Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 89
Chương 89
Sáng này hôm sau, Giang Tùy Châu lên xe ngựa, đi thẳng vào cung tham gia thượng triều.
Ngày hôm trước anh trằn trọc suốt đêm, mãi đến gần canh hai mới cố vào giấc, trời vừa hửng sáng đã thức dậy.
Nhưng anh biết, buổi thượng triều này không thể không đi.
Một khi anh viện cớ bệnh không đi, trong cung chắc chắn sẽ phái Thái y đến để khám. Hoắc Vô Cữu đang sống trong viện của anh, là chuyện ai nấy đều biết, nếu có người ngoài tới, nhỡ đâu nhìn ra manh mối, sẽ bị lộ tẩy ngay.
Anh chỉ đành gồng mình lên xe.
Xe ngựa đong đưa suốt dọc đường khiến đầu anh say sẩm, đợi tới lúc xuống xe ở cổng Khai Dương, ánh nắng mai chiếu đến nỗi anh chóng cả mặt.
Anh khẽ cau mày, kéo chặt áo choàng rồi bước vào cung.
Dựa theo tốc độ tiêu chuẩn, hai ngày này Hoắc Vô Cữu phải đến bờ nam của Trường Giang rồi. Nhưng mãi mà anh chẳng nhận được tin tức gì, không biết y có thuận lợi không…
Anh đi xuyên qua quảng trường lát đá cẩm thạch trắng rộng lớn bên trong cổng Khai Dương rồi bước vào điện Quảng Nguyên.
Lúc anh đến tính ra còn khá sớm, vậy mà Bàng Thiệu, người xưa nay luôn đến muộn, đã ở trong điện. Mấy quan viên vây quanh lão trò chuyện không ngớt, lão lại tỏ ra không hào hứng cho mấy, giống như đang có tâm sự.
Giang Tùy Châu khẽ cau mày, thầm suy tính.
Bàng Thiệu khác thường, chắc hẳn đã làm, hoặc sắp làm gì đấy bất thường. Không biết trong buổi thượng triều có manh mối gì không, nếu không có, cần phải sai Từ Độ đi điều tra…
Anh đang thầm tính toán thì thấy Bàng Thiệu nhìn về phía mình.
Chỉ một cái nhìn vội, lướt qua anh mà thôi, nhưng sự âm u không hiểu được ánh lên trong đó khiến Giang Tùy Châu dựng tóc gáy.
Anh thu hồi tầm mắt, không hiểu sao thoáng chút dự cảm xấu.
Chẳng lẽ chuyện của Hoắc Vô Cữu bị lão phát hiện rồi? Nhưng vì sao trong phủ không có động tĩnh gì, cũng không thấy người của lão tới do thám.
Giang Tùy Châu nhìn qua Bàng Thiệu rồi ngoảnh đầu nhìn ra ngoài điện.
Cấm vệ quân được bố trí nghiêm ngặt quanh cổng cung, các quan đại thần rải rác khắp quảng trường ngập nắng, từ từ tiến về điện Quảng Nguyên.
Hiện giờ anh lỡ vào cung rồi, đương nhiên không cách nào rời đi trước buổi thượng triều. Chỉ đành đợi đến lúc bãi triều, anh phải trở về ngay, để xem xem đã xảy ra chuyện gì.
Thời gian nửa chung trà, triều thần đến đông đủ, lẳng lặng chờ. Dựa theo thói quen thường ngày của Hậu Chủ, cần phải đợi ít nhất một khắc nữa, gã mới lững thững đến muộn.
Nhưng đúng lúc này, thái giám xướng cao giọng.
Bá quan quỳ xuống bái lạy, Hậu Chủ ngồi vào long ỷ.
Sự bất an trong lòng Giang Tùy Châu lại hằn sâu hơn.
Chuyện diễn ra bất thường chắc chắn có trá, chưa kể hôm nay, cả Bàng Thiệu và Hậu Chủ đều có vẻ khác thường.
Anh cố dằn xuống sự bất an trào dâng, nhưng vẫn không khỏi xuất thần nhớ đến Hoắc Vô Cữu.
Tuy hai người này khác lạ so với thường ngày nhưng bốn bề vẫn sóng yên biển lặng, không thấy sự nôn nóng của họ, lẽ nào Hoắc Vô Cữu bại lộ, kế hoạch thất bại rồi? Giang Tùy Châu biết bản thân không nên hoài nghi Hoắc Vô Cữu, nhưng lại không khỏi vì quá quan tâm mà rối loạn.
