Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 34: “Ngài biết rõ tần thiếp sẽ buồn.”

Không gửi?
Chử Thanh Oản ngẩng đầu, đôi mắt long lanh ngẩn ngơ nhìn Tư Nghiên Hằng. Tư Nghiên Hằng không nhìn thẳng vào nàng, hồi lâu, nàng hít hít mũi, không dám tin vào điều mình nghe thấy mà lí nhí nói:
“Ngài lừa tần thiếp.”
Người kia thừa nhận rất thoải mái: “Đúng vậy.”
Chử Thanh Oản nghẹn lời, bất bình lau nước mắt, cắn răng nói:
“Mọi người đều nói vua không nói đùa.”
Tư Nghiên Hằng khẽ cười một tiếng: “Nếu nàng thấy không hài lòng, vậy trẫm hạ lệnh gửi đi bây giờ luôn nhé.”
Chử Thanh Oản lập tức nắm lấy tay áo hắn, buột miệng:
“Không được.”
Tư Nghiên Hằng điềm tĩnh cúi mắt nhìn nàng, từ khi đăng cơ, hắn chưa từng nghe ai nói “không được” với mình.
Hắn chậm rãi lặp lại hai chữ đó, khiến người ta không đoán ra cảm xúc.

Chử Thanh Oản thót tim, suýt quên người này không phải cha mẹ hay anh em nàng. Nàng lao tới ôm eo hắn, cúi đầu lí nhí:
“Thứ ngài đã tặng tần thiếp thì không được đem đi tặng người khác.”
Tư Nghiên Hằng giọng lạnh nhạt: “Nàng dựa vào đâu mà nói như vậy?”
Lời của hắn không chút nể nang tình cảm gì cả, nhưng từ đầu đến cuối hắn không hề đẩy nàng ra.
Chử Thanh Oản nghẹn lại, cảm thấy hắn cố tình hỏi thừa.
Nàng ôm hắn chặt hơn, ngẩng mặt nhìn hắn, đôi mắt trong veo như chỉ thấy mỗi hắn, nàng cắn môi, giọng nghẹn ngào nhưng thẳng thắn:
“Ngài biết rõ tần thiếp sẽ buồn.”
Bốn mắt chạm nhau, Tư Nghiên Hằng biết lời này của nàng chỉ là hư tình giả ý, nhưng vẫn không kìm được mà suy nghĩ.
Nàng sẽ buồn thật sao
Hắn muốn vạch trần, nói với nàng rằng chưa chắc.
Nhưng ánh mắt hắn rơi xuống cổ tay nàng, vệt máu chưa lau sạch, giờ khô lại trên da, khiến hắn trong khoảnh khắc này buộc phải ghi nhớ sâu sắc lời nàng.
Hắn thực sự đã hiểu rõ nàng sao?
Hình như không hẳn.
Nàng cũng giống các phi tần khác, thật giả lẫn lộn, dùng mọi thủ đoạn chỉ để leo cao, nhưng ở vài chi tiết nhỏ, lại có chút khác biệt, dù Tư Nghiên Hằng cũng không nói rõ được là khác ở đâu.
Ít nhất, chuyện hôm nay nếu là người khác, bất kể ai lúc đó cũng cũng không dám xé bỏ vật ngự ban.
Hành động này chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị ghét bỏ.
Ngay cả Tư Nghiên Hằng cũng thấy nực cười, khi Chử Thanh Oản bất kính như vậy, hắn lại không bỏ đi ngay.
Không lẽ nàng tức giận chỉ vì một dây bình an. Nàng xuất thân danh môn, từ bao giờ lại coi trọng một dây bình an tầm thường thế này.

