Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 33: “Hóa ra trẫm không phải là người duy nhất.”

Triều Hòa Cung.
Tô Bảo lâm đã quỳ dưới đất rất lâu, xung quanh các cung nhân cúi đầu thuận mắt làm như không thấy gì, Chu Quý phi lật xem sổ sách, như thể hoàn toàn không nhận ra trong điện còn có người này tồn tại.
Mãi đến khi Mai Ảnh dâng trà lên, nàng ta mới khẽ nhướng mắt, giọng mang ý châm biếm nhẹ:
“Tô Bảo lâm bây giờ mọi việc đều tự mình quyết định, còn đến tìm bổn cung làm gì?”
Tô Bảo lâm cúi đầu, dáng vẻ hạ mình đến cực điểm, giọng khẩn thiết: “Nương nương có giận tần thiếp thêm chút nữa cũng không sao, nhưng vụ sảy thai, tần thiếp thực sự có nỗi khổ riêng.”
Chu Quý phi dựa vào ghế mềm, lơ đãng uống trà, chỉ cười khẩy trước lời Tô Bảo lâm.
Thực sự có nỗi khổ riêng?
Dù Tô Bảo lâm có nỗi khổ gì, biết mà không báo cũng là sự thật, qua mặt nàng ta dùng hoàng tự hãm hại Cẩn tần cũng là hoàn toàn không xem nàng ta ra gì.
Tô Bảo lâm mặt đầy đắng chát, khó khăn nhếch khóe môi:
“Hoàng thượng không tin tần thiếp, chẳng lẽ nương nương cũng không tin tần thiếp sao? Tần thiếp biết rõ Cẩn tần là người nương nương coi trọng, dù có ý lôi kéo cũng chẳng qua nổi, sao lại dùng hoàng tự để vu oan nàng ta?”
Nhắc đến hoàng tự, nỗi đau trên mặt nàng ta không giả, khuôn mặt vốn bệnh tật càng thêm trắng bệch.
Chu Quý phi kín đáo cau mày.

Lời Tô Bảo lâm vẫn tiếp tục: “Nương nương còn nhớ không, lúc ấy Tiểu Đức Tử từng nói, hắn tự tay đặt cao hương chứa hoa nghệ tây vào phần lễ của Ngọc Quỳnh Uyển, nhưng kết quả tra ra lại gột sạch hoàn toàn những nghi ngờ dành cho Cẩn tần.”
“Giang ngự nữ cũng thú nhận chuyện mưu hại, mọi người đều biết nàng chỉ nhằm vào Cẩn Tần. Trong tình huống hữu tâm toán vô tâm*, Cẩn tần vẫn thoát được một cách sạch sẽ, chẳng lẽ không nói lên vấn đề sao?”
*Hữu tâm toán vô tâm: là một câu thành ngữ tiếng Trung, ý chỉ người có ý đồ và sự chuẩn bị sẽ dễ dàng vượt qua hoặc đánh bại người không cảnh giác, không có kế hoạch. Nó nhấn mạnh sự lợi thế của việc chủ động và tính toán so với sự bị động, vô tư.

Tô Bảo lâm nói càng lúc càng nhanh, thần sắc uất ức, rõ ràng trong thời gian dưỡng bệnh đã luôn suy nghĩ lại vụ việc lúc đó.
Chu Quý phi nửa tin nửa ngờ lời này.
Nhưng nàng ta thấy rõ sự oán hận của Tô Bảo lâm với Cẩn tần, điều này lại khiến nàng ta hơi tin lời Tô Bảo lâm.
Sau khi Cẩn tần vào cung, không ai nghe nói nàng ta có mâu thuẫn gì với người ngoài. Trước đây Tô Bảo lâm đối xử với mọi người cũng hiền lành, hai người vốn không có thù hận sâu đậm. Nếu không phải Tô Bảo lâm thực sự nghĩ Cẩn tần hại mình, sao lại oán hận nàng ta đến vậy?