Anh đánh cờ trong bụng, cuối cùng cũng gượng qua được buổi thượng triều.
Anh tạm thời thở phào nhẹ nhõm, cùng văn võ bá quan thị lễ. Trông thấy có không ít triều thần đi ra ngoài, anh xoay người lẫn vào đám người ngay.
Nhưng đúng lúc này, Hậu chủ ngồi trên long ỷ bỗng cất lời.
“Ngũ đệ.” Gã nói. “Người chờ một chút đã.”
Biểu hiện của gã trông rất đỗi bình thường, nhưng không hiểu sao nỗi bất an trong lòng Giang Tùy Châu lại dâng cao. Anh thoáng nghĩ ngợi rồi nhờ vào sắc mặt tái nhợt do ngủ không ngon, ho mấy tiếng, giả giọng khàn, gắng cười nói: “Hoàng huynh… Mấy ngày nay thần đệ bị nhiễm lạnh, sợ lây bệnh cho ngài, phải về phủ uống thuốc.”
Nào ngờ thấy Hậu Chủ hơi nhích người, dựa vào long ỷ phía sau.
“Có chuyện quan trọng.” Gã nói. “Chuyện này cần đích thân người làm, không thể giao cho người ngoài.”
Hàng mày Giang Tùy Châu thoáng giật, hỏi: “Không biết chuyện mà Hoàng huynh nói là chuyện gì?”
Hậu Chủ quan sát anh với vẻ khó lường.
“Còn hơn một tháng nữa là đến ngày giỗ của Hoàng khảo.” Sắc mặt gã lạnh câm, lẳng lặng nhìn Giang Tùy Châu, nói bằng giọng điệu cứng nhắc. “Trẫm định sai Bộ Lễ tổ chức Tế điển cho Hoàng khảo. Ngũ đệ, hiện giờ Hoàng khảo chỉ có hai người con là ta và ngươi, chuyện này, ngươi không muốn làm?”
Giang Tùy Châu bỗng ho khan, sắc mặt tái nhợt nhưng bỗng lại đỏ bừng bất thường, trông có vẻ ốm yếu.
Đầu anh lại loẹt xoẹt tính như bay.
Hiềm khích lớn nhất giữa Hậu Chủ và nguyên chủ, chỉ e là đến từ sự thiên vị của Tiên đế. Hậu chủ vì vậy mà đối xử lạnh lùng với anh, giờ lại nhất quyết giữ anh lại, chẳng lẽ Bàng Thiệu từ ngoài khuyên can gã?
Khó trách sắc mặt của Bàng Thiệu sáng này trông quái đến vậy.
Nếu vậy thì thông rồi.
Nhưng trong lòng Giang Tùy Châu vẫn còn điều nghi ngờ. Anh chần chờ nhìn qua Hậu Chủ rồi lại xoay người nhìn ra ngoài điện.
Sau buổi thượng triều, quan viên không có ý chỉ thì không được ở lại trong cung, hiện giờ quan viên trong triều đã tan hết, cổng cung ở đằng xa, vậy mà được thị về và thái giám đi ra đóng lại.
Giang Tùy Châu hoảng hồn.
Làm gì có chuyện đóng cổng cung vào ban ngày!
Đúng ngay lúc này, anh nghe tiếng cười khẩy của Giang Thuấn Hằng từ đằng sau.
“Ngũ đệ định kháng chỉ à?” Gã nói. “Được thôi. Người đâu, thay Trẫm mời Tĩnh Vương điện hạ nào.”
Ngay lập tức có ba bốn thị vệ cao to từ bốn phía vây quanh, phong tỏa mọi đường lui của Giang Tùy Châu.
Lão hoạn quan đứng sau lưng Giang Thuấn Hằng, từ từ bước xuống bậc thang với nụ cười trên môi, khẽ cúi người với Giang Tùy Châu.
“Tĩnh Vương điện hạ, mời?”
Tên thái giảm này ngẩng đầu nhìn anh, cười đến khó lường.
Trái tim Giang Tùy Châu thoáng siết chặt, sự bất an ban đầu nay đã đột nhiên trở thành thật.
Anh bây giờ, đã một mình rơi vào thiên la địa võng.
—
Lâu Việt rời cung, vừa tới cổng phủ thì thấy Lâu Uyển Quân đang sốt ruột đợi trước cổng.
“Cha!” Nàng bước lại đón.
Lâu Việt vội hỏi: “Chuyện gì?”
Lâu Uyển Quân nhét một mảnh giấy vào tay Lâu Việt.
