Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 120
Chương 120
Hôm đó, mãi đến rất khuya Hoắc Vô Cữu mới trở về.
Giang Tùy Châu biết y bị Hoắc Ngọc Diễn giữ lại, nên cũng không vội. Khi Hoắc Vô Cữu về đến nơi, anh đã dựa vào đầu giường ngủ gà ngủ gật rồi.
Hoắc Vô Cữu vào cửa, thấy anh đang ngủ gật, bèn giơ tay phất lui đám hạ nhân hầu hạ trong phòng, bản thân thì đi rón rén đến bên giường, ngồi xuống mép giường.
Giang Tùy Châu ngủ rất tỉnh, khi y vừa ngồi xuống, anh đã mơ màng tỉnh ngay.
“Ổn thỏa cả rồi?” Anh khẽ hỏi.
Hoắc Vô Cữu nhẹ nhàng ừ một tiếng, ghé lại hôn anh một cái.
“Hai ngày nữa, ta sẽ theo như những gì đã nói với Hoắc Ngọc Diễn, đưa ngươi ra khỏi thành.” Y nói. “Bên Lâu Việt đã thu xếp ổn thỏa rồi, khi ra khỏi cổng thành, ông ấy sẽ cho người đổi vị trí với ngươi, sau đó, ngươi cứ ở lại trong doanh trại của Lâu Việt trước.”
Giang Tùy Châu ừ một tiếng, rồi lại thoáng chút lo lắng nói: “Tuy lần này giăng bẫy ổn thoả rồi, nhưng chính ngươi cũng phải cẩn thận đấy.”
“Ta không sao.” Hoắc Vô Cữu nói. “Chỉ là lần này, e rằng không được gặp ngươi mấy ngày rồi.”
Giang Tùy Châu khẽ đáp một tiếng.
Anh trông thấy Hoắc Vô Cữu ngồi bên giường, đôi mắt sâu thẳm nhìn mình chăm chú.
“Cho nên, mấy ngày này, ngươi nhất định phải ăn đủ ba bữa một ngày, uống đều thuốc Lý Trường Ninh kê cho ngươi. Lần này không có ai chăm sóc kề bên ngươi, thiếu gì cứ việc bảo Lâu Việt, nếu mấy ngày sau ta trở lại, thấy ngươi gầy đi, ta nhất định sẽ xử Lâu Việt.”
Giọng y nghe rất nghiêm túc, khiến Giang Tùy Châu bật cười thành tiếng.
“Ta chỉ ở trong doanh trại của Lâu Việt thôi, có thể có chuyện gì chứ?” Vừa nói, anh vừa nhổm người ngồi dậy, cười nói. “Hơn nữa, lần này Hoắc tướng quân diễn kịch thì phải diễn cho trót, tuyệt đối không được lưu luyến tên ẻo lả thất sủng này nữa nha.”
Hoắc Vô Cữu nghe thấy lời này, có chút không vui mà tặc lưỡi một tiếng.
Đây quả thực là chuyện y và Giang Tùy Châu đã bàn bạc kỹ lưỡng. Hôm đó khi y để Lâu Uyển Quân tận mắt nhìn thấy Hoắc Ngọc Diễn lén lút ức h**p tên thư sinh nghèo kia, thì đã nghĩ ra cách này.
Giang Tùy Châu luôn muốn ép Hoắc Ngọc Diễn phải mạnh tay hơn, để lộ ra sơ hở, bắt đầu từ Lâu Uyển Quân là một cách không tồi. Hoắc Ngọc Diễn muốn lợi dụng nàng, thủ đoạn không quang minh, đương nhiên sẽ chột dạ.
Nếu gây chút chuyện, khiến hắn bị vạch trần ngay trước mặt mọi người, vậy thì hiển nhiên hắn sẽ ghim thù.
Mối thù bị Hoắc Ngọc Diễn ghim, xưa nay không có chuyện không báo. Nhưng hắn vốn cẩn thận, nếu kẻ thù có bối cảnh lớn mạnh, khó lay chuyển, vậy thì hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ dám ngấm ngầm giở trò.
Còn nếu đối phương không có chỗ dựa, cũng không có bối cảnh lớn mạnh, vậy thì Hoắc Ngọc Diễn sẽ nhanh chóng dứt điểm, không để đêm dài lắm mộng.
Hành động lén lút của hắn luôn rất cẩn thận, khó mà bắt được bằng chứng, nhưng nếu là đột kích nhanh gọn, sẽ có không ít sơ hở để lợi dụng.
