Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 135: Lâu Uyển Quân × Nhiếp Tông 2
Chương 135 – Lâu Uyển Quân × Nhiếp Tông 2
Giang Tùy Châu đồng ý ban hôn, Lâu Việt mừng rỡ liên tục tạ ơn, vội vàng bàn bạc với gia đình Trạng nguyên lang, định chọn một ngày lành để thành thân.
Gia đình Trạng nguyên nhân số thưa thớt, chỉ còn lại một mình bà nội mù lòa. Bà cụ có tính tình rất hiền hòa, Lâu Việt nói gì bà cũng “được được được”, lễ hỏi tiến hành cực kỳ suôn sẻ, khiến Lâu Việt vui đến mức sắm thêm rất nhiều của hồi môn cho Lâu Uyển Quân.
Ngày hoàng đạo, phủ Tướng quân kèn trống rình rang, gả Lâu Uyển Quân vào phủ Trạng nguyên được ngự tứ.
Suốt đường đi, Lâu Uyển Quân vẫn bình thản như nước.
Nàng không có hứng thú với những chuyện này, thậm chí còn chẳng buồn hỏi họ tên của Trạng nguyên lang. Mặc kệ y là ai, cũng chỉ là một người thư sinh mà nàng mượn để đối phó với cha mình, để tìm chốn yên tĩnh. Sau khi gả đi rồi, nàng thích làm gì thì làm, nếu y muốn có người nối dõi thì cứ tự do nạp thiếp, miễn là đừng xen vào chuyện của nàng.
Trên đường rước dâu rộn ràng náo nhiệt, Lâu Uyển Quân đội khăn trùm đầu, cũng không nhìn thấy gì. Nghe nói Trạng nguyên lang văn võ song toàn, giải được hết những câu đố mà nhà gái đưa ra, đến lúc bắn tên vào cửa kiệu cũng vừa vững vừa chuẩn, khách khứa xung quanh đều khen không ngớt.
Lâu Uyển Quân thì chẳng mấy quan tâm, sau khi được đưa vào phòng tân hôn, liền giật phăng khăn trùm đầu xuống, tự đến ngồi bên bàn, lấy điểm tâm lấp đầy cái bụng đói cả ngày của mình.
Mấy cái chuyện thành thân này, thật đúng là chuyện khổ sai khó nhằn nhất thiên hạ.
Mãi đến tận canh ba nửa đêm, Trạng nguyên lang mới về, vừa bước vào phòng, Lâu Uyển Quân đã ngửi thấy mùi rượu trong lành thoảng hương trúc.
Chắc hẳn đã bị chuốc rượu không ít.
Nàng lụm lại khăn trùm đầu, phủ đại lên đầu, rồi ngồi xuống giường, buồn chán chờ người kia tới vén khăn.
Là một cây cân vàng chạm khắc tinh xảo, thon dài, nhẹ nhàng vén khăn trùm đầu của nàng lên.
Trong ánh nến đỏ lay động, Lâu Uyển Quân ngước mắt lên, nhìn thấy người mặc hỉ phục màu đỏ. Dáng người cao ráo, sạch sẽ, ngũ quan rất đẹp, nhất là đôi mắt đấy, vừa trong trẻo lại vừa sâu thẳm.
Đây chẳng phải là người thư sinh nghèo bị Hoắc Ngọc Diễn đuổi khỏi thành Lâm An ngày đó sao?
“Ngươi… là ngươi…” Lâu Uyển Quân sững người.
Chỉ thấy ánh mắt người nọ thoáng khựng lại, rồi nở một nụ cười khẽ.
“Là ta về muộn, thật xin lỗi.” Nói rồi, y giơ tay lên, nhẹ nhàng lau đi vụn điểm tâm dính bên khóe môi nàng.
“Thật sự là ngươi!” Lâu Uyển Quân vẫn chưa hoàn hồn.
Nụ cười của Nhiếp Tông nhuốm thêm hai phần bất đắc dĩ, dịu giọng nói: “Là ta. Trước đó chưa nói rõ với cô nương, là lỗi của tại hạ.”
Lâu Uyển Quân ngơ ngác nhìn y.
