Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 77: “Phải, thì sao nào?”

Chử Thanh Oản nói là làm, ngay hôm ấy đã ra lệnh cho Trung Tỉnh Điện thay đổi cung nhân ở Từ Ninh Cung. Từ đó, mỗi khi nàng đến Từ Ninh Cung thỉnh an, không còn bị đối xử chậm trễ nữa. Thái hậu không phải chưa từng nghĩ đến việc tìm Tư Nghiên Hằng, nhưng sau khi Tư Nghiên Hằng nhận được tin, lần đầu tiên vào ngày mười lăm, hắn không đến Từ Ninh Cung thỉnh an.
Thái hậu tức đến mức trước mắt tối sầm, trong lúc cảm xúc dâng trào, bà không để ý ngón tay mình đang vô thức co giật. Dù có tức giận đến đâu cũng chẳng ích gì, lòng ngực nghẹn một hơi, Thái hậu chỉ cảm thấy toàn thân không chỗ nào thoải mái. Số lần gọi Đỗ Tài nhân đến Từ Ninh Cung cũng ngày càng nhiều.
Chử Thanh Oản nghe được tin này không khỏi im lặng một lúc. Nàng nhớ đến đứa trẻ mà Đỗ Tài nhân bị sảy, và cả những nghi ngờ của Lư Tài nhân về việc nàng ta có thực sự mang thai hay không. Chử Thanh Oản hạ giọng:
“Khinh nhục người ta đến mức này, bà ta thật sự không lo một ngày bại lộ sao?”
Dù sao Đỗ Tài nhân cũng là một cung phi, vậy mà bị Thái hậu gọi đến sai đi như một cung nhân bình thường, dù bà là trưởng bối, hành xử như vậy cũng quá đỗi sỉ nhục người khác.
Trì Xuân cũng cảm thấy có chút xót xa:
“Ai ngờ được Đỗ Tài nhân lại rơi vào cảnh này.”
Rõ ràng khi nhập cung, ngoài Cố Tu dung, nàng ta có vị phận cao nhất, vậy mà sau khi vào cung, đường đời trắc trở, giờ đây còn bị Thái hậu lợi dụng mà không hay biết, như thể muốn vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng của nàng ta.

Trì Xuân lắc đầu:
“Nô tỳ có chút thương nàng ta rồi.”
Chử Thanh Oản nghe vậy, sắc mặt không khỏi có chút kỳ lạ. Thương sao nổi?
Nàng nhớ lại lúc Đỗ Tài nhân vừa hồi phục sau sảy thai, đã vội vàng đến Từ Ninh Cung thỉnh an. Trước đây nàng ta còn nghĩ đủ cách tranh sủng, giờ lại chẳng màng đến chút ân sủng nào. Dù là cầu xin Thái hậu che chở, cũng không đến mức phải làm đến vậy.
Đỗ Tài nhân vốn là người kiêu ngạo, nàng ta từ bỏ cả ân sủng, vậy mà ngày ngày vẫn đến Từ Ninh Cung nịnh nọt, rốt cuộc là vì mục đích gì?
Nói khó nghe, Thái hậu vốn chẳng phải người danh giá gì, Đỗ Tài nhân có thể cầu được sự che chở nào chứ?
Chử Thanh Oản không khỏi sinh nghi. Lẽ nào Đỗ Tài nhân thực sự không nhận ra chút bất thường nào về vụ sảy thai của mình? Nếu nàng ta đã nhận ra điều gì đó, nhưng vẫn ngày ngày đến Từ Ninh Cung nịnh nọt thì chuyện này trở nên thú vị rồi.
Chử Thanh Oản xoa xoa thái dương mệt mỏi, nàng nói đầy ý tứ:
“Cứ chờ xem, sau này còn nhiều trò hay để xem lắm.”
Trì Xuân không hiểu ý nàng, nhưng thấy chủ tử không nói tiếp, đành đè xuống nghi hoặc trong lòng.
Trong điện đặt chậu băng, Chử Thanh Oản nóng đến mức bực bội, nàng cầm quạt tròn không ngừng quạt cho mình, uể oải nói:
“Mùa hạ năm nay sao nóng thế này.”
Trì Xuân cũng thấy khổ sở:

