Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 76: Gây khó dễ

Hôm sau, Dương Mậu Trung đích thân đến tạ tội. Chuyện này không nên làm lớn, đường đường là một Thái hậu lại vì tranh giành cung quyền mà gây ra chuyện rắc rối trong thọ thần của mình, nếu truyền ra ngoài, thực sự là khó coi.
Chử Thanh Oản cũng cảm thấy khó mà bình phẩm.
Thái hậu xuất thân không cao, vốn chỉ là con gái của một quan viên thất phẩm, có thể ngồi lên vị trí chủ vị tam phẩm cũng nhờ công lao sinh hạ ba hoàng tử. Dù vậy, bà ta cũng không được Tiên Đế yêu thích, ân sủng luôn nhàn nhạt. Sau này, Tư Nghiên Hằng ngày càng đắc thế, nhà họ Chu cũng theo đó mà nước lên thì thuyền lên.
Nhưng dù vậy đến nay quan cao nhất của nhà họ Chu cũng chỉ đạt tứ phẩm, thậm chí chưa từng chạm đến lõi quyền lực triều đình.
Chẳng qua nhà họ Chu có một Thái hậu, ngoại tôn là Hoàng thượng đương triều, chỉ dựa vào điểm này, cũng chẳng ai dám coi thường nhà họ Chu. Nhưng nhà họ Chu lại vì chuyện này mà nếm được chút ngọt bùi, lòng tham không đáy, mơ tưởng rằng đời Thái hậu tiếp theo cũng sẽ là người nhà họ Chu.
Thái hậu cũng mang ý nghĩ này, nhưng bà ta không khôn ngoan. Mỗi lần muốn hòa hoãn quan hệ với Tư Nghiên Hằng, vừa tiến triển được nửa đường đã không kìm được mà để lộ mục đích.
Tư Nghiên Hằng cũng thật bản lĩnh, mỗi lần hắn đều nghe đến hết, khiến Thái hậu cảm thấy có hy vọng. Nhưng đến lúc tuyển tú, nữ nhân nhà họ Chu đều bị loại ngay vòng đầu, không qua nổi sơ tuyển.

Ban đầu Thái hậu cũng làm loạn, thậm chí từng bị hắn làm cho tức đến ngất xỉu, nhưng sau cùng cũng hiểu ra rằng Tư Nghiên Hằng tuyệt đối sẽ không để nữ nhân nhà họ Chu nhập cung.
Nữ nhân nhà họ Chu không thể vào cung, Thái hậu lại nảy ra ý khác. Cả đời này bà ta chưa từng được chạm đến cung quyền, giờ đã là Thái hậu, tôn quý hơn tất cả nữ nhân hậu cung, lẽ nào còn không thể nắm cung quyền?
Chờ khi nắm được cung quyền, lại nuôi dưỡng một hoàng tử, mưa dầm thấm đất, khiến đời hoàng đế tiếp theo thân thiết với nhà họ Chu, đó cũng là một kết quả không tồi.
Nhưng Tư Nghiên Hằng không để bà ta toại nguyện bất kỳ điều gì.
Đối với cách làm của Thái hậu, Chử Thanh Oản dù cảm thấy khó bình phẩm, cũng phải thừa nhận đây đúng là chuyện Thái hậu có thể làm.
Chuyện này không thể bị vạch trần nên chỉ có thể bị tìm một cái cớ để đưa Tiểu Lý Tử đến Thận Hình Ti.
Sau thọ thần của Thái Hậu, Chử Thanh Oản rõ ràng cảm nhận được phía Từ Ninh Cung đang nhắm vào mình. Như hôm nay, ngày mười lăm, Chử Thanh Oản như thường lệ đến Từ Ninh Cung thỉnh an.
Nhưng đợi hồi lâu trong điện mới có cung nhân chậm rãi đến, qua loa thi lễ với Chử Thanh Oản:
“Để Cẩn Tiệp dư đợi lâu, tối qua Thái hậu hơi không khỏe, hôm nay dậy muộn, Thái hậu nương nương mời người vào.”
Chử Thanh Oản đương nhiên không tin lời này.
Trên làm dưới noi theo, thái độ của Thái hậu cũng quyết định thái độ của đám cung nhân đối với nàng. Nhìn sự qua loa của cung nhân này, có thể thấy Thái hậu hiện giờ không ưa nàng đến mức nào.
Chử Thanh Oản khẽ nhếch môi, che giấu tia lạnh nhạt trong mắt, đổi sang vẻ mặt lo lắng, cùng cung nhân nhanh bước vào nội điện.