Chỉ thấy Nhiếp Tông xoay người, cầm lấy hai ly rượu hợp cẩn trên bàn, đi đến trước mặt Lâu Uyển Quân.
“Nếu cô nương không bằng lòng, tại hạ tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng.” Nhiếp Tông chậm rãi nói.
“Ta…”
Lâu Uyển Quân nhìn y.
Nàng cũng không phải không bằng lòng, chỉ là hơi sốc, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn.
Nhưng hình như, nàng chẳng có chỗ nào để không hài lòng. Giang Tùy Châu làm việc vốn luôn chu đáo, người này tính tình tốt, phẩm hạnh đoan chính… lại còn rất đẹp trai.
Nàng có gì mà không bằng lòng chứ!
Lâu Uyển Quân hoàn hồn, vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Không, ta không có!”
Nói xong, như để chứng minh điều gì, nàng giật lấy một ly rượu hợp cẩn, ngửa đầu uống cạn, khí thế oai hùng.
Khi đặt chén xuống, nàng rõ ràng thấy Nhiếp Tông có vẻ ngạc nhiên.
“Ta…” Lâu Uyển Quân nhất thời có hơi ngượng.
Chỉ thấy Nhiếp Tông mỉm cười, cũng nâng ly rượu lên, ngửa đầu uống cạn.
—
Từ đó về sau, Lâu Uyển Quân cảm thấy cuộc sống thật sự rất hài lòng.
Không còn cha ở bên tai lải nhải, cũng không có cha mẹ chồng cần hầu hạ, chỉ có mỗi một người bà nội hiền hòa, bình thường đối xử với nàng tốt không tưởng. Phu quân của nàng cũng chẳng cần phải lo gì, sạch sẽ gọn gàng, không thích người khác hầu hạ, chuyện gì cũng tự làm được, không những vậy, mỗi ngày khi Lâu Uyển Quân về phủ, đều có người ngồi bên bàn lẳng lặng chờ nàng cùng ăn tối.
Nàng mới gả vào chưa bao lâu, khẩu vị đã như bị nắm rõ, mỗi ngày những món chờ nàng trên bàn đều vừa miệng đến lạ.
Mà phu quân của nàng, cũng chẳng có điểm nào để bắt bẻ.
Đẹp trai, cực kỳ đẹp trai, thậm chí so với vẻ ngoài nổi bật đó, khí chất trong trẻo tĩnh lặng của y còn hấp dẫn hơn. Đôi khi Lâu Uyển Quân về phủ, chỉ cần nhìn thấy y lẳng lặng ngồi bên cửa sổ đọc sách cũng đủ khiến nàng nghẹt thở.
Dần dần, Lâu Uyển Quân lại cảm thấy, thành thân cũng không tệ.
Cha nàng cũng rất hài lòng với chàng rể này. Con rể của ông sau khi đỗ trạng nguyên, lập tức được điều vào Hàn Lâm Viện, không lâu sau, lại được điều sang luân chuyển một vòng trong Lục bộ, nhìn là biết được Hoàng thượng coi trọng. Mà bản thân y cũng rất tài giỏi, những việc do y xử lý, việc nào việc nấy đều rất ngay ngắn.
Lâu Việt chỉ cảm thấy nở mày nở mặt trước mặt toàn thể văn võ bá quan.
Chỉ duy có một chuyện, con gái ông đã thành thân, nhưng vẫn ngày ngày lang thang bên ngoài. Làm tướng lĩnh khác với những người khác, không chỉ ngày ngày bôn ba khắp nơi, mà còn múa đao luyện kiếm suốt. Trước đây con gái ông còn độc thân thì thôi, bây giờ đã lập gia đình, chẳng lẽ không cần con cái sao?
Nhưng chuyện này, hễ ông nói đến là con gái lại nổi cáu, không còn cách nào khác, Lâu Việt đành tìm con rể để nói chuyện.
“Uyển Quân bây giờ, cũng cần con khuyên bảo nhiều hơn.” Lâu Việt nói.
“Không biết theo lời cha, là khuyên nàng chuyện gì?” Nhiếp Tông hỏi.