Cũng chính vì vậy, mũi nhọn lần này, là nhắm vào Giang Tùy Châu.
Hình tượng Giang Tùy Châu kiêu căng ngạo mạn đã được dựng lên trước mặt Hoắc Ngọc Diễn, lúc này mất hết “chỗ dựa” sau lưng anh, vậy thì tất yếu sẽ cho Hoắc Ngọc Diễn ảo giác có cơ hội thừa nước đục thả câu.
Dù sao Giang Tùy Châu có Hoắc Vô Cữu che chở, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng Giang Tùy Châu bị Hoắc Vô Cữu ghét bỏ, thì không thể so sánh với ngày xưa được nữa.
Chỉ cần hắn ra tay, thì có thể dễ dàng khiến hắn lộ ra sơ hở, từ đó xác thực tội danh.
Về phần hắn bị xác thực tội danh gì, rồi sẽ xuất hiện như thế nào trong lời đồn của thiên hạ, thì do Giang Tùy Châu và Hoắc Vô Cữu quyết định.
Kế hoạch của Hoắc Vô Cữu lần này là trên đường đi về phía nam, sẽ hoán đổi vị trí của mình và Giang Tùy Châu, khiến cho kế hoạch ám sát Giang Tùy Châu mà Hoắc Ngọc Diễn dự định, biến thành kế hoạch ám sát chính Hoắc Vô Cữu.
Đến lúc đó, người trong thiên hạ đều biết, Hoắc Ngọc Diễn là hạng qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ.
Kế hoạch lần này của Hoắc Vô Cữu cũng coi như chu toàn, có điều dù y tính đi tính lại, cũng không tính được hai ngày trước khi đi phải trải qua thế nào.
Diễn kịch phải diễn cho trót, đương nhiên y không thể ở lì trong phòng Giang Tùy Châu nữa.
Hoắc Vô Cữu không nói gì.
Giang Tùy Châu nhìn dáng vẻ không mạnh tay thì không hợp tác của y, không khỏi mỉm cười, rồi nhẹ nhàng nói: “Ta không đùa đâu. Hiện giờ chính là thời điểm then chốt để Hoắc Ngọc Diễn mắc câu, không thể để hắn nghi ngờ được.”
Hoắc Vô Cữu nghe nói vậy, bèn ngước mắt quan sát anh.
“Có chuyện gì?” Sau khi quan sát, y nhìn thẳng vào đôi mắt đong đầy ý cười của Giang Tùy Châu. “Ta thấy ngươi rất hạnh phúc khi đuổi được ta đi đấy?”
Giang Tùy Châu chớp mắt, lập tức ngậm chặt miệng.
Nhưng muộn rồi.
Hoắc Vô Cữu đã quen ở lì chỗ anh, việc bảo y chuyển sang chỗ khác để ngủ, đủ khiến y không vui rồi. Lúc này, khi Giang Tùy Châu cười, càng cho y cơ hội mượn gió bẻ măng, liền sấn qua đè Giang Tùy Châu xuống giường.
Mặc dù y cũng biết đây không phải lúc để quấy, nhưng khi y ra ngoài, đã là một canh giờ sau rồi.
Mạnh Tiềm Sơn đứng chờ ở cửa, nghe bên trong phát ra vài tiếng đổ vỡ giả vờ, rồi thấy Hoắc Vô Cữu đẩy cửa, bước nhanh ra ngoài.
Trên mặt y mang theo nét tức giận giả vờ thấy rõ, nhưng Mạnh Tiềm Sơn lén nhìn qua, lại thấy dưới vẻ tức giận ấy, tràn đầy sự thỏa mãn.
“Bảo chủ tử nhà ngươi suy nghĩ cho kỹ, đừng ỷ được sủng ái mà kiêu ngạo, thật sự tưởng mình vẫn là Vương gia à.”
Hoắc Vô Cữu dừng lại trước mặt Mạnh Tiềm Sơn, nói câu này trong khi liếc mắt nhìn nó.
Mạnh Tiềm Sơn nhận được tín hiệu của y, vội vàng gật đầu cúi người đáp lại.
Thế là Hứa Vô Cứu bước đi một nước.
Bước chân của y như mang theo gió, nhìn là biết, chủ tử nhà mình vừa rồi chịu không ít sự giày vò của y.
Mạnh Tiềm Sơn thu hồi ánh mắt, không khỏi thở dài.
