Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 70
Chương 70
Vì không phải đồng hành với đoàn nghi trượng của Hậu chủ, tốc độ đoạn về của họ nhanh hơn.
Trời tối, xe ngựa đã đến cửa vương phủ.
Giang Tùy Châu ngủ đến tối tăm mặt mày.
Anh vốn đang bệnh, cộng thêm xe ngựa rung lắc dữ dội thành ra choáng váng suốt dọc đường, đến khi về phủ không còn phân biệt được đông tây nam bắc nữa.
Nên khi xe vừa dừng lại, Mạnh Tiềm Sơn hớt hãi chạy vào sai người đi mời đại phu ngay, Hoắc Vô Cữu ngồi trên xe lăn, nhìn người hầu quanh mình dìu Giang Tùy Châu xuống xe, đỡ anh bước lên bộ liễn.
Hoắc Vô Cữu cảm thấy trống trải.
Có lẽ do ôm người nào đó suốt cả một ngày, kiểu gì cũng lây dính nhiệt độ, huống hồ người nọ nép vào lòng y như một con thú con, hơi nóng phả hết vào ngực y.
Bây giờ gió đêm thổi qua, nửa người trên mới vừa đây còn ấm áp chợt lạnh đi.
Hoắc Vô Cữu ngồi tại chỗ không nhúc nhích, mãi đến khi Ngụy Khải bước lại đẩy xe lăn cho y, y mới định thần lại.
Chợt nghe giọng Mạnh Tiềm Sơn vọng lại từ đằng trước: “Vương gia?”
Hoắc Vô Cữu nhìn qua hướng đó ngay.
Giang Tùy Châu trên bộ liễn nói gì đấy không rõ, Mạnh Tiềm Sơn bèn quay qua nhìn Hoắc Vô Cữu. Sau đấy, Hoắc Vô Cữu nghe Mạnh Tiềm Sơn nói: “Vương gia yên tâm, Hoắc phu nhân ở đây.”
Bàn tay đang đặt trên xe lăn của Hoắc Vô Cữu bỗng siết chặt.
…Đúng là đồ ngốc.
Đoàn người vội vàng đưa Giang Tùy Châu về An Ẩn Đường, Ngụy Khải đẩy Hoắc Vô Cữu đi theo sau vào viện.
An Ẩn Đường giờ phút này đèn đuốc sáng trưng, nha hoàn trong viện đang tất tả ngược xuôi, đều đi về hướng phòng chính.
“Lý Trường Ninh qua đó rồi, tướng quân yên tâm.” Ngụy Khải trông thấy Hoắc Vô Cữu cứ nhìn về bên đó suốt bèn nhỏ giọng an ủi.
Hoắc Vô Cữu nói: “Đi qua xem thử thế nào.”
Ngụy Khải đương nhiên biết y muốn đi đâu, nên không phản bác, chỉ nghe lời đẩy xe lăn của Hoắc Vô Cữu đi đến phòng chính.
Mọi người trong phòng đang bận rộn, do Vương gia bị bệnh suốt nên nha hoàn và người hầu đều có kinh nghiệm, thành ra hiện tại cũng xem như đâu vào đấy.
Hoắc Vô Cữu giơ tay ra hiệu Ngụy Khải lùi lại, tự mình lăn xe đi đến phòng ngủ của Giang Tùy Châu.
Người hầu không ai để ý chào hỏi y, y cũng không gây thêm phiền, chỉ lẳng lặng đứng ở một góc không gây cản trở gần giường, nhìn Lý Trường Ninh chẩn trị cho Giang Tùy Châu.
Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, sáng hơn trên xe rất nhiều. Vậy nên Hoắc Vô Cữu cũng nhìn thấy rõ hơn, Giang Tùy Châu bị sốt đến độ mặt mày đỏ bừng.
Không biết sao, Hoắc Vô Cữu chợt nhớ đến ngày đầu tiên mình đến Tĩnh Vương Phủ. Khi đó, y bị thương khắp cả người, trong tù không ai trị thương cho y, chỉ có thể tự mình kéo dài hơi tàn trong nhà tù ẩm ướt lạnh lẽo. Y bị đưa đến Tĩnh Vương Phủ, y biết rõ nguyên nhân nên đã chuẩn bị đến đây chịu nhục thêm lần nữa.
Nhưng tất cả chuyện mà y dự liệu đều không xảy ra, thay vào đó, khi y lên cơn sốt cao do vết thương, Tĩnh Vương đã trông nom y dưới ngọn đèn.