“Con còn để mặc nó ngày ngày lang thang trong quân doanh à?” Lâu Duệ thấy y không hiểu, sốt ruột nói. “Dù nó không muốn về nhà, ít nhất nên điều về Bộ Binh đi chứ?”
Nghe vậy, Nhiếp Tông chỉ mỉm cười.
“Nhạc phụ không cần lo lắng chuyện này.” Y nói. “Bộ Binh ngày nào cũng toàn văn thư, Uyển Quân không hợp ở đó đâu ạ.”
“Nhưng nó đã lấy chồng rồi mà!” Lâu Việt nói.
Nhiếp Tông cụp mắt xuống, cười nhạt.
“Lấy chồng rồi, cũng chẳng ngăn cản nàng làm điều mình thích.” Y nói. “Con không ngại, nhạc phụ cứ yên tâm.”
—
Nhưng Lâu Việt vẫn cứ lo lắng sẽ có chuyện xảy ra.
Quả nhiên, chưa đến nửa năm sau, chuyện ông lo lắng nhất đã xảy ra.
Đột Quyết ở Tây Bắc xâm phạm biên giới, trong kinh cần có tướng lĩnh dẫn quân ra trận, Lâu Uyển Quân chủ động xin đi, dẫn binh lên phía Bắc.
Lâu Việt và Lâu Uyển Quân cãi nhau một trận lớn, không vui vẻ gì mà chia tay.
Lúc Lâu Uyển Quân một mình về phủ, trời đã sẩm tối.
Tâm trạng nàng không được tốt lắm.
Nàng đã ở Nghiệp thành hai ba năm, ngày ngày thái bình vô sự, thật sự thấy vô vị. Từ nhỏ nàng đã lớn lên ở tiền tuyến, bây giờ rảnh rỗi quá lại khiến nàng thấy trống trải.
Hôm nay xin ra trận, là thật sự rất muốn đi.
Nhưng mà…
Dường như nàng thật sự đã có một mái nhà.
Cãi nhau với cha thì không sao, nhưng đối mặt với Nhiếp Tông, nàng luôn cảm thấy có gì đó khó nói.
Cái “khó nói” này, nàng không rõ có bao nhiêu phần là áy náy vì sắp phải chia xa hai nơi, hay có bao nhiêu phần… là chính nàng cũng có chút không nỡ.
Nàng lững thững đi loanh quanh, mãi đến khi trời tối hẳn mới chịu về phủ.
Có nha hoàn đến báo, nói hôm nay Nhiếp Tông mở tiệc chiêu đãi vài vị đồng khoa, lúc này đang ở tiền sảnh.
Lâu Uyển Quân đáp lời, xoay người đi về phía tiền sảnh.
Cửa tiền sảnh đang khép lại, nhưng nàng vẫn nghe rõ tiếng trò chuyện bên trong.
“Nhiếp lão đệ à, không phải huynh nói chứ… Phu nhân nhà đệ, thật sự nên quản chặt lại.”
Bên cạnh lập tức có người phụ họa.
“Đúng đấy! Đệ nói xem đã gả cho đệ làm phu nhân rồi, còn chạy lên biên ải đánh trận gì chứ? Dù gì cũng là nữ nhân mà.”
“Nếu nàng ta đi thật, ai biết bao giờ mới về? Nhỡ ba năm năm năm, biết tính sao đây?”
Lại có người nói: “Thật ra cũng không sao, Nhiếp huynh nạp mấy người thiếp là xong.”
Lâu Uyển Quân đứng trước cửa, lẳng lặng nghe họ nói chuyện.
Những lời bàn tán sau lưng, luôn chẳng dễ nghe, nhưng lại đúng là có lý.
Nàng khẽ cúi đầu, xoay người, định quay về phòng thu dọn hành trang.
Đúng rồi, Nhiếp Tông có chân có tay, muốn có con thì cứ nạp thiếp là được. Chuyện này nàng đã nghĩ kỹ trước khi thành thân rồi, giờ cũng chẳng cần ai nhắc nữa.
…Chỉ là trong lòng, vẫn thấy có chút gì đó khó chịu.
Lâu Uyển Quân dằn xuống cảm giác nặng nề trong lòng, xoay người định đi.
