Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 123: (Hết cốt truyện chính)


Chương 123


Chiêu Nguyên Đế ngẩn người một lát, mới nhận ra Hoắc Vô Cữu đang nói gì.


“… Tặng cho người khác?” Chiêu Nguyên Đế lặp lại.


Hoắc Vô Cữu gật đầu, bản mặt đương nhiên, trông rất đỗi hùng hồn.


“Đúng vậy.” Y đáp.


“Con…” Chiêu Nguyên Đế sốt ruột đến mức muốn bật dậy, suýt nữa thì ho sặc sụa. Nhưng Hoắc Vô Cữu tay chân lanh lẹ, không đợi ông ho thành tiếng, đã bước lên, giơ tay xoa ngực giúp ông thuận khí.


“Con không được hồ đồ!” Đợi hơi thở ổn định lại, Chiêu Nguyên Đế lo lắng nói.


“Không hồ đồ.” Hoắc Vô Cữu trả lời.


Chiêu Nguyên Đế đánh giá y một cách đầy nghi ngờ.


Hoắc Vô Cữu dừng tay, nói: “Nếu tặng, nhất định phải tặng một cách danh chính ngôn thuận. Người nhận, chắc chắn cũng xứng đáng với trọng trách này.”


“Là ai?” Chiêu Nguyên Đế truy hỏi.


Hoắc Vô Cữu không lên tiếng.


Chiêu Nguyên Đế càng sốt ruột hơn.


“Ít nhất con cũng phải nói cho trẫm biết, người đó là ai chứ?” Ông nói.


Hoắc Vô Cữu im im nhìn ông.


Chiêu Nguyên Đế nhìn chằm chằm y hồi lâu, bất chợt như nhớ ra điều gì, vội ngồi thẳng dậy.


“Người cùng con từ Nam Cảnh về, Giang… Giang…”


“Giang Tùy Châu.” Hoắc Vô Cữu gật đầu thừa nhận.


“Con…!” Chiêu Nguyên Đế tức giận đến không nói không nên lời.


Ông tức giận trừng mắt, còn Hoắc Vô Cữu đứng đó lại nhàn nhã, bộ dạng đã sớm quyết định xong xuôi, mặc kệ đối phương muốn làm gì thì làm.


Chiêu Nguyên Đế hiểu rõ tính cách quật cường của Hoắc Vô Cữu nhất, chuyện y đã quyết định, ai cũng không thể thay đổi. Ông giận đến líu lưỡi, hồi lâu sau mới miễn cưỡng mở miệng: “Con phải biết thân phận của hắn!”


“Con biết.” Hoắc Vô Cữu nghiêm túc gật đầu.


“Vậy con định ăn nói với người trong thiên hạ thế nào!” Chiêu Nguyên Đế đập tay xuống mép giường, gấp gáp nói.


Sau một hồi im lặng, Hoắc Vô Cữu lên tiếng.


“Con chỉ biết đánh trận, chú biết mà.” Y nói.


Chiêu Nguyên Đế thở hổn hển không nói gì.



“Con không kiên nhẫn đối phó với quan văn, càng không hiểu gì về việc trị quốc an dân, chú biết mà.” Hoắc Vô Cữu nói tiếp.


“Nhưng…”


“Xây thành dễ, giữ thành khó.” Hoắc Vô Cữu nói. “Con hiểu đạo lý này, cũng biết, bây giờ con mang nhiều tiếng tốt, chỉ cần một sơ suất nhỏ, tất cả sẽ tan thành mây khói, chỉ còn lại tiếng xấu.”


Chiêu Nguyên Đế muốn phản bác y, nhưng cũng biết y nói có lý. Ông há miệng, hồi lâu sau mới nặng nề thở dài.


“Là Tùy Châu muốn thay con gánh vác trọng trách này.” Hoắc Vô Cữu nói tiếp. “Em ấy thông minh, lại có mưu lược, mong muốn thấy thiên hạ thái bình hơn cả con nữa ấy. Em ấy vốn không cần cái danh này, nói rằng chỉ cần con muốn làm, em ấy sẽ giúp con.”