Chu Quý phi tìm lý do cho sự oán hận của Tô Bảo lâm với Chử Thanh Oản, nhưng không nghĩ rằng đôi khi oán hận và niềm vui trên đời này chẳng cần lý do.
Thấy Chu Quý phi do dự, Tô Bảo lâm biết nàng ta đã nghe lọt lời mình. Nàng ta lau nước mắt, nghẹn ngào nói:
“Cẩn tần biết tần thiếp là người của nương nương, tần thiếp cũng từng hé lộ ý muốn lôi kéo nàng ta. Trước đây nàng ta tránh né thì thôi, giờ lại ra tay với tần thiếp, rõ là không có chút ý định nào dựa vào nương nương.”
Tô Bảo lâm hiểu Chu Quý phi quan tâm điều gì.
Chu Quý phi nắm quyền hậu cung lâu, đặc biệt giờ triều đình đang thúc giục việc lập hậu, nàng ta càng để ý đến việc người khác âm thầm chống đối mình.
Với Chu quý phi, đó là sự xúc phạm quyền uy của nàng ta.
Một quân cờ bị bỏ đi, dù Chử Thanh Oản thực sự hại nàng ta thì sao? Chỉ cần không tổn hại lợi ích của Chu quý phi, nàng ta có thể làm ngơ.
Nhưng nếu Chử Thanh Oản hại hoàng tự mà Chu Quý phi luôn muốn, lại kín đáo làm mất mặt nàng ta thì sao?
Chu Quý phi tuyệt đối không dung thứ Chử Thanh Oản nữa.
Nàng ta mất hết tất cả, không hiểu sao Chử Thanh Oản vẫn được sủng ái, thậm chí sau này còn được Chu Quý phi âm thầm ủng hộ.
Triều Hòa Cung yên tĩnh rất lâu, Chu Quý phi mới khẽ gật đầu, nói với Tô Bảo lâm:
“Nhìn ngươi kìa, sao còn quỳ ở đó, đứng dậy đi.”


Tô Bảo lâm vừa qua tháng ở cữ, cơ thể chưa khỏe, lại quỳ lâu, lúc đứng lên suýt lảo đảo. Với lời Chu Quý phi như vừa nhớ ra nàng ta còn quỳ, nàng ta không thấy lạnh lòng hay cảm xúc gì khác.
Nàng ta và Chu Quý phi vốn chỉ vì lợi ích mà liên kết.
Giờ nàng ta vô dụng, chẳng lẽ còn trông mong Chu Quý phi có tình nghĩa gì với mình sao?
Chu Quý phi nâng cằm, ánh mắt lướt qua mặt Tô Bảo lâm. Nàng ta cũng không hiểu tại sao Tô Bảo lâm lại chọc giận Tư Nghiên Hằng.
Nàng ta lắc đầu, ý vị sâu xa nói: “Ngươi đó, cứ yên ổn ở Chiêu Dương Cung đi. Có bổn cung ở đây, dù thân phận của ngươi không bằng trước kia, nhưng cũng sẽ không phải chịu khổ.”
Tô Bảo lâm khẽ cúi mắt, Chu Quý phi bảo nàng ta ở yên trong Chiêu Dương Cung, chứ không phải Trường Xuân Hiên.
Nàng ta hiểu, mục đích hôm nay đến Triều Hòa Cung đã đạt được.
Tô Bảo lâm nhếch môi, cười buồn thảm: “Là tần thiếp khiến nương nương thất vọng rồi.”
Thấy nàng ta biết mình vô dụng, Chu Quý phi khẽ hừ, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Khi người rời đi, Mai Ảnh tiến lên rót đầy trà cho Chu quý phi, hơi do dự:
“Nương nương tin lời nàng ta sao?”
Chu Quý phi lơ đãng nghịch chén trà, cười khẽ: “Lời nàng ta thật hay giả, bổn cung không quan tâm.”
