Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 8: Không vội

Hoàng thượng rầm rộ ban thưởng cho Ngọc Quỳnh Uyển, tin tức này chẳng thể giấu được, khiến một vài người không khỏi khó chịu.
Phúc Ninh Điện, vài tháng trước, nơi đây từng là chốn náo nhiệt nhất trong cung, nhưng từ khi Dung Tiệp dư sảy thai, nơi này dần trở nên lạnh lẽo.
Dương Quý tần cũng đang ở đây. Khi nghe được tin, nàng ngẩn ra một lúc, hồi lâu mới nói:
“Hoàng thượng thật sự để tâm đến nàng ta.”
Dung Tiệp dư chậm rãi nuốt từng thìa thuốc bổ, không đáp lại lời của Dương Quý tần. Chuyện sảy thai khiến nàng kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, nhất là khi kết quả được quy về “tai nạn ngoài ý muốn”, nàng chẳng còn chút hứng thú nào với việc các phi tần trong hậu cung được sủng ái hay không.
Nàng quả thực là người thông minh, cũng hiểu rằng cuộc đời mình không chỉ xoay quanh đứa con. Càng không tranh không đấu, ắt hẳn sẽ khiến Hoàng thượng dành cho nàng chút thương xót.
Vì thế, dù Phúc Ninh Điện dần trở nên vắng vẻ, đãi ngộ trong cung dành cho nàng vẫn không hề giảm.

Dung Tiệp dư nhắm mắt lại. Nàng vốn cẩn thận, chỉ duy nhất hôm đó nổi hứng đi ngắm hoa ở hồ Trường Diên, ai ngờ lại xảy ra chuyện. Thế mà mọi bằng chứng đều chỉ ra đó là tai nạn.
Dung Tiệp dư không tin trong cung này có cái gọi là “tai nạn”.
Nhưng khi Hoàng thượng hỏi: “Nàng thường về cung ngay sau khi thỉnh an, sao hôm nay lại đến hồ Trường Diên?”, nàng lại không trả lời được.
Nàng đi ngắm cảnh chỉ là nhất thời hứng khởi, làm sao người khác tính toán được?
Hoàng thượng từ sự im lặng của nàng mà đoán ra đáp án, trầm ngâm một lúc, chỉ dặn nàng tĩnh dưỡng sức khỏe cho tốt. Sau đó, đám cung nhân hầu hạ bị phạt vì chăm sóc không chu đáo, còn những người dọn dẹp hồ Trường Diên thì bị xử tử.
Có lẽ vì tự trách, trong tháng ở cữ, nàng hao tổn tâm sức, khiến cơ thể để lại di chứng, giờ ngày nào cũng phải dùng thuốc bổ.
Ngọc Lộ mang trà kim châm đến cho Dương Quý tần. Đây là trà mới năm nay, do Hoàng thượng ban thưởng khi chủ tử còn mang thai. Trong cung, ngoài vài vị chủ tử lớn, chỉ Phúc Ninh Điện được nhận một ít.
Mỗi lần Dương Quý tần đến, Ngọc Lộ đều hào phóng pha cho nàng một chén.
Trong cung này ai cũng gió chiều nào theo chiều ấy, chỉ có Dương quý tần vẫn giữ tình thân như xưa với chủ tử. Chỉ riêng điều này đã khiến Ngọc Lộ nhìn nàng bằng con mắt khác.
Dương quý tần chẳng có tâm trạng thưởng trà, nàng tự oán tự ai: “Hoàng thượng chỉ gặp nàng ta một lần đã không tiếc ban thưởng, quả nhiên, phải có nhan sắc mới lọt vào mắt ngài.”