Chử Thanh Oản thấy hắn không nói, vệt nước mắt khô trên mặt khó chịu, nàng vô thức giơ tay lau. Cổ tay bị trầy chút da, rỉ ít máu, hòa với nước mắt bôi lên khóe mắt, như thêm chút màu son ở đuôi mắt.
Tư Nghiên Hằng ngày thường thích nàng mặc màu sắc rực rỡ, nhưng hôm nay, màu như son này lại khiến hắn thấy hơi chói mắt.
Một chút cảm xúc khó nói dâng lên, hắn bực bội quát ra ngoài:
“Người đâu!”
Giọng Ngụy Tự Minh vang lên ngay: “Hoàng thượng, thái y đã đến!”
Tôn thái y vội vã đến Ngọc Quỳnh Uyển, dọc đường lo lắng không yên, sợ Chử Thanh Oản xảy ra chuyện gì lớn. Nhưng khi thấy vết thương của nàng, dù là biểu ca thân thiết, hắn cũng thoáng câm nín.
Vết thương này, đúng là phải gọi thái y gấp, nếu không thái y đến muộn chút nữa thôi, nó đã tự lành mất rồi.
Tôn thái y giữ lời chê bai trong lòng, để lại một lọ cao ngưng mỡ:
“Cẩn tần yên tâm, vết thương của người không nặng, bôi thuốc hai ngày sẽ không để lại sẹo.”
Chử Thanh Oản bị hắn nói mà nóng mặt, nàng đương nhiên biết vết thương nhỏ này không cần làm to chuyện, nhưng Tư Nghiên Hằng đã gọi thái y, chẳng lẽ nàng ngăn hắn sao nổi.
Hơn nữa, bầu không khí lúc đó cũng không cho phép nàng làm khác.
Chử Thanh Oản liếc nhìn Tư Nghiên Hằng, hắn chẳng thấy gọi thái y cho vết thương nhỏ này có gì sai, nàng đành nuốt sự ngượng ngùng lại: “Cảm tạ Tôn thái y.”
Tôn thái y rời đi, Chử Thanh Oản mới phát hiện dây bình an nàng giật xuống không biết từ lúc nào đã bị Tư Nghiên Hằng nhặt lên. Hắn cúi đầu nghịch dây, ánh mắt khiến nàng nhất thời không đoán được.
Chử Thanh Oản đưa tay muốn lấy lại:
“Hoàng thượng cầm dây bình an của tần thiếp làm gì?”
Nàng nhấn mạnh “của tần thiếp” là muốn Tư Nghiên Hằng hiểu dây này đã thuộc về nàng.
Tư Nghiên Hằng xoay tay tránh tay nàng, dưới ánh mắt khó hiểu của nàng, giọng nhàn nhạt: “Dây này không tốt, trẫm sẽ bảo Ngụy Tự Minh gửi cái khác cho nàng.”
Hắn không chịu gọi nó là dây bình an.
Chuyện hôm nay khởi nguồn từ cái dây này, còn khiến nàng bị thương, sao xứng gọi là bình an.
Đáp lại hắn là bóng dáng nàng lao tới cướp vội, giọng căng thẳng: “Đây là thứ Hoàng thượng tặng tần thiếp, sao có thể lấy lại.”
Tư Nghiên Hằng bất cẩn, thật sự bị nàng cướp mất. Nàng cảnh giác nhìn hắn, khó khăn đeo dây lên cổ tay không bị thương bằng một tay rồi nói:
“Đồ đã tặng và lời đã nói đều như nước đổ đi, không thu lại được. Nếu Hoàng thượng còn muốn tặng tần thiếp thứ khác, tần thiếp nhận hết, nhưng dây bình an này, ngài không được lấy lại.”
Đây là lần thứ hai hôm nay nàng nói “không được”, nhưng Tư Nghiên Hằng không để ý, lại bật cười.
Thứ chẳng ra gì mà nàng lại xem như là báu vật.
Nàng cúi đầu, ngón tay nhẹ lướt qua dây bình an, che giấu cảm xúc trong mắt.
Dù Tư Nghiên Hằng sau này tặng nàng thứ gì quý giá, cũng không sánh bằng ấn tượng sâu sắc mà dây bình an này để lại cho hắn.
Chử Thanh Oản trong lòng có một cán cân, biết rõ nặng nhẹ.
Cảnh nàng cúi đầu xem dây đỏ có bẩn không bị Tư Nghiên Hằng nhìn rõ, hắn như khựng lại, lại như không, nuốt hết lời cay nghiệt, nhìn nàng thật sâu.
Không khí Ngọc Quỳnh Uyển đã yên bình trở lại, nhưng các cung khác biết tin gọi thái y thì chẳng ai ngủ ngon.

