Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 71
Chương 71
Giang Tùy Châu cúi đầu, ánh sáng đằng giường khá tối, Hoắc Vô Cữu không nhận ra anh đang trốn tránh mình.
Cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn lại hai người họ. Hoắc Vô Cữu chống tay lên thành xe lăn, đứng lên, đi về phía giường của Giang Tùy Châu.
“Ta nghe Mạnh Tiềm Sơn nói, ngươi khỏe hẳn rồi.” Y ngừng một chốc rồi như bâng quơ nói: “Sao không thấy ngươi ra ngoài?”
Giang Tùy Châu ậm ừ chốc lát mới nói: “…Làm biếng.”
Hoắc Vô Cữu hỏi: “Hôm nay cũng không ra ngoài?”
Giang Tùy Châu nghe y hỏi vậy, không kiềm được ngước đầu nhìn y, ngờ ngợ hỏi: “Hôm nay là ngày gì?”
Hoắc Vô Cữu buông mắt nhìn xuống anh: “Không biết?”
Giang Tùy Châu giờ mới để ý thấy hôm nay Hoắc Vô Cữu mặc một bộ đồ vải thô rất bình thường, nhìn thoáng qua hơi giống bộ đồ của học trò Lý Trường Ninh. Trên tay y còn cầm một cái áo ngoài màu xanh lam nhạt, trông khá thô ráp, giống đồ của người dân bình thường.
Không đợi Giang Tùy Châu lên tiếng hỏi, cái áo ngoài đấy đã rơi trên người anh.
Lành lạnh, thoang thoảng mùi xà phòng sạch sẽ.
“Vậy thay đi.” Y nói.
“Gì cơ?” Giang Tùy Châu ngỡ ngàng.
Trông thấy Hoắc Vô Cữu như thể bối rối, nhìn nhìn anh rồi vươn tay nhấn đầu anh.
“Mùng năm tháng năm.” Y nói. “Thay đi, chút nữa dẫn đi ra ngoài dạo quanh.”
Nói xong, y trông như không quan tâm xem Giang Tùy Châu có đồng ý hay không, đi một mạch ra phòng ngoài với thái độ ngông nghênh như đang chờ anh thay đồ.
Đợi đến lúc Giang Tùy Châu định thần lại, người nọ đã ngồi xuống ở phòng ngoài, cách một tấm bình phong, chỉ có thể nhìn thấy một bóng người thấp thoáng.
Một người như vậy, dù mặc đồ vải thô, phong thái trông vẫn trác tuyệt.
Y vừa nói gì?
Giang Tùy Châu cầm áo ngoài trong tay, ngu cả người.
Mùng năm tháng năm, là Tiết Đoan Ngọ. Y nói… muốn dẫn anh ra ngoài dạo quanh?
Đấy không phải càn rỡ à! Vương phủ vốn được canh phòng nghiêm ngặt, hơn nữa có Hoắc Vô Cữu ở đây, xung quanh có rất nhiều tai mắt và thị vệ của Hậu chủ. Vương phủ được canh phòng như cái thùng sắt, nếu muốn ra ngoài bằng cổng chính một cách âm thầm, đúng là truyện nghìn lẻ một đêm.
Huống chi…
Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, sau tấm bình phong, Hoắc Vô Cữu đang tự tại rót một ly trà bất đầu uống.
… Tâm trạng bản thân hiện giờ, không nên gặp mặt Hoắc Vô Cữu.
————
Hoắc Vô Cữu ở phòng ngoài, không hề tự tại như y thể hiện.
Từ trước đến giờ, toàn Giang Tùy Châu chủ động tới tìm y, hôm nay y thật sự đã chuẩn bị rất kỹ càng. Dù sao đối với y, chưa từng có tiền lệ y chủ động đi tìm người khác, chưa kể còn là người mà y ôm tâm tư bên lề, khiến y có hơi chột dạ.
Y viện cớ này để gặp Giang Tùy Châu, trong lòng y không mấy chắc chắn.
