Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 131: Ngoại truyện hiện đại 6
Chương 131 – Ngoại truyện hiện đại 6
Hoắc Vô Cữu thi đấu đúng vào thứ Sáu.
Giang Tùy Châu có ý định tránh mặt, nhưng Hoắc Vô Cữu dường như đã đoán trước được ý của anh, nên đến thẳng văn phòng Giang Tùy Châu để đón anh đi.
Trước mặt Hoắc Vô Cữu, Giang Tùy Châu chưa bao giờ nói nổi chữ “không”. Anh đành cam chịu dọn đồ, rồi theo Hoắc Vô Cữu đến nhà thi đấu.
Hôm nay là trận cuối cùng của giải bóng rổ giữa các khoa trong trường, đội khoa Tài chính đấu với đội khoa Thể dục. Hoắc Vô Cữu đã giữ chỗ sẵn cho Giang Tùy Châu, ngay hàng ghế đầu đối diện sân bóng.
Hoắc Vô Cữu sắp xếp chỗ cho Giang Tùy Châu xong xuôi, mới quay về phòng thay đồ.
Vừa bước vào đã có người huýt sáo trêu, mấy người bạn thân nhìn y bằng vẻ mặt đầy ẩn ý.
“Anh Hoắc, được đấy nha!” Một người cười hí hửng với y.
Hoắc Vô Cữu đi thẳng tới tủ đồ của mình, mở cửa tủ, cởi áo đang mặc ra, liếc người nọ một cái.
Lại có người cười: “Thảo nào anh Hoắc lấy sân bóng đổi thời khóa biểu, sao không nói trước với anh em một tiếng, là cô em xinh đẹp nào của Khoa Lịch sử vậy?”
“Cô em gì chứ.” Hoắc Vô Cữu nhíu mày lườm mắt cậu ta, lấy bộ đồ bóng rổ của mình ra mặc vào.
“Đừng hòng qua mặt tụi này. Ban nãy Đại Trần ra ngoài nhìn thấy rồi, ông dẫn người đến, còn giữ cho người ta vị trí đẹp nhất nữa!” Đội viên đằng trước cười nói.
“Mù à?” Hoắc Vô Cữu liếc xéo Đại Trần. “Không nhìn ra à, là đàn ông.”
Đôi viên vừa nói chuyện buột miệng chửi thề một tiếng, lẩm bẩm: “Anh Hoắc chơi bạo thật.”
Hoắc Vô Cữu đang lấy khăn trong tủ, nghe thấy câu này liền vung tay ném thẳng cái khăn vào mặt đối phương, làm cậu ta la oai oái.
“Chơi gì mà chơi.” Hoắc Vô Cữu nghiến răng. “Nhìn cho rõ, đó là thầy Giang của Khoa Lịch sử.”
Nói xong, y đóng cửa tủ, xách giày bóng rổ của mình ra ngoài.
Còn lại cả đám đồng đội nhìn nhau.
—
So với Khoa Thể dục, Khoa Tài chính của họ rõ ràng nghiệp dư hơn. Cũng vì thế mà các thành viên trong đội bóng đều căng như dây đàn, chỉ sợ thua ngay trận chung kết.
Họ đã bàn bạc chiến lược kỹ càng, ai nấy đều dốc hết sức trên sân. Nhưng không biết có phải ảo giác của họ không, vừa vào trận, mọi người đã phát hiện, hôm nay Hoắc Vô Cữu chơi bóng đặc biệt sung.
Vừa vào nửa hiệp một, cậu đã kéo giãn khoảng cách giữa hai đội lên đến gần 20 điểm, và phần lớn số điểm này đều do y ghi. Cũng chính vì vậy, chiến thuật của đối phương đều bị y phá rối, mấy người vội vàng lên cản y, nhưng vẫn không ai cản được y.
Đồng đội của Hoắc Vô Cữu nghi ngờ y dùng thuốc k*ch th*ch.
Đến khi hết hiệp một, mấy cầu thủ bên đối phương đã thở hổn hển. Còn Hoắc Vô Cữu thì dù mồ hôi đầm đìa, lại vẫn đứng thẳng tắp, khi đi về khu vực nghỉ, trông hệt như một vị tướng quân thắng trận trở về.
