Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 121


Chương 121


Hoắc Vô Cữu trở về cũng rất nhanh.


Từ Tô Châu trở về Lâm An vốn dĩ chỉ mất mấy ngày đường, thêm vào việc Hoắc Vô Cữu ra roi thúc ngựa, sáng sớm hai ngày sau đã vội vã trở về.


Rõ ràng là trở về để hạch tội. Tốc độ nhanh như vậy, hoàn toàn không giống như thật sự bị thương nặng.


Mà trên thực tế, Hoắc Vô Cữu cũng không bị thương nặng. Sát thủ mà Hoắc Ngọc Diễn phái đi vốn chỉ có mười người, những người còn lại đều là thủ hạ mà Hoắc Vô Cữu dùng để phô trương thanh thế.


Vết thương của y trông rất lấy lệ, nói là bị thương, thì không bằng nói y chỉ đang diễn trò.


Khi gặp lại Hoắc Ngọc Diễn, cánh tay bị thương của y được băng bó rất hút mắt.


Cánh tay trái của y quấn băng trắng như tuyết, thậm chí còn treo trước ngực, trông như bị thương rất nặng. Nhưng khi y bước về phía Hoắc Ngọc Diễn, lại đi nhanh như bay, rõ ràng là bị thương, nhưng lại như một kẻ chiến thắng vênh váo.


Hiện tại, y quả thật là một kẻ chiến thắng.


Hoắc Ngọc Diễn xuống phía nam, để che mắt người khác, vốn không mang theo nhiều tâm phúc, giờ đây, đóng quân trong Hoàng thành, toàn bộ đều là binh mã dưới trướng Hoắc Vô Cữu.


Hắn không thể trốn thoát, cũng không có chỗ nào để ẩn náu, hai ngày qua, chỉ có thể chờ đợi trong Hoàng thành với bản mặt xám xịt.


Ngày hôm đấy, khi cánh cổng cung đóng lại, hai người nhìn nhau, vậy mà lại là lần đầu tiên không hẹn mà cùng lộ ra gương mặt chân thật nhất, không hề che giấu.


Hoắc Vô Cữu khẽ nhếch mép, cười khiêu khích, đối diện với ánh mắt đầy căm phẫn của Hoắc Ngọc Diễn.


“Ngươi đã sớm lên kế hoạch rồi.” Hoắc Ngọc Diễn nghiến răng nói.


Hoắc Vô Cữu nghe vậy, lại nhếch mép, đứng đó, cúi mắt nhìn hắn.


“Gì mà sớm lên kế hoạch chứ?” Hoắc Vô Cữu hỏi ngược lại. “Đại ca, ta chỉ là sớm biết chuyện huynh qua lại với Bàng Thiệu, hãm hại ta tàn phế, muốn cho huynh một cơ hội hối cải mà thôi.”


Đồng tử Hứa Ngọc Diễn bỗng co lại.


“Ngươi… ngươi nói gì?” Hắn thoáng khựng lại, rồi ngạc nhiên nhìn chằm chằm Hoắc Vô Cữu.


“Đừng giả vờ.” Hoắc Vô Cữu đưa tay xoa xoa thái dương. “Thư huynh gửi đến, Bàng Thiệu giữ gìn rất cẩn thận, và khéo sao lại rơi vào tay ta. Ta vẫn nhận ra chữ viết của huynh, nó thật hơn bản mặt hiện giờ của huynh nhiều.”


Hoắc Ngọc Diễn nhìn y, hồi lâu sau, dần dần trở lại vẻ mặt vô cảm.



“Vậy thì sao?” Hắn im lặng một lát, khi mở miệng lần nữa, giọng đã có phần khàn đi.


Hắn trông thấy Hoắc Vô Cữu bước tới, ngồi thẳng xuống chiếc ghế nằm chếch phía trước hắn, một tay kéo phăng chiếc băng vải vướng víu đang treo trước ngực.


“Vậy nên, ngươi phí công tốn sức như vậy, sao không cấu kết với Bàng Thiệu ngay từ đầu?” Hoắc Vô Cữu tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu hỏi. “Thay triều đổi đại rồi còn vướng vít với triều cũ, Hoắc Ngọc Diễn, chẳng lẽ ngươi luyến tiếc nó?”


Hoắc Ngọc Diễn trừng mắt nhìn Hoắc Vô Cữu.