…Ngốc thật mà.
Y chưa từng yêu cầu anh phải hy sinh bất cứ thứ gì cho mình, dù hai người họ đứng hai đầu chiến tuyến, thì tính y xưa giờ người không phạm ta ta không phạm người, sao có thể chuyển thù oán với Giang Thuấn Hằng sang một Vương gia nhàn tản không thể chống lại ý chỉ của Giang Thuấn Hằng.
Nhưng người này cứ khăng khăng một mực muốn cho y mọi thứ, rồi lại ngây thơ không hề biết, khi bỏ ra quá nhiều tâm lực sẽ đổi lấy tình cảm không nên có của đối phương.
Hoắc Vô Cữu lẳng lặng nhìn anh.
Có điều, thứ tình cảm này, không hẳn không nên có.
Dù sao khi y nhìn người này, chỉ cảm thấy điểm nào của anh cũng khiến người ta thương đến nao lòng, không ai không thích, đáng để y thua trong tay anh.
Ánh mắt của Hoắc Vô Cữu không tài nào dịch đi được.
Đến tận khi Lý Trường Ninh đứng dậy, lia mắt nhìn lướt qua y trong góc rồi giống như không thấy, xoay người nhìn về phía Mạnh Tiềm Sơn.
Mạnh Tiềm Sơn vội bước lên hỏi: “Lý đại phu, Vương gia sao rồi?”
Lý Trường Ninh thở dài nói: “Công công yên tâm. Vương gia chỉ bị phong hàn thôi, do kéo dài hơi lâu nên mới ngủ bất tỉnh nhân sự. Đợi lão phu kê một thang thuốc cho Vương gia, tĩnh dưỡng mấy ngày là khoẻ ngay.”
Mạnh Tiềm Sơn thở phào nhẹ nhõm, niệm Phật liên hồi.
Sau đấy nó mời Lý Trường Ninh đến phòng bên kê đơn thuốc. Người hầu trong phòng giúp Giang Tùy Châu thu xếp xong xuôi rồi lui dần ra ngoài.
Hoắc Vô Cữu di chuyển từ từ đến bên giường, vươn tay ra, dùng mu bàn tay chạm vào mặt Giang Tùy Châu.
Vẫn nóng như vậy, nóng hổi, đáng thương quá.
Hoắc Vô Cữu không nói lời nào, trái lại Mạnh Tiềm Sơn đứng gần đấy lanh mắt bước qua.
“Hoắc phu nhân?” Nó nói. “Người yên tâm, Vương gia không có gì đáng ngại.”
Hoắc Vô Cữu ừ một tiếng.
Tuy Mạnh Tiềm Sơn mừng thay cho Vương gia, nhưng nào dám làm phiền đến vị chủ tử này chứ.
Nó vội nói: “Thuốc cho Vương gia chuẩn bị nấu liền đây ạ, phu nhân không cần lo lắng. Chưa kể Vương gia đã căn dặn trước, sau khi về phải mời Lý đại phu khám cho người. Đêm đã khuya, phu nhân trở về phòng nghỉ ngơi chứ? Ở đây có nô tài mà.”
Hoắc Vô Cữu im lặng nhìn Giang Tùy Châu một lúc.
Dựa theo tính ương bướng năm con trâu cũng kéo không lại của y, đương nhiên sẽ phớt lờ Mạnh Tiềm Sơn. Nhưng y của hiện giờ, lại không thể không nghe lời.
Toàn vì người trước mặt.
Anh tự làm mình bệnh, chỉ vì vết thương nhỏ nhặt trên vai y.
Phòng chính nhiều người nhiều chuyện, để người ngoài nhìn thấy trên người y có vết thương, chắc chắn sẽ nghi ngờ, nên nếu y không về phòng thì không có cơ hội băng bó, đợi đến mai anh tỉnh lại…
Chắc chắn sẽ không vui.
Sự ương bướng không ai có thể làm lại của Hoắc Vô Cữu, giờ phút này lại im ỉm tiêu tan trong suy đoán này.
Ngay lúc trái tim Mạnh Tiềm Sơn vọt lên tới họng, đang định khuyên nữa thì nó nghe giọng Hoắc Vô Cữu vang lên.
“Đi thôi.” Y nói.
Trọng giọng nói loáng thoáng cảm giác thỏa hiệp khó lòng phát hiện.