Khán đài vang dội tiếng reo hò.
Một người đồng đội của Hoắc Vô Cữu ở bên cạnh khu vực nghỉ, giơ tay ném cho cậu một chai nước: “Hôm nay sung ghê nha, anh Hoắc?”
Xung quanh ai cũng gật gù đồng tình.
Phản ứng của Hoắc Vô Cữu lại khá qua loa.
Y nhận lấy nước, vặn nắp uống mấy ngụm, vừa uống vừa len qua đám đông, đi tới chỗ để ba lô của mình.
Bên cạnh lập tức có người hỏi: “Anh Hoắc tìm gì thế?”
Hoắc Vô Cữu xua tay, vứt chai nước sang bên, tiện tay lấy khăn lau mồ hôi, rồi lôi điện thoại từ trong ba lô ra.
Mở WeChat, hộp thoại ghim trên cùng chính là Giang Tùy Châu.
Y ngẩng đầu nhìn về phía Giang Tùy Châu, rồi mở hộp thoại, tay dừng lại trên bàn phím.
Y muốn hỏi, vừa rồi mình có ngầu không, có đủ tư cách làm bạn trai anh không.
Nhưng mà, dù chim công có khoe đuôi, cũng chỉ khoe khoang và đi đi lại lại trước mặt đối phương, chứ không thật sự phát ra tiếng kêu gọi bạn tình.
Ngón tay Hoắc Vô Cữu do dự nhúc nhích một lúc, cuối cùng mới gõ ra một dòng chữ.
“Sắp xong rồi, không chán chứ?”
Y nhấn gửi.
Gửi đi chưa bao lâu, tin nhắn của Giang Tùy Châu đã tới.
“Không chán.”
“Cậu chơi rất hay, hiệp sau cố lên.”
Hoắc Vô Cữu nhìn hai dòng chữ trên màn hình, khóe môi bất giác cong lên.
Và cách đó không xa, mấy đồng đội của y đang len lén nhìn y.
“Thấy chưa? Thấy chưa? Tui đảm bảo anh Hoắc đang yêu đấy, ông nhìn xem, cười tít cả mắt kìa!” Một người nói.
“Chuẩn, còn nói là thầy Giang, lừa ai chứ.” Một người phụ hoạ.
“Chứ gì nữa, anh Hoắc có thể cười kiểu đó với thầy Giang à? Chắc chắn là cô em xinh đẹp nào đó Khoa Lịch sử.” Một người khác cũng nhỏ giọng nói.
“Đúng đấy, các cậu cứ chờ xem, hiệp hai, cứ coi anh Hoắc solo đi.”
Quả nhiên.
Ở hiệp hai, đội viên của đội Khoa Thể dục rõ ràng đã điều chỉnh chiến thuật, chỉ tập trung đối phó Hoắc Vô Cữu. Trình độ chơi bóng trung bình của họ khá hơn, kiến thức lý thuyết cũng vững chắc, nhưng khi áp dụng vào Hoắc Vô Cữu, lại hoàn toàn không có tác dụng.
Hiệp hai, tỷ số được kéo giãn hơn ba mươi điểm, Khoa Tài chính thắng một cách dễ dàng.
Tiếng hò reo vang dội cả sân bóng, như muốn lật tung nóc nhà thi đấu.
Hoắc Vô Cữu cùng đồng đội lên lĩnh thưởng, trong lúc mọi người còn đang ăn mừng thì y đã tách ra khỏi đám đông.
T quay về khu vực nghỉ, rút điện thoại, nhắn cho Giang Tùy Châu trước.
“Thầy Giang, cứ ngồi nguyên ở đó một lát nhé, em qua ngay.”
Nhắn xong, y chẳng màng ăn mừng với đồng đội, xách ba lô về phòng thay đồ.
Đợi y tắm rửa, thay đồ xong đi ra thì nhà thi đấu đã vơi người.
Nhưng y vừa ra khỏi phòng thay đồ, đã bị một người đồng đội chặn lại.
“Má ơi! Bên kia đang có chuyện lớn!” Người đồng đội đó mặt mày hớn hở, tràn đầy vẻ phấn khích khi hóng hớt.
