Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 130: Ngoại truyện hiện đại 5


Chương 130 – Ngoại truyện hiện đại 5


Giang Tùy Châu nhìn Hoắc Vô Cữu ung dung leo lên xe của mình.


“Vậy còn xe của em…” Giang Tùy Châu không khỏi hỏi.


Hoắc Vô Cữu quay đầu nhìn anh: “Gì cơ?”


Giang Tùy Châu nói: “Em cứ để xe ở đó à? Không cần đem đi sửa sao?”


Hoắc Vô Cữu chỉ mãi nghĩ cách leo lên xe Giang Tùy Châu, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này.


Y dừng lại một chút rồi nói: “À, không sao, để tạm đó đi.”


Thái độ thờ ơ không mấy bận tâm của y khiến Giang Tùy Châu cảm thấy hơi là lạ, nhưng thấy y khăng khăng muốn đi nên anh cũng không nói thêm gì nữa.


Anh lên xe, khởi động máy, xe từ từ lăn bánh rời khỏi khuôn viên trường.


“Em bật chỉ đường đi.” Giang Tùy Châu bảo.


Hoắc Vô Cữu đáp một tiếng, cúi đầu mở điện thoại, nhưng y lại tìm kiếm nhà hàng món Hoài Dương nổi tiếng gần nhà mình.


Y nhớ rất rõ, dù kiếp trước họ định cư ở Nghiệp Thành, nhưng Giang Tùy Châu vẫn luôn mê hương vị món ăn ở Lâm An. Cũng vì thế, kiếp trước y đã mời không ít đầu bếp chuyên nấu món Giang Nam vào cung, đến độ khẩu vị ăn uống của bản thân cũng bị ảnh hưởng theo.


Chẳng trách… kiếp này, y luôn cảm thấy món ăn Giang Nam không có gì xuất sắc, nhưng không hiểu vì sao y lại cứ thích, hóa ra là vì lý do này.


Vừa bật định vị lên, Giang Tùy Châu liền tập trung lái xe.


Ngược lại, Hoắc Vô Cữu ngồi bên cạnh như ngồi trên đống lửa, nghĩ mãi mới tìm ra chủ đề để bắt chuyện.


“Thầy Giang chắc còn trẻ lắm nhỉ?”


Giang Tùy Châu nhìn đường, chỉ tưởng cậu sinh viên này thấy im lặng ngại quá nên nói chuyện, bèn thuận miệng trả lời: “Cũng không còn trẻ đâu, thầy hai mươi bảy rồi.”


“Thế mà còn không trẻ? Mới nhiêu đấy tuổi mà đã làm giáo sư rồi.” Hoắc Vô Cữu nói.


“Không phải giáo sư, chỉ là giảng viên thôi.” Giang Tùy Châu cười. “Thầy đi học sớm thôi, đang học tiến sĩ thì bắt đầu hướng dẫn sinh viên, tính ra cũng chưa dạy được mấy năm.”


“Ồ.” Hoắc Vô Cữu gật gù, rồi dò hỏi. “Em thấy thầy có vẻ rất thích lịch sử nhỉ?”


“Coi như là sở thích đi.” Giang Tùy Châu gật đầu.



“Là thích… con người trong lịch sử à?” Hoắc Vô Cữu nghiêng đầu nhìn anh.


Chỉ thấy đôi mắt sau cặp kính của Giang Tùy Châu hơi cong lên vì cười: “Nói vậy cũng không sai, nghiên cứu về họ quả thật rất thú vị.”


Hoắc Vô Cữu chau mày, truy hỏi: “Chỉ là nghiên cứu thôi sao?”


Câu này khiến Giang Tùy Châu hơi khó hiểu. Anh nhân lúc đợi đèn đỏ, quay đầu nhìn Hoắc Vô Cữu: “Đúng vậy, còn gì khác nữa à?”


Hoắc Vô Cữu lầm bầm trong lòng, đương nhiên là có chứ.


Nhưng hiện giờ, Giang Tùy Châu vẫn chưa biết gì cả, y chắc chắn không thể nói ra.