Vô cớ tìm người, suy cho cùng nên tìm một lý do. Hoắc Vô Cữu lại không muốn bàn luận mấy chuyện công về Bàng Thiệu hay Giang Thuấn Hằng, tìm tới tìm lui, tìm được một lý do như này để dẫn anh ra ngoài chơi. Nhờ kinh nghiệm tích lũy được từ ngày tháng trốn khỏi Hầu Phủ đi chơi suốt thuở nhỏ, nhưng không biết quý công tử lớn lên trong Hoàng thành này, có chịu kiểu này không.
Dáng vẻ dửng dưng như ngày thường của y ban nãy, rõ ràng là ráng ra vẻ cọp giấy.
Lúc này đây, y ngồi yên tại chỗ, cơ bản chẳng thưởng ra được mùi vị của ly trà trong tay, đôi mắt nhìn chằm chằm bức tranh của danh gia treo trên tường.
Chốc sau, nghe tiếng bước chân truyền đến từ sau tấm bình phong.
“Hoắc Vô Cữu, ngươi định dẫn ta đi đâu?” Là giọng của Giang Tùy Châu.
“Vương phủ canh phòng nghiêm ngặt, chắc chắn không thể lén ra vào. Nếu không phải chuyện gì quan trọng, không cần mạo hiểm như vậy…”
Hoắc Vô Cữu ngẩng đầu nhìn qua.
Trông thấy Giang Tùy Châu xoắn xuýt đứng bên cạnh bình phòng, vẻ mặt gượng gạo, cả người toát lên cảm giác chần chừ kháng cự.
Nhưng…
Áo màu xanh lam nhạt thật sự rất hợp với anh. Tuy bề ngoài của anh trông rất sắc sảo nhưng khí chất trong sáng và tươi tắn luôn bị che giấu dưới lớp đồ đặc chế dày nặng màu đen ánh vàng của Thân Vương. Bây giờ mặc bộ đồ này, cột tóc cao lên, trong giống hệt một công tử đọc sách nhà dân bình thường.
Hoắc Vô Cữu trông thấy mà tim như lỗi nhịp.
Y mỉm cười, đứng dậy, sải bước đi đến chỗ Giang Tùy Châu, nhanh tay nắm lấy cổ tay anh, không cho anh cơ hội trốn tránh.
“Đi thôi.” Y nói.
Giang Tùy Châu lui ngay về sau, định tránh đi.
“Yên tâm.” Hoắc Vô Cữu nói.
“Nhưng lỡ có người phát hiện chúng ta không có ở đây…” Giang Tùy Châu vẫn cố đấu tranh lần cuối.
Hoắc Vô Cữu nhạt giọng nói: “Không sao. Ban nãy lúc ta đi vào, đã dặn dò Mạnh Tiềm Sơn. Ta tìm ngươi có chuyện, bảo nó đừng cho ai vào quấy rầy.”
…Y nói vậy, không phải gợi mở hiểu lầm à!
Tuy nhiên trước khi Giang Tùy Châu định thần lại, tay Hoắc Vô Cữu khoác lên bên hông anh. Ngay sau đấy y siết vòng tay lại, Giang Tùy Châu được y ôm chặt bên cạnh, kế đến, dưới chân Giang Tùy Châu bỗng trống không.
Một cơn gió thổi vào mặt, ánh nắng chiều ập xuống anh không thương tiếc.
Họ nhảy ra ngoài từ cửa sổ.
Chỉ trong một thoáng, Hoắc Vô Cữu ký mũi chân chân búng lên, mang theo anh bay ra khỏi viện, phóng lên nóc nhà của vương phủ.
Đây là lần đầu tiên, Giang Tùy Châu ngắm nhìn toàn cảnh vương phủ.
Giang Tùy Châu nhìn thấy người hầu đi tới đi lui trong phủ, cùng với thị vệ tuần tra khắp mọi nơi. Nhưng quỹ đạo đường đi của Hoắc Vô Cữu rất quỷ quyệt, hoàn toàn nằm ngoài tầm nhìn của họ. Giang Tùy Châu chỉ có thể cảm nhận được áo mình bị gió thổi tung bay, giống như bị một con diều hâu kẹp lấy lượn quanh, bay từ vương phủ ra ngoài.
