Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 133: Ngoại truyện hiện đại 8


Chương 133 – Ngoại truyện hiện đại 8


Giang Tùy Châu bị Hoắc Vô Cữu kéo thẳng đến khu tiệc buffet lạnh, cuối cùng cũng được thả ra.


Xung quanh có rất nhiều người, Giang Tùy Châu thoáng chút lúng túng, sau khi được Hoắc Vô Cữu thả ra thì không nhịn được vừa xoa cổ tay vừa nhỏ giọng trách: “Hoắc Vô Cữu!”


Chỉ thấy sắc mặt Hoắc Vô Cữu chợt trở nên sắc bén.


Giang Tùy Châu sững lại, khi ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hoắc Vô Cữu nhìn chằm chằm anh với ánh mắt nóng bỏng.


… Cũng đúng, hai người đã ở bên nhau chừng ấy năm, một ngữ điệu, một động tác, là biết ngay đối phương đang nghĩ gì.


“Anh…”


“Em nhớ ra rồi?” Hoắc Vô Cữu nhìn chằm chằm anh.


Giang Tùy Châu mấp máy môi, không nói nên lời.


Chợt nghe Hoắc Vô Cữu nghiến răng nghiến lợi, khẽ chửi thề một tiếng: “Cuối cùng cũng nhớ ra rồi.”


Nói xong, y giơ tay ra, lại một lần nữa túm lấy cổ tay Giang Tùy Châu, kéo anh về phía cửa hông bên cạnh khu buffet lạnh, dắt anh rời khỏi sảnh tiệc.


Tiếng người ồn ào lập tức bị ngăn cách lại phía sau, hương hoa cỏ trong sân theo gió đêm ùa đến.


Hoắc Vô Cữu ấn Giang Tùy Châu vào tường.


“Nhớ ra từ khi nào?” Y ép hỏi.



“Thì… Thì hôm nay.” Giang Tùy Châu nhỏ giọng nói.


“Còn dám chặn anh, điện thoại không gọi được, WeChat cũng không nhắn được?” Hoắc Vô Cữu ghé sát vào, nghiến răng cắn răng nghiến lợi, hơi thở nóng hổi phả lên mặt Giang Tùy Châu.


Giang Tùy Châu muốn né ra sau, nhưng lại chẳng còn đường lui nào.


Chỉ đành trơ mắt nhìn Hoắc Vô Cữu rút điện thoại của anh ra, cưỡng chế ấn tay anh mở khóa, thêm lại tất cả thông tin liên lạc đã bị xóa của anh.


Cuối cùng, ảnh đại diện của Hoắc Vô Cữu lại xuất hiện trong hộp thoại của Giang Tùy Châu.


Hoắc Vô Cữu thành thạo ghim lên đầu danh sách trò chuyện, rồi mới nhét điện thoại về lại túi của Giang Tùy Châu.


“Không được có lần sau.” Y nói, rồi cúi đầu hôn lên môi Giang Tùy Châu một cái.


Giang Tùy Châu ngước mắt lên, dưới ánh đèn trong vườn và bóng đêm, đối diện với ánh mắt của Hoắc Vô Cữu.


Ánh đen thăm thẳm ấy lúc này đã ngập tràn ý cười.


“Thật sự nhớ ra rồi.” Hoắc Vô Cữu nhắc lại.


“Ừ.” Giang Tùy Châu trả lời.


Không đợi âm thanh hoàn chỉnh thoát ra, nụ hôn của Hoắc Vô Cữu lại phủ xuống.


Hết cái này đến cái khác, hôn đến mức Giang Tùy Châu bắt đầu né tránh, đẩy y ra một chút.


Hoắc Vô Cữu chống một tay lên tường, cúi đầu nhìn anh cười.


Giang Tùy Châu đỏ cả tai, nghiêng đầu tránh ánh mắt của y.



Quả nhiên là Hoắc Vô Cữu… Quen thuộc đến mức khiến người ta ngứa cả răng, nhưng lại chẳng thể làm gì được y.


“Nhớ thật rồi.” Anh hạ giọng nói. “Đừng quậy nữa, chỗ này đông người.”


“Sao lại bảo là quậy?” Hoắc Vô Cữu vừa nghe đến hai chữ “đông người”, ký ức không vui ban nãy lại bị khơi dậy, bất mãn tặc lưỡi một tiếng. “Ba em mới gọi là quậy đấy, tìm đối tượng vớ vẩn gì cho em chứ?”


“Anh đừng lo chuyện ông ấy.” Giang Tùy Châu nói. “Em đâu có nghe lời ông ấy.”


“Vậy cũng không được.” Hoắc Vô Cữu nhỏ giọng lầm bầm.


Giang Tùy Châu hỏi: “Vậy anh định thế nào?”


Hoắc Vô Cữu suy nghĩ một chút.


“Giờ anh quay lại đó luôn.” Y cười, để lộ chiếc răng nanh sắc lẻm. “Anh đi hỏi ông ấy xem, thấy việc liên hôn với nhà họ Hoắc thế nào.”