Y khựng lại trong chốc lát rồi miễn cưỡng nói: “… Không có.”



Hôm đó, Giang Tùy Châu lại mơ hồ cùng học sinh này ăn một bữa cơm.


Khi gần tới khu nhà y, y khăng khăng đòi mời anh ăn cơm vì cảm ơn anh đã vất vả chở về. Trên bàn ăn, những món mà y gọi tuy không phải món Giang Tùy Châu thường hay ăn, nhưng lại rất hợp khẩu vị anh, thậm chí còn mang một cảm giác quen thuộc khó tả, như thể anh từng thật sự rất thích những món này.


Có chút lạ, nhưng Giang Tùy Châu cũng không để tâm lắm.


Sau khi ăn xong, anh lấy cớ đi trước để tranh thủ thanh toán — ý định ban đầu của anh, vốn là không muốn tiêu tiền của sinh viên, nào ngờ hành động này lại mang đến cho anh không ít rắc rối.


Từ sau lần đó, cậu sinh viên này lại bắt đầu thường xuyên đến tìm anh.


Hễ là tiết của Giang Tùy Châu, y đến nghe không vắng buổi nào, thậm chí còn đúng giờ hơn cả sinh viên trong lớp của anh. Tan học, y luôn kiếm được lý do để gặp anh, lúc thì hỏi bài, lúc thì mang mấy món ăn vặt linh tinh đến nói là trả nợ bữa cơm hôm trước. Thậm chí có lúc buổi trưa anh ở lại văn phòng, không về nhà, cậu còn cố tình mang cơm đến cho anh.


Mức độ chuyên cần này, cứ như thể chuyên ngành của y không có gì để làm vậy.


Giang Tùy Châu từng nhắc nhở vài lần, nhưng y lại tỏ ra rất hứng thú với chuyên ngành lịch sử. Giang Tùy Châu thỉnh thoảng cũng gặp những trường hợp tương tự thế trở trường. Một số sinh viên muốn thi cao học của trường nên tìm hiểu trước, tiếp xúc với thầy cô trong khoa. Học sinh này làm vậy… có lẽ vì y thật sự muốn thi lên ngành lịch sử?


Giang Tùy Châu không thể đoán được nguyên nhân. Hơn nữa, anh cũng chưa đủ tư cách hướng dẫn nghiên cứu sinh, nếu cậu học sinh này muốn tìm hiểu chuyên ngành, cũng không nhất thiết phải chọn tìm đến anh.


Dù nói thế nào cũng nên ngăn cản.


Nhưng không hiểu sao, khi đối mặt với sinh viên này, Giang Tùy Châu lại chẳng thể nào nói nên lời từ chối, mọi tiếp xúc cứ diễn ra một cách vô cùng tự nhiên.


Tuy có chút kỳ lạ, nhưng Giang Tùy Châu lại chẳng có khả năng cự tuyệt, dần dần, thậm chí còn trở nên thân thiết hơn với sinh viên này hơn.


Chẳng bao lâu sau, anh đã biết tên của cậu sinh viên này.


Ngày đó tại văn phòng của Giang Tùy Châu. Ngoài trời nắng gắt, Hoắc Vô Cữu viện cớ đến hưởng ké máy lạnh, trốn vào văn phòng của anh để nghỉ trưa.



“Em tên là… Hoắc Vô Cữu à?” Giang Tùy Châu hơi ngạc nhiên.


Hoắc Vô Cữu thừa biết anh hỏi vậy là vì bất ngờ với cái tên này, nhưng khi nghe anh nói câu này, tim y vẫn đập thình thịch liên hồi.


Tất nhiên là ta rồi. Y nghĩ thầm. Ta không những là Hoắc Vô Cữu, ta còn là người đàn ông của em nữa kìa.


Y ghìm chặt suy nghĩ này trong lòng, nói: “Đúng vậy, tên em đấy.”


Giang Tùy Châu nhìn y, ngoài sự ngạc nhiên, còn có một cảm giác phức tạp khó tả.