Đến lúc chân anh cảm nhận được mặt đất, được Hoắc Vô Cữu buông ra, anh đã đúng trong góc khuất của một con hẻm kế bên vương phủ.
Đây là góc của một con hẻm, xung quanh yên tĩnh, không một bóng người.
Anh có hơi ngơ ngẩn, ngước đầu nhìn Hoắc Vô Cữu, đập vào mắt là nụ cười của Hoắc Vô Cữu.
Một nụ cười rất khẽ, nhưng lại tỏa sáng khiến người khác không thể ngó lơ. Giống như một chú chim bay khỏi lồng, hay như một con thú hoang tha anh về đến lãnh địa của nó.
Điệu bộ xấu xa điểm chút ung dung, ngắm nghía anh.
“Ngươi…”
Giang Tùy Châu đang định lên tiếng thì lại nghe Hoắc Vô Cữu nói: “Không phải ra được rồi à?’
Dứt lời, y vừa kéo Giang Tùy Châu, điềm nhiên bước ra khỏi hẻm nhỏ.
“Vừa khỏi bệnh, đừng để hậm hực.” Y vừa đi vừa nói.
Giang Tùy Châu lầm bầm sau lưng y: “Có bản lãnh này, sao không về thẳng Bắc Lương luôn đi?”
Hoắc Vô Cữu ngoảnh đầu lại.
“Ngươi muốn đi à?” Y nói. “Muốn, bây giờ có thể ra khỏi thành ngay.”
Trông thấy Hoắc Vô Cữu đang đi cách mình nửa bước chân ngoảnh đầu lại, vẻ mặt nghiêm túc, không giống như đang đùa.
Giang Tùy Châu thoáng cái đầu óc trống rỗng.
“Nhưng…”
Ngay giây sau, Hoắc Vô Cữu bật cười.
“Ghẹo ngươi thôi.” Giọng y bất giác trở nên dịu hơn, nụ cười ấm áp hòa cùng cơn gió nhẹ của ngày hoàng hôn đầu hạ.
Thổi lướt qua tai Giang Tùy Châu.
————
Đây là lần thứ hai Giang Tùy Châu đi đến chợ của Lâm An.
Lần trước là vì chuyện của Quý Du, một mình anh đi đến đây mua say. Có điều anh vốn không phải người thuộc về nơi này, cho dù nhìn như hoà vào sóng người, nhưng lại khác biệt rõ ràng với mọi người.
Nên sau ngày đấy, Giang Tùy Châu chưa từng có suy nghĩ “Đi đến dạo thử xem”.
Nhưng lần này… lại như không giống vậy.
Có thể do hôm nay rất đỗi nhộn nhịp.
Đoan Ngọ được xem như ngày lễ lớn ở Lâm An , do hôm nay chơi lễ nên trong thành không giới nghiêm. Lúc này đường phố rộn ràng, người qua kẻ lại tấp nập. Đường phố chưa lên đèn, nhưng các gian hàng bên đường đã được sôi nổi dựng lên. Gian hàng bán đèn và đồ chơi đủ màu đủ sắc, gian hàng bán thức ăn lượn lờ khói than.
Xa xa thấp thoáng thấy được các đội múa sư trên đường, góc ngã tư còn có các nghệ nhân mãi võ, thỉnh thoảng vang lên tiếng hoan hô.
Vì đông người nên tay Giang Tùy Châu vẫn đang nắm lấy tay Hoắc Vô Cữu.
Cách một lớp áo, sức lực và nhiệt độ truyền đến một cách rõ ràng.
Không biết sao, Giang Tùy Châu dường như bị lây nhiễm bởi sự náo nhiệt xung quanh, khoé môi nhếch lên.
“Đúng là náo nhiệt thật.” Anh nói. “Trong phủ không hề có cảm giác gì luôn.”
Xung quanh ồn ào, không ai để ý đến họ. Lời anh vừa nói ra đã hoà vào tiếng của dòng người xung quanh.
Song, Hoắc Vô Cữu nghe thấy.