“Quả là nóng quá mức rồi.”
Đúng lúc ấy, Lộng Thu mang bát băng vào, trán nàng ta lấm tấm mồ hôi. Nghe vậy Lộng Thu không khỏi sinh lòng mong đợi:
“Nô tỳ nghe nói những năm trước, thánh giá thường xuôi nam tránh nóng. Nhưng chúng ta vào cung hai năm rồi, chưa từng gặp lần nào. Chủ tử, người nói xem năm nay bệ hạ có xuôi nam không?”
Nghe đồn phong cảnh phương nam đẹp như tranh, không chỉ cảnh sắc tuyệt mỹ, mà mỹ nhân cũng nhiều không đếm xuể. Lộng Thu có chút khao khát.
Chử Thanh Oản không nhịn được lắc đầu:
“Ngươi đúng là không chịu ngồi yên. Ta thấy lúc đầu không nên dẫn ngươi vào cung mới phải.”
Để tránh bị giam trong bốn bức tường này.
Lời vừa dứt Lộng Thu bất ngờ trợn mắt, nàng ta lo lắng dậm chân:
“Nô tỳ tuyệt đối không rời xa chủ tử! Chủ tử đi đâu, nô tỳ sẽ theo đó!”
Chử Thanh Oản bật cười.
Đột nhiên rèm treo tầng tầng lớp lớp lần lượt bị vén lên. Người có thể không cần thông báo mà vào thẳng Ngọc Quỳnh Uyển chỉ có một. Người đến khẽ nhướng mày, hứng thú hỏi:
“Đang nói gì mà vui vẻ thế?”
Chử Thanh Oản kinh ngạc vì hắn lại đến vào giờ này. Dù sao mùa hạ nóng bức, ra ngoài một chuyến là cả người ướt đẫm mồ hôi. Thời gian này, số lần Tư Nghiên Hằng đến hậu cung rõ ràng giảm đi nhiều.
Giờ đang là lúc mặt trời gay gắt nhất, dù nghi hoặc, Chử Thanh Oản vẫn không quên trả lời câu hỏi của Tư Nghiên Hằng:
“Là Lộng Thu, hỏi tần thiếp liệu bệ hạ năm nay có ý định xuôi nam tránh nóng không.”
Lộng Thu và Trì Xuân rất biết điều, lùi lại nửa bước, nhường chỗ cho Tư Nghiên Hằng.
Tư Nghiên Hằng kéo người đang hành lễ đứng dậy, nghe vậy hắn khẽ cười:
“Khéo thế sao? Trẫm đến đây chính là muốn nói với Oản Oản về chuyện này.”
Chử Thanh Oản rất bất ngờ:
“Bệ hạ đã quyết định rồi ư?”
Có cung nhân thay Tư Nghiên Hằng cởi áo ngoài, thay một bộ thường phục thoải mái, hắn mới thấy dễ chịu hơn đôi chút:

