Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 122


Chương 122


Không lâu sau, Hoắc Vô Cữu và Giang Tùy Châu lên đường về phía bắc.


Giang Nam Giang Bắc giờ xem như đã thống nhất, đường đi lần này khá thuận lợi. Đến Nghiệp Thành thì đã là tháng bảy, Nghiệp Thành ở phía bắc, mát mẻ hơn Lâm An nhiều, vừa hay giúp hai người tránh được cái nóng gay gắt mùa hè.


So với Lâm An, Nghiệp Thành có vẻ bề thế hơn nhiều. Từ thời tiền triều, Nghiệp Thành đã là kinh đô, đến nay đã có ba bốn trăm năm.


Khi vào thành, qua lớp rèm gấm vén lên của xe ngựa, Giang Tùy Châu ngước mắt nhìn thấy bức tường thành đen thẳm, lặng lẽ trải dài dưới bầu trời xanh biếc. Nghiệp Thành không có những hàng liễu rủ xanh mướt như Lâm An, bên ngoài thành trồng toàn cây bách chịu hạn, cành lá sẫm màu hơn, thấp thoáng ngoài tường thành.


Xe ngựa lộc cộc tiến vào thành, đập vào mắt là những tòa nhà cao lớn đồ sộ, và những con đường rộng rãi thẳng tắp. Năm xưa Nghiệp Thành được xây dựng theo hình âm dương bát quái, nên được thiết kế rộng rãi vuông vắn, đường xá cũng thẳng tắp. So với nơi này, Lâm An có vẻ thanh thoát hơn nhiều.


Hai bên đường là dân chúng qua lại, trang phục của họ cũng khác biệt với Lâm An.


Thấy anh cứ nhìn ra ngoài hoài, Hoắc Vô Cữu bên cạnh cũng ghé lại.


“Đang nhìn gì vậy?” Hoắc Vô Cữu hỏi.


Giang Tùy Châu nhìn ra ngoài cửa sổ.


“Khác Lâm An nhiều quá.” Anh nói.


Hoắc Vô Cữu nhìn theo ánh mắt anh ra ngoài. Dù chỉ sống ở Nghiệp Thành mấy năm, nhưng giờ chẳng thấy có gì mới lạ. Y liếc nhìn thêm đôi lần, sau đó không nhìn nữa mà hỏi: “Thích nơi này?”


Giang Tùy Châu gật đầu, rồi lại lắc đầu.


“Không phải vì thích cảnh vật đặc sắc của Nghiệp Thành.” Anh nói. “Chỉ là cảm thán, nam bắc đông tây khác nhau, phong cảnh cũng khác biệt, thật sự rất thú vị.”


Ánh mắt Hoắc Vô Cữu từ ngoài cửa sổ chuyển sang gương mặt anh.


Y nhớ Giang Tùy Châu rất thích đọc du ký, cũng không biết những kẻ nhàn rỗi viết sách có ý gì. Nhưng bây giờ xem ra, có lẽ Giang Tùy Châu thích không phải là những văn nhân viết sách, mà là cảnh non sông biển hồ trong ngòi bút của họ.


Nghĩ vậy, y bất ngờ đưa tay, kéo phăng tấm rèm xe xuống.


“Sao vậy?” Giang Tùy Châu quay đầu lại, đang định hỏi, thì bất ngờ đón nhận một nụ hôn từ Hoắc Vô Cữu.


“Sau này còn nhiều thứ để xem lắm.” Hoắc Vô Cữu nói. “Nếu ngươi thích đi chơi, chúng ta không cần ngai vàng này nữa, ta dẫn ngươi đi ngao du.”


Giọng y nghiêm túc, vẻ mặt cũng không giống đang đùa, nhìn là biết lời thật lòng.


Giang Tùy Châu bật cười thành tiếng.


“Đừng xằng bậy.” Anh nói. “Nếu không có ngươi chèo chống, triều đình sớm muộn cũng trở nên rối ren.”



Hoắc Vô Cữu cau mày.


Tuy y không nói thẳng có rối ren không thì cũng chẳng liên quan gì đến mình, nhưng nghĩ đến việc vì những thứ bên lề này mà làm lỡ sở thích của Giang Tùy Châu, y không vui cho lắm.


Giang Tùy Châu nhìn thấu tâm tư của y.


“Ta thích ngắm nhìn những cảnh vật này.” Anh dịu giọng nói. “Nhưng cái ta thật sự muốn ngắm nhìn, là dáng vẻ thái bình yên ổn của chúng.”


