Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 7: “Gửi đến Ngọc Quỳnh Uyển!”

Chiêu Dương Cung.
Trì Xuân thấy Tô tần bên cạnh đã về từ lâu, mà chủ tử nhà mình vẫn chưa thấy bóng dáng, lòng không khỏi lo lắng. Đang định cho người đi tìm thì nghe thấy tiếng ồn ào từ ngoài.
Trì Xuân vội ra khỏi Ngọc Quỳnh Uyển. Thấy chủ tử tay trong tay với người khác trở về, nàng giật mình, lập tức hiểu ra, cười tươi thì thầm dặn dò:
“Mau, đi chuẩn bị trà nước, tiện thể đến Ngự Thiện Phòng truyền thiện*.”
*Truyền thiện: gọi mang thức ăn tới
Lộng Thu cũng biết cảnh tượng này có ý nghĩa gì, kìm nén phấn khích, nhanh chóng đáp lời.

Chử Thanh Oản nhìn rõ sự sắp xếp của Trì Xuân, giả vờ ngượng ngùng, khẽ cúi mặt, nhẹ giọng hỏi: “Hoàng thượng sẽ ở lại dùng bữa sao?”
Nàng quả thật xinh đẹp, khi má thoáng ửng hồng vì thẹn, thực khiến người ta không rời mắt được. Tư Nghiên Hằng hôm nay rảnh rỗi, chút thời gian này cũng không bận. Hơn nữa, nếu ngài không có chút ý tứ nào, đã chẳng cùng Chử Thanh Oản về đây.
Nhưng Tư Nghiên Hằng không đáp thẳng, mà nói: “Tối qua ủy khuất nàng rồi.”
Chử Thanh Oản khựng lại.
Rõ ràng ngài biết tối qua ngài đến Cam Tuyền Cung, hôm nay nàng thỉnh an chắc chắn bị người ta xì xào.
Chỉ là so với hoàng tử, nàng không quan trọng, ngài cũng chẳng để tâm.
Trong khoảnh khắc, Chử Thanh Oản nhận ra sự tự cao và lạnh nhạt của người trước mặt với nữ nhân hậu cung. Giờ nói lời này, chẳng qua là lời khách sáo, như tỏ ra quan tâm áy náy, nhưng chẳng có chút bù đắp nào, chỉ một câu đơn giản muốn cho qua.
Mắt Chử Thanh Oản khẽ run. Nàng không lặp lại lời ở Triều Hòa Cung, mà cúi mắt, buồn bã: “Đúng là có chút ủy khuất.”
Dù sao, người thất hứa tối qua là ngài, còn nàng đợi nửa buổi lại bị bỏ rơi.
Dù nàng thông tình đạt lý đến đâu, lòng cũng không thể không có chút cảm xúc.
Tư Nghiên Hằng bất ngờ, quay đầu nhìn nàng. Nữ nhân trong cung như đeo mặt nạ, dù lòng ghen ghét bất mãn, ngoài mặt vẫn tỏ ra hiểu chuyện.

Tư Nghiên Hằng thấy nhiều, đã quen với điều đó.
Như Chử Thanh Oản nghĩ, ngài quả thật không để tâm đến ủy khuất của nàng tối qua. Nếu nàng biết điều, sẽ không so sánh với hoàng tử.
Chử Thanh Oản không đợi ngài nói, ngẩng mắt nhìn Tư Nghiên Hằng, giọng rất khẽ:
“Nhưng giờ hoàng thượng đến, tần thiếp không còn thấy ủy khuất nữa.”
Tư Nghiên Hằng liếc đôi tay nàng quấn khăn, như căng thẳng vì lời này. Đôi mắt run run nhìn hắn, khiến người ta phải tin nàng thật lòng. Tư Nghiên Hằng chợt nhớ lúc rời Ngự Hoa Viên, nàng cũng vậy, khẽ nắm tay hắn. Hắn nhướng mày một khách khó hiểu.
Tin tức giữa đám nô tài luôn lan nhanh, thánh giá đến Ngọc Quỳnh Uyển không thể giấu. Lộng Thu đi truyền thiện, Ngự Thiện Phòng không chậm trễ, nhanh chóng sai cung nhân mang đồ ăn cùng Lộng Thu trở lại.
Công công chưởng sự của Ngự Thiện Phòng thầm xuýt xoa, Chử Tài nhân quả là may mắn.
Tối qua bị Cam Tuyền Cung cướp cơ hội thị tẩm, hôm nay lại gặp thánh giá ở Ngự Hoa Viên. Ngẫu nhiên hay cố ý không quan trọng, điều đáng nói là nàng khiến thánh giá cùng về cung – bản lĩnh không nhỏ.
Tô tần nghe tiếng ồn bên ngoài, sai Thanh Ly ra xem. Khi biết Hoàng thượng cùng Chử Tài nhân về Ngọc Quỳnh Uyển, nàng im lặng một thoáng.
Nàng nghiêng đầu nhìn sang Ngọc Quỳnh Uyển, chỉ thấy vận mệnh Chử Tài nhân thật trồi sụt khó lường.
Sáng nay biết tối qua Ngọc Quỳnh Uyển không thị tẩm, nàng không rõ cảm xúc trong lòng, nhưng trong cung, chẳng ai muốn người khác được sủng hơn mình.
Đặc biệt, nàng và Chử Thanh Oản cùng ở Chiêu Dương Cung. Chử Thanh Oản càng được sủng, Trường Xuân Hiên càng lạnh lẽo.
Tâm trạng tốt từ sáng của Tô tần, dù ở Triều Hòa Cung không đổi, giờ dần nhạt đi.
Ai ngờ vận may hết lần này đến lần khác chiếu cố Chử Tài nhân.
Vậy thì, trong cung không ai cười nhạo thất bại tối qua của nàng nữa, chỉ sẽ ngưỡng mộ nàng hôm nay được hoàng thượng ưu ái.
Tô tần lặng lẽ nghĩ, đúng là may mắn.
Vừa vào cung đã lọt vào mắt thánh thượng, chưa kể Quý phi nương nương cũng có ý lôi kéo. Không như nàng năm xưa, để bám vào thuyền Quý phi, tốn bao tâm tư, làm không ít việc bẩn thỉu cho Quý phi mới được để mắt đến.