————
Sau ngày đấy, Ngụy Khải chợt hiểu được, tướng quân nhà mình đang ôm tâm tư ra sao với Tĩnh Vương.
Ngày trước hắn thỉnh thoảng có nghe về mối quan hệ giữa đàn ông với nhau, nhưng hắn chỉ xem như đùa giỡn mà thôi. Cả đời hắn chưa từng ngờ đến, một người đàn ông sẽ thật lòng yêu một đàn ông, còn là tướng quân nhà mình, thích tên Tĩnh Vương đó.
Ngụy Khải cảm thấy bàng hoàng, nhưng sau khi trở về Lâm An từ trường săn, hắn lại không thể ác cảm với Tĩnh Vương nữa.
Dù sao, Tĩnh Vương thật sự đối xử rất tốt với tướng quân. Hôm đấy tướng quân bị Bàng Thiệu sỉ nhục như vậy, là nhờ Tĩnh Vương trù tính kịp thời cứu y thoát thân, che giấu việc hai chân y đã lành; sau đấy, Tĩnh Vương lại đột nhiên bị bệnh, tướng quân họ may sao có thể đi theo trở về Lâm An để chữa trị, hắn biết tuyệt đối không phải trùng hợp.
Tuy Tĩnh Vương là em ruột của tên cẩu hoàng đế, nhưng Ngụy Khải hắn cũng biết, tri ân báo đáp.
Mặt khác…
Từ góc nhìn của hắn, rõ ràng Tĩnh Vương không có ý gì với tướng quân nhà mình cả! Chính vị tướng quân có thể quyến rũ hàng ngàn hàng vạn cô nương chốn khuê phòng của Dương Quan lại như con thiêu thân lao vào lửa, đôi mắt lúc nhìn người ta, thiếu điều muốn ăn người ta vào bụng ấy.
Nếu phải nhận xét một cách công bằng, Ngụy Khải muốn nói, tướng quân nhà mình đúng là không phải người.
Tĩnh Vương người ta coi y như bạn, y thì sao! Y lại ôm tâm tư như thế… như thế với người ta!
Song, dù Ngụy Khải rủa thầm trong bụng thì suy cho cùng vẫn bênh vực người mình, đau lòng tướng quân.
Tướng quân của họ ế hơn hai mươi năm trời, đừng nói cưới xin, đây là lần đầu tiên y thích một người. Nhưng hắn trông thấy tướng quân từ sau khi về vương phủ, mong sao chờ trăng, mỗi ngày trưng cái mặt lạnh ngồi trong phòng im thin thít, ấy vậy mà vị Tĩnh Vương điện hạ kia, không đến thăm lấy một lần.
Theo lý thì đúng là không cần thăm.
Dù sao sau khi về vương phủ, hắn và Lý Trường Ninh đương nhiên sẽ không bỏ mặc tướng quân bị thương. Nhưng, vấn đề là hiện giờ không phải tướng quân của họ cần người chăm sóc, mà tướng quân của họ… có gặp được người thương không.
Song, Tĩnh Vương lại lần lữa không đến, chỉ có tên thái giám của Tĩnh Vương ghé qua một lần, thấy tướng quân không sao thì định đi ngay.
Tướng quân của họ cuối cùng lên tiếng hỏi thăm.
“Vương gia của các ngươi vẫn khoẻ chứ?” Tướng quân hỏi.
Thái giám đấy vội đáp: “Khoẻ ạ! Lý đại phu y thuật cao minh, uống mấy thang thuốc đã gần như khỏi hẳn rồi! Hiện giờ chẳng qua còn hơi suy nhược, nhưng có thể hoạt động thoải mái!”
Hoắc Vô Cữu im lặng một lúc.
“Vậy thì may quá.” Y nhả từng chữ từng chữ một.
Ngụy Khải sốt ruột đến nỗi muốn nhảy cẫng lên.
Tướng quân nhà hắn thiếu điều viết mấy chữ “Vậy sao hắn còn chưa đến thăm ta” lên mặt rồi.
Nhưng hình như thái giám đấy có việc bận nên không chú ý đến thần sắc của tướng quân của họ, cười cúi người thi lễ rồi lui ra ngoài.
Khoảnh khắc cửa đóng lại, bóng mờ rơi xuống trên mặt trên mặt, lòng Ngụy Khải như chùng xuống.
Hắn vội vàng bước lên trước.