Hoắc Vô Cữu nhìn anh.


Giang Tùy Châu bèn cười, nghiêng người tới, cất giọng hỏi.


“Nếu thật sự có một ngày như thế, không biết Hoắc tướng quân có sẵn lòng cùng ta, tuần du khắp chốn, ngắm nhìn khung cảnh thái bình thịnh thế của chúng ta không?”


Yết hầu của Hoắc Vô Cữu trượt lên xuống.


“Vô cùng sẵn lòng.” Y khẽ đáp.



Khi họ trở về Nghiệp Thành, liền nhận được tin tức, nói là dạo gần đây sức khoẻ của Chiêu Nguyên Đế ngày càng suy yếu.


Hoắc Vô Cữu sắp xếp cho Giang Tùy Châu ở trong phủ đệ của mình tại Nghiệp Thành, rồi vội vã vào cung.


Tình hình sức khỏe của Chiêu Nguyên Đế quả thực không mấy lạc quan.


Sức khoẻ của ông vốn đã không khá khẩm gì, mấy ngày trước, chuyện Hoắc Ngọc Diễn ám sát Hoắc Vô Cữu lại truyền đến tai ông.


Ông bắt đầu lâm bệnh nặng từ lúc đó.


Khi Hoắc Vô Cữu vào cung, Chiêu Nguyên Đế vừa uống thuốc xong. Thái y đi ra lắc đầu với Hoắc Xu đứng đợi trước cửa, nói hôm nay Bệ hạ uống thuốc chỉ được một nửa, rồi không ăn uống gì nữa.


Thấy Hoắc Vô Cữu đến, Hoắc Xu ngẩng đầu nhìn rồi khẽ gật đầu với y.


Hoắc Xu chỉ nhỏ hơn Hoắc Ngọc Diễn hai tuổi, xấp xỉ Hoắc Vô Cữu. Từ nhỏ nàng đã là người đoan trang hiền lành, lúc này nhìn Hoắc Vô Cữu, hốc mắt lại có chút đỏ.


Hoắc Vô Cữu cũng biết là vì sao.


Y bước lên trước, đứng trước mặt Hoắc Xu, thi lễ với nàng, nói: “Nhị tỷ.”


Hoắc Xu gật đầu, đáp lại một tiếng, rồi nghiêng người sang bên, nói: “Đệ vào đi, mấy ngày nay, Phụ hoàng vẫn luôn trông ngóng đệ.”


Hoắc Vô Cữu gật đầu, rồi cất bước đi về phía tẩm cung của Chiêu Nguyên Đế.


Vừa bước ra một bước, lại nghe Hoắc Xu gọi y lại.



“Vô Cữu.” Nàng gọi.


Hoắc Vô Cữu quay đầu lại, thì thấy Hoắc Xu nhìn y, thoáng ngập ngừng rồi hỏi: “Đại ca huynh ấy… Bây giờ ở đâu?”


Hoắc Vô Cữu trả lời: “Về chung với đệ, đệ không lấy mạng hắn.”


Hoắc Xu khụt khịt, khẽ nói: “Cảm ơn đệ.”


Hoắc Vô Cữu gật đầu.


Vừa định xoay người, lại nghe Hoắc Xu nói: “Chuyện này… là đại ca có lỗi với đệ.”


Hoắc Vô Cữu không nói gì, nhấc chân bước vào tẩm điện của Chiêu Nguyên Đế.


Vừa vào tẩm điện, Hoắc Vô Cữu ngửi ngay thấy một mùi thuốc nồng nặc. Mùi thuốc này vừa nồng vừa nặng, mang lại cảm giác đè nén khiến người ta khó thở, thấp thoáng thứ hơi thở u ám của sự chết chóc, lan tỏa trong cái mùi thuốc ấy.


Hoắc Vô Cữu nhíu chặt mày, bước chân cũng nhanh hơn.


Vừa đi đến bên giường, y đã nghe thấy tiếng ho khàn khàn, yếu ớt.


Khi y đi, Chiêu Nguyên Đế còn chưa bệnh nặng đến thế này.


Hoắc Vô Cữu vội vã tiến lên, vừa dừng lại bên long sàng, thì nghe thấy người trên giường khàn giọng vừa ho vừa hỏi: “Là Vô Cữu đến à?”


Hoắc Vô Cữu khựng lại, một lát sau, mới trầm giọng đáp một tiếng.