Xuôi nam quá phiền phức, đi lại mất ít nhất vài tháng, thời gian đều tiêu tốn trên đường, còn nói gì đến tránh nóng.
Chử Thanh Oản chẳng có ý kiến gì về việc có xuôi nam hay không, chỉ cần mát mẻ là được. Năm nay trong cung thực sự không thể ở nổi, mới tháng năm mà đã thế, thật không biết đến tháng bảy, tháng tám sẽ ra sao.
Chiếc quạt tròn trong tay Chử Thanh Oản phe phẩy không ngừng, nàng khẽ nghiêng tay để gió quạt đến cả Tư Nghiên Hằng, chỉ là luồng gió đến mặt hắn đã mang theo hơi nóng.
Nàng nóng đến bực bội, đôi mày liễu kiều diễm ảm đạm đi nhiều, rũ xuống uể oải. Nàng sốt ruột hỏi: “Khi nào thì chúng ta xuất phát?”
Tư Nghiên Hằng thấy nàng không chịu nổi cơn nóng, có chút ngạc nhiên. Thấy vậy, hắn khẽ nhíu mày, quyết định đẩy sớm thời gian đã định:
“Bảy ngày nữa.”
Tránh nóng thì nên đi sớm, kẻo để người ta nóng đến sinh bệnh.
Nói xong, Tư Nghiên Hằng đưa tay sờ mặt nàng, chạm vào một lớp mồ hôi mỏng. Nhìn trong điện chỉ có hai chậu băng, hắn kín đáo nhíu mày:
“Nóng thế này sao không đặt thêm vài chậu băng?”
Chử Thanh Oản bị hắn làm cho nghẹn lời, không nhịn được liếc hắn:
“Bệ hạ nói thì dễ. Mỗi tháng chỉ được cấp một lượng băng cố định, hôm nay dùng hết, ngày mai chẳng lẽ cứ chịu đựng?”
Có người kẹp vào thịt mềm sau gáy nàng, bật cười vì tức:
“Nàng quản quyền cung, còn để mình thiếu băng dùng sao?”
Chử Thanh Oản có chút bất mãn, cảm thấy Tư Nghiên Hằng nói quá nhẹ nhàng:
“Ngài không nhìn xem, hậu cung này có bao nhiêu cặp mắt nhìn chằm chằm tần thiếp, chỉ mong tần thiếp phạm sai lầm. Băng của các nương nương đều có định mức, ngài có tin không, nếu tần thiếp dùng quá mức, ngày mai sẽ có người đến trước mặt ngài tố cáo?”
Đó còn chưa phải vấn đề chính. Điều quan trọng là không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng. Nếu nàng dùng quá mức, chẳng lẽ không phải tăng định mức cho các nương nương phía trên? Nếu các nương nương được tăng, mà các phi tần phía dưới không đổi, trong lòng họ có cảm thấy bất công không?
Nếu tất cả phi tần đều được tăng định mức, ngân lượng chi ra cho mùa hạ năm nay sẽ tăng ít nhất ba lần. Chử Thanh Oản không muốn mang tiếng xa xỉ phung phí.
Tư Nghiên Hằng nhất thời im lặng. Nàng làm việc đúng mực, lẽ nào hắn còn trách nàng sao?
“Cẩn Tiệp dư công bằng chính trực thế sao?”
Nghe hắn hỏi, nàng khẽ nâng cằm, kiêu kỳ nhìn hắn. Ánh mắt nàng trong trẻo mà đầy tham vọng, rực rỡ đến mức khiến người ta không rời mắt được:
“Nhịn được việc nhỏ để tránh rối loạn đại sự. Tần thiếp đây là nhắm đến việc lớn.”

