Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 32: “Cứ chờ xem, nàng ta không phải người an phận.”
Vụ việc Tô Bảo lâm sảy thai không có nhiều phi tần đến xem náo nhiệt, nhưng cả hậu cung đều theo dõi tin tức sát sao.
Khi biết Chử Thanh Oản được thăng làm Chử tần, mọi người chỉ thở dài rằng Chử tần may mắn, ngay cả lần bị ám hại này cũng tránh được. Nhưng khi tin nàng được phong hiệu truyền ra, không ai giữ được bình tĩnh nữa.
Trước Chử Thanh Oản, trong cung chỉ có Du phi và Dung Tu nghi là hai phi tần có phong hiệu.
Dung Tu nghi giờ tuy dần mất thánh ý, nhưng khi tim người hỗ trợ quản lý lục cung, Tư Nghiên Hằng lập tức nghĩ đến nàng ta, đủ thấy sủng ái từng có của nàng ta như thế nào.
Du phi thì khỏi nói, ngay cả khi Dung Tu nghi và Chử Thanh Oản được sủng ái nhất, cũng không át nổi ánh hào quang của nàng ta.
Phi tần trong cung từ lâu đã ngầm hiểu, không phải sủng phi thì không được phong hiệu.
Nhưng giờ, phi tần có phong hiệu lại thêm một Cẩn tần, các phi tần khác khó mà không nghĩ sâu xa về ý nghĩa của phong hiệu này.
Cả Chiêu Dương Cung đều vui mừng khôn xiết, họ ở hậu cung lâu năm, hiểu rõ giá trị của phong hiệu này hơn Chử Thanh Oản. Trong chốc lát, không khí ở Ngọc Quỳnh Uyển và Trường Xuân Hiên tạo thành sự đối lập rõ rệt.
Ngày hôm sau khi đến Triều Hòa Cung thỉnh an, lần đầu tiên Chử Thanh Oản nhận ra ánh mắt mọi người nhìn nàng khác hẳn ngày thường.
Lý Mỹ nhân nhìn Chử Thanh Oản đối diện, có chút uể oải không vực lại nổi tinh thần. Khi nhập cung, nàng ta đi theo Hà Tu dung, chỉ vì nghĩ tình cảm giữa Hà Tu dung và Hoàng thượng là điều người khác không sánh được.
Nhưng giờ đây, người này người kia được phong hiệu, còn Hà Tu dung mà nàng ta coi trọng lại đang bị giam cầm.
Lý Mỹ nhân không khỏi nghi ngờ, liệu mình có đặt cược sai không?
*Cỏ đầu tường: thành ngữ tiếng Trung chỉ những người không có lập trường, gió chiều nào xoay chiều ấy, hay còn gọi là “chủ nghĩa cơ hội”. Trong cung, đây là kiểu người thay đổi phe phái tùy theo kẻ mạnh để trục lợi.
Tâm tư Lý Mỹ nhân ngổn ngang, không ngăn nàng ta chua chát vài câu: “Cẩn tần được Hoàng thượng coi trọng thế này, thật khiến tần thiếp và mọi người ghen tị không thôi.”
Có người liếc Lý Mỹ nhân, nghĩ nàng ta đúng là không có đầu óc, lời này cũng dám nói thẳng, mùi chua xộc cả ra ngoài.
Chử Thanh Oản ôm đồ sưởi tay, che kín cả tay. Nghe vậy, nàng khẽ cười nhạt, mắt hơi cong:
“Lý Mỹ nhân nói đùa, Hoàng thượng đều coi trọng các tỷ muội trong hậu cung.”
Chỉ là mức độ coi trọng khác nhau mà thôi.
Lý Mỹ nhân bị chặn họng đến câm nín, nàng ta đâu thể nói Hoàng thượng chẳng coi trọng mình? Dù ngu cũng không đến mức nâng người hạ mình thế này.
Khoảnh khắc ấy, nàng ta có chút nhớ Hà Tu dung.
Lý Mỹ nhân bỗng thấy giờ Chử Thanh Oản nói chuyện tự tin hơn trước rất nhiều. Nhưng rồi nàng ta lại nghĩ, chuyện thường thôi, nếu nàng ta được Hoàng thượng đích thân phong hiệu, nàng ta cũng sẽ tự tin như vậy!