“Sao nữa?” Hoắc Vô Cữu bị chặn lại, hơi cáu, nhăn mày nhìn theo hướng cậu ta chỉ.
Chính là chỗ Giang Tùy Châu đang ngồi.
“Là thầy Giang đó!” Người đó hạ giọng. “Hình như bị bạn học trong khoa mình chặn lại, tỏ tình ngay tại chỗ!”
Hàng mày Hoắc Vô Cữu tức khắc nhăn tít lại.
“Đi xem kịch không anh Hoắc! Mỗi tội bên đó đông người quá, khó…” Người đồng đội đó hào hứng nói.
Nhưng thấy Hoắc Vô Cữu vắt ba lô lên vai, vòng qua cậu ta, sải bước đi thẳng một nước.
Lối đi và mấy hàng ghế phía sau chỗ đó đã bị sinh viên bu lại chật cứng, muốn chen vào giữa lúc này thật chẳng dễ.
Người đồng đội kia trố mắt nhìn Hoắc Vô Cữu đi thẳng tới rìa khán đài, vứt ba lô sang một bên, một tay chống vào lan can, thoắt cái lật mình nhảy qua, đáp xuống khu vực khán đài.
Tâm điểm đám đông đang vây xem, ngay lập tức từ hai người biến thành ba người.
—
Chân mày Giang Tùy Châu nhíu chặt.
Anh thấy sinh viên này trông khá quen mắt, ban đầu tưởng là sinh viên trong khoa mình, nhưng không ngờ lại là người từ khoa khác đến, đặc biệt để gặp anh.
Sinh viên này có vẻ ban đầu không biết anh sẽ đến, tình cờ gặp anh ở đây, chẳng biết có phải bị bạn bè xúi giục không mà bỗng dưng nóng đầu, dám chặn anh lại để tỏ tình.
“Thầy Giang, vì để nhìn thấy thầy mà em đến nghe lớp của thầy suốt ba năm rồi.” Nữ sinh đó nói. “Mặc dù em luôn không dám nói ra, nhưng, thầy Giang, em đã thích thầy rất lâu rồi.”
Các bạn học xung quanh hò reo vang vọng.
Giang Tùy Châu nhíu mày, nói: “Em sinh viên này, mối quan hệ không chính đáng giữa thầy trò là điều nhà trường nghiêm cấm.”
“Nhưng còn chưa đầy một năm nữa là em tốt nghiệp rồi mà, thầy Giang…” Sinh viên nọ nói tiếp. “Thầy có thể chờ em không?”
“Mặc dù em từng học lớp của tôi, nhưng cũng không thể cứ thế mà khẳng định là thích bản thân tôi.” Giang Tùy Châu hít sâu một hơi, giữ lại chút kiên nhẫn cuối cùng. “Em sinh viên này à, có lẽ em chưa phân biệt được sự khác nhau giữa tình yêu và sự ngưỡng mộ, tôi hy vọng em có thể suy nghĩ lý trí hơn, đừng tự gây rắc rối không đáng có cho cuộc sống sau này của mình.”
“Nhưng thầy ơi, em chỉ muốn thầy cho em một cơ hội…”
“Cơ hội gì?”
Ngay đúng lúc đó, theo một tiếng động rõ ràng vang lên, một giọng nói ngắt ngang lời cô.
Giang Tùy Châu ngẩng lên nhìn, thấy Hoắc Vô Cữu vừa chống tay lên lan can, lật người nhảy xuống bên cạnh anh.
Mái tóc ngắn của Hoắc Vô Cữu còn ướt sũng nhỏ nước, vương mùi dầu gội thơm mát. Sắc mặt y không mấy dễ coi, ba lô bị vứt dưới đất cũng chẳng buồn nhặt lên.
“Em…” Sinh viên nọ vừa định nói thì bị Hoắc Vô Cữu ngắt lời lần nữa.
“Cô thích thầy Giang, là thích kiểu như này sao?” Giọng Hoắc Vô Cữu lạnh tanh.