“Nóng vài ngày thôi, nàng nói cứ như là ngàn khó vạn hiểm vậy.”
Chử Thanh Oản xấu hổ đến đỏ mặt, không nhịn được trừng hắn. Đúng là cái miệng của hắn!
Nàng tức giận, cả người lại trở nên sinh động, không còn vẻ uể oải như khi hắn vừa đến. Tư Nghiên Hằng sờ mặt nàng, nhẹ nhàng nói:
“Băng ở Ngọc Quỳnh Uyển sau này sẽ dùng định mức của ngự tiền. Trẫm sẽ không để nàng chịu thiệt thòi ở khoản này đâu.”
Chử Thanh Oản không còn xấu hổ nữa, nàng ngẩng đầu, ánh mắt cười rạng rỡ nhìn hắn:
“Bệ hạ đang xót cho tần thiếp sao?”
Trong điện tĩnh lặng một khoảnh khắc. Chử Thanh Oản đối diện với ánh mắt Tư Nghiên Hằng, ánh mắt hắn bình thản mà sâu thẳm khiến nàng nhìn không thấu. Hồi lâu, chỉ nghe giọng hắn nhẹ nhàng:
“Phải, thì sao nào?”
Chử Thanh Oản khựng lại, nụ cười trong mắt hóa thành ngỡ ngàng. Nàng tưởng Tư Nghiên Hằng sẽ mắng nàng, tệ nhất cũng sẽ nói gì đó như—“Mặt Cẩn Tiệp dư ngày càng dày.”
Nàng tuyệt đối không ngờ hắn lại thừa nhận.
Chử Thanh Oản nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
“Nếu thế tần thiếp chỉ là thấy rất vui thôi.”
Tư Nghiên Hằng truy hỏi đến cùng:
“Vui đến mức nào?”
Chử Thanh Oản khẽ phe phẩy quạt tròn, lọn tóc đen bên tai bị gió thổi bay, che khuất ánh mắt nàng. Nàng nói:
“Rất vui, chỉ kém một chút so với niềm vui khi được thăng vị phận.”
Trì Xuân và Ngụy Thừa Minh giật mình, trán như toát mồ hôi lạnh. Lời này mà cũng nói thẳng ra được sao?
So sánh tâm ý của hoàng thượng với vị phận, thậm chí còn chưa vượt qua vị phận, bệ hạ thật sự không nổi giận sao?
Tư Nghiên Hằng đột nhiên ngẩng mắt, hai người cách không gian nhìn nhau. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, hắn mới không nặng không nhẹ hừ một tiếng, nói:
“Nàng lại đây.”
Chử Thanh Oản không chút do dự tiến lại gần hắn. Có lẽ vì ánh mắt đã giao nhau, hoặc vì nhận ra điều gì, hơi thở nàng khẽ nhẹ đi không thể nhận ra. Khoảnh khắc ấy, cái nóng trong điện hóa thành một thứ khô khốc khó nói thành lời.

Không biết qua bao lâu, khi trong điện tĩnh lặng như tờ, Tư Nghiên Hằng buông nàng ra, ngón tay lướt qua môi nàng, lau đi sợi tơ bạc mỏng.
Ánh mắt hắn u tối nhìn nàng. Chỉ kém một chút so với niềm vui thăng vị phận sao? Có thể sánh ngang với vị phận tam phẩm trong lòng nàng, xem ra nàng thực sự rất vui rồi.
Chử Thanh Oản tựa vào vai hắn thở hổn hển, ngẩng mắt nhìn quanh mới phát hiện Ngụy Thừa Minh và những người khác đã rất biết điều, không biết rời đi từ lúc nào.
Trong điện chỉ còn hai người họ, ánh nắng ban ngày bên ngoài tràn vào, chiếu sáng cả điện.
Chử Thanh Oản không nhịn được mà im lặng, hồi lâu, nàng như oán trách nói:
“Ngài chỉ biết làm hỏng thanh danh tần thiếp.”
Ngọc quan của hắn rơi xuống, tóc tai xõa tung, áo quần cũng hơi rối, để lộ chút da thịt trắng lạnh. Hắn ôm lấy eo nàng, lơ đãng vỗ nhẹ lưng nàng:
“Phu thê ân ái, trời đất chứng giám, sao gọi là làm hỏng thanh danh?”
Chử Thanh Oản khẽ liếc hắn một cái không thể nhận ra.
Hai chữ “phu thê,” hắn nói ra nhẹ nhàng thoải mái. Nhưng trong hậu cung này, ai dám tin là thật thì người đó đúng là đầu óc hồ đồ, không rõ vị trí của mình.
Ít nhất, Chử Thanh Oản sẽ không tin. Nhưng nàng có lẽ có thể được voi đòi tiên thêm chút nữa.
Nàng hỏi:
“Lần tránh nóng ở hành cung này, cũng sẽ do tần thiếp sắp xếp sao?”
“Ừ.”
Hơi thở Chử Thanh Oản vẫn chưa hoàn toàn ổn định, nàng khẽ nói:
“Lần này tần thiếp muốn ở Thanh Phong Tiểu Uyển .”
Thanh Phong Tiểu Uyển, những năm trước đều là nơi Thục Phi ở khi đến hành cung tránh nóng.
Sủng phi sao? Nàng cũng muốn làm.
Tư Nghiên Hằng cúi mắt nhìn nàng, hồi lâu, nhàn nhạt nói:
“Coi như có chút chí khí.”
Hắn không phản đối.


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 77: “Phải, thì sao nào?”
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...