Chiêu Nguyên Đế nghe thấy lời này, ngước mắt nhìn y.


“Nhưng, con muốn trao danh phận cho em ấy.” Y nói. “Người đáng được vạn người kính ngưỡng nên là em ấy, người được hậu thế ca tụng, cũng nên là em ấy.”


“Vậy con thì sao?” Chiêu Nguyên Đế hỏi.


“Con?” Hoắc Vô Cữu khựng lại, rồi nhếch môi cười với Chiêu Nguyên Đế.


“Con phò tá em ấy, con thay em ấy trông coi thiên hạ.” Y nói.


Chiêu Nguyên Đế nhìn y.


Ông nhìn Hoắc Vô Cữu lớn lên, nhưng chưa bao giờ thấy y thế này. Ông cũng hiểu rõ, vì sao Hoắc Vô Cữu lại có thể nói ra những lời như vậy.


Ánh mắt Chiêu Nguyên Đế run rẩy nhìn y, hồi lâu sau lại nói: “Con phải biết, trên đời này, thứ không đáng tin nhất, chính là hai chữ tình yêu.”


Hoắc Vô Cữu không trả lời.


“Ngôi vị hoàng đế này, cho đi rồi, sẽ không lấy lại được nữa. Nhưng chân tình thì có thể, lúc nào cũng có thể thu hồi. Bây giờ con dùng ngôi vị để đổi lấy chân tình của hắn, sao biết được tấm chân tình ấy, có thể ở bên con cả đời?”


Hoắc Vô Cữu khẽ cụp mắt xuống.


“Con không thể đảm bảo điều ấy.” Y nói.


“Vậy…”


“Nhưng, con có thể đảm bảo, tấm chân tình của con, cả đời này đều ở bên em ấy.” Hoắc Vô Cữu nói.


Chiêu Nguyên Đế nhìn anh bằng ánh mắt ngỡ ngàng.


Ông trông thấy Hoắc Vô Cữu ngẩng đầu nhìn ông, ánh mắt kiên định, giọng điệu bình thản.


“Con không dùng ngôi vị hoàng đế để đổi lấy chân tình của em ấy. Đối với con mà nói, ngôi vị chẳng qua chỉ là một món quà tặng kèm. Tất cả của con, cả sinh mạng này, cả cuộc đời này đều đã giao cho em ấy rồi, ngôi vị này, vốn không quan trọng, dù sao của con, thì cũng là của em ấy thôi.”


Chiêu Nguyên Đế đau thấu tim gan, hối hận khôn nguôi.


“Con không sợ có một ngày sẽ hối hận sao?” Ông hỏi.


Nghe thấy lời này, Hoắc Vô Cữu như nhớ đến ai đó, khẽ cụp mắt xuống, một nụ cười dịu dàng thoáng hiện trên mặt y.


“Đối với em ấy, cả đời này cũng sẽ không.”




Chiêu Nguyên Đế vẫn kiên quyết muốn gặp Giang Tùy Châu một lần.


Hoắc Vô Cữu lề mà lề mề không muốn đồng ý, nhưng Chiêu Nguyên Đế liên tục yêu cầu, ngay cả Hoắc Xu cũng đến nói giúp, y hết cách, chỉ đành ấp úng nói với Giang Tùy Châu.


Giang Tùy Châu nghe vậy, trong lòng cũng có chút bất an. Nhưng anh cũng biết, mình đã cùng Hoắc Vô Cữu trở về Nghiệp Thành, thì không thể tránh được chuyện này.


Anh đồng ý, chẳng mấy chốc, trong cung đã sắp xếp xong ngày.


Giang Tùy Châu vào cung dự tiệc với tâm trạng thấp thỏm lo lắng, lại không ngờ, lần gặp mặt này suôn sẻ đến lạ.


Chiêu Nguyên Đế không hề làm khó anh, ngược lại còn cố lết tấm thân bệnh tật, tiếp đãi anh bằng thái độ niềm nở hiền hoà. Trong buổi tiệc, ông trò chuyện suốt với Giang Tùy Châu về những chuyện thường ngày, mãi đến khi rượu đã ngà ngà, ông mới chính thức mở lời.