Giọng điệu của Hoắc Vô Cữu nghe thật thoải mái, cứ như thể những toan tính bao năm qua của hắn chỉ là một trò cười.


Nhưng hắn phải hao tâm tổn trí, ăn không ngon ngủ không yên, tất cả nguyên nhân, đều do Hoắc Vô Cữu mà ra.


Người người mong đợi là y, danh chính ngôn thuận là y, thậm chí dù trên triều hay dưới phố, ai nấy cũng bàn tán, người gầy dựng giang sơn này, vẫn là y.


Mọi người chỉ biết y lập được bao nhiêu chiến công hiển hách, lại không thấy phía sau y là xương trắng chất chồng, thậm chí cả người thân trong Hoắc gia, không phải tử trận thì cũng trọng thương, cuối cùng, chỉ còn lại mỗi mình Hoắc Vô Cữu không hề hấn gì.


Hoắc Ngọc Diễn nhìn y chòng chọc hồi lâu, lát sau, bỗng bật cười.


“Hoắc Vô Cữu, vậy ngươi nên hỏi xem, tại sao phụ thân ngươi lại để lại ngai vàng cho phụ thân ta sau khi chết. Hoặc là ngươi cũng nên hỏi xem, tại sao ngươi không chết trong trận chiến Tầm Dương năm đó.”


Hoắc Vô Cữu nghe hắn nói vậy, không khỏi nhíu mày.


“Ngươi đang nói gì vậy?” Y lạnh giọng hỏi.


Lập tức thấy Hoắc Ngọc Diễn mặt mày trắng bệch, cười lạnh với y.


“Tướng tài đáng lý nên vì nước mà chết, chứ không phải sau khi thành công lại vọng tưởng ngồi hưởng vinh hoa phú quý.” Hoắc Ngọc Diễn nói. “Ngươi cuồng vọng như vậy, chẳng phải là do ỷ vào bản thân có chiến công hiển hách sao? Vị trí của ta và Phụ hoàng, chẳng phải đều do ngươi ban ơn bố thí sao? Hoắc Vô Cữu, người như ngươi sống trên đời này, ai có thể yên lòng chứ? Những gì ta làm, cũng chỉ vì cơ đồ trăm năm của Đại Lương mà thôi.”


Sắc mặt Hoắc Vô Cữu càng ngày càng lạnh.


Từ nhỏ y đã không thích cái thói nói chuyện lấp lửng của Hoắc Ngọc Diễn, nhưng bây giờ nhìn lại, những lời thật lòng của hắn, tốt hơn hết nên giữ riêng cho chính hắn.


“Ngươi bệnh à?” Hoắc Vô Cữu hỏi.


Không để Hoắc Ngọc Diễn trả lời, Hoắc Vô Cữu hỏi tiếp luôn.


“Theo như ngươi nói, ta phải tự sát, mới có thể đổi lấy sự yên tâm của ngươi sao?”


Nói xong, y đã tự mình bật cười: “Bố thí? Ta hào phóng đến mức nào, mà lại bố thí cả ngôi vị Hoàng đế? Đó vốn không phải là thứ ta muốn, đưa cho ngươi, ngươi còn sợ ta đoạt lại?”


Trước khi đến, Hoắc Vô Cữu vốn chỉ định hỏi Hoắc Ngọc Diễn cho rõ ràng. Nhưng giờ đây, vừa nói được mấy câu, y đã cảm thấy chán nản.



Không cần thiết nữa, ông nói gà bà nói vịt, đàn gảy tai trâu, tiếng người nên nói với người mới phải.


Nghĩ vậy, y đứng dậy, tiện tay phủi phủi vạt áo, nhét cánh tay đang quấn băng vải trở lại dây treo trên cổ.


“Ngươi nghĩ gì, làm gì cũng được, dù sao, ngôi vị hoàng đế này, là do chính ngươi tự đánh mất.” Trước khi quay lưng, y liếc nhìn Hoắc Ngọc Diễn một lần cuối cùng.


“Chỉ có lòng dạ bẩn thỉu, mới nghĩ người khác cũng bẩn thỉu như mình.”



Giang Tùy Châu đã nghe nói Hoắc Vô Cữu trở về từ sớm.