Tô Bảo lâm đã vô dụng, Cẩn tần rõ ràng là người có ý đồ riêng.
Nếu Tô Bảo lâm oán hận Cẩn Tần, giữ nàng ta ở Chiêu Dương Cung cũng là một cách phòng ngừa.
Tô Bảo lâm ở Chiêu Dương Cung mấy năm, đối với Chiêu Dương Cung…
Vừa dứt lời, Chu Quý phi nhớ đến phong hiệu của Cẩn tần, cau mày:
“Hoàng thượng luôn thích ai thì nâng người đó lên tột đỉnh. Cẩn tần tự thấy mình đang được sủng ái, sao lại phải đạp người khác mà leo lên.”
Mai Ảnh liếc thần sắc nương nương, biết giờ nàng ta chắc chắn không thoải mái, Mai ảnh chuyển sang nói chuyện tốt.
“Ban đầu nương nương nâng đỡ Cẩn tần, cũng chỉ để kiềm chế Du phi. Giờ Cẩn tần đắc sủng, người không ngồi yên hẳn là vị ở Cam Tuyền Cung.”
Chu Quý phi nhìn nước trà trong chén, nàng ta quan sát những gợn sóng lan tỏa trên mặt nước, giọng không nhẹ không nặng:
“Nếu nàng ta thực sự làm lung lay vị trí của Du Phi trong lòng Hoàng thượng, đó có thực sự là chuyện đáng mừng không?”
Mai Ảnh cũng im lặng, hồi lâu sau, nàng ta nói một câu: “Chỉ là người mới thay người cũ, không đáng phải lo.”
Ba năm một lần tuyển tú, trong cung này chẳng bao giờ thiếu người mới.
******
Lê vàng từ Trung Tỉnh Điện gửi đến chất lượng rất tốt, Chử Thanh Oản sai người mang một ít cho Lư Bảo lâm, trong cung vẫn còn lại khá nhiều.
Trì Xuân liếc đống lê vàng Lộng Thu mang về, lắc đầu:
“Chủ tử vẫn không thích ăn lê vàng.”
Chử Thanh Oản ít kén ăn, nhưng với lê vàng thì chẳng thích chút nào. Trước đây nếu không sợ nóng trong người, nàng thường không đụng đến.
Lộng Thu chia lê thành hai phần, nàng ta và Trì Xuân mỗi người một phần, lại lấy vài quả từ phần mình, bất đắc dĩ nói với Trì Xuân:
“Không chỉ ngươi và ta, Tụng Hạ cũng có. Nhưng trong điện vẫn còn ít, giờ không có công tử giúp nàng ấy giải quyết, không biết chủ tử định xử lý thế nào.”

Giờ trái cây đắt đỏ, Trung Tỉnh Điện có ý lấy lòng mới gửi một giỏ đến Ngọc Quỳnh Uyển. Đừng thấy Chử Thanh Oản lo xử lý như thế này mà tưởng lê vàng nhiều không đếm xuể, vài phi tần thậm chí còn chẳng thấy được trái lê vàng năm nay hình dáng ra sao.
Thấy Lộng Thu xách lê định ra ngoài, Trì Xuân nhướn mày: “Ngươi với Tiểu Lộ Tử thân thiết thật.”
Lộng Thu không bất ngờ khi nàng đoán được mình đi đâu, dù sao nàng ta và Trì Xuân cùng ăn cùng ở, chẳng có gì bí mật.
Lộng Thu tiến đến gần, hạ giọng:
“Ta thấy vết sẹo trên tay hắn, đoán được trước đây hắn sống khổ sở. Dù sao ta cũng ăn không hết lê này, để nó hỏng thì tiếc, chi bằng mang cho hắn một ít.”
Trì Xuân không quản nàng ta: “Ngươi luôn có chủ ý của mình, cũng giỏi xử lý chuyện này. Ta chỉ khuyên ngươi một câu, đừng coi người khác đều là kẻ ngốc.”