“Ý định của Vô Cữu, trẫm đã biết rồi.” Chiêu Nguyên Đế đặt ly rượu xuống, nhìn Giang Tùy Châu.


Giang Tùy Châu ngồi ngay ngắn, ngẩng đầu nghiêm chỉnh nhìn thẳng vào mắt ông.


“Cho nên bây giờ, trẫm muốn hỏi ý định của ngươi.” Chiêu Nguyên Đế nói.


Giang Tùy Châu nghiêm túc gật đầu: “Bệ hạ, xin hỏi.”


Từ khi gặp mặt Giang Tùy Châu, Chiêu Nguyên Đế vẫn luôn âm thầm quan sát từng lời nói cử chỉ của anh. Khác với Hoắc Vô Cữu từ nhỏ đã theo đuổi tự do phóng khoáng, trên người anh lại toát lên vẻ nề nếp thấm nhuần từ nhỏ đến lớn.


Xem ra không phải giả vờ.


Chiêu Nguyên Đế nhìn anh, từ tốn hỏi: “Quan hệ giữa con và Vô Cữu, trẫm đã biết. Nếu sau này người ngồi lên ngôi vị là Vô Cữu, đương nhiên trẫm không cần lo lắng, nhưng nếu là con, định cân bằng triều đình và hậu cung thế nào?”


Giang Tùy Châu nghe vậy, cười khẽ.


“Không có gì gọi là triều đình hay hậu cung cả.” Anh vừa nói, vừa quay đầu nhìn Hoắc Vô Cữu.


“Từ cổ chí kim, có bậc đế vương nào không cần dùng hậu cung để kiềm chế triều đình?”


“Nếu thật sự dùng hậu cung để ràng buộc lợi ích, vậy thì thứ được bồi dưỡng, cũng chỉ là ngoại thích mà thôi.” Giang Tùy Châu dịu giọng nói. “Trói buộc nữ tử trong hậu cung, lấy tình cảm sâu cạn của đế vương làm dây, đó mới là thứ không bền vững thật sự. Hơn nữa, tại hạ cũng muốn thử một lần, dời sân khấu của nữ tử ra khỏi chốn thâm cung.”


Chiêu Nguyên Đế lẳng lặng nhìn anh, ra hiệu cho anh nói tiếp.


“Giống như Lâu tướng quân vậy. Dù ông ấy không có con trai, nhưng con gái lại tung hoành trong quân đội, cống hiến cho triều đình. Lâu cô nương vốn là một tướng tài hiếm có, lại là thần tử của triều đình, Lâu tướng quân trong lòng có điều vướng bận, hiển nhiên càng thêm trung thành và cống hiến hơn. Sự ràng buộc như vậy, có lẽ còn bền chặt hơn những mối hôn nhân gượng ép.”


Chiêu Nguyên Đế trầm ngâm hồi lâu, nói: “Kinh thế hãi tục, con đúng là dám nghĩ.”


“Chẳng qua chỉ là thử nghiệm và mơ mộng mà thôi.” Giang Tùy Châu nói.


“Vậy con có từng nghĩ đến, trăm năm sau, giang sơn này sẽ do ai kế thừa?” Chiêu Nguyên Đế hỏi.


Giang Tùy Châu tiếp lời: “Tông tộc họ Hoắc, nhất định sẽ có hậu duệ ưu tú, không cần ta và Hoắc tướng quân phải bận tâm.”


Chiêu Nguyên Đế nhìn anh hồi lâu, Giang Tùy Châu cũng chẳng hề tỏ ra nao núng, tự tin đáp lại ánh mắt của ông.


Chốc lát sau, Chiêu Nguyên Đế mỉm cười.


“Đây là lần đầu tiên, trẫm nghe thấy những lời như vậy. Tiên đế của các ngươi, đúng là đã dạy dỗ con đi ngược lại lẽ thường.” Ông nói.


Giang Tùy Châu cụp mắt, coi như thừa nhận. Chiêu Nguyên Đế nhìn anh, rồi lại nhìn Hoắc Vô Cữu đang nhíu mày vẻ muốn nói lại thôi, cười cười, cầm ly rượu trên bàn lên.