—
Quả nhiên, không lâu sau, tin tức liền truyền đến tai Hoắc Ngọc Diễn.
Nghe nói ngày đó sau khi hắn nói chuyện riêng với Hoắc Vô Cữu, Hoắc Vô Cữu đã trở về cung của Tĩnh Vương một chuyến. Nhưng không lâu sau hai người đã cãi nhau rồi chia tay không vui vẻ gì cho mấy, nghe nói khi Hoắc Vô Cữu ra ngoài, còn đóng sầm cửa điện.
Sau đó nữa, Hoắc Vô Cữu quyết định không trở về cung, mà suốt ngày ở trong doanh trại. Chẳng bao lâu sau, Tĩnh Vương điện hạ được thuộc hạ đưa đi, ngồi xe ngựa, nghe nói là đến Tô Châu để giải sầu.
Bên cạnh chỉ có mấy thái giám mà anh quen thuộc, vì Hoắc Vô Cữu không muốn đoái hoài, nên ngay cả thị vệ đi cùng cũng không chẳng được mấy người.
Hoắc Ngọc Diễn cầm tin tức trong tay, khẽ mỉm cười.
“Đi điều vài người, làm cho gọn gàng một chút.” Hoắc Ngọc Diễn ra lệnh cho thái giám bên cạnh.
“Dạ.” Thái giám cúi người, cười đầy ẩn ý.
“Thái tử điện hạ yên tâm. Giang Nam vừa mới bình định, người không biết thân biết phận còn nhiều lắm. Xe ngựa từ trong cung đi, bao nhiêu con mắt đang dõi theo? Không cần ai phải ra tay, người đó cũng chưa chắc sống nổi đâu.”
Hoắc Ngọc Diễn chỉ liếc nhìn nó một cái, khẽ cười, không nói gì nữa.
Lâm An vẫn thái bình.
Hoắc Ngọc Diễn cũng không quên chuyện mà Hoắc Vô Cữu nhờ vả hôm đó.
Dù Hoắc Vô Cữu đã chán Tĩnh Vương, nhưng nói sao cũng từng là người bên gối. Nếu không có ai lập tức thay thế, cũng khó đảm bảo sau này Hoắc Vô Cữu không quay lại nhớ nhung, rồi sinh lòng thương xót người đã chết.
Vì vậy trong mấy ngày qua, thái giám dưới quyền Hoắc Ngọc Diễn đã đi khắp nơi dò la tìm kiếm, chuyên chọn những tiểu thư khuê các không phải xuất thân cao nhất, nhưng lại có dung mạo cực kỳ xinh đẹp.
Sau vài ngày, đã thu thập được không ít tranh vẽ của các tiểu thư trong thành Lâm An. Nghe nói Hoắc Vô Cữu vẫn luôn ở trong quân, Hoắc Ngọc Diễn bèn cử người đưa mấy bức tranh đó đến quân doanh.
Thái giám đưa tranh đi rất lâu mới trở về bẩm báo.
“Hoắc Vô Cữu nói gì?” Thấy nó trở về, Hoắc Ngọc Diễn hỏi.
Thái giám lại nói: “Bẩm điện hạ, nô tài không gặp được Hoắc tướng quân.”
Hoắc Ngọc Diễn nghe vậy nhíu mày, sắc mặt như sầm xuống: “Sao lại thế? Nói xem y đi đâu rồi?”
Thái giám đáp: “Nô tài hỏi rồi, nhưng người trong quân cũng không nói đi đâu, chỉ nói rằng Hoắc tướng quân đang bận.”
Hoắc Ngọc Diễn đặt tập văn kiện trong tay xuống, sắc mặt chợt trở nên lạnh lẽo.
Sau một lúc trầm ngâm, hắn bỗng nhiên hỏi: “Mấy ngày nay y không ra khỏi quân doanh à?”
Thái giám lắc đầu: “Nói là không có.”
Hoắc Ngọc Diễn nhíu mày ngay càng chặt.
Có gì đó không ổn.
Lẽ ra trong quân đội bây giờ không có nhiều việc, đúng lý không thể bận đến mức này. Mấy hôm trước hắn chỉ cho rằng là do Hoắc Vô Cữu muốn tránh mặt Tĩnh Vương, nhưng mấy ngày nay, Tĩnh Vương đã đi rồi, sao Hoắc Vô Cữu vẫn cứ chui rúc trong quân doanh không chịu ra?
Trừ khi… là đang diễn một vở “vườn không nhà trống”.
