Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 72


Chương 72


Hoắc Vô Cữu khựng lại, sau đấy giống như mới chợt nhớ đến vấn đề này, mặt không đổi sắc nói: “… Quên.”


Mặt y trông rất nghiêm túc, không hề giống đang giả bộ.


Giang Tùy Châu vốn chỉ định tìm đề tài để nói, trông thấy phản ứng này của y, cũng ngớ ra.


… Còn có thể vậy à!


Anh nhìn chằm chằm vào Hoắc Vô Cữu, Hoắc Vô Cữu thì điềm nhiên nhìn lại anh, mắt chớp chớp, để lộ vẻ vô tội.


Vậy là không mang bạc thật rồi!


Đời này Giang Tùy Châu chưa từng gặp phải chuyện như vậy, thành ra cuống cuồng cả lên. Anh vội mò khắp người, nhưng lúc thay đồ, anh lỡ tháo hết ngọc bội trang sức xuống hết rồi, giờ từ trên xuống dưới chỉ mỗi một bộ đồ sạch tinh tươm, nhưng chất liệu lại xù xì.


Đầu óc Giang Tùy Châu nhất thời trống rỗng.


Ban nãy gọi món rồi, nếu không lấy ra được gì để thay bạc, chẳng lẽ phải về phủ lấy? Nhưng họ lén trốn ra ngoài, đương nhiên không thể ghi sổ…


Đang lúc sốt ruột thì bỗng nghe một tiếng cười truyền đến từ đối diện.


Giọng nói trầm thấp, thoáng nghe bật gió, để lộ niềm vui khó lòng che giấu.


Ngay giây sau, một tiếng keng, một túi tiền nặng trịch được vứt nhẹ xuống bàn, rơi trước mặt Giang Tùy Châu.


Giang Tùy Châu giương mắt nhìn, trông thấy Hoắc Vô Cữu ở đối diện tỏ vẻ ung dung nhìn anh. Trước mắt y là một túi tiền kiểu dạng bình dân, chứa đầy ụ bạc.


“Sao nói gì cũng tin vậy?” Hoắc Vô Cữu nhướng mày, một tay chống mặt cười, lười biếng nhìn anh.


Giang Tùy Châu giờ mới phản ứng lại, vừa rồi là Hoắc Vô Cữu ghẹo anh.


Người này đúng là… Lúc mới đến Tĩnh Vương Phủ, một câu cũng ngại nói, thỉnh thoảng giương mắt nhìn anh, ánh mắt ấy vừa tàn nhẫn vừa lạnh lùng. Giờ thì hay rồi, dần dần lòi đuôi sói, bộc lộ bộ dáng khoe khoang xấu xa.


Giang Tùy Châu mím môi, ra vẻ mỉa mai: “… Ai biết ngươi nói thật hay giả. Huống gì, ngươi lấy bạc đâu ra?”


Hoắc Vô Cữu không hề phật lòng.


“Của Ngụy Khải.” Y nói.


Giang Tùy Châu ngớ ra: “Gì?”



Hoắc Vô Cữu cầm cốc sứ thô sơ trước mặt lên nhấp một ngụm trà, bộ dáng hào sảng khí khái, cộng thêm vẻ mặt lãnh đạm hiển nhiên ấy, khá giống một tên thủ lĩnh phản tặc chiếm núi làm vua.


“Bạc để dành của hắn thời gian qua, cộng thêm tiền thưởng của vương phủ.” Hoắc Vô Cữu nói. “Hắn không ra khỏi cửa, giữ cũng không làm gì bèn cho ta.”


Giang Tùy Châu nhất thời câm nín.


… Ai có thể nghĩ rằng, Hoắc đại tướng quân đỉnh thiên lập địa, lưu danh sử sách, ra ngoài ăn một bữa, còn phải đi giật bạc của thuộc hạ?


————


Tuy trong lòng ôm cảm giác áy náy với Ngụy Khải, Giang Tùy Châu vẫn ăn trọn bữa cơm với Hoắc Vô Cữu.


Đúng thật, nghe nói rằng chủ quán này đi Triều Cảnh chuyển về nam nên đến Lâm An, tay nghề nấu món Tây Bắc khá chuẩn vị xưa. Dù Giang Tùy Châu xưa nay ăn không nhiều, nhưng do mấy món này ăn vị khá hay nên anh ăn nhiều hơn bình thường, đợi đến lúc ăn xong thì trời bên ngoài đã tối đen.