Sau khi Hoắc Vô Cữu hồi cung, anh bèn vội vã cáo biệt Lâu Việt, rời khỏi quân doanh, thẳng tiến Hoàng cung. Vừa về đến cung điện của mình, thì đụng ngay Hoắc Vô Cữu với bộ dạng phong trần mệt mỏi ở cửa.


Hoắc Vô Cữu từ xa đã nhìn thấy dáng vẻ vội vã của Giang Tùy Châu, mà Giang Tùy Châu cũng từ xa nhìn thấy cánh tay bị thương của Hoắc Vô Cữu.


Cánh tay được băng bó trông có vẻ không nhẹ. Bước chân Giang Tùy Châu càng nhanh hơn, vội vàng chạy tới rồi hỏi: “Sao vậy, cánh tay bị thương rồi? Lâu tướng quân vậy mà không nói cho ta biết…”


Vừa nói, anh vừa vội vàng muốn kiểm tra vết thương của Hoắc Vô Cữu.


Hoắc Vô Cữu nhanh tay ôm anh lại, vừa ôm anh đi vào cung, vừa nói: “Không có gì đâu, vào trong rồi nói.”


Vừa vào cung, Hoắc Vô Cữu liền tháo chiếc băng treo trước ngực xuống, đưa tay lau mồ hôi trên trán Giang Tùy Châu.


“Vội gì chứ? Có phải là không gặp được nữa đâu.” Hoắc Vô Cữu nói. “Không có gì đâu, chỉ là vết thương ngoài da, cố ý băng bó như vầy để dọa người thôi.”


Nghe y nói vậy, Giang Tùy Châu mới thở phào nhẹ nhõm.


“Cuối cùng cũng xong rồi.” Anh nói.


Nhưng rồi thấy Hoắc Vô Cữu nhướng mày kiểu bất mãn.


“Sao chỉ nhớ đến chuyện này thôi?” Hắn hỏi.


Lúc này Giang Tùy Châu đang một lòng lo lắng về chuyện của Hoắc Ngọc Diễn, đang định hỏi kỹ Hoắc Vô Cữu, nghe thấy câu này thì lấy làm khó hiểu: “Vậy còn nhớ đến gì nữa?”


Hoắc Vô Cữu tặc lưỡi một tiếng.


Sau đó, y nghiêng người tới trước, ghé sát vào Giang Tùy Châu.


“Nhớ ta.” Y nói khẽ. “Mấy ngày nay, có nhớ ta không?”



Hơi thở ấm áp phả vào bên tai, Giang Tùy Châu chỉ cảm thấy cổ cũng nóng lên theo.


“… Nhớ gì ngươi chứ.” Anh vội cúi đầu, vừa lùi về sau, vừa nói. “Đừng nói những chuyện không đứng đắn này, ta đang định hỏi ngươi về Hoắc Ngọc Diễn…”


“Hoắc Ngọc Diễn gì mà Hoắc Ngọc Diễn.” Hoắc Vô Cữu ngắt ngang lời anh. “Ngươi không nhớ ta, chỉ nhớ đến Hoắc Ngọc Diễn thôi sao?”


Giang Tùy Châu nói: “Ngươi đúng là không nói lý…”


“Ai thèm nói lý với ngươi?” Hoắc Vô Cữu nhướng mày, ngay giây sau, đã bế anh lên, đi thẳng vào trong phòng.


“Mấy ngày không gặp, vậy mà không biết nhớ ta, xem ra bình thường ta chưa đủ cố gắng rồi.” Y nói.



Đến khi Giang Tùy Châu cuối cùng có thể nghỉ ngơi, sắc trời bên ngoài đã tối đen như mực.


Giang Tùy Châu chỉ cảm thấy eo và chân mỏi nhừ, còn Hoắc Vô Cữu bên cạnh lại trông như vừa ăn no uống đủ, một tay ôm lấy anh, lười biếng xoa bóp eo cho anh.


“Lúc nãy ta về, đã đi gặp Hoắc Ngọc Diễn một lần.” Hoắc Vô Cữu nói nhỏ.


Giang Tùy Châu hai mắt khép hờ, cả người lười biếng không muốn động đậy. Nghe thấy lời này, khẽ ừ một tiếng, ra hiệu cho y nói tiếp.


Hoắc Vô Cữu thoáng khựng lại, rồi tặc lưỡi một tiếng.


“Cũng không có gì đáng nói.” Y nói. “Người này có bệnh, không chỉ bệnh về thể xác, mà tâm lý cũng thế.”