Cứ như thể hai thứ quen thuộc cuối cùng cũng kết hợp lại với nhau. Con người này, khuôn mặt này, cái tên này, dường như sinh ra là đã hòa quyện vào nhau.


Điều này khiến Giang Tùy Châu nảy sinh một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, kèm theo một sự rung động khó tả từ tận sâu trong linh hồn.


“… Trùng hợp thật.” Anh khựng lại trong chốc lát, rồi mỉm cười nói.


Biểu cảm lạ thường thoáng qua của anh, lập tức bị Hoắc Vô Cữu nhận ra.


“Sao vậy?” Y nhìn Giang Tùy Châu chằm chằm.


Nét mặt đó… có phải đã nhớ ra điều gì rồi không?


Thế nhưng Giang Tùy Châu nghe y hỏi, chỉ ngước mắt lên nhìn y, vương chút nghi ngờ.


“Không sao cả.” Anh cười cười, nói. “Chỉ là không ngờ thôi. Chẳng trách em lại có hứng thú với lịch sử đến vậy, chắc cũng chịu ảnh hưởng từ gia đình nhỉ?”


Hoắc Vô Cữu nhíu mày, trong lòng hơi nôn nóng, thậm chí suýt không nhịn được mà hỏi thẳng xem anh có nhớ ra gì không.


Nhưng cuối cùng vẫn dằn xuống, không hỏi.


Một lát sau, y thầm thở dài trong lòng.


Thôi vậy. Y nghĩ thầm. Nếu anh thực sự nhớ ra, chắc chắn sẽ không giấu. Dù sao thì anh có nhớ hay không cũng không quan trọng lắm, chỉ cần bản thân mình biết hai người có quan hệ gì là đủ rồi.


Dù sao, y có thừa thời gian và sức lực, tốt nhất đừng vội vàng hù anh sợ.


Thế là, Hoắc Vô Cữu mím môi, nhếch môi cười với Giang Tùy Châu.


“Cũng không hẳn đâu, cái tên này là ba em đặt bừa thôi.” Y nói.


Thấy kim đồng hồ gần chỉ đến giờ vào lớp, Hoắc Vô Cữu xách ba lô lên, chuẩn bị đi.


Vừa chào tạm biệt Giang Tùy Châu xong, đi được mấy bước, Hoắc Vô Cữu lại nhớ ra gì đó, quay đầu lại: “Thầy Giang, chiều ngày kia sau năm giờ, thầy rảnh không ạ?”



Giang Tùy Châu suy nghĩ một lát, rồi trả lời: “Có, sao vậy?”


“Vậy thầy đến xem em thi đấu nha?” Hoắc Vô Cữu cười nói. “Đấu xong em mời thầy đi ăn khuya.”


Trong lòng Giang Tùy Châu cảm thấy vậy thì không hay cho lắm, nhưng lại vẫn như mọi lần, không thể nói nên lời từ chối.


Anh im lặng chốc lát, thì thấy Hoắc Vô Cữu cười rạng rỡ hơn.


“Cứ quyết định thế nhé!” Hoắc Vô Cữu nói xong, vắt ba lô lên vai, rồi đi ra ngoài.


Giang Tùy Châu nhìn cánh cửa trống trơn, một lát sau, khẽ thở dài.


Chính anh cũng không biết mình bị làm sao nữa.


Đúng lúc này, tiếng giày cao gót vang lên. Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn qua, thấy là một giáo viên cùng chuyên ngành, đang đeo túi tới làm việc.


“Cậu sinh viên khoa Tài chính đó lại tới tìm thầy à?” Cô giáo này còn khá trẻ, mới ngoài ba mươi, quan hệ với Giang Tùy Châu cũng khá tốt.


“Ừ.” Giang Tùy Châu thu lại suy nghĩ, mỉm cười gật đầu.


“Tìm thầy ngày càng thường xuyên đấy.” Cô vừa ngồi xuống bàn làm việc của mình vừa cười nói. “Có nói gì tới chuyện thi cao học không?”


