Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 132: Ngoại truyện hiện đại 7


Chương 132 – Ngoại truyện hiện đại 7


Giang Tùy Châu bị dáng vẻ lúc này của y làm cho đơ ra, bèn hỏi: “… Em cười gì vậy?”


Hoắc Vô Cữu lập tức nghiêm mặt: “Có cười đâu.”


Giang Tùy Châu quay lại nhìn về phía trước.


Liền nghe Hoắc Vô Cữu hỏi lại: “Thế nào mới gọi là quan hệ không chính đáng?”


Giang Tùy Châu nhìn về phía trước không nói gì.


Còn nói mình không cười nữa, ý cười trong giọng nói rõ rành rành, đơn giản là cái đuôi hồ ly không giấu được.


Không hiểu sao, rõ ràng Giang Tùy Châu mới quen biết người sinh viên này chưa bao lâu, nhưng lại luôn cảm thấy cực kỳ hiểu y.


Giang Tùy Châu không nói gì.


Lại nghe Hoắc Vô Cữu nói tiếp: “Thích đơn phương, không tính là quan hệ không chính đáng phải không?”


Nghe lời này, sự chột dạ có chút khó nói trong lòng Giang Tùy Châu lại bị khơi dậy.


“Ít nhất thì thầy giáo không được.” Anh không kìm được nói.


Lời này rõ ràng là nói cho chính anh nghe.


“Vậy tức là, sinh viên thì được à?” Ý cười trong giọng Hoắc Vô Cữu càng thêm nồng đậm.


Giang Tùy Châu không khỏi quay đầu nhìn y.


Đôi mắt kia sáng long lanh, nụ cười lại mang theo một hàm ý khó tả, như thể có tình cảm nồng nàn, không chút che giấu mà xuyên qua nụ cười ấy, dồn dập trút cả vào lòng Giang Tùy Châu vậy.


“… Em nói gì?” Giọng Giang Tùy Châu nhỏ dần.


Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu nhìn anh một lúc, không nói gì, chốc lát sau như thể đã chấp nhận số phận, thu lại nụ cười.


“Không nói gì cả.” Y nói. “Em chỉ muốn nói là, thầy không cần lo, nếu là sinh viên đơn phương theo đuổi, thì sẽ không ảnh hưởng gì đến thầy đâu.”



Giang Tùy Châu khựng lại trong chốc lát, rồi khẽ ừ một tiếng.


Hoắc Vô Cữu bên cạnh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lặng lẽ thở dài.


Việc chỉ mỗi mình y khôi phục ký ức, đúng là khó xử thật.


Vợ mình ngồi ngay bên cạnh, không những không được chạm vào, mà còn phải dè chừng, sợ lỡ lời làm anh sợ. Rõ ràng là vợ chồng, vậy mà bị anh gọi là “quan hệ không chính đáng”.


Trên đời còn mối quan hệ nào chính đáng hơn vợ chồng nữa?



Giang Tùy Châu ăn xong bữa ăn này với tâm trạng cực kỳ bất an.


Anh không thể xác định liệu sinh viên này có phải có ý đồ vượt quá giới hạn với mình hay không, nhưng anh có thể chắc chắn rằng, mình thì có.


Cảm giác thích và rung động này đến rất đột ngột, thậm chí anh còn chẳng hiểu gì về đối phương, cũng chưa từng tiếp xúc với kiểu người như thế.


Tuy nhiên, dù là vì lý do gì, trong lòng Giang Tùy Châu hiểu rất rõ, làm một người thầy, anh không thể phạm phải sai lầm như vậy.


Ngày hôm đó, sau khi về đến nhà, anh trăn trở rất lâu, cuối cùng gửi cho Hoắc Vô Cữu một tin nhắn.


“Sau này đừng liên lạc với tôi nữa.”


Giang Tùy Châu biết, những cảm xúc như vậy, nếu không kiểm soát được, thì cần phải cắt đứt kịp thời.


Sau khi gửi tin nhắn, nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, anh chỉ cảm thấy tim mình như chìm thẳng xuống đáy vực. Anh như chạy trốn, vội vàng bấm vào ảnh đại diện của Hoắc Vô Cữu, cùng với số điện thoại, toàn bộ cho vào danh sách đen rồi xóa sạch.


Em ấy chắc chắn sẽ thấy mình thật kỳ cục. Giang Tùy Châu nghĩ thầm.


Nhưng mà…


Anh chưa từng thích ai, chứ đừng nói đến một sinh viên trong trường mình dạy. Cảm xúc ập đến bất ngờ thế này khiến anh sợ hãi, như thể chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi, sẽ là vực sâu vạn trượng.


Người sinh viên này có điểm gì thu hút mình chứ.


Giang Tùy Châu ngồi dựa trên ghế sofa, rất lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.


