Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 134: Lâu Uyển Quân × Nhiếp Tông


Chương 134 – Lâu Uyển Quân × Nhiếp Tông


Chuyện này phải kể từ hai năm sau khi Giang Tùy Châu đăng cơ.


Triều đình mới được thành lập chưa được bao lâu, trong triều vẫn còn nhiều chỗ thiếu nhân lực. Qua từng vòng tuyển chọn khắt khe từ Thi Hương đến Thi Hội, cuối cùng danh sách những người vào vòng Thi Điện cũng được trình lên bàn Giang Tùy Châu.


Anh lướt qua một lượt, bất ngờ phát hiện ra một cái tên, lập tức đưa danh sách cho Hoắc Vô Cữu.


“Anh xem đi, ai ở trên này?” Giang Tùy Châu hỏi.


Hoắc Vô Cữu lướt mắt quét từ trên xuống dưới, cũng không thấy có gì đặc biệt.


“Ai vậy?” Hoắc Vô Cữu nhìn Giang Tùy Châu với vẻ nghi hoặc.


“Đây này.” Giang Tùy Châu chỉ vào một cái tên.


“Nhiếp Tông.” Hoắc Vô Cữu đọc. “Nhiếp Tông là ai vậy?”


Giang Tùy Châu biết, Hoắc Vô Cữu từ trước đến nay không mấy để tâm đến mấy chuyện kiểu này.


“Là người thư sinh mà trước đây Lâu cô nương cứu, nhớ không?” Giang Tùy Châu nói. “Ở Lâm An, người bị Hoắc Ngọc Diễn ép phải rời thành đấy.”


“À, là y à?” Lúc này Hoắc Vô Cữu mới tỏ vẻ hứng thú.



“Không ngờ y lại có bản lĩnh như vậy.” Giang Tùy Châu cầm danh sách nói. “Các vị quan chấm thi đều đánh dấu bài của y, nói học vấn cao thâm, là nhân tài đáng trọng dụng.”


“Vậy thì tốt quá rồi.” Hoắc Vô Cữu ngồi nghiêng một bên, nói. “Tới lúc đó phong y làm Tiến sĩ, rồi sẵn ban hôn cho luôn đi.”


Giang Tùy Châu lấy làm khó hiểu: “Ban hôn? Ban cho ai?”


“Lâu Việt giục ta mấy lần rồi.” Hoắc Vô Cữu nói. “Ông ấy còn trách ta, nói con gái ông ấy từ sau khi làm quan thì càng khó bảo, nói ta giúp tìm cho nàng một mối hôn sự.”


“Anh đừng có làm loạn.” Giang Tùy Châu không đồng ý. “Tuyệt đối không thể tùy tiện tác hợp bừa bãi như vậy.”


“Không hề bừa bãi nha.” Hoắc Vô Cữu nói. “Hai người đó nhất định có gì đó.”


Giang Tùy Châu liếc y.


“Anh sợ Lâu Việt lải nhải anh mãi chứ gì?”


Hoắc Vô Cữu không vui ra mặt.


“Ai nói?” Y ngồi bật dậy, tức tối nhào tới trước. “Ta sợ ông ấy? Ta sợ ông ấy gì hả, chính ông ấy còn quên lúc để con gái mình làm quan, ông ấy đã vui đến cỡ nào!”


Giang Tùy Châu không khỏi bật cười: “Vậy sốt ruột làm gì?”


“Ta đâu có sốt ruột!” Hoắc Vô Cữu nghiến răng.




Chuyện ban hôn cứ thế bị gác lại, nhưng Nhiếp Tông vẫn được Giang Tùy Châu phong làm Trạng nguyên.


Giang Tùy Châu không hề cố ý thiên vị, thực ra là anh đã đọc qua văn chương của Nhiếp Tông, quả thực xuất chúng nổi bật, trên Kim Điện cũng đối đáp trôi chảy, đúng là nhân tài hiếm có.


Vị trí Trạng nguyên lang của Nhiếp Tông là danh xứng với thực, lúc cưỡi ngựa diễu phố, phong thái lẫm liệt khiến ai cũng trầm trồ. Giang Tùy Châu ở trong cung cũng đã nghe kể lại, khăn tay và hoa quả các cô nương ném đầy vòng tay của Trạng nguyên lang.


Chiều hôm đó, Lâu Việt liền vội vã vào cung.


“Lấy việc riêng làm phiền Hoàng thượng, thật sự không nên.” Lâu Việt nói. “Nhưng cũng xin Bệ hạ rủ lòng thương, Uyển Quân thật sự đã lớn tuổi rồi.”


“Cũng chỉ ngoài hai mươi thôi mà.” Giang Tùy Châu ngạc nhiên.


“Con gái nhà người ta, đâu có ai tuổi lớn như vậy mà còn chưa chịu lấy chồng?” Lâu Việt nói.


Giang Tùy Châu lại chẳng thấy có gì to tát. Giờ đây, Lâu Uyển Quân đang rất được trọng vọng trong triều, thậm chí có một số đại thần cũng rục rịch, muốn đưa con gái tinh thông văn chương vào làm nữ quan. Nhờ thế mà thỉnh thoảng lại có đại thần dâng tấu, đề nghị mở rộng chế độ khoa cử, để nữ tử cũng có thể thi cử làm quan.