Chẳng ai trong cung không chú ý tin tức của thánh thượng. Việc Tư Nghiên Hằng dùng bữa trưa ở Ngọc Quỳnh Uyển khiến mọi người nghĩ khác nhau.
Cam Tuyền Cung.
Du phi thăm nhị hoàng tử xong, vừa ra khỏi điện phụ, nghe tin, mắt nàng không động: “Nàng ta có gương mặt đó, được sủng chỉ là chuyện sớm muộn. Chỉ không biết có phải kẻ nhẹ dạ hay không, có thể gánh vác được chuyện này không.”
Du phi không để tâm chuyện này.
Tối qua là ngoài ý muốn, nàng không có ý kiến gì với Chử Tài nhân. Nhưng việc thánh thượng thăm người khác, lòng nàng vẫn hơi nghẹn.
Rất nhanh, Du phi không nghĩ đến Chử Thanh Oản nữa. Cầm Tâm đỡ nàng, bẩm báo tin tức thỉnh an lúc sáng nay.
Du phi lập tức lạnh mặt: “Lý Mỹ nhân không biết nói, thì khiến nàng ta câm hẳn!”
Cầm Tâm nín thở, biết đây là lời giận, không đáp.
Du phi chỉ tức Lý Mỹ nhân nhất thời, Dương Quý tần mới là mối họa lớn. Nàng biết, ngọc điệp nhị hoàng tử chưa sửa, nàng – mẹ nuôi – chưa danh chính ngôn thuận.
Đáng tiếc, dù có lần nhị hoàng tử suýt mất mạng, thánh thượng vẫn không ghi tên nàng vào ngọc điệp.
Du phi ngẩng đầu, nghiến răng: “Bản cung đối với nhị hoàng tử, có điểm nào thua nàng ta?”
Ba năm nuôi nhị hoàng tử, tự tay nàng lo mọi chuyện, nó khó chịu, nàng không nghỉ ngơi chăm sóc. Nàng xem nó như con ruột, sao thánh thượng mãi không chịu ghi tên nàng?
Còn Dương Quý tần, Du phi cười lạnh.
Không biết ơn, ngày ngày oán nàng cướp nhị hoàng tử. Không nghĩ với phẩm Mỹ nhân lúc đó, nàng ta nuôi hoàng tử thế nào được!
Không có nàng, cũng sẽ có phi tần khác. Nàng ít nhất niệm tình nàng ta mang thai vất vả, nói tốt trước thánh thượng, nếu không, Dương Quý tần cùng lắm chỉ đến Tần vị.
Dương Quý tần tưởng không có nàng, nhờ công sinh hoàng tử, thánh thượng sẽ phá lệ cho nàng thăng vị nuôi con. Không biết hậu cung tiên đế, bao phi tần sinh hoàng tử vẫn vô danh sao.
Nếu Dương Quý tần không oán hận, nàng đã chẳng cấm nàng ta thăm nhị hoàng tử.