Nhất là người trong cung, dù chủ tử hay nô tài, sống lâu được ở nơi này thì chẳng ai ngốc cả.
Lộng Thu khựng lại khi đẩy cửa, nhưng rất nhanh, thần sắc nàng ta trở lại bình thường, cúi mắt để người ta không thấy:
“Ta biết rồi.”
Trong điện, Chử Thanh Oản liếc đống lê trên khay, có phần hơi lo lắng. Khi Tụng Hạ đến mang theo một tin tức:
“Nghe nói Diên Hi Cung gửi bánh đến ngự tiền.”
Chử Thanh Oản hơi ngạc nhiên: “Diên Hi Cung?”
Hà Tu dung bị giam cầm lâu không ra ngoài, không ngờ lúc này lại có động tĩnh.
Nàng hơi tò mò về Hà Tu dung, hỏi:
“Hoàng thượng thì sao? Có phản ứng gì không?”
Tụng Hạ: “Hoàng thượng truyền khẩu dụ, bảo Hà Tu dung đừng suốt ngày nhốt mình trong cung.”
Chử Thanh Oản khẽ nhướn mày. Ai chẳng biết Hà Tu dung bị người của Chu Quý phi áp giải về cung, giờ Tư Nghiên Hằng nói vậy, như thể Hà Tu dung tự chọn ở yên trong cung không ra ngoài vậy.
Dù sao thì lệnh cấm của Hà Tu dung cũng kết thúc từ đây.
Chử Thanh Oản nhìn đống lê vàng bên cạnh, bỗng có ý tưởng, gọi Tụng Hạ:
“Ngươi gói số lê này lại, gửi đến Dưỡng Tâm Điện.”
Tụng Hạ ngẩn ra, ấp úng hồi lâu không dám đáp.
Phi tần hậu cung gửi đồ đến ngự tiền, hoặc là bánh, hoặc là canh, tệ nhất cũng là túi hương gì đó, đều là “tự tay” làm, nhấn mạnh tâm ý.
Tự tay làm dù có chút phóng đại, nhưng vẫn mang ý nghĩa đó. Gửi nguyên đống lê vàng như thế này đến ngự tiền, có phải quá qua loa không?
Chử Thanh Oản chớp mắt, giọng tự nhiên: “Hoàng thượng bận chính sự vất vả, ta nghe nói lê vàng tốt cho họng và thanh phổi, thấy lê chất lượng tốt thế này, liền toàn tâm nhớ đến Hoàng thượng.”
Tụng Hạ cười gượng, biết chủ tử đã quyết chỉ đành đáp ứng.
Nàng ta tự mình đến ngự tiền, không dám nhờ người khác.
Ngụy Tự Minh thấy nàng ta thì ngạc nhiên, người từ Ngọc Quỳnh Uyển trước giờ chỉ đến ngự tiền một lần, đã vậy còn đi tay không.
Ngụy Tự Minh liếc hộp gấm chứa lê, mặt thoáng kỳ lạ, đành hỏi:
“Cẩn tần chủ tử còn gì dặn dò không?”
Tụng Hạ cũng ngượng, nhưng cố giữ bình tĩnh, lặp lại lời chủ tử, suốt quá trình không dám nhìn Ngụy Tự Minh.

Ngụy Tự Minh nhếch môi, gượng nói: “Cẩn tần chủ tử có lòng.”
Khi Tư Nghiên Hằng xong việc, Ngụy Tự Minh mang hộp lê vào, Tư Nghiên Hằng liếc nhìn, không hiểu:
“Trung Tỉnh Điện gửi đến?”
Đồ từ Trung Tỉnh Điện thì đặt trong điện là được, sao phải đặc biệt mang cho hắn xem?
Ngụy Tự Minh cười gượng: “Đây là Cẩn tần chủ tử đặc biệt sai người gửi đến, nói thời tiết hanh khô khô, lê vàng tốt cho họng và thanh phổi, vừa nhận được liền lập tức sai người mang đến.”