“Người đâu.” Hắn trầm giọng nói. “Nhanh chóng đến doanh trại, mang theo khẩu dụ của ta, bảo Hoắc Vô Cữu lập tức tiến cung, ta có việc quan trọng cần tìm y.”
Ngay lập tức có một thị vệ tiến lên nhận lệnh, vội vã xuất cung.
Thời gian trôi qua từng chút từng chút một, nhưng thị vệ được giao nhiệm vụ triệu Hoắc Vô Cữu vẫn chưa trở lại. Hoắc Ngọc Diễn càng chờ càng sốt ruột, cho đến khi gần nửa canh giờ trôi qua, cuối cùng hắn không thể ngồi yên được nữa.
Hoắc Vô Cữu không từ mà biệt, lặng lẽ rời khỏi Lâm An, có thể đi làm gì chứ?
Hoắc Ngọc Diễn đứng dậy, đi đi lại lại trong cung, xâu chuỗi lại từ đầu tới cuối mọi chuyện xảy trong mấy ngày qua, bỗng nhiên, hắn như nhớ ra điều gì đó.
Ngay lập tức, những chuyện lẽ ra phải rành mạch, bỗng nhiên lộ ra một vài manh mối.
Hắn giật cả mình.
“Nhanh chóng đi truyền lệnh.” Hắn vội vàng quay người lại, ra lệnh cho thái giám thân cận. “Hãy bảo những người được phái đi Tô Châu lập tức dừng tay, quay về Lâm An chờ lệnh.”
Thái giám không biết chủ tử nhà mình đang diễn trò gì, nhưng thấy hắn sốt ruột, bèn vội vàng đáp lại, rồi nhanh chóng rời đi.
Nhưng khi nó vừa bước ra khỏi cửa chính của đại điện, bỗng có một thị vệ vội vã chạy vào, chặn ngay trước mặt nó.
Thị vệ cũng không để ý đến nó, vội vàng vòng qua, chạy đến trước mặt Hoắc Ngọc Diễn, quỳ phịch xuống.
“Thái tử điện hạ, không xong rồi Thái tử điện hạ!” Giọng thị vệ run rẩy.
“Sao vậy?” Hoắc Ngọc Diễn nhíu mày cúi đầu nhìn về phía gã.
Nghe thấy viên thị vệ chảy mồ hôi ròng ròng không kịp lau, vội nói: “Thành Lâm An đang hỗn loạn!”
“Tại sao?” Hoắc Ngọc Diễn bước nhanh tới.
“Là… là tin tức từ Tô Châu truyền đến! Nói rằng Hoắc tướng quân đi Tô Châu để làm việc cho ngài, nhưng trên đường đến Tô Châu, xe ngựa của tướng quân lại bị ám sát! Kẻ ám sát có đến mấy chục người, mặc dù Hoắc tướng quân khó khăn lắm mới thoát được, nhưng cũng bị thương!”
“… Hoắc Vô Cữu?”
Trong một thoáng, đầu óc Hoắc Ngọc Diễn trống rỗng, chỉ cảm thấy như mình đang mơ.
“Dạ…! Hơn nữa…! Từ trên người sát thủ,lại lục soát được tín vật, là hộ vệ của Thái tử điện hạ! Những thích khách chết trong vụ ám sát, cũng đã được xác minh danh tính và diện mạo… Đúng là tùy tùng của ngài không sai! Tin tức này giờ đã lan truyền khắp Giang Nam, cả triều đình và dân chúng, đều nói ngài là kẻ qua cầu rút ván, muốn đẩy Hoắc tướng quân vào chỗ chết!”
Hoắc Ngọc Diễn trừng to mắt, nhìn chằm chằm tên thị vệ đang quỳ dưới đất, gần như co rúm người lại.
Tuyệt đối không thể nào… người đi Giang Nam, rõ ràng là Giang Tùy Châu, mà số sát thủ hắn phái đi, tổng cộng cũng chỉ có mười người, không thể có thanh thế lớn như vậy, chưa kể họ cũng chẳng hề nhắm vào Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Ngọc Diễn thoáng đờ đần, rồi bỗng ngẩng đầu lên.
Bên ngoài là bầu trời trong xanh quang đãng, nhưng hắn lại như nhìn thấy một tấm lưới khổng lồ, từ từ siết chặt lại.
… Tất cả những chuyện này, rõ ràng là âm mưu của Hoắc Vô Cữu!
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 120
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 120