Nàng ta ấm ức uống một chén trà, Hà Tu dung không ở đây, nàng ta đối đầu với Cẩn tần, chẳng được chút lợi nào.
Mọi người sớm hiểu tính nàng ta bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, chẳng ai bất ngờ khi nàng ta rút lui.
Không khí yên tĩnh trong điện bị phá vỡ khi Du phi đến. Chử Thanh Oản nhận ra, ánh mắt Du phi nương nương vừa bước vào đã rơi trên người nàng. Khi Du phi ngồi xuống, ánh mắt ấy còn đánh giá nàng từ đầu đến chân một cách kỹ lưỡng.
Như đang phân tích nàng.
Thành thật mà nói, cảm giác này thật không dễ chịu.
Nhưng Chử Thanh Oản chỉ có thể chịu đựng. Đêm qua nàng nghĩ cả đêm, cuối cùng hiểu ra, bất kể Tư Nghiên Hằng muốn làm gì, tệ nhất cũng chỉ là dựng thêm một cái bia để cân bằng cục diện hậu cung, nàng có gì mà không dám nhận?
Mọi người nhận ra bầu không khí khó đoán trong điện, bất giác đều im lặng.
Du phi nương nương cuối cùng lên tiếng, nàng ta che môi, ý vị không rõ:
“Cẩn tần mới vào cung chưa đầy một năm, vị trí khi thỉnh an ấy vậy mà đổi nhanh thật.”
Chử Thanh Oản thoáng ngượng ngùng, khẽ cúi mắt. Ánh nắng ấm vừa hay xuyên qua cửa sổ chiếu lên người nàng, làm nổi bật nét đẹp dịu dàng: “May nhờ Hoàng thượng và nương nương yêu mến, tần thiếp mới có ngày hôm nay.”
Mọi người ngẩn ra, không chỉ vì dung nhan nàng nổi bật, mà còn vì lời nàng không còn khiêm nhường.
Một câu “yêu mến” thật hay, khiến những người hôm qua đến Trường Xuân Hiên không khỏi nhớ lại câu “thánh sủng đang nồng” của nàng.
Sắc mặt mọi người thoáng kỳ lạ, Cẩn tần ngày thường là người mặt dày vậy sao?
Du phi cũng khẽ nhếch môi. Nàng ta vào cung lâu như vậy, lần đầu nghe từ “yêu mến” từ miệng người khác, nàng ta cười không rõ cảm xúc, như mỉa mai, như dặn dò:
“Vậy Cẩn tần phải giữ gìn thật tốt tình yêu mến của Hoàng thượng, đừng để Hoàng thượng thất vọng.”
Chử Thanh Oản thoáng đỏ mặt, nhưng giọng vẫn cung kính, không ai bắt lỗi được: “Tần thiếp xin ghi nhớ lời dạy của Du phi nương nương.”
Chu Quý phi bước ra đúng lúc thấy cảnh này, mắt nàng ta thoáng mệt mỏi, chắc vì hôm qua bận xử lý chuyện Tô Bảo lâm. Thấy Chử Thanh Oản vừa đứng dậy, nàng ta tò mò hỏi:
“Đang làm gì vậy?”
Nói xong, nàng ta giơ tay ra hiệu mọi người đứng dậy, rồi ngồi vào chỗ.
Du phi không đáp, Chử Thanh Oản đành trả lời: “Du phi nương nương đang dạy bảo tần thiếp đừng phụ lòng coi trọng của Hoàng thượng.”
Chu Quý phi bật cười, giọng ôn hòa:
“Ngươi đó, Hoàng thượng coi trọng ngươi, ngươi cũng phải cẩn thận hầu hạ. Hiện giờ trong cung hoàng tự hiếm hoi, nếu ngươi sớm mang thai hoàng tự, đó mới là…”
Chử Thanh Oản khóe miệng suýt cứng lại vì cười. Chỉ một đêm, cả Du phi lẫn Chu Quý phi đều nhắm vào nàng thế này sao?
Lời Chu Quý phi thiếu chút nữa kéo hết thù hận trong cung lên người nàng.