Nghe vậy, Dung tiệp dư không khỏi xoa trán. Tâm trạng nàng nặng nề, càng ngày càng không muốn nghe những lời tiêu cực.
Nàng không thích nói nặng lời, chỉ thở dài, nhẹ nhàng bảo:
“Ngươi quan tâm nàng ta làm gì? Cung này năm nào chẳng có người mới, nếu ngươi cứ để ý từng người một, chẳng phải sẽ mệt chết sao?”
Huống chi, phi tần mới vào cung, Hoàng thượng tất nhiên sẽ hứng thú một thời gian. Người giữ được sủng ái lâu dài mới là kẻ khôn ngoan thực sự trong cung này.
Dương quý tần không phải không hiểu đạo lý ấy, nhưng trong lòng nàng có mong muốn được Hoàng thượng để mắt, lại muốn giành lại Nhị hoàng tử, nên không khỏi để tâm đến tình hình hậu cung.
Càng nhiều người được sủng ái, cơ hội của nàng càng ít, sao lòng nàng không lo lắng cho được?
Dung tiệp dư thấy vậy nhưng không biết khuyên thế nào.
Hoàng thượng là người tôn quý nhất thiên hạ, cũng là người không bao giờ miễn cưỡng. Ngài không thích thì chính là không thích. Dù trong cung không còn Du phi nương nương hay đám người như Chử Thanh Oản, liệu Hoàng thượng có để ý đến Dương Quý tần không?
Đáp án quá rõ ràng.
Nhưng những lời khó nghe ấy chẳng cần nói ra.
Dung Tiệp dư đành bảo: “Ngươi cứ bình tâm, có Nhị hoàng tử ở đây, Hoàng thượng kiểu gì cũng nể tình xưa đôi chút.”
Dương quý tần ai oán:
“Nếu ngài thật sự niệm tình xưa, sao lại để mẹ con ta chia cắt?”
Dung Tiệp dư không muốn nói nữa. Dương Quý tần thật sự gì cũng dám nói, đến cả oán trách Hoàng thượng cũng thốt ra. Chẳng ai thích người khác cứ rót vào tai toàn lời tiêu cực, mà Hoàng thượng cũng chẳng phải người biết thông cảm.
Trước đây nàng cũng từng thắc mắc, rõ ràng Dương Quý tần chẳng làm gì sai, sao Hoàng thượng lại ngày càng lạnh nhạt với nàng ta? Nhưng nếu trước mặt Hoàng thượng, nàng ta cũng oán trách thế này, thì Dung Tiệp dư chẳng còn thấy lạ.
Cuối cùng, khi thấy trời đã muộn, có lẽ Kính sự phòng đã đến trước ngự tiền, Dương Quý tần mới xin cáo lui.
Khi trong điện yên tĩnh trở lại, Dung Tiệp dư đỡ trán thở dài.

Dung Tiệp dư đột nhiên ngẩng lên nhìn Ngọc Lộ.
Ngọc Lộ lập tức im bặt.
Nghe Ngọc Lộ nói không suy nghĩ, sắc mặt Dung Tiệp dư rất khó coi:
“Ngươi cũng biết nàng ta đã vào cung, chuyện cũ đừng nhắc lại.”
Tạ Hạ Từ là em trai cùng mẹ với nàng. Dù vào cung nhiều năm, nhưng nếu nhà có chuyện lớn, nàng vẫn được báo. Nàng biết nhà mình và nhà họ Chử từng ngầm thỏa thuận kết thông gia.
Nếu không phải Chử Thanh Oản phải giữ đạo hiếu, có lẽ nàng ta đã sớm thành em dâu của nàng.
Nhưng Thái hậu lấy cớ hoàng tự trong cung không nhiều mà mở đợt tuyển tú, ai ngờ chuyện nàng sảy thai lại thành cơ hội để Chử Thanh Oản vào cung.
Hai nhà dù có ý định, nhưng hôn sự là chuyện lớn, chưa chính thức định ra thì sẽ không để lộ chút phong thanh nào, nếu không, lỡ có biến cố, danh tiếng của nữ nhân sẽ bị ảnh hưởng.
Dung Tiệp dư nhắm mắt thở dài. Trong ba năm Chử Thanh Oản giữ đạo hiếu, mẹ nàng từng gửi thư than vãn đủ điều, rằng nhà họ Chử chọn thời điểm giữ hiếu không đúng lúc, muốn tìm mối khác cho Tạ Hạ Từ, nhưng đều bị em trai nàng kiên quyết từ chối.
Giờ thành ra thế này, Dung Tiệp dư cũng chẳng biết nói sao.
Nhưng mỗi người mỗi lập trường. Dù Chử Thanh Oản vào cung với ý đồ gì, nàng vẫn không thể thích nổi nàng ta. Dù sao em trai nàng cũng bị trì hoãn thực sự suốt ba năm.
Vì thế, chuyện Chử Thanh Oản và Tạ Hạ Từ từng suýt đính hôn phải tuyệt đối giấu kín. Nếu không, chẳng những bất lợi cho Chử Thanh Oản, mà với Tạ Hạ Từ cũng chẳng tốt đẹp gì.
Không liên quan đến nhau mới là tốt nhất cho cả hai.
Ngọc Lộ là người sinh ra trong nhà họ Tạ, tất nhiên nghiêng về phía nhà họ Tạ. Nàng bất mãn khẽ nói:
“Nghe nói công tử biết tin, từng muốn gặp nàng ta một lần, nhưng bị từ chối ngoài cửa.”
Dung Tiệp dư im lặng một lúc, rồi cười khổ: “Có lẽ, nàng ta thật sự hợp với hậu cung này.”
Trong cung này, người người tính toán lẫn nhau, chỉ kẻ lạnh lòng mới sống sót được.