Anh trầm giọng cười khẽ, cúi đầu nói với Giang Tùy Châu: “Ta nói nên ra ngoài đi dạo thử xem, không lừa ngươi chứ?”
Giang Tùy Châu cũng cười theo.
“Được rồi, đi, đi ăn cơm trước đã.” Anh nghe Hoắc Vô Cữu nói.
Vì anh không quen chỗ này nên để mặc Hoắc Vô Cữu kéo mình đi đến một gian tửu lâu không lớn lắm, cùng nhau ngồi xuống một bàn bên cạnh cửa sổ lầu hai.
Tửu lâu này không lớn, bàn ghế cũng rất thô sơ. Ly chén sứ trên bàn khá xù xì, trà rót ra cũng chỉ là vụn trà xanh bình thường. Nhưng tầm nhìn ở đây rất đẹp, chỉ cần cúi đầu là có thể thấy ngay phố xá tấp nập.
Tuy ngoài mặt trong Giang Tùy Châu khá tỉnh, nhưng ánh mắt lại đảo quanh bốn phía. Đợi Hoắc Vô Cữu gọi món xong, cho tiểu nhị lui xuống rồi Giang Tùy Châu mới hỏi: “Sao ngươi tìm được chỗ này?”
Hoắc Vô Cữu vừa châm trà cho anh một cách rất tự nhiên, vừa nói: “Ngụy Khải kể. Sau khi họ vào thành, sống ở đây, nói món ăn phương Bắc ở đây rất chính tông, giống y như Dương Quan.”
Ngày hôm đấy ở trên núi, Giang Tùy Châu cũng từng nghe Hoắc Vô Cữu kể, binh lính dưới trướng y không phải bị giết hết, có một số ít còn sống sót. Do Ngụy Khải cầm đầu, hiện giờ đang phân tán trong thành Lâm An.
Giang Tùy Châu gật đầu, trông thấy Hoắc Vô Cữu vừa nói chuyện vừa giương mắt nhìn anh.
“Hiện giờ không có cơ hội, chỉ có thể dẫn ngươi đến đây để nếm thử thức ăn nơi đấy.” Y cười khẽ, nói. “Sau này, ta nhất định dẫn ngươi về Dương Quan một lần, đi nơi thấy tham quan.”
Giang Tùy Châu không khống chế được trái tim đang đập điên cuồng của mình.
Anh cảm nhận được, Hoắc Vô Cữu hoài niệm cùng quyến luyến Dương Quan đến cỡ nào, giờ phút này ánh mắt y như tỏa sáng.
Nhưng Giang Tùy Châu có một ảo giác cực kỳ chân thực, như thể Hoắc Vô Cữu nói vậy, không phải chỉ muốn quay về Dương Quan mà còn kiên quyết muốn dẫn anh theo, dung hoà vào quá khứ cũng như tương lai của y.
Giang Tùy Châu nói không nên lời trong giây lát, chỉ ngơ ngác nhìn y.
Hoắc Vô Cữu cũng thoáng sững người, sau lại cười nói: “Sao vậy? Có phải không hợp món phương Bắc không? Nếu không hợp, chúng ta đổi chỗ khác.”
Giang Tùy Châu bấy giờ mới định thần lại.
Thất lễ, thất lễ rồi.
Anh vội bấm lòng bàn tay mình một cái, tự mắng thầm bản thân đúng là không nên thân mà.
Anh mau chóng dằn xuống nỗi ưu sầu vừa ló dạng, đổi đề tài.
“Không phải.” Anh đằng hắng một tiếng rồi nói: “Bổn vương… Ta chỉ đang nghĩ, bộ đồ này không có túi tiền. Trên người không có bạc, chỗ ngươi có không?”
————
Tác giả có lời muốn nói:
Hoắc Vô Cữu: … Quên mất, ta cũng không mang tiền. (thầm thì)
Giang Tùy Châu: ?
Hoắc Vô Cữu: (nghiêm mặt) Xưa giờ ông đi ăn đều không mang tiền! Hoắc Vô Cữu ta là bá vương Bắc Lương, từ trước đến nay chỉ toàn ăn cơm bá vương ;D
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 71
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 71