Nàng vừa được thăng vị và phong hiệu, đang nổi bật, giờ lại nói đến chuyện mang thai, e là sẽ có người không nhịn được mà ra tay với nàng.
Chử Thanh Oản khẽ mím môi, nói:
“Mang thai cũng phải xem ý trời, tần thiếp không dám vội vàng.”
Các phi tần khác nhận ra vì sao nàng ngẩn ngơ. Sau khi vào cung, cơ hội hầu hạ của nàng không hề ít, nhưng Tô Bảo lâm chỉ hầu hạ một lần đã mang thai, còn nàng mãi không có tin vui, đương nhiên sẽ thấy khó hiểu.
Khác với mọi người, Du phi nghe nàng nói “không dám vội vàng” thì mỉa mai nhếch môi.
Thật là kẻ nhát gan, chỉ một câu của Chu Quý phi đã dọa nàng, có thể thành được việc gì chứ?
Sau khi thỉnh an tan, Chử Thanh Oản vội rời Triều Hòa Cung. Giờ nàng là Tần, có nghi trượng, không cần phải mạo hiểm trong gió lạnh lúc tiết trời lạnh giá như vậy nữa.
Cơn sóng ngầm hôm nay ở Triều Hòa Cung khiến nàng đau đầu, nàng không muốn ở lại gây thêm thị phi.
Sau vụ Tô Bảo lâm, hậu cung yên bình một thời gian. Tư Nghiên Hằng không vào hậu cung, tâm tư các phi tần thỉnh an cũng u sầu đi nhiều.
Dần sang tháng Hai, xuân ấm áp, người trong cung dần cởi bỏ áo đông dày cộm, thay bằng áo xuân mỏng nhẹ tinh tế. Hoa nghênh xuân nở trong Ngự Hoa Viên, khiến cả cung thêm chút sắc màu.
Chung Túy Cung, Hiệt Phương Uyển.
Lộng Thu bưng một khay gấm vân sa, Tiểu Lộ Tử sau lưng còn xách một rổ lê vàng. Vừa đến Hiệt Phương Uyển, Linh Lung đã vội ra đón:
“Thu tỷ tỷ sao lại đến vậy?”
Lộng Thu đưa đồ cho nàng ta, khẽ thở hổn hển: “Chủ tử ta sai ta mang chút đồ đến cho Lư Bảo lâm. Gấm vân sa này là hàng mới gửi đến năm nay, may một bộ đồ mới thì hợp không gì sánh bằng. Lê vàng này cũng vừa được Trung Tỉnh Điện gửi đến, chủ tử nói sáng nay nghe Lư Bảo lâm ho hai tiếng, lê vàng tốt cho cổ họng, Lư Bảo lâm nhất định phải giữ gìn sức khỏe.”
Linh Lung vội nhận đồ, Lư Bảo lâm nghe tiếng cũng bước ra, vừa hay nghe lời Lộng Thu, cảm kích nói:
“Sao lại để tỷ tỷ phải phí tâm thế này.”
Lộng Thu cúi người hành lễ: “Sức khỏe của Lư Bảo lâm quan trọng hơn.”
Nàng ta không nói lời “không phí tâm”, tuy Lư Bảo lâm thân thiết với chủ tử mình, nhưng để Lư Bảo lâm nhớ ơn chủ tử cũng là chuyện tốt.
Lư Bảo lâm kéo chặt áo choàng, nhìn về hướng Ngọc Quỳnh Uyển:
“Phiền ngươi thay ta cảm ơn tỷ tỷ.”
Lộng Thu cười tươi: “Lư Bảo lâm khách sáo rồi, vậy nô tỳ xin về báo cáo lại.”
Tiểu Lộ Tử luôn im lặng theo sau nàng ta.
Nàng ta đi rồi, Lư Bảo lâm nhìn đồ được gửi đến, Linh Lung bên cạnh cảm thán: “Hôm nay chủ tử chỉ ho một tiếng, không ngờ Cẩn tần không chỉ nhớ, còn cố ý sai người mang đồ đến.”
Lư Bảo lâm khẽ nói:
“Tỷ ấy vốn tỉ mỉ.”