Tư Nghiên Hằng bất giác im lặng.
Hắn nên nói Chử Thanh Oản có lòng, còn nhớ đến hắn, hay nói nàng vô tâm vô phế?
Dù nàng làm một bát cháo lê ngân nhĩ, cũng có tâm ý hơn là trực tiếp gửi lê đến.
Tư Nghiên Hằng liếc nhìn đống lê, mỗi quả đều hình dáng cực đẹp, rõ là người chọn rất dụng tâm. Nhưng lê gửi đến Ngọc Quỳnh Uyển đã được chọn lọc, nên người dụng tâm không phải Chử Thanh Oản, mà là Trung Tỉnh Điện.
Tư Nghiên Hằng giọng khó đoán:
“Cũng hiếm khi nàng ấy phí tâm.”
Tư Nghiên Hằng truy đến cùng: “Nàng thật sự vừa nhận lê liền sai người gửi đến?”
Chuyện hậu cung hỏi Ngụy Tự Minh thường đều có đáp án.
Lần này cũng không ngoại lệ, Ngụy Tự Minh sờ mũi, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim: “Nô tài nghe nói, trước đó Cẩn tần cũng gửi ít lê cho Lư Bảo lâm.”
Dưỡng Tâm Điện im lặng một thoáng, lát sau vang lên giọng không nhanh không chậm của Tư Nghiên Hằng:
“Hóa ra trẫm không phải là người duy nhất.”
Tối đó, Ngọc Quỳnh Uyển hầu hạ.
Khi nhận tin, Tụng Hạ ngỡ ngàng chớp mắt, chẳng lẽ đống lê chủ tử gửi bất ngờ làm Hoàng thượng vui?
Lần này Tư Nghiên Hằng đến rất nhanh, gần như cùng lúc với người truyền tin.
Chử Thanh Oản giật mình, nàng chưa kịp chải chuốt, mặc váy lót chỉ dùng trong điện, vội vào điện nghênh đón. Nàng cúi chào, eo thon nhỏ, khiến người ta bất giác nhìn nàng. Nàng ngẩng mặt, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nói:
“Hoàng thượng hôm nay đến sớm quá, tần thiếp chưa kịp chuẩn bị.”
Giọng hơi oán trách pha chút nũng nịu vang lên, Tư Nghiên Hằng cúi người kéo nàng dậy, nhướng mày: “Trẫm vừa nhận được một vật, thấy rất hợp với nàng, liền không thể chờ nổi phải đến gặp Oản Oản ngay.”
Chử Thanh Oản tò mò, thứ gì khiến Tư Nghiên Hằng nói “không chờ nổi”?
Vào điện, chưa kịp hỏi, Tư Nghiên Hằng đã tự lấy ra, là một dây đỏ đan nút bình an bằng ngọc. Ngọc ấm mượt mà, nhìn là biết giá trị không nhỏ, nhưng chỉ lớn bằng ngón cái, kiểu dáng tinh xảo nhưng cũng bình thường.
Chử Thanh Oản ngẩn ra, dây đỏ này sao lại được Tư Nghiên Hằng chú ý?
Nhưng bất kể dây đỏ quý hay không, Tư Nghiên Hằng thấy vật bình thường mà nhớ đến nàng cũng là chuyện tốt.
Nghĩ vậy, Chử Thanh Oản cong mắt, đưa tay ra với Tư Nghiên Hằng, tay áo khẽ tụt, lộ một đoạn cổ tay trắng ngần: “Hoàng thượng đeo cho tần thiếp nhé?”
Tư Nghiên Hằng dừng lại nghi hoặc rồi đeo cho nàng, giọng khó đoán:
“Trẫm còn tưởng nàng sẽ chê nó quá đơn sơ bình thường.”
Chử Thanh Oản tựa vào lòng hắn, giơ cổ tay lên. Dưới ánh sáng, dây đỏ làm nổi bật làn da trắng, nàng vui vẻ: “Đơn sơ hay không, được Hoàng thượng thấy vật mà chỉ nhớ đến mỗi mình tần thiếp, thế là đủ lắm rồi.”