Thái hậu đang ngồi trên ghế, thần sắc lạnh nhạt, chẳng có chút dấu hiệu bệnh tật nào.
Chử Thanh Oản làm như không nhận ra, đầy vẻ lo âu, nhíu mày nói:
“Thái hậu sao thế? Cơ thể không khỏe sao không mời thái y?”
Bà ta vốn cố ý gây khó dễ Chử Thanh Oản, đương nhiên không cần mời thái y, Thái hậu lạnh lùng nói: “Chỉ ho vài tiếng thôi.”
Chử Thanh Oản lắc đầu, vẻ mặt không đồng tình:
“Thái hậu nương nương là thân ngàn vàng, không thể để sơ suất một chút nào?”
Lời vừa dứt, Chử Thanh Oản quay đầu nhìn cung nhân trong điện: “Thái hậu nương nương lòng nhân từ, lại nuôi ra đám nô tài lơ là bổn phận như các ngươi!”
Cung nhân ngẩn ra, vội vàng rối rít giải thích:
“Nô tỳ không có!”
Tia lạnh trong mắt Chử Thanh Oản lóe lên rồi biến mất, nàng không thể bất kính với Thái Hậu, lẽ nào còn không xử lý được một nô tài?
Thái hậu cũng không ngờ Chử Thanh Oản lại nhắm vào cung nhân Từ Ninh Cung, sắc mặt thay đổi, lập tức nói:
“Ai gia không muốn mời thái y, liên quan gì đến bọn họ.”
Chử Thanh Oản lắc đầu: “Nếu đám nô tài này chăm sóc chu đáo, sao Thái hậu lại không khỏe? Thái hậu đừng nói giúp chúng, lát nữa tần thiếp sẽ thông báo cho Lưu Nghĩa An, bảo hắn thay toàn bộ nô tài ở Từ Ninh Cung.”
Nàng ra vẻ vì lợi ích của Thái Hậu, tận tình khuyên nhủ:
“Nô tài không biết quy củ, nếu không dạy dỗ chúng một bài học, e là chúng sẽ leo lên đầu chủ tử mất.”
Cung nhân trong điện lập tức quỳ xuống, sợ đến mặt mày trắng bệch. Bị thay đi, có lẽ còn dùng chút bạc để tìm một nơi yên ổn, nhưng nếu bị đưa đến Thận Hình Ti, cái mất chính là mạng sống.
Thái hậu bị loạt hành động của Chử Thanh Oản làm cho tức đến ngực phập phồng. Thấy vậy, Chử Thanh Oản nhíu mày bước tới, quan tâm vỗ lưng cho bà ta:
“Thái hậu lại thấy không khỏe sao?”
Nàng quay đầu nghiêm giọng quát cung nhân: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi mời thái y!”