Giang Tùy Châu lắc đầu: “Em ấy chưa từng nhắc đến chuyện đó.”


“Cũng đúng, thầy chưa đủ điều kiện hướng dẫn mà.” Cô cười nửa đùa nửa thật. “Vậy thầy cũng nên cẩn thận chút nha.”


“Cẩn thận gì?” Giang Tùy Châu khó hiểu.


“Cẩn thận sinh viên này có ý gì khác ấy mà.” Cô nói.


Giang Tùy Châu sững người.


Cô lại nói tiếp: “Thầy đừng tưởng là không có đâu nhé. Thầy còn trẻ, lại đẹp trai như vậy, lúc nào cũng có cả đống sinh viên tới nghe giảng. Nữ sinh có thể rung động, thì ai dám chắc nam sinh lại không?”


Giang Tùy Châu nhìn cô với vẻ ngơ ngác, chỉ nghe cô cười nói: “Thầy đừng sợ, dù sao thì, chỉ cần đừng để bị sinh viên dụ dỗ rồi phạm sai lầm là được, chứ không thì mất việc đó nha.”


Giang Tùy Châu thì không sợ.


Chẳng qua sau khi nghe đồng nghiệp nói vậy, lại bất giác nhớ đến cảm giác trái tim luôn đập loạn mỗi khi anh ở cạnh người sinh viên đó.


Điều này khiến anh bỗng nhiên cảm thấy chột dạ.


Anh đang nghĩ… bất kể sinh viên đó có ý đồ không trong sáng hay không, thì ít nhất, anh… có thể có ý đồ khác thường với đối phương.



Thậm chí có khi còn là kiểu tiếng sét ái tình nữa ấy chứ.


Giang Tùy Châu lại chìm vào trầm tư.


Đúng lúc này, điện thoại của anh đổ chuông.


Anh cầm lên, trên màn hình hiển thị số không có lưu tên, nhưng lại quen thuộc vô cùng. Anh rất hiếm khi gọi cho người này, từ trước đến nay chỉ khi hai bên có chuyện quan trọng, mới trao đổi ngắn gọn.


Anh nhíu mày, bắt máy.


“Ba.”


Giọng ba anh truyền đến từ đầu dây bên kia.


“Ừ, con đang dạy?”


“Không.” Giang Tùy Châu trả lời với giọng điệu lạnh nhạt.


“Vậy được.” Ba anh ở đầu dây bên kia nói. “Cuối tuần có một buổi tiệc, lát nữa ba sẽ bảo thư ký gửi thời gian và địa chỉ cho con, con tới dự nhé.”


Quả nhiên, lại là chuyện như vậy.


Trong số mấy người con trai, chẳng đứa nào ra hồn, bản thân anh lại là đứa con duy nhất của ông và vợ hợp pháp. Vì thế, chỉ khi nào cần đến, ba mới chủ động liên lạc với anh.


“Dạ, được ạ.” Giang Tùy Châu đồng ý.


Chợt nghe ba anh lại nói: “Ừ. Con cũng không còn nhỏ nữa, đến tiệc thì tranh thủ quen thêm mấy cô gái đồng trang lứa, chuyện này, cũng nên để tâm rồi.”


Giang Tùy Châu cười lạnh trong lòng.


Quả nhiên, anh vẫn còn một giá trị hôn nhân thương mại chưa được phát huy.


“Chuyện này con tự biết tính, không phiền ba lo.” Anh thản nhiên nói.


“Con biết cái gì? Dựa vào mình con, thì có thể quen được người thế nào?” Đầu bên kia giọng điệu ba anh lập tức trở nên khó chịu. “Đến lúc đó ba sắp xếp cho, con cứ đến là được.”


Nói xong, không đợi Giang Tùy Châu trả lời, ông ta đã cúp máy.


Trong ống nghe của Giang Tùy Châu chỉ còn lại tiếng máy bận.



Tác giả có lời muốn nói:


Phần hiện đại chắc còn khoảng hai chương nữa là kết thúc rồi đó!


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 130: Ngoại truyện hiện đại 5
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...