“Trước mặt bao người khiến thầy khó xử, ép thầy phải đồng ý. Sao, thầy có nhiều sinh viên như vậy, tên còn chưa nhớ hết, dựa vào đâu mà phải quen cô chứ? Chẳng lẽ thầy còn phải vì cô mà vứt bỏ công việc của mình sao?”
Nói xong, y nhấc ba lô của mình lên, tiện tay cầm luôn cặp laptop đang để trên ghế của Giang Tùy Châu.
“Huống hồ, thầy Giang có người yêu rồi.”
Rồi quay lại, cau mày nói với đám sinh viên đang vây xem: “Còn không đi à, trận bóng coi chưa đủ chắc?”
Lúc này, hầu như chỉ còn lại sinh viên của Khoa Tài chính, những người biết rõ hotboy của khoa tính tình rất tệ, lại có gia thế vững chắc. Ai nấy thấy chuyện dần mất vui, vội vàng giải tán, nhường đường cho Giang Tùy Châu đi ra ngoài.
“Đi thôi.” Hoắc Vô Cữu quay lại nhìn Giang Tùy Châu, xách hai cái túi đi trước.
Giang Tùy Châu lặng lẽ theo sau, không nói tiếng nào.
Đến khi cả hai đã ngồi vào xe.
“Đi thôi, hôm nay muốn ăn gì, lẩu hay nướng?” Hoắc Vô Cữu vừa cài dây an toàn vừa hỏi.
Nhưng thấy Giang Tùy Châu cụp mắt xuống, một lúc sau mới khẽ hỏi: “Sao em biết tôi có người yêu?”
Hoắc Vô Cữu ngớ người.
“Thầy thật sự có à?” Giọng y vút cao mấy nhịp.
“Không có.” Giang Tùy Châu trả lời.
Lúc này Hoắc Vô Cữu mới thở phào nhẹ nhõm.
Y nói rồi mà, dù ký ức của Giang Tùy Châu tạm thời chưa hồi phục, thì cũng không thể yêu người khác được. Hoắc Vô Cữu y là ai chứ, còn ai gì có thể sánh bằng y?
Nhưng lại thấy Giang Tùy Châu nghiêng đầu nhìn y.
Đôi mắt trong veo đầy cảm xúc phức tạp, như thể có điều gì đó đang cuộn trào, nhưng lại bị đè nén, muốn phong tỏa lại hết thảy cảm xúc đang bùng cháy đó.
“Mặc dù tôi chưa từng yêu đương, nhưng trường có quy định, mà bản thân tôi cũng có nguyên tắc riêng.” Giọng anh trầm xuống.
“Hả?” Hoắc Vô Cữu thoáng ngơ ngác.
Nghe Giang Tùy Châu nói tiếp.
“Tôi sẽ không có quan hệ yêu đương không chính đáng với sinh viên.”
Hoắc Vô Cữu sững người một lúc rồi hỏi: “…Ý thầy là gì?”
“Tốt nhất là em không hiểu ý này.” Giang Tùy Châu từ từ thở ra một hơi, nhẹ giọng nói.
Nói rồi, anh cúi đầu, như thể đang rất nghiêm túc cài dây an toàn.
Một lúc sau Hoắc Vô Cữu mới hoàn hồn.
Người vợ mà y đã ở bên mấy chục năm, chẳng lẽ y còn không hiểu sao?
Trông thì lạnh lùng xa cách, nhưng đối diện với biểu cảm như vậy của Giang Tùy Châu, Hoắc Vô Cữu trong lòng đã rõ mười mươi.
Anh đây là động lòng rồi, không dám ở bên mình mà thôi.
Thấy chưa, kiếp này dù không có ký ức, vẫn yêu mình đấy thôi.
Nhận thức này khiến cái đuôi của Hoắc Vô Cữu như muốn vểnh lên tận trời, trong khi Giang Tùy Châu bên kia khí áp thấp tụt đáy, tay run run cài dây an toàn, khi ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy Hoắc Vô Cữu bên cạnh.
Khoé môi nhếch lên, mặt mày khoái chí, ánh mắt nhìn anh vừa sâu thẳm vừa cưng chiều, ý cười gần như muốn tràn ra ngoài.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 131: Ngoại truyện hiện đại 6
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 131: Ngoại truyện hiện đại 6