Nàng ta nhìn tấm gấm vân sa, nhớ trong cung loại gấm này không nhiều, mỗi năm chỉ có vài tấm. Nàng ta vào cung mấy năm, ở Hiệt Phương Uyển chưa từng nhìn thấy.
Lư Bảo lâm lại ho khẽ nên không đứng bên ngoài lâu, vội vào điện. Nghe Linh Lung hỏi có muốn nấu lê thành canh không, nàng ta gật đầu:
“Đừng phụ lòng tốt của tỷ ấy, tấm gấm vân sa này cũng mang đến Thượng Y Cục may bộ đồ mới.”
Nói xong, khóe môi Lư Bảo lâm nở nụ cười: “Chúng ta cũng thử xem mặc gấm vân sa là cảm giác thế nào.”
Hiệt Phương Uyển rộn rã tiếng cười, nhưng bên cạnh thì không. Cung nhân ở Vân Quang Lâu thấy Lộng Thu đi rồi, vội về bẩm báo.
Phục Linh nhướn mày, nhìn chủ tử:
“Cẩn tần và Lư Bảo lâm thân nhau từ bao giờ? Chỉ một tháng này, đã thấy cung nhân Ngọc Quỳnh Uyển đến mấy lần.”
Dương Quý tần đang may áo nhỏ, nghe vậy nghiêng đầu nhìn qua, cau mày: “Ai mà biết được.”
Ngừng một chút, Dương Quý tần đặt kim chỉ xuống, không ngẩng đầu nói:
“Nàng ta vốn giỏi luồn lách, nếu không thì sao lại được Hoàng thượng sủng ái thế này. Dù vậy, ta cũng không ngờ ngay cả một Bảo lâm nhỏ bé cũng đáng để nàng ta phí tâm.”
Phục Linh ngẩn ra, nghe nửa đầu còn tưởng chủ tử nói Lư Bảo lâm, nhưng nghe tiếp mới thấy không đúng.
Nàng ta hơi ấp úng, Cẩn tần giỏi luồn lách sao?
Cử chỉ hay lời nói của con người thường bộc lộ nhiều điều. Như lúc này, chỉ cần một câu nói, Phục Linh đã nghe ra chủ tử dường như không ưa Cẩn tần.
Nhưng Phục Linh không hiểu, sự không ưa này từ đâu mà có?
Trong ấn tượng của nàng ta, chủ tử và Cẩn tần chưa từng giao tiếp.
Không hiểu thì không hiểu, làm nô tỳ sao dám trái ý chủ tử? Phục Linh đổi giọng, nói khá bất lịch sự:
“Nói về luồn lách, nô tỳ thấy Lư Bảo lâm cũng là một người rất giỏi. Nhìn dáng vẻ nàng ta, rõ là muốn bám víu Cẩn tần, thật không biết quy củ, thậm chí còn dám qua mặt chủ tử.”
Xét về phẩm vị, Dương Quý tần cao hơn Chử Thanh Oản. Xét về thân sơ, Dương Quý tần và Lư Bảo lâm cùng ở một cung.
Lư Bảo lâm muốn nịnh bợ, lại thẳng thừng bỏ qua Dương Quý tần để ném thư đầu hàng cho Chử Thanh Oản, chẳng phải ngầm nói rằng trong mắt nàng ta, Dương Quý tần không bằng Cẩn tần sao?
Dương Quý tần giọng lạnh nhạt, không lộ cảm xúc:
“Đều không biết quy củ.”
Lư Bảo lâm muốn dựa dẫm Chử Thanh Oản là không quy củ, Chử Thanh Oản chấp nhận Lư Bảo lâm cũng không quy củ.
Phục Linh im lặng. Lư Bảo lâm thì thôi, không phẩm vị không sủng ái, nhưng giờ Cẩn tần đang đắc thế, nàng ta không dám chỉ trích Cẩn Tần.
Tư Nghiên Hằng lâu không vào hậu cung, một là vì chuyện của Tô Bảo lâm khiến hắn chán ngán, hai là đầu xuân triều chính bận rộn, khiến hắn lười vào hậu cung.
Giờ rảnh rỗi, hắn mới nhớ ra hậu cung còn một đám phi tần chờ hắn. Nhìn bảng tên xanh đặt trước mặt, Tư Nghiên Hằng không thèm đưa tay, quay sang hỏi Ngụy Tự Minh:
“Hôm nay, Cam Tuyền Cung có ai đến không?”