“Chú.” Y khẽ gọi.


Y nghe thấy trên giường vang lên tiếng sột soạt.


Hoắc Vô Cữu vội vàng tiến lên, thì thấy Chiêu Nguyên Đế trên giường gầy trơ xương, gần như thay hình đổi dáng, đang cố gắng ngồi dậy. Các cung nữ và thái giám hai bên vội vàng tiến lên đỡ ông, sau một hồi lộn xộn, cuối cùng cũng đỡ Chiêu Nguyên Đế ngồi vững trên giường.


“Vô Cữu.” Chiêu Nguyên Đế run rẩy ngẩng đầu, nhìn Hoắc Vô Cữu.


Hoắc Vô Cữu không nói gì.


Trông thấy Chiêu Nguyên Đế xua xua tay, ra hiệu đuổi hết thái giám cung nữ trong điện ra ngoài.


Một lát sau, cửa phòng đóng lại, cả tẩm điện, chỉ còn lại Hoắc Vô Cữu và Chiêu Nguyên Đế.


“Ngọc Diễn đứa nhỏ này… là trẫm không dạy dỗ nó đàng hoàng.” Vừa nói ra câu này, giọng Chiêu Nguyên Đế đã thoáng chút nghẹn ngào.


Hoắc Vô Cữu lẳng lặng quỳ xuống trước giường ông.


“Là cháu bất hiếu.” Hoắc Vô Cữu trầm giọng nói. “Gây ra chuyện như vậy, khiến chú lo lắng.”



Chiêu Nguyên Đế lại xua tay.


“Đâu phải lỗi của con.” Ông vội nói.


Hoắc Vô Cữu không nói gì.


Sau một hồi im lặng, Chiêu Nguyên Đế lại hỏi: “Vậy việc con bị vây ở Nam Cảnh, cũng do Ngọc Diễn sao?”


Hoắc Vô Cữu ngẩng đầu nhìn ông, thoáng khựng lại, cuối cùng vẫn giữ im lặng.


Chiêu Nguyên Đế thở dài.


“Con không cần áy náy, cũng không cần sợ làm trẫm giận.” Ông nói. “Sức khoẻ của trẫm thế nào, trẫm tự mình hiểu rõ. Dù không xảy ra những chuyện này, cũng chẳng gắng được bao lâu nữa.”


Hoắc Vô Cữu mím chặt môi.


Chiêu Nguyên Đế nhìn y.


“Trẫm chỉ muốn biết rõ nguyên do mà thôi.” Ông nói.


Hoắc Vô Cữu im lặng trong một lát, rồi từ trong ngực lấy ra mấy phong thư dính máu, đặt lên đầu giường Chiêu Nguyên Đế.


Chiêu Nguyên Đế vươn bàn tay gầy guộc run rẩy cầm lấy phong thư.


Trong chốc lát, cả tẩm điện, chỉ còn lại tiếng sột soạt lật giấy.


Một lúc lâu sau, chợt nghe thấy tiếng tách. Hoắc Vô Cữu ngẩng mắt, thì thấy, là Chiêu Nguyên Đế đang cầm thư, nước mắt lưng tròng.


“Chú.” Hoắc Vô Cữu nhíu mày đứng dậy, tiến lên lấy lại mấy phong thư.


“Đây là chuyện giữa con và đại ca.” Hoắc Vô Cữu nhíu mày nói. “Chú chỉ cần lo dưỡng bệnh là được.”


Chiêu Nguyên Đế nghe vậy ngẩng đầu lên.


“Là chú không dạy dỗ Ngọc Diễn đến nơi đến chốn.” Ông run rẩy, giọng nghẹn ngào, lời nói đứt quãng, ngay cả cách xưng hô của Hoàng đế cũng quên mất. “Chú chỉ tưởng nó trầm tính, hay suy nghĩ sâu xa, ai ngờ nó sẽ tự mình chui vào ngõ cụt. Ta cũng biết nó hiếu thuận, từ khi ta bị thương nặng, nó vẫn luôn đau lòng, lại không ngờ nó sẽ oán trách cả đại ca và con. Nó… thế này bảo ta còn mặt mũi nào gặp đại ca sau khi chết đây?”


Nói đến đây, Chiêu Nguyên Đế nghẹn ngào không nói được nữa.


Hoắc Vô Cữu đứng đó, một tay cầm thư, cúi đầu nhìn ông, im lặng rất lâu, những bức thư trong tay đã bị y siết chặt đến nhăn nhúm.