Ngoại hình thì đúng là rất đẹp, nhưng Giang Tùy Châu chưa bao giờ quan tâm đến điều đó. Tính cách thì ngang ngược, lại có chút mặt dày mày dạn, sau một thời gian tiếp xúc, cũng lộ ra bản tính rất lười học, chẳng có điểm nào giống với hình mẫu mà anh có thể thích.



Giang Tùy Châu đờ đẫn nhìn chằm chằm điện thoại.


Nhưng mà, dường như mỗi một cử chỉ, hay bất cứ biểu cảm nào của người này, đều rất đáng yêu.


Một lúc sau, anh thở dài, quay người về phòng đi ngủ.


Tâm trạng thế này, lẽ ra anh phải mất ngủ, nhưng lại ngủ rất nhanh.


Trong mơ, là phủ Tĩnh Vương tráng lệ rộng lớn, là nến đỏ khắp chốn, là dung nhan âm trầm của thân hình cao lớn dưới khăn trùm đầu màu đỏ, là bầu trời đầy sao trên nóc Minh Phụng Lâu, là đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy.


Giang Tùy Châu choàng tỉnh khỏi cơn mơ.


Bên ngoài trời đã hửng sáng, anh nhìn chằm chằm trần nhà, rất lâu sau mới hoàn hồn.


Hoắc Vô Cữu… Đó là Hoắc Vô Cữu!


Anh đã trở về thời đại của mình, và cả Hoắc Vô Cữu cũng theo anh trở về rồi.


Chẳng trách y vừa gặp đã bám lấy anh không rời, chẳng trách được hôm qua y lại cười một cách khó hiểu với anh, chẳng trách bản thân mình… vừa cần nhìn thấy y, tim đã đập loạn nhịp một cách bất thường.


Giang Tùy Châu sững người hồi lâu, mới sực tỉnh lại, vội vàng với lấy điện thoại trên tủ đầu giường.


… Chẳng còn một chút dấu vết nào.


Hôm qua, tâm trạng anh không được tốt, vì không để bản thân còn vương vấn điều gì, nên đã xóa sạch toàn bộ dấu tích của Hoắc Vô Cữu. Giang Tùy Châu cầm điện thoại lật qua lật lại cả buổi mà vẫn không tìm lại được thông tin liên lạc của Hoắc Vô Cữu, sau một lúc lâu, cuối cùng đành thở dài một hơi, buông tay rơi xuống đệm.


Anh đã làm gì vậy nè… Anh bảo Hoắc Vô Cữu đừng liên lạc với mình nữa, còn chặn và xóa toàn bộ thông tin liên lạc của y.


Giang Tùy Châu ngẩn người một lát, rồi bật cười khẽ.


Cái thùng thuốc nổ dễ bùng nổ đó… Không biết sẽ tức giận đến mức nào đây.


Nhưng anh không biết địa chỉ cụ thể Hoắc Vô Cữu, hôm nay còn phải dự tiệc rượu do ba anh sắp xếp. Nằm một lúc lâu, anh đành ngồi dậy.


Chỉ còn cách chờ đến thứ hai, đích thân đi tìm y thôi.


Trời đã sáng hẳn. Giang Tùy Châu nhìn đồng hồ, rồi bắt đầu sửa soạn. Quả nhiên, gần đến giờ tiệc rượu bắt đầu khoảng hai tiếng, trợ lý của ba anh gọi đến, báo cho anh biết mấy giờ sẽ đến đón anh.


Giang Tùy Châu thay vest xong, chỉnh lại tóc tai, đúng giờ hẹn xuống lầu.



Trợ lý đã đậu xe trong hầm gửi xe dưới toà nhà của anh. Anh mở cửa xe, quả nhiên, trên xe chỉ có tài xế và trợ lý.


“Cậu ba.” Trợ lý quay đầu lại chào anh.


Giang Tùy Châu đáp một tiếng, tự mình đóng cửa xe lại.


Xe từ từ lăn bánh, đi thẳng hơn một tiếng đồng hồ, mới đến một trang viên tựa núi ở ngoại ô phía Bắc. Khi Giang Tùy Châu xuống xe, đã có khá nhiều người đến, trợ lý dẫn anh đi thẳng vào trang viên, trong phòng tiệc gặp được ba anh.


Anh và ba có đôi nét giống nhau. Ba anh thời trẻ xem như anh tuấn xuất chúng, ngay cả bây giờ khi đã lớn tuổi, ông vẫn cao ráo, dù tóc mai điểm bạc, chỉ thêm vài phần phong thái trầm tĩnh.


Từ xa, Giang Tùy Châu đã nhìn thấy vài người đứng quanh ba mình.


Là đối tác làm ăn của ông, Giang Tùy Châu trông rất quen mặt. Nhưng khác với trước đây, hôm nay xung quanh họ có vẻ náo nhiệt hơn chút.


Một người đối tác đang khoác tay một cô gái trẻ đẹp, dung mạo trông chỉ thanh tú, nhưng khí chất thì vô cùng nhã nhặn dịu dàng.