“Không cần.”
Bà ta có không khỏe hay không, trong lòng tự biết rõ nhất. Nếu mời thái y đến, lỡ thái y không che giấu cho bà ta, đến lúc đó người mất mặt lại chính là bà ta.
Nghe vậy, Chử Thanh Oản thở dài: “Thôi được, nếu Thái hậu lại thấy không thoải mái, nhất định phải mời thái y nhé, đừng ngại bệnh mà tránh thầy.”
Thái hậu muốn mắng người, nhưng Chử Thanh Oản từ đầu tới cuối đều đưa ra lý do lo lắng cho sức khỏe bà ta, khiến bà ta không thể trách cứ. Thái hậu khó khăn nặn ra một nụ cười:
“Ai gia mệt rồi, Cẩn Tiệp Dư về sớm đi.”
Bà ta chỉ muốn tiễn khách nhanh chóng.
Chử Thanh Oản khẽ nhướng mày khó nhận ra, Thái hậu chỉ có trình độ này thôi sao? Nàng nhanh chóng rời khỏi Từ Ninh Cung.
Sau khi Chử Thanh Oản đi, Thái hậu không kìm được đập vỡ một bộ chén, tức giận mắng:
“Đúng là đồ lẳng lơ, giờ nhìn lại, nàng ta và Chu thị cũng là cùng một giuộc!”
Ít nhất khi Chu thị nắm quyền, cũng không dám đòi thay cung nhân của bà ta.
Thái hậu cảm thấy Chử Thanh Oản miệng thì nói lo lắng cung nhân lơ là với bà ta, nhưng toàn làm những chuyện khiến người ta ghê tởm, còn muốn mang danh hiếu thuận. Thái hậu trong lòng thật sự buồn nôn.
Còn không bằng Chu thị lúc trước!
Chu ma ma bất đắc dĩ, bảo cung nhân dọn dẹp đống hỗn độn trên sàn: “Nàng ta có thể đấu đổ Chu thị, vượt qua hàng loạt phi tần cao vị để nắm quyền quản lý lục cung, đủ biết không phải người đơn giản.”
Cũng không phải người sẽ nuốt giận chịu đựng.
Trước đây Thái hậu muốn ngáng chân Chu thị không thành, lại còn cố tình gây khó dễ, đè ép người ta. Thỏ bị ép còn biết cắn, huống chi là Cẩn Tiệp dư.
Thái hậu căm hận:
“Nói đi nói lại, chẳng phải đều tại đứa con trai tốt của ai gia, đối đầu với ai gia khắp mọi nơi!”
“Ai gia là mẹ ruột của hắn, lẽ nào còn hại hắn không được sao!”
Chu ma ma không nói, chỉ một mực cúi đầu dọn những mảnh vỡ chén.

Chưa kịp để Thái hậu nguôi giận, bên ngoài truyền đến tiếng thông báo của cung nhân: “Thái Hậu, Đỗ Tài nhân đến, đang xin gặp ngoài điện.”
Nỗi giận của Thái hậu khựng lại, bà ta đối với Đỗ Tài nhân vẫn có chút áy náy, nhưng sự áy náy này rất nhạt, đặc biệt khi biết Đỗ Tài nhân không thể sinh con, sau này chỉ có thể dựa vào bà ta, chút áy náy ấy đã bị bà ta đè xuống hoàn toàn.
Bà ta có lỗi với Đỗ Tài Nhân, nhưng sau này bà ta cũng sẽ chăm sóc Đỗ Tài Nhân, không để nàng ấy khó khăn trong cung.
Sự bù đắp này chẳng lẽ còn chưa đủ sao?
Chu ma ma thấy có người làm Thái hậu phân tâm, vội nói: “Đỗ Tài nhân đúng là người hiểu chuyện, ba ngày hai lần đến thỉnh an nương nương.”
Ngay cả Hà Tu dung trước đây cũng không làm được như vậy.
Nghe thấy thế sắc mặt Thái hậu dịu đi đôi chút, tự mãn gật đầu:
“Nàng ấy muốn dựa vào ai gia để sống, tự nhiên phải siêng năng một chút.”
Nói xong, bà ta lại có chút chê bai, lẩm bẩm: “Nhà họ Đỗ cũng thật là, tốt xấu gì cũng là thế gia trăm năm, vậy mà đưa vào cung người chẳng ra gì.”
Chu ma ma nghẹn lời, thật muốn đưa tay bịt miệng nương nương.
Nói Đỗ Tài nhân thì thôi, dù sao cũng là người không có triển vọng, sau này khó mà ngóc đầu lên được.
Nhà họ Đỗ thì khác, tay nhà họ Đỗ không vươn được vào cung, nhưng muốn gây khó dễ cho nhà họ Chu trên triều đình thì dễ như trở bàn tay.
Chu ma ma hạ thấp giọng, có chút bất đắc dĩ, cũng có chút đau đầu: “Nương nương!”
Đỗ Tài nhân vừa bước vào điện đã nghe được cuộc đối thoại của hai chủ tớ, nàng cúi đầu, trong mắt lóe lên một tia hận ý cố chấp và điên cuồng. Khi ngẩng đầu, sắc mặt nàng đã trở lại bình thường như chẳng nghe thấy gì.
Thấy nàng, Thái hậu cũng thu lại cảm xúc, bà ta bảo Đỗ Tài nhân không cần thỉnh an, như đang tận tình dạy bảo:
“Ngươi cả ngày rảnh rỗi, không biết dành tâm sức vào Hoàng thượng, đến chỗ ai gia thì có ích gì?”
Đỗ Tài nhân lộ vẻ u sầu, khó khăn nhếch môi: “Từ khi tần thiếp sảy thai, Hoàng thượng không còn thích đến cung của tần thiếp nữa.”
Nhắc đến chuyện sảy thai, sắc mặt Thái hậu cũng có chút không tự nhiên, bà ta khẽ ho:
“Vậy thì nhân dịp này, ngươi nghỉ ngơi dưỡng lại cơ thể cũng tốt.”