Sau đó, y lặng lẽ ngồi xổm xuống, vươn tay lau đi nước mắt trên mặt Chiêu Nguyên Đế một cách vụng về.


“Không phải lỗi của ngài.” Hoắc Vô Cữu nói với giọng nhỏ nhẹ.


Ngay khi y định rụt tay về, Chiêu Nguyên Đế bỗng đưa tay, nắm chặt lấy tay Hoắc Vô Cữu.



Bàn tay ấy, gầy guộc khô héo, không còn sức lực gì đáng kể. Nhưng Hoắc Vô Cữu lại không thể rút tay ra, sau một hồi giằng co, đành để cho Chiêu Nguyên Đế nắm lấy.


“Chú bây giờ, không nên nói vậy.” Chiêu Nguyên Đế run rẩy thở ra một hơi, giọng điệu mang theo sự cầu khẩn. “Vô Cữu, trẫm sẽ không cho Ngọc Diễn kế thừa ngôi vị nữa. Sức khoẻ của nó vốn đã yếu, tâm tính lại đa đoan, nó ngồi lên ngai vàng, trẫm vừa không yên tâm về nó, vừa không yên tâm về con.”


Vừa nói, ông vừa siết chặt tay Hoắc Vô Cữu.


“Trẫm biết con không ham gì ngôi vị hoàng đế này, nhưng, trẫm lại không thể không giao nó cho con. Chú tin tưởng con, cũng muốn nhân cơ hội này tạ lỗi với con. Chú không sống được bao lâu nữa, sau khi trẫm chết, thiên hạ này, tất cả đều là của ngươi.”


Hoắc Vô Cữu im lặng hồi lâu, không lên tiếng.


“Những thứ này, lẽ ra phải thuộc về con.” Chiêu Nguyên Đế nói.


Hoắc Vô Cữu lại bỗng nhiên nói: “Vốn không phải vậy.”


Chiêu Nguyên Đế nhìn y. Đôi mắt người bệnh, thường mờ đục, lúc này lại phủ một lớp hơi nước, trông nhoè nhoẹt đến đáng thương.


“Trận chiến này, không vì thiên hạ, không vì công danh, chỉ vì huynh đệ Hoắc gia quân của ta, có thể có một chỗ đứng, có thể hưởng thái bình an lạc.” Hoắc Vô Cữu từ tốn nói. “Đây là lời mà năm xưa, phụ thân đã nói khi phất cờ khởi nghĩa.”


Những giọt lệ lại lăn dài trên má Chiêu Nguyên Đế.


“Đại ca huynh ấy…”


“Nguyện vọng của phụ thân, bây giờ cũng coi như đã thực hiện được.” Hoắc Vô Cữu nói. “Chú, con hiểu ý của ngài. Những chuyện ngài không yên lòng, con sẽ làm thay ngài, nhưng những thứ này, vốn không phải là thứ con muốn lấy.”


Chiêu Nguyên Đế gật đầu trong nước mắt.


“Vậy, con cứ coi như nhận lấy sự bồi thường của chú, được không?” Chiêu Nguyên Đế nói. “Vậy… Chú còn một yêu cầu quá đáng.”


Hoắc Vô Cữu biết ông muốn nói gì.


Quả nhiên, Chiêu Nguyên Đế nói tiếp.


“Chú chỉ mong sau khi mình ra đi, con có thể giữ lại mạng cho Ngọc Diễn. Quãng đời còn lại của nó, dù bị phế truất thành thứ dân và giam lỏng trong cung, cũng tốt rồi.” Chiêu Nguyên Đế nói. “Con cứ xem như cho nó một cơ hội, đồng thời cũng là một hình phạt, để nó tự kiểm điểm lại bản thân, được không?”


Hoắc Vô Cữu giữ im lặng một lúc rồi từ tốn mở lời.


“Vậy, để đổi lại, cháu cũng muốn xin chú một chuyện.” Y nói.


“Con nói đi.” Chiêu Nguyên Đế nói.


“Nếu ngôi vị hoàng đế này là món quà chú bồi thường cho cháu, vậy cháu muốn coi nó như một món quà, tặng lại cho một người khác, được không?”



Tác giả có lời muốn nói:


Hoắc Vô Cữu: Ngôi vị hoàng đế là của hồi môn tuyệt vời nhất của đàn ông :D


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 122
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...