“Hoắc Vô Cữu truyền tin.” Nàng nói. “Ngựa chiến vừa đưa đến.”
Lâu Việt vội mở tờ giấy đó ra xem.
Đường nét rồng bay phượng múa, thiết câu ngân họa, đúng là chữ của Hoắc Vô Cữu.
“Thành công, có thể quay trở lại trong vòng ba ngày. Cấp tốc vây chặt Lâm An, đừng để Bàng Thiệu trốn thoát. Trong thành có thể xảy ra biến cố bất cứ lúc nào, nhất định phải bảo vệ Giang Tùy Châu an toàn.”
Mấy chữ cuối cùng, viết đến trịnh trọng.
Lâu Việt hít sâu một hơi.
“Thành công rồi.” Ông vừa nói vừa định bước vào phủ. Nhưng Lâu Uyển Quân lại kéo tay ông lại, hỏi: “Tĩnh Vương thì sao? Hoắc Vô Cữu nói vậy rồi, cha nên mau đón hắn, không bằng đón thẳng đến quân doanh đi, ở đó an toàn hơn.”
Lâu Việt gật đầu nói: “Con nói đúng. Cha cần phải ra ngoài thành bố trí quân trước, con phải người đến Tĩnh Vương Phủ đón Tĩnh Vương ngay đi.”
Lâu Uyển Quân vâng lời, xoay người chạy đến dắt ngựa ngay cổng.
Nhưng ngay lúc này, từ mái hiên trên cửa phủ truyền đến tiếng động rất nhỏ. Lâu Uyển Quân ngẩng đầu nhìn lên, trông thấy một bóng người, vọt ra từ hẻm sâu bên cạnh, lưu loát tung người rơi xuống trước mặt nàng.
“Ai!” Nàng giật bắn.
Nào ngờ người nọ cơ bản không ngừng lại trước mặt nàng mà sải bước dài xông thẳng đến kéo lại Lâu Việt đang chuẩn bị ra khỏi thành.
Lâu Việt quay đầu lại, nhận ra người này là một trong số thuộc hạ được Hoắc Vô Cữu lưu lại kinh thành.
“Lâu Tướng quân, trong cung có biến.” Hắn nói.
Lâu Việt cau chặt mày: “Gì cơ?”
Người nọ nói một cách gấp rút: “Cổng cung đóng rồi, Tĩnh Vương điện hạ chưa ra.”
Lâu Việt hết hồn, xoay người định phóng về phía ngoài thành.
Lâu Uyển Quân vội vàng bước lên kéo ông lại.
“Cha định đi đâu!” Nàng hỏi.
Lâu Việt la vội: “Còn đi đâu nữa! Ngoài thành có binh mã, bây giờ xông vào cứu người có khi còn kịp!”
Nói xong ông lại không khỏi tự trách: “Do vừa nãy ta đi vội quá, đáng lý nên đợi Tĩnh Vương.”
Lâu Uyển Quân gấp đến độ chân mày vặn xoắn cả lại.
“Cha dẫn quân vào thành cứu người nhanh hơn, hay Hoàng thượng giết người nhanh hơn?” Nàng la lên.
Lâu Việt khựng tại chỗ.
“Vậy phải làm sao bây giờ!” Ông gấp đến độ không nghĩ được gì nữa.
Lâu Uyển Quân quay qua hỏi người báo tin: “Vừa rồi Bàng Thiệu có đi ra không?”
Người nọ trả lời: “Đi ra rất sớm.”
Lâu Uyển Quân cắn chặt răng.
“Cha.” Nàng nói. “Hiện giờ, chỉ còn cách trao đổi.”
Nói xong, nàng kéo một con ngựa ra khỏi cổng, tung người ngồi lên.
“Cha mau chóng ra ngoài thành, phong tỏa Lâm An ngay. Con đi đến phủ của Bàng Thiệu, xem thử có thể bắt sống lão không.” Nàng nói. “Cho dù không thể trao đổi thì song phương đều có con tin, Hoàng thượng không dám giết.”
—
Tin tức thay nhau gửi về cung.
Người dưới quyền Bàng Thiệu mang theo thánh chỉ vội vàng rời đi ngay sau buổi thượng triều. Nhưng không ngờ, còn chưa ra khỏi thành đã bị chặn lại.
Người chặn gã lại chính là binh mã dưới quyền Lâu Việt.
Đội quân bốn vạn người đấy, phong tỏa toàn bộ tám cổng thành của Lâm An, ngay tức khắc, toàn bộ dân chúng cũng như quan viên bị nhốt trong thành, dù là một con chim cũng khó lòng ra vào Lâm An.