Giang Tùy Châu đi đến cạnh ba mình, nhẹ giọng gọi: “Thưa ba.”


Ba anh mỉm cười gật đầu với anh, ra hiệu cho phục vụ lấy một ly rượu cho anh, rồi giới thiệu với mọi người xung quanh: “Đây là con trai tôi, Giang Tùy Châu.”


Giang Tùy Châu nhận ly rượu, quen thuộc và điềm nhiên gật đầu với mấy người xung quanh.


Chỉ thấy người đàn ông đang khoác tay cô gái trẻ nọ vỗ nhẹ lên mu bàn tay đang khoác trên tay mình của cô, cười nói: “Viện Viện, đây chính là con trai của chú Giang, Tùy Châu. Hiện đang giảng dạy ở đại học đấy, tuổi trẻ tài cao.”


Cô gái ngẩng đầu nhìn Giang Tùy Châu, lễ phép gật đầu chào, rồi mỉm cười dịu dàng.


Giang Tùy Châu nhận ra ba của cô gái này. Ông ấy và nhà anh đã hợp tác nhiều năm, cũng coi như đối tác thân thiết, thế lực hai bên ngang ngửa nhau, đúng là môn đăng hộ đối trên mọi phương diện.


Giang Tùy Châu khẽ nhíu lại, quay sang nhìn ba mình.


Nhưng thấy ba anh như không nhận ra sắc mặt của anh, vẫn cười nói chuyện xã giao với những người xung quanh: “Trẻ tuổi tài cao gì đâu, chẳng qua là thầy giáo mà thôi.”


Mọi người cười phụ họa: “Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người, cái nghề dạy học này học vấn rộng lắm đấy.”


Rồi có người hỏi: “Ấy? Tùy Châu lớn hơn Viện Viện một chút phải không?”


Ba anh nói ngay: “Lớn hơn đúng ba tuổi.”


Mọi người xung quanh lập tức bật cười.



Chỉ thấy ba cô gái nhẹ nhàng thúc cô: “Chẳng phải con vẫn thích xem lịch sử sao? Ở đây vừa hay có một giáo sư lịch sử này, có gì hứng thú, chi bằng cứ hỏi trực tiếp cậu ấy.”


Giang Tùy Châu nghe mấy người xung quanh kẻ tung người hứng, trong lòng không kìm được sự chán ghét.


“Con đi ra kia ăn chút gì đã.” Anh quay đầu nói với ba mình.


Nhưng chưa kịp đi, đã bị ba gọi lại.


“Đi đâu một mình đấy?” Cha anh nói. “Đi với Viện Viện đi.”


Ngay lập tức, ánh mắt của những người xung quanh lại một lần nữa đổ dồn lên người Giang Tùy Châu.


Giang Tùy Châu từ từ thở ra một hơi, nghiến chặt răng, nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Không cần đâu, ba…”


Chưa đợi anh nói hết câu, thì chợt có một giọng nói vang lên từ bên cạnh.


“Nhất định phải đi cùng nhau à?” Giọng nói lười nhác, hơi trầm, nhưng lại rất kiêu ngạo, như thể đèn chùm pha lê lộng lẫy của buổi tiệc thương mại này cũng không đè nổi khí thế ngông cuồng ấy.


“Nếu đã vậy, để tôi đi cùng em ấy.”


Mọi người quay người lại, nhất thời đều ngẩn ra.


“… Cậu Hoắc?” Ba của cô gái kia một lúc sững sờ rồi gọi.


Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy khoảng trống phía trước mà mọi người vừa nhường ra, Hoắc Vô Cữu đang đứng đó. Hôm nay y cũng mặc một bộ vest khá trang trọng, một tay cầm ly rượu, tóc cắt ngắn gọn gàng.


Nhất thời, trên mặt mấy người xung quanh ít nhiều đều lộ ra vẻ nịnh nọt và e dè.


Nhà họ Hoắc là nhà giàu mới nổi khét tiếng trong nước, chuyện này ai cũng biết; mà cậu chủ nhà họ Hoắc lại là một kẻ bất cần đời khét tiếng, chuyện này càng không ai không biết.


Nhưng những lời này, bọn họ chỉ dám mắng sau lưng.


“Hôm nay cậu Hoắc cũng đến à? Hoan nghênh hoan nghênh, dạo gần đây ba cậu vẫn khỏe chứ?” Người bên cạnh cười nói chuyện xã giao.


Ba của Giang Tùy Châu cũng nhìn y với ánh mắt cẩn trọng đầy mong đợi.


Nhưng thấy Hoắc Vô Cữu như thể chẳng hề nghe thấy, sải bước đi tới, nắm lấy cổ tay Giang Tùy Châu, kéo anh đi.


“Cậu làm gì vậy!” Giang Tùy Châu giật mình.


Chỉ nghe Hoắc Vô Cữu không buồn quay đầu lại mà nói: “Không phải đói sao? Đi, ăn gì đã.”


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 132: Ngoại truyện hiện đại 7
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...