Ngọc Lộ không nói được gì, nhưng nàng phải thừa nhận chủ tử nói đúng.
Dung Tiệp dư thở dài, không nhắc đến Chử Thanh Oản nữa. Dù trong lòng bất bình, nàng cũng chẳng ra tay đối phó nàng ta.
Hai nhà đã có lợi ích dây dưa từ lâu, không phải một sớm một chiều mà cắt đứt được. Mà thứ gắn kết các thế gia chặt chẽ, xưa nay không phải tình nghĩa, mà là lợi ích.
Chử Thanh Oản không biết tâm tư của Dung Tiệp dư. Với nàng, cách tốt nhất để sống chung với Dung tiệp dư là nước sông không phạm nước giếng.
Nàng có thể có lỗi với Tạ Hạ Từ, nhưng chưa từng có lỗi với nhà họ Tạ.
Nàng hiểu tính phụ thân mình. Từ lúc phụ thân đề xuất chuyện tuyển tú với nàng, nhà họ Tạ chắc chắn đã biết và chấp nhận kết quả này.
Mặt trời dần lặn, đêm tối đen như mực không thể tan nổi, gió đêm thổi qua rừng trúc xào xạc, mang theo chút se lạnh của buổi tối.
Trong Ngọc Quỳnh Uyển, cung nhân vẫn canh ngoài điện. Bốn góc tường cung thắp đèn sen, nhưng trước ngự tiền mãi không có tin tức. Có người đã tắt đèn đi nghỉ, còn Chử Thanh Oản vẫn ngồi trước gương đồng, tỉ mỉ kẻ lông mày.
Nàng ta có linh cảm, có lẽ tối nay nàng ta sẽ nhận được tin tốt.
Cung nhân ở Ngọc Quỳnh Uyển cũng trông ngóng.
Khi phòng Kính sự đến báo tối nay Ngọc Quỳnh Uyển được thị tẩm, mọi người đều thở phào. Chử Thanh Oản cũng khẽ run mi mắt, thật ra nàng cũng chẳng tự tin lắm.
Giờ không còn sớm, Chử Thanh Oản đã dùng bữa tối và tắm rửa xong. Tóc nàng vẫn còn ướt, từng giọt nước thấm vào lớp áo lụa mỏng, hơi nóng phả ra làm gò má nàng ửng hồng chưa tan hết, ẩn hiện dưới lớp áo lót, khiến trong điện thoáng chốc tràn ngập một bầu không khí kiều diễm, quyến rũ đến tận xương.
Có lẽ vì hôm nay đã gặp Tư Nghiên Hằng, nàng không còn căng thẳng như tối qua.
Nghe tin thánh giá đến, nàng còn tâm trí chỉnh lại váy áo, rồi mới ra nghênh đón. Khi vén rèm thứ hai, nàng vô thức liếc vào gương đồng.
Trong gương, đôi mắt nữ tử như còn chút bất an, nhưng nàng nhanh chóng đè nén xuống. Cuối cùng, nàng cong môi, bước ra khỏi điện.
Tư Nghiên Hằng đến Ngọc Quỳnh Uyển, nhìn thấy chính là cảnh này.
Có lẽ hắn đến quá sớm, nàng chưa chuẩn bị xong, tóc còn ướt át. Nàng vừa bước ra nghênh đón, vén rèm hoa lên, ánh trăng nhạt lập tức rọi lên người nàng. Dưới ánh trăng mờ ảo, nàng ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt chạm vào hắn, niềm vui chợt lóe lên trong đôi mắt, khiến màn đêm u tối như sáng bừng trong khoảnh khắc.