Tuy nhiên, Giang Tùy Châu chưa kịp phản bác, thì Lâu Việt đã quỳ xuống.


“Không cần Hoàng thượng bận tâm, mạt tướng đã nhắm được người rồi.” Lâu Việt cười toe toét nói.


“Thần thấy Trạng nguyên lang do Hoàng thượng đích thân chọn, cũng không tệ.”



Lâu Việt mềm nắn rắn buông, Giang Tùy Châu thật sự không còn cách nào khác, đành phải cho gọi Lâu Uyển Quân vào cung, kể cho nàng nghe chuyện này.



Giang Tùy Châu khẽ thở dài.


“Cha nàng tuy sốt ruột, nhưng chuyện thế này, cũng không thể không hỏi ý nàng được.” Anh nói. “Mấy hôm nay Thi Điện vừa công bố bảng vàng, cha nàng đã để mắt tới…”


“Ai cũng được, đại đại đi.” Lâu Uyển Quân đáp.


“Sao cơ?” Giang Tùy Châu sững người.


Chỉ thấy Lâu Uyển Quân đứng dậy.


“Ta cũng bị ông ấy giục đến phát chán rồi, ta chẳng có gì để chọn lựa cả, cứ theo ý ông ấy đi, gả đại cho một người là xong.” Lâu Uyển Quân nói. “Ngài giúp ta xem xét, đừng chọn cái loại cố chấp cứ đòi bắt phụ nữ ở nhà lo chồng dạy con, còn lại thì sao cũng được, à ngài giúp ta chọn người nào trông cũng được mắt một chút nha.”


Nói xong, nàng chắp tay hành lễ, quay đầu bỏ đi.


Giang Tùy Châu nhất thời không biết phải làm sao.


Chuyện này… nói về yêu cầu thì Nhiếp Tông đều phù hợp cả, nhưng chuyện ban hôn, dù sao cũng không thể làm cho qua loa như vậy được, nếu không thành một đôi vợ chồng bất hoà, đến cuối cùng lại là lỗi của anh.


Giang Tùy Châu suy đi nghĩ lại, đành phải triệu Nhiếp Tông vào cung.


Nhiếp Tông không thay đổi mấy so với hai năm trước, chỉ là khí chất trầm ổn hơn đôi phần, đó là sự tôi luyện của thời gian.


Giang Tùy Châu thấy y cung kính hành lễ một cách bình thản trước mặt mình, giơ tay ra hiệu cho y đứng dậy.


“Hôm nay Trẫm gọi khanh tới, là vì một chuyện riêng.” Giang Tùy Châu nói. “Không biết hiện tại khanh đã có vợ chưa?”



Nhiếp Tông khựng lại một chút, hành lễ đáp: “Khải bẩm Bệ hạ, vi thần vẫn chưa có gia thất.”


“Nếu Trẫm muốn ban cho khanh một mối hôn sự, khanh có bằng lòng không?” Giang Tùy Châu hỏi.


Chỉ thấy Nhiếp Tông không hề nghĩ ngợi, nhẹ giọng trả lời: “Khải bẩm Bệ hạ, thần không dám bất kính, nhưng e rằng phải phụ lòng tốt của Bệ hạ. Thần xin mạn phép, chuyện hôn nhân cần phải hai bên tâm ý tương thông. Trong lòng thần đã có một cô nương rồi, không muốn làm lỡ dở người khác.”


Nghe đến đây, Giang Tùy Châu cũng không cách nào ép buộc được nữa.


Anh thở dài, nói: “Vậy thì thôi, Trẫm sẽ trả lời đúng sự thật với Lâu tướng quân, tìm cho con gái ông ấy một người người khác vậy.”


Nào ngờ Nhiếp Tông thoáng sững người, sau đó ngẩng đầu lên nhìn anh.


Nhìn thẳng vào long nhan như vậy, là tội đại bất kính. Nhưng Giang Tùy Châu lại chẳng để bụng, chỉ hỏi: “Sao vậy?”


“Lâu tướng quân?” Nhiếp Tông lặp lại. “Xin hỏi bệ hạ, có phải là tướng quân Lâu Việt không?”


“Chính là ông ấy.” Giang Tùy Châu nói. “Trẫm nghe Hoàng hậu nhắc qua, khanh và cô nương nhà họ Lâu cũng từng gặp gỡ mấy lần?”


Giang Tùy Châu chỉ là thuận miệng hàn huyên, nhưng lại thấy Nhiếp Tông im lặng không nói gì.


Một lát sau, anh thấy y quỳ xuống.


“Xin Hoàng thượng tha tội bất kính, thần muốn trả lời lại câu hỏi vừa rồi của Hoàng thượng.” Nhiếp Tông nói.


“Câu nào?” Giang Tùy Châu hỏi.


“Nếu Hoàng thượng có ý ban hôn, thần không dám kháng mệnh, xin kính cẩn tuân theo thánh ý.” Nhiếp Tông nói.


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 134: Lâu Uyển Quân × Nhiếp Tông
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...