Cầm Tâm biết nàng bất bình, an ủi: “Lòng nương nương với nhị hoàng tử, trời đất chứng giám. Hoàng thượng sớm muộn sẽ thấy rõ bộ mặt Dương Quý tần.”
Du phi hít sâu, cười lạnh:
“Năm đó không phải nàng ta, Châu nhi của ta sao suýt mất mạng! Nàng ta còn mặt mũi tự xưng mẹ ruột Châu nhi, thật nực cười!”
Nhớ lần nhị hoàng tử suýt nghẹt thở, Cầm Tâm cũng sợ hãi. Nương nương xem nhị hoàng tử như con, đám nô tài như họ cũng coi đó là tiểu chủ tử thật sự.
Họ từng nghĩ Dương Quý tần là mẹ ruột, không hại nhị hoàng tử, nên khi nàng ta đến thăm có phần lơ là. Ai ngờ lòng người khó lường.
Nương nương tin lần đó Dương Quý tần cố ý, muốn mượn cớ nàng chăm sóc không chu đáo để cướp nhị hoàng tử về. Từ đó, hai người không còn đường lui.
Du phi không muốn nhắc Dương Quý tần nữa. Người có điểm yếu sẽ sinh lo lắng. Nếu không sợ hại Dương Quý tần khiến nhị hoàng tử lớn lên xa cách nàng, hậu cung đã không còn nàng ta.
Mắt Du phi lạnh băng: “Nàng ta tốt nhất đừng khiến bổn cung mất hết kiên nhẫn.”
Nếu không, dù có lo lắng, nàng cũng không dung thứ Dương Quý tần nữa!
Cầm Tâm không khuyên, hoặc trong mắt nàng, Dương Quý tần luôn là họa lớn.
Nếu nhị hoàng tử sau này lên cao, Dương Quý tần còn sống, ai biết nó sẽ xem ơn sinh hay ơn dưỡng lớn hơn?
Chử Thanh Oản không biết tâm tư của người lạ, nàng vốn cẩn thận, lúc dùng bữa trưa, cố ý quan sát sở thích của Tư Nghiên Hằng, nhưng phát hiện ngài chẳng kén chọn.
Bữa trưa kết thúc, nàng không moi được tin gì hữu ích, sau này muốn lấy lòng qua khẩu vị cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Chử Thanh Oản khẽ cong môi, thôi vậy.
Tư Nghiên Hằng đương nhiên thấy nàng ăn bữa này rất dụng tâm. Có lẽ thấy thú vị, hắn cố ý bảo Ngụy Tự Minh gắp hết một lượt các món trên bàn.
Nghĩ đến vẻ thất vọng khó giấu của nàng, Tư Nghiên Hằng rời Ngọc Quỳnh Uyển, không nhịn được cong môi.
Ngụy Tự Minh thấy hoàng thượng vui vẻ, lòng nhẹ nhõm. Xem ra Chử Tài nhân rất được lòng Hoàng thượng.

Một lát, Tư Nghiên Hằng nhớ đến lời của Chử Thanh Oản, gương mặt thanh nhã hôm nay hiện lên trong đầu. Hắn gõ nhẹ tay vịn kiệu, chậm rãi: “Trẫm nhớ kim hoa yến chi* và loa tử đại* năm nay chưa chia hết.”
*Kim hoa yến chi: là một loại son môi quý hiếm thời xưa, thường làm từ nguyên liệu tự nhiên và có màu sắc đẹp.
* Loa tử đại: là một loại mực vẽ lông mày, làm từ đá quý hoặc chất liệu đặc biệt, rất được ưa chuộng trong cung đình.
Ngụy Tự Minh hiểu ý: “Hoàng thượng nhớ không sai, loa tử đại còn một túi, kim hoa yến chi còn hai hộp.”
Tự Nghiên Hằng khẽ gật đầu:
“Gửi đến Ngọc Quỳnh Uyển.”
Không có ý gì, cũng chẳng phải bù đắp.
Chỉ cảm thấy nàng hợp với những thứ này – cần được nâng niu quý giá, mới nở ra sắc đẹp rực rỡ nhất.
Ngụy Tự Minh liếc nhìn thánh thượng. Sau khi về đến ngự tiền, ông đích thân mang đồ đến Ngọc Quỳnh Uyển.
Chử Thanh Oản đang định nghỉ ngơi. Ở cùng Tư Nghiên Hằng, nàng phải chú ý mọi thứ, lúc nào cũng ở trạng thái căng thẳng, chỉ vài canh giờ đã mệt mỏi. Nhưng Ngụy Tự Minh đến khiến nàng lập tức rạng rỡ.
Nàng vào cung vốn vì chút kỳ vọng ấy.
Chử Thanh Oản liếc khay bạc sau lưng Ngụy Tự Minh, kiềm chế hỏi: “Ngụy công công sao lại quay lại?”
Nàng như ngượng ngùng, nhưng không giấu được niềm vui. Nắng ấm chiếu lên mặt, làm đôi mày mắt nàng thêm kiều diễm.
Ngụy Tự Minh đối diện cảnh này, một lát sau cúi đầu, cười nói:
“Bẩm Chử Tài nhân, Hoàng thượng sai nô tài mang đồ đến cho Tài nhân.”
Ngoài kim hoa yến chi và loa tử đại Tư Nghiên Hằng nhắc, còn có vài món trang sức và đồ trang trí, bày đầy mấy khay.
Ngụy Tự Minh cố ý nhấn: “Kim hoa yến chi và loa tử đại mỗi năm không nhiều, năm nay chỉ có cung Quý Phi và Du Phi được chia.”
Chử Thanh Oản chớp mắt. Nàng thích nhất là đồ quý hiếm. Ngón tay thon dài lướt qua hộp gấm, mắt cong nhẹ: “Phiền Ngụy công công thay ta tạ ơn Hoàng thượng.”


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 7: “Gửi đến Ngọc Quỳnh Uyển!”
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...