Ngụy Tự Minh cung kính: “Hoàng thượng nhớ không sai chút nào, hôm nay Du phi nương nương sai người gửi canh bồ câu sâm đảng cho Hoàng thượng, dặn Hoàng thượng giữ gìn sức khỏe.”
Chỉ là lúc đó Hoàng thượng đang nghị sự với triều thần, bát canh chẳng đến được nội điện, bị đám nô tài bên dưới chia nhau ăn.
Tư Nghiên Hằng phất tay, bảo Vương Trung Quang rút bảng tên đi, giọng nhạt nhẽo:
“Vậy thì đến Cam Tuyền Cung.”
Thánh giá lâu không vào hậu cung, vừa vào đã là Cam Tuyền Cung hầu hạ, mọi người trong hậu cung từ lâu không còn ngạc nhiên.
Chử Thanh Oản sáng hôm sau mới biết tối qua Tư Nghiên Hằng gọi người hầu hạ, nàng ngồi trước gương đồng trang điểm, nhàn nhạt nói:
“Xem ra vụ Tô Bảo lâm đã hoàn toàn qua rồi.”
Chử Thanh Oản ngồi trước bàn trang điểm, để Trì Xuân chải tóc, không cầm lấy lược lần nào. Hôm qua nàng nhuộm móng bằng sơn chi, màu đỏ làm nổi bật đôi tay trắng, rất đẹp, khiến nàng không nỡ động đậy, sợ phai màu.
Có lẽ vì nhắc đến Tô bảo lâm nên hôm nay đi thỉnh an, Chử Thanh Oản cuối cùng gặp lại Tô Bảo lâm sau vụ sảy thai.
Lúc sảy thai, nàng ta quá thê thảm, cơ thể tổn hại nghiêm trọng, thời gian qua luôn luôn dưỡng bệnh, không ra khỏi Trường Xuân Hiên , huống chi đến Triều Hòa Cung thỉnh an.
Hai người gặp nhau, giống cảnh vài tháng trước, chỉ khác người thỉnh an và người ngồi nghi trượng đổi chỗ.
Chử Thanh Oản ngồi trên nghi trượng, cúi mắt nhìn Tô Bảo lâm đang cúi chào, bỗng hiểu ra, thì ra khi Tô Bảo lâm từng đứng trên cao nhìn nàng là cảm giác này.
Quả thật khiến người ta bị nghiện.
Tô Bảo lâm đáng thương sao? Dù sao nàng ta thực sự đã mất một đứa con.
Có lẽ có người nói nên tha thứ khi có thể.
Nhưng Chử Thanh Oản, người suýt bị hãm hại, không độ lượng đến vậy. Trong mắt nàng, Tô Bảo lâm dù thê thảm cũng là tự chuốc lấy, không đáng để nàng đồng tình hay thương xót chút nào.
Chử Thanh Oản tỏ ra ngạc nhiên, hỏi:
“Tô Bảo lâm đã điều dưỡng tốt cơ thể rồi sao?”
Tô Bảo lâm cúi người ở đó, một lần sảy thai khiến cơ thể nàng ta gầy yếu đi nhiều. Đứng trong gió, nàng ta như có thể tan biển bất cứ lúc nào, mặt trắng bệch vì bệnh, giọng bình tĩnh: “Bẩm Cẩn tần, cơ thể tần thiếp đã khá hơn nhiều.”
Tô Bảo lâm vừa dứt lời, cơ thể khẽ lảo đảo đứng không vững.
Chử Thanh Oản kinh hô một tiếng, cho nghi trượng lùi xa một chút, rồi lo lắng nói:
“Cũng may ta và Tô Bảo lâm còn cách một đoạn, nếu Tô Bảo lâm ngã ở đây, e là ta lại có trăm cái miệng cũng khó mà biện minh.”
Tụng Hạ cười rạng rỡ, dịu dàng đâm thêm một nhát: “Đúng vậy, Tô Bảo lâm đảo lộn trắng đen và miệng lưỡi sắc bén, nô tỳ và chủ tử đều từng lĩnh giáo.”