Giang Tùy Châu phì cười.


“Làm trò vô ích.” Anh nói.


“Vậy không thì, anh quay lại cảnh cáo ông ấy một tiếng.” Hoắc Vô Cữu nói. “Nói với ông ấy là em có bạn trai rồi, đừng có tính mấy trò bậy bạ.”


Giang Tùy Châu nghe thế, nhướng mày: “Anh nói ai là bạn trai em?”


Hoắc Vô Cữu nghe vậy, sốt ruột sấn đến định cắn môi anh: “Em còn muốn là ai nữa?”


Giang Tùy Châu đẩy y ra, nghiêm mặt nói: “Bây giờ không được.”


“Sao lại không được?”



Giang Tùy Châu nói: “Hiện giờ anh vẫn phải gọi em là thầy Giang.”


Hoắc Vô Cữu nghiến răng, nhỏ giọng chửi thề.


Giang Tùy Châu nhíu mày: “Những lời dơ bẩn này học từ ai vậy?”


Hoắc Vô Cữu nhìn anh, định phản bác, nhưng sau lại vẫn chột dạ ngậm miệng.


Còn có thể học từ ai được nữa, mấy thứ này, từ trước đến nay toàn tự học thành tài thôi.


“Quy định của trường còn quan trọng hơn anh à?” Hoắc Vô Cữu lầm bầm.


“Đây là vấn đề đạo đức nghề nghiệp.” Giang Tùy Châu dịu giọng giải thích. “Không chỉ là vấn đề của trường, với tư cách là giáo viên, em cũng không thể mở đầu một tiền lệ như vậy.”


Hoắc Vô Cữu nhìn anh một lúc, thấy anh không chịu nhượng bộ, đành thở dài nhận thua.


“Thôi vậy.” Y nói. “Hai đời rồi, cái tính cứng nhắc này của em đúng là không sửa được.”


Dứt lời, y kéo tay Giang Tùy Châu, cùng quay lại sảnh tiệc.


Trong sảnh tiệc, vì hành động vừa rồi của y mà gây ra không ít xôn xao. Nhưng vì nhân vật chính là cậu ấm nhà họ Hoắc, nên tuy mọi người có bàn tán, nhưng chẳng ai dám thật sự tiến đến xem.


Lúc hai người trở lại, ánh mắt cả sảnh tiệc đều như có như không đổ dồn về phía họ.


Hoắc Vô Cữu để Giang Tùy Châu đứng lại khu buffet lạnh, cúi đầu dặn dò một câu.


“Đợi anh một lát.” Y nói.


Giang Tùy Châu gật đầu, thấy Hoắc Vô Cữu quay người sải bước về phía ba mình.



Ba y đứng đằng xa, thấy Hoắc Vô Cữu đi tới, thậm chí không dám nhúc nhích.


Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu tiến lên, dừng lại trước mặt ông.


“Ông Giang.” Y nói. “Có chuyện này tôi muốn báo cho ông biết.”


Hoắc Vô Cữu cao lớn, lúc này lại đứng nghiêm, cằm hơi hất lên, chẳng có tí nào là kính trọng hay ngoan ngoãn với bề trên. Nhưng ba của Giang Tùy Châu cũng không dám nói gì, nghe y nói vậy thì gật đầu lia lịa, đáp: “Cậu Hoắc cứ nói.”


“Con trai ông, tôi để mắt rồi, muốn theo đuổi em ấy.” Hoắc Vô Cữu thản nhiên nói.


“Nếu ông dám bán em ấy đi trước khi tôi theo đuổi được, thì tôi sẽ tìm ông tính sổ. Nhớ chưa?”


Ba của Giang Tùy Châu đứng sững tại chỗ, không nói được lời nào, nhưng lại không dám lắc đầu. Mấy người thân thiết đứng quanh ông đều lộ vẻ ngỡ ngàng, nhưng trước lời lẽ gây sốc ấy, lại không ai dám thể hiện ra chút bất kính nào.


Ánh mắt Hoắc Vô Cữu quét qua họ, lạnh nhạt nhưng sắc bén, hoàn toàn không dừng lại ở bất cứ ai.


Nói xong, y xoay người, nhìn thẳng về phía Giang Tùy Châu.


Ánh đèn rực rỡ trong sảnh chiếu vào mắt y, khiến đôi mắt ấy cũng trở nên lấp lánh.


Vành mắt Giang Tùy Châu hơi nóng lên.


Hai kiếp người rồi.


Thời gian luôn thay đổi, hoàn cảnh xung quanh cũng thay đổi. Nhưng người đó, từ trước đến giờ, chưa từng thay đổi.


Chỉ cần là điều anh muốn, người đó sẽ làm bằng được, sẵn sàng xông pha vì anh.


Y vẫn luôn là tướng quân của anh.


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 133: Ngoại truyện hiện đại 8
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...