Nói xong, nàng nghe tiếng “chậc” khẽ sau lưng.
Chử Thanh Oản thấy Tư Nghiên Hằng hôm nay hơi lạ, nghi hoặc quay lại, thấy ngón tay thon dài của hắn gõ lên bàn, chậm rãi nói:
“Đợt dây đỏ này được đưa vào cung không ít.”
Nụ cười trên môi Chử Thanh Oản cứng lại, giọng Tư Nghiên Hằng tiếp tục:
“Trước khi trẫm đến, đã sai người gửi cho mỗi phi tần một cái.”
Trong điện im lặng, phút chốc đôi mắt Chử Thanh Oản đỏ hoe, quay đầu nhanh chóng lau mặt. Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nàng cưỡng ép giật dây đỏ xuống. Cổ tay bị dây đỏ siết ra vệt đỏ, trầy xước chút da, từng giọt máu đỏ rỉ ra.
Ánh mắt Tư Nghiên Hằng đột nhiên đông cứng, hắn nắm chặt tay nàng:
“Nàng làm gì vậy?”
Chử Thanh Oản cắn môi, nước mắt rơi nhanh dữ dội, giọng không kìm được cảm xúc: “Hoàng thượng đùa giỡn tần thiếp vui lắm sao?”
Tư Nghiên Hằng lạnh mặt.
Chử Thanh Oản kìm lại sự nghẹn ngào, buộc tội:
“Tần thiếp vừa rồi tự đắc, trong mắt ngài có phải rất đáng cười không?”
Nàng vừa khóc, vừa nghĩ nhanh xem mấy ngày qua xảy ra gì, Tư Nghiên Hằng không vô cớ trêu nàng thế này.
Tư Nghiên Hằng cúi mắt nhìn nàng lâu, lạnh giọng: “Gọi thái y.”
Cung nhân trong điện từ lúc Chử Thanh Oản đỏ mắt đã sợ hãi quỳ đầy đất. Ngụy Tự Minh ra hiệu cho Tụng Hạ, hắn lui ra, đám cung nhân cũng lặng lẽ rút sạch.
Trong điện chỉ còn hai người, Chử Thanh Oản cắn môi, lặng lẽ rơi lệ.
Nàng không nói gì.
Hồi lâu sau, có người lau nước mắt cho nàng. Nàng muốn nghiêng mặt, nhưng bị người giữ cằm, không nhúc nhích được. Giọng người đó nhàn nhạt:
“Ủy khuất đến thế sao?”
Chử Thanh Oản không nói có, cũng không nói không: “Là tần thiếp không nên kỳ vọng.”
Người kia nghe nàng nói ẩn ý, chỉ cười khẩy:
“Đống lê nàng sai người gửi đến và dây đỏ trẫm gửi đến có gì khác nhau?”
Chử Thanh Oản ngỡ ngàng, hồi lâu mới nhớ đống lê gửi cho Lư Bảo lâm, hiểu ý hắn, không nhịn được mà nói:
“Lư Bảo lâm không khỏe, tần thiếp mới sai người gửi lê cho nàng ta, sao lấy ra so được chứ?”
Cả chuyện này cũng tính toán, sao hắn nhỏ mọn thế!
Tư Nghiên Hằng lạnh nhạt: “Sao không so được?”
Hắn liếc vệt đỏ trên cổ tay nàng, nheo mắt. Trước đây chỉ biết nàng thông minh, gan lớn.
Hôm nay mới thấy, hóa ra nàng cũng nàng còn có một mặt bốc đồng.
Chử Thanh Oản lau nước mắt, hồi lâu sau, trong điện vang lên tiếng không nhẹ không nặng:
“Ngoài nàng ra trẫm không gửi cho ai cả.”


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 33: “Hóa ra trẫm không phải là người duy nhất.”
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...