Đây là châm biếm thẳng thừng, nhắm vào lần Tô Bảo lâm vu oan khi sảy thai.
Tô Bảo lâm hiểu, Thanh Ly cũng hiểu. Tô Bảo lâm kìm được, vẫn bình thản, nhưng Thanh Ly không nhịn nổi, mặt đỏ bừng vì tức:
“Cẩn tần đừng quá đáng.”
Tô Bảo lâm không kịp ngăn, nắm tay Thanh Ly cứng đờ, khó khăn nhắm mắt.
Quả nhiên, khi mở mắt, nụ cười trên mặt Chử Thanh Oản đã biến mất. Nàng khẽ lặp lại lời Thanh Ly: “Quá đáng?”
Nàng đột nhiên cười khẽ:
“Các ngươi đúng là người sang hay quên, ta cũng tò mò, ngươi làm sao tự tin nói ra hai chữ ‘quá đáng’ vậy.”
Thanh Ly hơi thở nhẹ đi, đối diện ánh mắt Chử Thanh Oản, bất giác run lên.
Chử Thanh Oản cúi mắt nhìn nàng ta, đôi mắt đen mang theo cái lạnh áp bức: “Hay là các ngươi thực sự nghĩ chuyện tính kế ta đã kết thúc?”
Tô Bảo lâm kéo Thanh Ly, cúi đầu thật sâu:
“Nô tỳ này của tần thiếp không hiểu chuyện, xin Cẩn tần tha thứ lần này.”
Chử Thanh Oản cười nói: “Ta không muốn.”
Dựa vào đâu mà tha thứ?
Chử Thanh Oản chỉ tay vào Thanh Ly: “Tô Bảo lâm nên đổi người theo thỉnh an đi. Nô tỳ này bất kính với người trên, phạt nàng ta quỳ ở đây ba canh giờ, Tô Bảo lâm thấy thế nào?”
Mắt Thanh Ly ngấn lệ, biết mình l* m*ng khiến chủ tử khó xử hơn.
Nàng ta không biện minh, “bịch” một tiếng quỳ xuống, cắn răng:
“Nô tỳ nhận phạt, xin Cẩn tần bớt giận, đừng trút giận lên chủ tử.”
Chử Thanh Oản nhìn Thanh Ly, thần sắc lạnh nhạt: “Tô Bảo lâm quả thật có một nô tỳ tốt.”
Nàng gật đầu, không để ý đến Tô Bảo lâm nữa, cho nghi trượng đi tiếp. Tụng Hạ khẽ nói:
“Chủ tử dễ dàng tha cho Tô Bảo lâm vậy sao?”
Chử Thanh Oản lắc đầu, mặt không giận, cũng không vui, nhàn nhạt nói: “Dù ta có phạt nàng ta, cũng chỉ chuyện là nhỏ nhặt, còn khiến người ta nghĩ ta thù dai, không cần thiết.”
Phạt một nô tỳ là có lý do, phạt thêm Tô bảo lâm, người ta chỉ nghĩ nàng thừa nước đục thả câu.
Tụng Hạ hơi khó hiểu.
Chử Thanh Oản một câu nói trúng tim đen:
“Cứ chờ xem, nàng ta không phải người an phận.”
Nếu ra tay cả với những chuyện nhỏ nhặt thì có ý nghĩa gì? Không ra tay thì thôi, đã ra tay phải một đòn chí mạng!
Hôm ấy thỉnh an xong, Tô Bảo lâm chầm chậm bước đi. Khi trong điện không còn ai, Mai Ảnh tiến lên: “Tô Bảo lâm sao chưa về?”
Tô Bảo lâm nghe ra ý đuổi người.
Nàng ta không đổi sắc mặt, giọng vẫn hiền hòa như thường, chỉ thoáng yếu ớt vì bệnh: “Tần thiếp có việc muốn bẩm báo quý phi nương nương.”
Mai Ảnh nghi ngờ nhìn nàng ta, cuối cùng vẫn thay nàng ta truyền lời.
Chử Thanh Oản ngồi trên nghi trượng, thấy Tô Bảo lâm mãi không rời Triều Hòa Cung, bất giác nheo mắt.
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