Nhưng đúng lúc đó, cách cánh cửa, nàng nghe thấy một giọng nói trong trẻo.
“Chuyện nhà của Nhiếp mỗ, không cần các vị nhọc lòng.” Trong giọng nói ấy mang theo ý cười nhàn nhạt, ôn hòa và thản nhiên. “Bảo vệ quốc gia, là thiên chức của tướng lĩnh, Nhiếp mỗ sao có thể nhốt nàng ru rú trong nhà, bỏ mặc vạn dân biên ải không lo?”
—
Tối hôm đó, Nhiếp Tông về phòng, thì thấy Lâu Uyển Quân ngồi trước bàn, không nói một lời.
Từ trước đến nay nàng không giấu được cảm xúc trên mặt, nhìn vẻ mặt nàng, Nhiếp Tông biết nàng đã nghe được gì đó.
Y bước tới, ngồi xuống bên cạnh Lâu Uyển Quân.
“Đang nghĩ gì vậy?” Y hỏi.
“Hôm nay ta đã xin chiếu chỉ, sắp phải ra trận rồi.” Lâu Uyển Quân nói.
“Ta biết rồi.” Nhiếp Tông gật đầu.
Lâu Uyển Quân ngước mắt nhìn y.
“Biên cương bị dị tộc quấy phá, rất khó xử lý, ít nhất hai ba năm, ta sẽ phải ở lại đó.” Nàng nói.
Nhiếp Tông lại gật đầu: “Ta cũng biết.”
Giọng Lâu Uyển Quân không hiểu sao bỗng nghèn nghẹn.
“Ta không cản ngươi nạp thiếp, ta không về được, cũng không thể để ngươi chịu thiệt.”
Lời này của nàng lẽ ra phải nói một cách hùng hồn, nhưng lúc này, lại không hiểu sao giống như đang giận dỗi vô cớ.
Nàng nghe thấy Nhiếp Tông bật cười khẽ.
Giây tiếp theo, Nhiếp Tông đứng dậy, từ từ ôm Lâu Uyển Quân vào lòng.
“Ta nạp thiếp gì chứ?” Y nói.
“Ngươi…”
“Ta có một chuyện, vẫn chưa nói với nàng.” Y nói.
Lâu Uyển Quân ngẩng đầu lên.
Ánh đèn dịu dàng phủ lên người Nhiếp Tông một lớp sáng ấm áp.
“Hôm nay sau khi bãi triều, ta cũng đã đến xin một đạo chiếu chỉ từ Hoàng thượng.” Y nói.
Lâu Uyển Quân thoáng sững người.
“Phàm là quan lại kinh thành, không ai là không đi rèn luyện ở các quận huyện. Ta xin Hoàng thượng cho phép ta được điều động trước, vừa hay Ngọc Môn Quan ở biên giới Tây Bắc đang thiếu một Quận thủ.”
Lâu Uyển Quân giật mình.
“Ngươi làm gì vậy chứ!” Nàng nói. “Chỗ đó xưa nay là nơi lưu đày quan viên, người như ngươi, dù có rèn luyện, cũng nên đến những châu quận giàu có yên bình chứ!”
Nói rồi, nàng lại bắt đầu vùng vẫy, muốn đẩy Nhiếp Tông ra.
Nhưng y lại ôm chặt hơn.
“Không khác gì nhau.” Y dịu giọng nói. “Đều là lãnh thổ và dân chúng Đại Lương.”
“Nhưng sao ngươi…” Lâu Uyển Quân không nói tiếp được nữa.
Chỉ thấy Nhiếp Tông cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt trong veo, nhưng vô cùng kiên định.
“Vì trước khi cưới nàng, ta đã biết, ta không thể trói buộc được nàng.” Y nói.
“Ta cũng chưa từng nghĩ đến việc trói buộc nàng, cũng như không thấy có lý do gì để làm vậy. Nàng nên được tự do, ta không trói buộc nàng, nhưng có thể đi cùng nàng.”
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 135: Lâu Uyển Quân × Nhiếp Tông 2
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 135: Lâu Uyển Quân × Nhiếp Tông 2