Phố xá lên đèn sáng rực, chiếu rọi nên bầu không khí tươi vui ngày lễ.


Giang Tùy Châu nhét túi bạc trả lại cho Hoắc Vô Cữu, để y trả tiền, rồi cùng y đi khỏi tửu lâu, hoà vào làn người nhộn nhịp trên đường.


Đương nhiên Giang Tùy Châu nhìn đâu cũng thấy mới lạ.


Anh cũng có xem qua phong tục tập quán của Triều Cảnh, nhưng miêu tả trong sách vở đương nhiên khác xa với tận mắt nhìn thấy.


Họ ra ngoài không tiện mua đồ về, nhưng cũng không cản trở việc anh ngắm. Anh vừa đi vừa ngó quanh khắp nơi, đôi mắt như sáng bừng lên.


Hoắc Vô Cữu trái lại không hề hứng thú với đống đồ chơi này, cho dù nơi này không giống Dương Quan, nhưng trên cơ bản cũng na ná nhau cả, xem ngán rồi.


Tuy nhiên, trong mắt y, Giang Tùy Châu bên cạnh lại rất thú vị.


Thiếu gia Hoàng tộc lớn lên trong Hoàng thành này, trông thì cao ngạo quý phái, thực chất chưa từng nhìn qua cảnh đời. Những món đồ chơi dân gian bình dân đến không thể bình dân hơn, ở trong mắt anh lại như gì đấy thú vị lắm, giống hệt đứa trả đối với thứ gì cũng tò mò, đôi mắt trong trẻo ấy, tăng thêm nét linh động hiếm thấy.


Người đến người đi, không ai để ý đến hai người họ, cũng không ai để ý đến, ánh mắt y, cứ mãi dõi theo Giang Tùy Châu bên cạnh, im lặng lại kiên quyết, mang theo sâu đậm mà chính y cũng không nhận ra.


Hai người họ xuôi theo dòng người, từ từ đi đến ngã tư.


Chỗ đấy hiện giờ có không ít người đang tụ lại, vây quanh bãi đất trống ở giữa. Mấy nghệ nhân giang hồ đứng trên bãi đất trống, c** tr*n, biểu diễn ở đấy.


Một người đàn ông trong đó cầm cây đuốc trong tay, không biết trong miệng ngậm gì, phun vào ngọn lửa, lửa lập tức bùng lên, k*ch th*ch xung quanh hô hào khen ngợi.


Giang Tùy Châu cũng dừng bước.


Nghệ nhân giang hồ kiểu này ở trong mắt anh luôn được tô một màu sắc huyền bí. Trong sử sách có rất ít ghi chép liên quan đến họ, càng khiến họ như trở thành một truyền kỳ. Anh dừng chân ở đấy, không đi nữa, nhìn mấy người đó sau khi biểu diễn xong màn phun lửa thì lại bắt đầu nuốt kiếm.


Mấy đồ đệ nhỏ xung quanh trên mặt có vẽ hoa văn, sôi nổi nhào lộn. Tiếng vỗ tay vang lên không ngừng, Giang Tùy Châu dần dần bị bầu không khi đấy kéo theo, mỉm cười một cách thán phục.



Hoắc Vô Cữu đứng kế bên, nghiêng đầu nhìn anh, khóe môi bất giác nhếch lên.


Mọi người đều sợ Tĩnh Vương, thế nhân cũng biết Tĩnh Vương là một gian thần xấu đến tận xương. Chỉ riêng Hoắc Vô Cữu y nhìn thấy, dưới bề ngoài Tĩnh Vương xa cách, là một dáng vẻ người gặp người thích.


Đây là bảo bối không một ai phát hiện, chỉ mỗi y nhặt được.


Đúng lúc này, đoàn người kết thúc một màn biểu diễn. Mấy đứa nhỏ gõ chiêng lật úp chiêng lại, tươi cười xin tiền thưởng của khách xem chung quanh.


Tiền đồng rơi leng keng đầy đất.


Không ít người giải tán, thành ra hai người họ bị đẩy thành hàng đầu tiên.


Giang Tùy Châu đang vô cùng thích thú nhìn bọn nhỏ nhặt tiền thì đột nhiên một bàn tay thon dài rắn chắc, với những đầu ngón tay chai sần chạm vào tay anh rồi nhét một thứ gì đó lạnh như băng vào trong tay anh.


