đây rõ ràng là thần linh trên trời cao nhìn xuống, từ trong nguyện vọng của ngàn vạn chúng sinh, cố tìm ra nguyện vọng của anh cho bằng được, giơ nó đến trước mặt anh và nói rằng, ta sẽ cho ngươi mọi thứ ngươi muốn.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 73
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 73