Lâu Việt tạo phản.
Hậu Chủ giận run cả người, tức sao tên mãng phu này lại học được trò tạo phản. Gã không nghĩ được cách nào cả, bèn phái người đi đến phủ của Đại tư đồ, yêu cầu họ mau chóng mời Đại tư đồ tới bàn bạc đối sách.
Nào ngờ, phủ Đại tư đồ trống không, Bàng Thiệu không biết đi đâu rồi.
Trong phủ chỉ còn lại một đống người hầu và mấy cơ thiếp cùng con trai con gái không được thương, còn bản thân Bàng Thiệu cũng như con trai nhỏ và tâm phúc của lão, toàn bộ mất bóng.
Bàng Thiệu thừa dịp loạn lạc lúc phong tỏa cổng thành, trốn mất.
Hậu Chủ sốt ruột đi lòng vòng trong điện, trông chờ Bàng Thiệu đến giải vây cho gã, nhưng nào ngờ…
Gã ngồi trên long ỷ, nghe Ngự lâm quân cấp tốc quay về trình tấu, lặng người.
Mãi sau, gã khàn giọng nói.
“Nhất định là cậu đi tìm cứu binh cho Trẫm.” Gã nói. “Cũng đúng. Hiện giờ ở trong thành có ích gì chứ? Chỉ có thể cứu binh từ bên ngoài, mới có thể giải vây cho Trẫm.”
Xung quanh không ai dám hó hé.
Một lúc sau, hoạn quan bên cạnh gã không kiềm được mà gọi: “Hoàng thượng…”
Hậu Chủ hít sâu một hơi.
“Đại Bạn.” Gã nói. “Nhưng không phải cậu đã hứa với Trẫm, bất cứ lúc nào cũng sẽ ở lại thành bảo vệ Trẫm à. Tại sao ông lại nuốt lời chứ?”
Thái giám bên cạnh nói không nên lời.
Bỗng nghe Hậu Chủ cười.
“Trẫm chờ.” Gã nói. “Cậu nhất định sẽ quay trở lại. Huống hồ, không phải lão tặc Lâu Việt chỉ phong tỏa cổng thành rồi án binh bất động đấy à? Trẫm không tin, ông ta dám dẫn quân vào Hoàng thành, dám ra tay giết Trẫm. Trẫm chỉ cần chờ cậu quay lại cứu Trẫm là được.”
Nói xong, gã đứng dậy, không gọi ai cả, tự bước đi.
Vừa đi được một hai bước, gã lại lảo đảo, suýt ngã xuống, cố chống lên cây cột chạm trổ rồng vàng bên cạnh.
“Hoàng thượng!” Cung nữ thái giám ở xung quanh vội bước lên đỡ gã.
“Hoàng thượng, ngài cứu yên tâm! Động thái này của Lâu Việt, chắc chắn là vì Đại tư đồ, ông ta sẽ không làm gì Hoàng thượng đâu…” Lão thái giám vội khuyên bảo.
Nào ngờ Hậu chủ gằn giọng: “Câm miệng.”
Lão thái giám vội nín thinh.
Hậu Chủ rũ mắt xuống.
Gã vốn tưởng rằng, sau khi yêu phi chết, phụ hoàng thiên vị cũng chết, gã ngồi lên ngai vàng, cậu của gã đối với gã tốt như vậy, gã sẽ không còn cô độc bị bỏ rơi như trước nữa.
Nhưng gã không ngờ rằng, sẽ có một ngày, gã bị cậu gã bỏ rơi.
“Hoàng thượng…” Lão thái giám run rẩy gọi.
Hậu Chủ hít sâu một hơi.
“Giang Tùy Châu, có phải đang bị nhốt trong địa lao không?” Gã hỏi.
Lão thái giám vội trả lời: “Vâng ạ.”
Hậu Chủ mỉm cười.
“Vậy đi thôi.” Gã nói. “Trẫm còn có việc cần bàn bạc với người em trai này đấy.”
—
Ngay khi Giang Tùy Châu ra khỏi đại điện, đã bị mấy người đó trói lại.
Anh đã lường trước tình huống này.
Mấy người này đúng là rảnh rỗi. Với cơ thể nát bấy này của anh mà phải trói gô lại vậy à? Cho dùa thả ra, anh cũng chẳng chạy được.
Nhưng… Anh có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
Có thể khiến Hậu chủ hao công tốn sức bắt mình như vậy, chứng tỏ Hoắc Vô Cữu không lọt vào tay họ, không những vậy còn thành công rồi, nên họ chỉ đành bắt mình.