“Trẫm cũng chỉ hỏi vậy thôi.” Ông nói. “Dù sao, trẫm cũng không sống được bao lâu nữa, sau này muốn làm gì, chẳng phải vẫn xem ý của các con à?”



Khi tiệc tàn, đã là canh hai.


Trong cung giới nghiêm rất nghiêm ngặt, giờ này đã đóng cổng cả rồi. Chiêu Nguyên Đế sắp xếp chỗ ở cho hai người, Hoắc Vô Cữu bèn cho tất cả cung nhân lui xuống, chỉ một mình thong thả tản bộ trở về cùng Giang Tùy Châu.


“Chú của ngươi nói vậy, rốt cuộc là có ý gì?” Giang Tùy Châu không khỏi hỏi.


Hoắc Vô Cữu nắm chặt tay cậu trong lòng bàn tay mình: “Ý của ông ấy, chính là hài lòng về em lắm.”


“Thật à?” Giang Tùy Châu không mấy tin.


“Đương nhiên rồi, ta gạt em làm gì?” Hoắc Vô Cữu nghiêng đầu, liếc nhìn anh. “Em không thấy, những lời chú anh hỏi, đều có nguyên do cả sao?”


Giang Tùy Châu ngẩn người: “Nguyên do gì?”


Hoắc Vô Cữu ngừng bước, quay người lại, cười ghé sát vào anh.


“Sợ em phụ lòng ta thôi.” Y cười nói. “Những lời đó, đều là đang giúp ta củng cố vị trí chính cung đấy.”


Giang Tùy Châu bật cười thành tiếng: “Ngươi đừng có nói linh tinh.”


Hoắc Vô Cữu tặc lưỡi một tiếng: “Ai nói linh tinh? Ngược lại là em đấy, trả lời nghiêm túc ghê.”


“Đương nhiên phải nghiêm túc rồi.” Giang Tùy Châu nói.


“Ta vậy mà không nhận ra, em có nhiều ý tưởng về chuyện triều chính như vậy đấy.” Hoắc Vô Cữu nắm tay cậu vừa thả bước, vừa hỏi.


Giang Tùy Châu nghe vậy, cười nói: “Khá là đi ngược lẽ thường nhỉ?”


Hoắc Vô Cữu gật đầu, rồi lại lắc đầu.


“Gì mà đi ngược lẽ thường.” Y nói. “Đến lúc đó, em nói sao, chính là vậy, không nghe em, mới là đi ngược lẽ thường.”


Giang Tùy Châu cười nói: “Đâu có dễ vậy?”


Những lời vừa rồi của anh quả thật xuất phát từ đáy lòng, nhưng anh cũng biết, điều đó chỉ là vì anh đã nắm rõ tiến trình lịch sử, nên mới biết ở thời đại này, điều gì là đúng, điều gì là sai. Nhưng anh cũng hiểu, tiến trình lịch sử không thể cưỡng ép thay đổi, dù anh có lòng muốn khiến thời đại này vận hành hợp lý hơn, cũng cần phải phải từ từ, từng bước một.


Hoắc Vô Cữu lại tặc lưỡi tiếng nữa.


“Sao lại không dễ?” Y nói. “Có ta đây.”


Giang Tùy Châu ngước mắt nhìn y.


Hoắc Vô Cữu nắm chặt tay anh, nói: “Ta sẽ trông coi thiên hạ cho em, kẻ nào dám phản đối làm loạn, ta sẽ xử kẻ đó. Em muốn làm gì cứ việc làm, dù em làm gì đi chăng nữa, ta cũng sẽ giữ gìn thái bình cho em.”


Y nói rất chắc chắn, Giang Tùy Châu muốn bật cười, nhưng khi nhìn vào mắt Hoắc Vô Cữu, vành mắt anh lại nóng lên.


Anh lặng lẽ nhìn Hoắc Vô Cữu.


Trước đây, vì yêu thích đoạn lịch sử này, nên muốn tìm hiểu và bảo vệ nó. Sau này, có Hoắc Vô Cữu, anh chỉ mong Hoắc Vô Cữu có thể bình an và thuận lợi trong dòng thời gian này, dù cho quỹ đạo lịch sử ban đầu có thể vì vậy mà bị thay đổi.