Anh cúi đầu thì trông thấy là một thỏi bạc.


Anh ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Hoắc Vô Cữu đang cúi đầu nhìn anh. Trông thấy sự nghi ngờ trên mặt anh thì nói: “Quăng qua.”


Hoá ra là để anh quăng tiền thưởng.


Giang Tùy Châu vừa rồi thấy thú vị ghê nhưng ngại trong tay không có bạc, không thể đưa tiền thưởng nên đành thôi. Giờ có bạc nhét vào tay, anh trở nên ngứa tay ghê.


Anh mỉm cười với Hoắc Vô Cữu rồi giơ tay lên quăng, một thỏi bạc lấp lánh ánh bạc rơi xuống bên chân một đứa nhỏ.


Đứa nhỏ nhặt tiền đồng nọ mừng rỡ, vội vàng bước qua nhặt bạc lên, hướng về phía Giang Tùy Châu chắp tay.


Giang Tùy Châu chỉ lo nhìn bộ dáng mừng rỡ của đứa nhỏ đó, nên không chú ý thấy sau khi anh cười với Hoắc Vô Cữu thì y khẽ nuốt khan.


Sau đấy anh lại lần nữa cảm giác sự lạnh lẽo trong lòng bàn tay.


Anh ngạc nhiên nhìn Hoắc Vô Cữu, trông thấy Hoắc Vô Cữu đang nhìn anh, hếch cằm về phía mấy nghệ nhân giang hồ, ra hiệu anh tiếp tục.


Giang Tùy Châu ngập ngừng rồi quăng bạc trong tay đi.


Kế đến lại tiếp tục có bạc nhét vào tay anh.


Liên tục hai ba bận, ánh bạc leng keng rơi đầy đất, đoàn xiếc đều nhận ra ở đây có một vị nhà giàu hào phóng, thoáng chốc trở nên xôn xao. Ánh mắt vừa mừng rỡ vừa cảm kích tập trung về Giang Tùy Châu, trái lại khiến anh cảm thấy ngượng.


Lần này, khi Hoắc Vô Cữu nhét thêm bạc cho anh thì bị anh trả về.


“Đủ rồi đủ rồi.” Anh nhỏ giọng nói.


Nhưng thỏi bạc đấy vẫn bị nhét bằng được vào tay anh.



Giang Tùy Châu hơi ngập ngừng: “Nhưng mà…”


Tuy nói thấy mấy nghệ nhân giang hồ đấy cười với anh khiến anh rất vui vẻ, nhưng như này không khỏi hơi bị phô trương.


“Vừa rồi xem vui chứ?” Hoắc Vô Cữu hỏi.


Giang Tùy Châu gật đầu.


“Vậy cứ tiếp tục.” Hoắc Vô Cữu nói.


Giang Tùy Châu nhìn nhìn y, lại nhìn nhìn mấy nghệ nhân giang hồ mặt đầy mừng rỡ. Quần áo của họ khá thô sần cũ kỹ, trông gầy đến thảm thương. Mấy đứa nhỏ có vẽ mặt bị mồ hôi chảy nhòe vệt mực, dù ôm bạc vẫn còn sức nhún nhảy.


Giang Tùy Châu lại quăng bạc trong tay ra.


Hoắc Vô Cữu buông mắt nhìn anh, thấy vậy lại lấy ngay một thỏi nữa ra để vào tay Giang Tùy Châu.


Gì mà bạc hay không bạc, trong mắt y chẳng đáng gì.


Trong mắt trong tim y bây giờ, chỉ thấy nụ cười của Giang Tùy Châu rất đẹp.


————


Mãi một lúc sau Giang Tùy Châu mới rời khỏi đó.


Anh bắt Hoắc Vô Cữu đưa túi tiền cho anh xem thử, Hoắc Vô Cữu điềm nhiên quơ quơ túi tiền còn non nửa trước mặt anh.


“Nói với ngươi rồi mà, còn nhiều lắm.” Hoắc Vô Cữu bình chân như vại nói.


Giang Tùy Châu không khỏi nghiến răng, nhỏ giọng nói: “Nhưng cũng phô trương quá rồi đấy! Nhỡ đâu để ai thấy được, phải làm sao cho thoả đáng đây?”