Nếu vậy… Ít nhất Hoắc Vô Cữu an toàn rồi.
Anh bị đẩy đi đến một nơi rất vắng vẻ trong Hoàng cung, vào một cung uyển trang nghiêm nhưng mộc mạc, sau đó đưa vào một phòng giam ngầm dưới lòng đất.
Trong phòng giam dường như không có người sống nhưng lại nồng nặc mùi thối rữa hoà lẫn máu tanh.
Mùi đó có chút gì đấy quen quen, giống như mùi trên người Hoắc Vô Cữu vào ngày đầu tiên hai người gặp gỡ.
Chỗ sắp tới chính là ngục tối dùng để nhốt tội phạm quan trọng trong cung.
Giang Tùy Châu không khỏi cười khổ trong lòng.
Hậu chủ, đúng là coi trọng anh quá mà.
Mấy người đó mở cửa phòng giam, quăng anh vào trong rồi khoá cửa nghênh ngang mà đi. Giang Tùy Châu ngã nhoài xuống đống rơm rạ mục nát, ê ẩm cả người, thở hổn hển mấy hơi rồi bắt đầu quan sát hoàn cảnh tồi tệ xung quanh.
Âm u và mục nát, vết máu đỏ nhạt dính trên rơm rạ và vách tường.
Giang Tùy Châu từng nghe qua, phàm là người bị nhốt vào đây, không ai sống quá ba ngày. Nhiều năm như vậy, ngoại lệ duy nhất chính là Hoắc Vô Cữu, ngoài y ra, không một ai khác nữa.
Giang Tùy Châu cụp mắt xuống, thở dài.
Nhớ tới cái cơ thể đi mấy bước đã thở lên thở xuống, xem chừng không có cơ hội trở thành ngoại lệ rồi.
Lúc này y lại rất bình tĩnh, không sợ cho mấy.
Anh vốn tưởng anh sợ chết, lại không ngờ rằng, khi thật sự bước nửa bước vào quỷ môn quan, y trái lại không còn sợ đến vậy nữa, mà là mừng, vì chuyện mà anh lo lắng suốt buổi thượng triều không xảy ra.
Hoắc Vô Cữu an toàn, vậy là được rồi.
Dù sao, ở trong lịch sử, anh chẳng qua là một Thân vương bệnh vất vưởng được ghi chép lại chỉ với đôi ba nét bút, còn Hoắc Vô Cữu, chính là báu vật mà các sử gia trân trọng.
Dù sao… Anh thà bị nhốt ở đây, còn hơn để Hoắc Vô Cữu phải chịu khổ.
Anh thở dài.
Chẳng qua anh thấy tiếc chút mà thôi.
Tiếc rằng, có lẽ đến chết, tâm ý của anh, cũng chỉ mỗi mình anh biết mà thôi.
Anh nhắm mắt lại.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài ngục tối vang lên một tràng tiếng bước chân nhốn nháo. Anh mở mắt ra thì thấy có người mở cửa phòng giam. Cửa vừa mở, người bên ngoài còn chưa bước vào đã có hai thái giám hấp ta hấp tấp bưng một cái ghế vào, đặt trong phòng giam rồi lui ra ngoài.
Anh nhìn thấy vạt áo đen huyền thêu rồng vàng.
Là Hậu chủ.
Anh ngước đầu nhìn thì trông thấy tên mập mạp phốp pháp mặc long bào bước vào phòng giam với vẻ vô cảm, ngồi xuống cái ghế vừa được kê. Rất nhiều thái giám và thị vệ tràn vào theo, chỉ một thoáng, phòng giam chật hẹp trở nên nhộn nhịp.
Nhưng đến tận lúc tất cả mọi người đều vào rồi vẫn không thấy bóng dáng Bàng Thiệu đâu cả.
Giang Tùy Châu nhìn về phía Hậu chủ, thì thấy Hậu chủ cũng đang nhìn anh.
Trong khoảnh khắc, bốn mắt nhìn nhau, cả hai người đều lạnh lùng ra mặt.
Hậu chủ ngã người dựa vào ghế.
“Người đâu.” Gã nói một cách biếng nhác. “Cứ treo hắn lên cho Trẫm trước đã.”
Giang Tùy Châu lờ mờ nhìn ra manh mối.
Cái kiểu của Hậu chủ, rõ ràng không phải tới để tra hỏi.
Mà giống như tới để trút giận hơn.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 89
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 89