Những lời này, anh chưa bao giờ nói với Hoắc Vô Cữu.


Nhưng Hoắc Vô Cữu chưa bao giờ mảy may nghi ngờ lựa chọn của anh.


“Sao vậy?” Hoắc Vô Cữu hỏi.


Giang Tùy Châu nói: “Ngươi nhắm mắt lại đi.”


Hoắc Vô Cữu ngoan ngoãn nhắm mắt: “Làm gì vậy?”


Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một nụ hôn ấm áp, dịu dàng, chậm rãi đặt lên môi y.


“Ta sẽ bảo vệ ngươi.” Giang Tùy Châu khẽ nói, môi vẫn chạm môi y.


Hoắc Vô Cữu thoáng sững người, rồi giơ tay lên, ôm lấy sau gáy Giang Tùy Châu.


Nụ hôn sâu hơn, giọng Hoắc Vô Cữu trầm thấp hòa lẫn vào hơi thở của Giang Tùy Châu.


“Ta cũng sẽ bảo vệ em.” Anh nói.



Về việc vì sao thích lịch sử, Giang Tùy Châu đã quên mất rồi.


Thời gian quá dài, quá xa xôi, anh chỉ nhớ, trong những năm tháng tuổi trẻ dài đằng đẵng, những con chữ khô khan ấy, đã cùng anh vượt qua biết bao ngày tháng khó khăn.


Anh đóng cửa lại, những anh chị em xấu tính, người cha lạnh lùng, người mẹ khóc lóc, cùng với những tranh cãi ồn ào và âm mưu quỷ kế, tất cả đều không liên quan đến cậu nữa.


Thứ duy nhất liên quan đến anh, chỉ có những năm tháng xưa cũ được ghi lại trong con chữ.


Và thói quen này bắt đầu từ khi nào, anh đã quên rồi.


Đó là vào một buổi trưa.


Ánh nắng rực rỡ, chiếu vào người có chút nóng.


Anh bị đôi anh chị khác mẹ đẩy xuống cầu thang, rồi không được phép lên lầu. Người làm trong nhà không ai dám quản anh, anh một mình lê bước chân khập khiễng, xông vào thư phòng trống của cha.


Chân anh rất đau, nhưng không dám khóc, để chuyển hướng chú ý, chỉ đành cầm lấy cuốn sách úp trên ghế sofa, mở ra đọc.


Cuốn sách đó kể về câu chuyện của một người.


Người đó mất mẹ từ nhỏ, nhưng lại rất giỏi. Khi chưa trưởng thành, để bảo vệ cả nhà, y đã dẫn quân đánh đuổi tên hôn quân, rồi đưa người nhà lên ngôi. Sau này, tên hôn quân vì trả thù, phế bỏ đôi chân của y, nhưng y lại đứng lên lần nữa, tự mình báo thù, rồi giúp người nhà thống nhất thiên hạ.


Chưa từng có ai giúp đỡ y, làm xong tất cả mọi chuyện, y một thân một mình trở về nơi mình đã lớn lên từ nhỏ, cứ như chưa từng rời khỏi nơi đấy, và tạo ra một thời đại thái bình thịnh thế mới.


Lúc đó Giang Tùy Châu chưa biết nhiều chữ cho lắm, thậm chí tên của người đó anh còn không đọc được hết.


Nhưng đó là lần đầu tiên anh cảm nhận được, câu chuyện của một người khác, lại có thể hấp dẫn đến vậy, thú vị đến vậy, khiến anh quên đi cơn đau, thậm chí lần đầu tiên qua những con chữ lạnh lẽo, cảm nhận được sức mạnh từ một người khác.


Từ đó trở đi, Giang Tùy Châu bắt đầu thích đọc sách, thích lịch sử, chính là vì, anh nhớ mãi cái cảm giác kỳ diệu của buổi chiều hôm ấy.


Nhưng anh vẫn luôn không biết, tên của cuốn sách đó, làHoắc Vô Cữu truyện.


Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết Story Chương 123: (Hết cốt truyện chính)
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...