Thái hậu vậy mà còn mặt mũi ở đây giả vờ thương xót nàng!
Đỗ Tài nhân kìm nén cảm xúc, miễn cưỡng nhếch môi, không nhắc đến Tư Nghiên Hằng nữa mà quan tâm hỏi:
“Trước đây Thái hậu nói vai không thoải mái, giờ đã đỡ hơn chưa?”
Thái hậu vô thức xoa vai, không khỏi lộ ra chút vui vẻ và hài lòng: “Cách của ngươi lần trước không tệ, vai ai gia đã nhiều ngày không đau nữa.”
Đỗ Tài nhân thở phào:
“Phương pháp xoa bóp này quan trọng là phải kiên trì, nếu không sẽ uổng phí công sức trước đó. Hôm nay không có việc, tần thiếp lại xoa bóp cho Thái hậu một lần nữa nhé?”
Thái hậu đã quen với sự nịnh nọt của nàng ta, hơn nữa vai không đau, quả thực thoải mái hơn nhiều, bà ta không từ chối quay đầu sai người chuẩn bị. Sau khi thu dọn xong, bà ta nằm trên nhuyễn tháp, để Đỗ Tài nhân xoa bóp vai, thoải mái đến mức mày mắt giãn ra:
“Tay nghề của ngươi tốt hơn đám nô tài nhiều.”
Bà ta cho rằng đây là lời khen nhưng Chu ma ma muốn ngăn cũng không kịp, chỉ đau đầu đỡ trán.
Đỗ Tài nhân tốt xấu gì cũng xuất thân thế gia, giờ là hoàng phi, sao có thể so sánh với đám nô tài?
Chu ma ma vội nhìn Đỗ Tài nhân một cái, thấy nàng vẫn chăm chú xoa bóp cho Thái Hậu, mới do dự thở phào.
Đỗ Tài nhân dáng vẻ này, hẳn là không để lời Thái hậu trong lòng?
Đỗ Tài nhân nghe được gì?
Nàng đương nhiên nghe được.
Chính vì thế, nàng càng phải chăm chỉ hơn. Nàng hận Thái Hậu, hận không thể khiến Thái hậu chết không chỗ chôn!
Nhưng chết thì quá dễ dàng cho bà ta.
Nàng muốn Thái hậu sống không bằng chết!
Đỗ Tài nhân chuyên tâm xoa bóp vai cho Thái Hậu. Đột nhiên, Thái hậu khẽ rít một tiếng, vai mơ hồ truyền đến chút đau. Đỗ Tài nhân vội căng thẳng hỏi: “Có phải tần thiếp dùng lực mạnh quá không?”
Thái hậu định nói gì lại thấy vai chợt nhẹ nhõm, cơn đau vừa rồi như chỉ là ảo giác, bà ta đành thôi:
“Không sao, ngươi tiếp tục đi.”


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 76: Gây khó dễ
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...