Đêm nay trăng nhạt thật, vậy mà không át nổi vẻ kiều diễm của nàng.
Tư Nghiên Hằng bước tới, ngăn nàng định cúi người hành lễ, khẽ nói: “Không cần đa lễ.”
Chử Thanh Oản thuận thế đặt tay vào lòng bàn tay Tư Nghiên Hằng, đứng dậy. Nàng khoác tay hắn, vô thức kéo nhẹ tay áo hắn. Nhà nàng có huynh trưởng, nên việc làm nũng chẳng khó. Nàng nhẹ nhàng reo lên: “Hoàng thượng hôm nay đến sớm thật.”
So với tối qua, hắn đến lúc nào cũng là sớm.
Tư Nghiên Hằng bình thản liếc tay áo, dẫn nàng vào điện, như không nghe ra lời nàng biến oán trách thành làm nũng. Hắn khẽ cong môi:
“Hôm nay trẫm rảnh rỗi.”
Ngụy Tự Minh không nhịn được mà ngẩng lên nhìn bóng lưng Hoàng thượng: “Rảnh rỗi?”
Chử Thanh Oản chẳng quan tâm đó là thật hay giả. Chỉ cần Tư Nghiên Hằng chịu đến sớm, hẳn là hắn cũng có chút để ý đến nàng.
Nàng không cần đào sâu xem “để ý” ấy là gì.
Nàng chỉ cần biết, liệu mình có thể dựa vào chút để ý ấy mà đạt được mong muốn hay không, vậy là đủ.
Vào trong điện, Chử Thanh Oản từ gương đồng thấy dáng vẻ thân mật của hai người. Ngón tay nàng khẽ run, nhưng vẫn kiên định đan vào tay Tư Nghiên Hằng. Giọng nàng nhỏ dần: “Hoàng thượng đã dùng bữa tối chưa?”
Ở thời điểm, địa điểm và hoàn cảnh này, câu hỏi ấy mang ý nghĩa rất rõ ràng.
Ngụy Tự Minh chưa kịp bước vào nội điện đã vội dừng lại, ngăn mọi người rồi lui ra. Khi cửa điện khép lại, hắn thoáng nghe tiếng Hoàng thượng đáp khẽ: “Chưa.”
Chử Thanh Oản quay lưng lại gương, không còn thấy cảnh trong gương nữa. Nàng ngẩng lên, dễ dàng chạm mắt với ngài ấy. Ánh mắt sâu thẳm của hắn khiến hơi thở nàng khựng lại một thoáng. Đầu óc nàng hơi rối, nhớ lại câu trả lời của Tư Nghiên Hằng, nàng ngẩn ra, không ngờ lại là câu này.
Nàng ngập ngừng, khó khăn thốt lên:
“Vậy tần thiếp cho người truyền thiện…”
Có người nắm lấy eo nàng, đẩy nàng dựa vào bàn trang điểm. Ngón tay ai đó lướt xuống da thịt, dừng lại ở chỗ khiến Chử Thanh Oản cắn chặt răng. Nàng nghe giọng hắn chậm rãi vang lên từ trên đỉnh đầu:
“Không vội.”


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 8: Không vội
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...