Tuy nhiên, hắn chưa kịp nói gì thì trông thấy sau một hồi lâu ngồi im ở đấy, tướng quân nhà mình chợt cau mày, rồi day day ấn đường.
“Ngụy Khải.” Y lên tiếng gọi.
Ngụy Khải đáp lại ngay tức thì: “Tướng quân?”
Tướng quân nhà hắn im lặng trong chốc lát rồi ngập ngừng nói: “… Ngươi giúp ta suy nghĩ xem, ta chọc tức hắn chỗ nào à?”
Trong giọng điệu, mang theo hai phần nghi ngờ, ba phần thận trọng, khiến Ngụy Khải cảm thấy tướng quân của mình đã bị người khác chiếm xác.
Hắn không nhịn được nữa.
“… Tướng quân.” Hắn nói. “Nếu người thật sự muốn gặp hắn, không bằng chủ động đi tìm hắn.”
Giang Tùy Châu đúng là có lòng trốn tránh Hoắc Vô Cữu.
Sau khi tỉnh lại, anh không quên những suy nghĩ trong cơn bệnh hôm đấy. Sáng dậy, sốt lùi, anh nằm đấy nhìn chằm chằm màn giường, trong đầu toàn là Hoắc Vô Cữu.
Anh vậy mà… động lòng với Hoắc Vô Cữu.
Giang Tùy Châu cảm thấy có khi do mình giả vờ đoạn tụ lâu rồi nên bị ảo giác. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, anh thấy mình vẫn vô cảm với đàn ông, chỉ riêng Hoắc Vô Cữu, hễ nghĩ đến y, trái tim như đập nhanh hơn mấy nhịp.
… Nghiệp chướng!
Trong lúc nhất thời anh không nghĩ được gì, chỉ cảm thấy chột dạ, điều này khiến anh có chút hoảng. Hiện giờ anh chưa biết phải đối mặt với Hoắc Vô Cữu như thế nào, càng không dám đối mặt với việc bản thân hễ nghĩ đến y, nhìn thấy y là nhịp tim trở nên dồn dập khác thường, anh đành dứt khoát giả giả làm đà điểu, đóng cửa phòng, mấy ngày liền không gặp y.
Tuy trốn tránh cũng vô dụng, nhưng dù sao có thể kéo thì cứ kéo, để anh tạm thời không cần đối diện với vấn đề.
Chẳng mấy chốc sẽ bước sang tháng năm.
Mấy ngày nay, anh không qua, quả nhiên Hoắc Vô Cữu cũng không đến tìm anh.
Ngày thường vẫn luôn như vậy. Tính Hoắc Vô Cữu khá lạnh nhạt, đi đứng lại “bất tiện”, thành ra cả ngày ru rú trong phòng, toàn do mình chủ động đi tìm y. Nay mình trốn tránh y nên hai người cứ vậy không gặp mặt nhau.
Bên trong niềm vui lại thoáng chút chua chát.
Nói sao thì cảm giác yêu đơn phương luôn khiến lòng người bức bối.
Nên mấy ngày nay, Giang Tùy Châu luôn thấy uể oải, không cần đến nha môn bèn ru rú trong phòng ngủ. Tiết Đoan Ngọ mùng năm tháng năm được xem như ngày lễ lớn, có điều anh đang bệnh thành ra trong phủ quạnh quẽ, không khí nô nức ngày lễ không cách nào bay vào trong Tĩnh Vương Phủ.
Mãi đến ngày hôm đấy.
Bệnh tình của anh gần như đã khỏi hẳn, sau khi tỉnh dậy, anh ngồi tựa vào đầu giường đọc sách. Người hầu được cho lui hết ra ngoài, trong phòng yên ắng, chỉ còn mỗi tiếng xào xạc của cây cối trong sân.
Dần dần, mặt trời xuống núi.
Ngay đúng lúc này, anh nghe tiếng mở cửa. Anh tưởng là Mạnh Tiềm Sơn nên vẫn tiếp tục lật sách, không ngẩng đầu lên.
“Chuyện gì?” Anh hỏi một cách lười biếng.
Nào ngờ nghe thấy giọng nói của Hoắc Vô Cữu.
“Là ta.”
Giang Tùy Châu bàng hoàng.
Anh chết trân tại chỗ, không dám ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc đấy, anh chỉ muốn vùi đầu vào chăn ngay lập tức, để hết thảy những tâm tư bí mật nọ bị vùi lấp hết, không để Hoắc Vô Cữu phát hiện.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 70
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 70