Hoắc Vô Cữu nói một cách chắc nịch: “Không đâu.”


Giang Tùy Châu không hiểu: “Tại sao?”


Hoắc Vô Cữu hếch hếch cằm về phía Nam, nói: “Hiện giờ, những người có chú


t tiếng tăm đều đang ngắm cảnh ở Tây Hồ.”


Nói đến đây, y cong môi, nhích lại gần Giang Tùy Châu, nói: “Thả hoa đăng, du thuyền, còn có đua thuyền rồng, chút tối mọi người sẽ thả đèn Khổng Minh bên bờ hồ, có muốn đi xem không?”


Giang Tùy Châu cũng không Hoắc Vô Cữu từ đâu nghe được nhiều trò hay như vậy, nhưng anh biết, hồ của Lâm An nối liền với Thái Hồ, bờ hồ có lầu ngắm cảnh nguy nga tráng lệ, hôm nay là ngày lễ, chắc hẳn không ít người quyền quý đều tụ tập ở đấy.


Giang Tùy Châu đương nhiên không dám đến lắc lư trước mặt họ.



Anh vội lùi về sau nhưng lại bị Hoắc Vô Cữu nắm chặt tay.


“Muốn đi thì đi.” Y cười đểu quắt mắt nhìn Giang Tùy Châu một cái rồi lôi anh đi bằng được.


Giang Tùy Châu vội nói: “Ta không muốn! Chỗ đấy giờ rất đông người, chắc chắn có không ít người sẽ nhận ra chúng ta, đừng mạo hiểm như vậy…”


Nhưng Hoắc Vô Cữu có vẻ là người rất thích mạo hiểm.


“Không sao đâu.” Y nói. “Có ta ở đây, sẽ không để họ phát hiện chúng ta.” Giang Tùy Châu vẫn không yên lòng.


Nhưng anh không lay chuyển được Hoắc Vô Cữu. Hoắc Vô Cữu sức lớn, về võ công thì người bình thường khó sánh bằng, một khi y muốn làm gì, đương nhiên không ai cản được.


Giang Tùy Châu cứ thế để y dắt đi nửa con phố, Thái Hồ ở ngay trước mắt.


Nhìn từ xa, trông thấy mặt hồ sóng gợn lăn tăn, phản chiếu ánh đèn rực rỡ, chiếu rọi nơi này sáng như ban ngày. Bên bờ hồ có thuyền hoa và thuyền rồng tinh xảo độc đáo cùng tiếng trống thoang thoảng.


Ven hồ, một tòa lầu các năm tầng tráng lệ sừng sững ở đấy, ngói lưu ly phản chiếu ánh đèn sáng lạng, là Minh Phương Lâu nổi tiếng ở Lâm An.


Lúc này, trong lầu đèn đuốc xán lạn, loáng thoáng thấy được bóng dáng lượt là xa hoa.


Giang Tùy Châu căng thẳng đến gồng cứng cả người.


Nhưng Hoắc Vô Cữu vẫn không dừng bước, cứ đi thẳng về phía đó.


Trông thấy sắp đến nơi.


Giang Tùy Châu vội kéo y lại: “Chờ chút!”


Hoắc Vô Cữu ngoảnh đầu lại: “Sao nào?”


Y định nói Giang Tùy Châu đừng lo, thì trông thấy Giang Tùy Châu kéo anh đi qua bên cạnh. Bên đó là một sạp nhỏ bán mấy món nho nhỏ, đủ mọi màu sắc, toàn đồ trừ tà tránh ma dịp Đoan Ngọ.


Giang Tùy Châu lấy ra một thỏi bạc từ người Hoắc Vô Cữu, ngay sau đó, gỡ xuống một vật gì đấy treo trên sạp hàng, đeo lên mặt Hoắc Vô Cữu.


“Giờ thì được rồi.” Giang Tùy Châu thở phào nhẹ nhõm.


Dưới ngọn đèn, một chiếc mặt nạ hung thú dữ tợn, che khuất hoàn toàn gương mặt của Hoắc Vô Cữu.


————


Tác giả có lời muốn nói:


Giang Tùy Châu: Phải nghĩ cách che mặt y lại, không để người khác nhận ra.


Hoắc Vô Cữu: Há á, quà, há há, vợ tặng.


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 72
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...