Nghe y nói vậy, Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn y: “Hắn nói gì?”


Hoắc Vô Cữu nhíu mày, dường như không muốn nhắc lại.


Giang Tùy Châu thoáng suy tư, sau đó cười nói: “Ngươi không nói, ta cũng đoán ra được phần nào. Chắc chắn là hắn trách ngươi công cao át chủ, lại oán trách bản thân mình đầy thương tật phải không?”


Hoắc Vô Cữu hỏi: “Sao ngươi biết?”


Giang Tùy Châu khẽ cười: “Còn có lý do nào khác nữa sao?”


Suy cho cùng, khi xâu chuỗi những gì Hoắc Ngọc Diễn làm với Hoắc Vô Cữu, và kết cục của Hoắc Vô Cữu trong lịch sử, Giang Tùy Châu đã đoán ra được bảy tám phần tâm tư của hắn.


Hoắc Vô Cữu nghe anh hỏi vậy, nhất thời bị á khẩu không trả lời được. Một lúc sau, y thở dài một hơi nặng nề, nói: “… Thật không biết hắn nghĩ gì nữa. Chỉ vì những thứ này, mà đáng để hắn nghĩ trăm phương ngàn kế giết ta sao?”


Sau một khoảng dừng, y lại như bất mãn bổ sung thêm: “Trong mắt hắn, ta rất dễ giết à?”



Giang Tùy Châu không khỏi bật cười.


“Sao vậy, hắn bày nhiều nước cờ như vậy, chỉ để đối phó ngươi, thế còn chưa đủ coi trọng ngươi à?” Anh hỏi.


Nghe anh nói vậy, Hoắc Vô Cữu cũng bị anh chọc cười theo, vừa cười vừa tặc lưỡi trêu ngươi: “Cũng đúng nhỉ, vậy ta nên đa tạ hắn sao?”


Giang Tùy Châu cười nói: “Ân tình lớn như vậy, cần phải hậu tạ.”


Hai người đùa qua ghẹo lại, Giang Tùy Châu không khỏi lại hỏi: “Vậy kế tiếp, ngươi định thế nào?”


Hoắc Vô Cữu thoáng suy nghĩ.


“Hiện giờ Lâm An đã an bài ổn thỏa, bất kể là quan lại các nơi, hay là quân đội trấn thủ Giang Nam, đều là người của ta.” Y nói. “Vậy nên, mấy ngày nữa, ta định trở về Nghiệp Thành.”


Nói xong, y cúi đầu xuống, nghiêm túc nhìn Giang Tùy Châu.


“Ta muốn dẫn ngươi về cùng.” Y nói.


Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn y.


Anh thấy Hoắc Vô Cữu nhìn anh bằng ánh mắt nóng rực.


“Hoắc Ngọc Diễn không đảm đương nổi vị trí Hoàng đế này, sau chú ta, ngai vàng lại không thể không có người kế vị. Dù theo lý mà nói, ta là người danh chính ngôn thuận, nhưng ta vẫn muốn hỏi ngươi, có muốn làm Hoàng đế không?”


Vừa nói, hắn vừa ghé sát vào Giang Tùy Châu, đôi mắt đầy nghiêm túc và kiên định, khóe miệng lại khẽ cong lên một nụ cười.


“Nếu như ngồi lên ngai vàng, người muốn vắt chanh bỏ vỏ, qua cầu rút ván là ngươi, thì ta cũng chấp nhận.” Y nói. “Ngươi yên tâm, đến lúc đó nếu ngươi sợ ta công cao át chủ, muốn giết muốn chém, tùy ngươi.”


Nói đến đây, y ngừng lại một nhịp rồi khẽ cười.


“Nhưng tốt nhất, vẫn là để ta làm Hoàng hậu. Giam trong hậu cung, một lần cho xong, còn có thể ngày ngày hầu hạ ngươi, thế nào?”



Tác giả có lời muốn nói:


Hoắc Vô Cữu: Ngươi hoàn toàn không hiểu ta muốn gì.


Hoắc Ngọc Diễn (cười lạnh): Chẳng phải là công danh lợi lộc sao? Thèm muốn ngai vàng của ta mà thôi.


Hoắc Vô Cữu: Không, ta muốn làm Hoàng hậu.


Hoắc Ngọc Diễn: ?


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 121
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...