Chu Quý phi khoác áo ngoài dựa đầu giường, nhận tin xong, cau mày hỏi:
“Cẩn tần bị thương?”
Không đúng.
Tối nay Cẩn tần hầu hạ, có Hoàng thượng bên cạnh, sao lại xảy ra chuyện khiến nàng ta bị thương?
Mai Ảnh cũng cau mày, sinh nghi: “Liệu có phải Cẩn tần… Dù sao số lần Cẩn tần hầu hạ cũng không ít.”
Nàng ta nói úp mở, nhưng Chu Quý phi hiểu, sắc mặt lập tức thay đổi:
“Người mau đi dò la xem thử!”
Không chỉ Triều Hòa Cung, các cung khác cũng nghi ngờ, nhất thời cả hậu cung chẳng mấy ai ngủ được. Cẩn tần mang thai khác xa với khi Tô tần mang thai.
Một phi tần không được sủng mang thai thì thôi đi, kết cục chẳng qua cũng sẽ như Dương Quý tần.
Nhưng Cẩn tần khác.
Nàng được sủng ái ngập trời, ai biết nếu nàng mang thai, sẽ mang đến thay đổi gì cho cục diện hậu cung.
Sáng hôm sau, khi Tư Nghiên Hằng rời Ngọc Quỳnh Uyển, Ngụy Tự Minh khẽ bẩm báo:
“Tối qua Thái Y Viện cả đêm không được yên.”
Tư Nghiên Hằng nghe xong, mí mắt không nhúc nhích, chỉ lạnh nhạt nhếch môi, giọng khó đoán: “Những ai đã đến đó?”
Ngụy Tự Minh trả lời cẩn thận:
“Triều Hòa Cung, Diên Hi Cung, Chung Túy Cung, và… Từ Ninh Cung.”
Tư Nghiên Hằng đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên lạnh lẽo và châm biếm, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Chử Thanh Oản tỉnh dậy, đợt sóng trong cung đã yên ắng, nhưng nàng vẫn nhận được tin, dù sao tối qua Tôn thái y trực, người dò la từ các cung không thể không gặp hắn.
Chử Thanh Oản ngỡ ngàng:
“Họ nghĩ tối qua Ngọc Quỳnh Uyển gọi thái y là vì ta mang thai?”
Tụng Hạ gật đầu, cũng thấy hơi buồn cười.
Dù vậy, chủ tử vào cung gần một năm, mỗi tháng đều hầu hạ, người khác có suy đoán này cũng hợp lý.
Chử Thanh Oản ngạc nhiên xong, không nói thêm gì, chỉ khẽ lóe mắt, vô tình sờ túi hương đeo bên hông, không để Tụng Hạ thấy, tự nhiên đổi chủ đề:
“Giờ thỉnh an sắp đến rồi, đừng nên chậm trễ.”
Nàng vẫn nhớ thái độ của Tư Nghiên Hằng với vụ Tô bảo lâm sảy thai. Mang thai là nghĩa vụ tất yếu của phi tần hậu cung, với nàng cũng là điều phải làm, nhưng không phải bây giờ.
Chử Thanh Oản nhớ đến Tô bảo lâm và Chu quý phi, khẽ nheo mắt, cảm thấy mình nên thay đổi kế hoạch.
Sau khi thỉnh an xong, Chử Thanh Oản thấy Ngụy Tự Minh đã đợi sẵn ở Ngọc Quỳnh Uyển từ lâu, ngạc nhiên hỏi:
“Ngụy công công đến từ bao giờ?”
Nói xong, nàng trách Trì Xuân: “Ngươi thật ngốc, sao không sai người gọi ta.”

“Không trách được Trì Xuân cô nương, nô tài vừa đến, là Hoàng thượng sai nô tài mang đồ đến cho Cẩn tần chủ tử.”
Hắn nghiêng người, để Chử Thanh Oản thấy đồ cung nhân bưng tới lấy danh sách quà, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của nàng, cao giọng đọc:
“Hoàng thượng ban thưởng cho Cẩn tần một bộ hoa vàng khảm đá tùng san hô có tua ngọc, một cây như ý chạm gỗ trầm hương họa tám tiên, một lò sưởi tay chạm men khai quang, một hộp dạ minh châu san hô Nam Hải, một đôi vòng ngọc phỉ thúy xanh… tám tấm gấm vân sa!”
Danh sách dài khiến Ngụy Tự Minh đọc một lúc lâu, rương và khay chất đống, nhìn hoa cả mắt.
Chử Thanh Oản sững sờ, Tư Nghiên Hằng làm gì vậy?
Không khoa trương chút nào nhưng thực sự là khi được thăng lên Tần nàng nhận thưởng cũng không nhiều bằng hôm nay.
Chử Thanh Oản nhớ lời hôm qua của Tư Nghiên Hằng — dây này không tốt — vậy đây là để nàng mở mang tầm mắt sao?
Ngụy Tự Minh hạ giọng: “Gấm vân sa này, trong cung chỉ còn tám tấm, Hoàng thượng nói người thích nên gửi hết cho người.”
Gấm vân sa vốn hiếm, mỗi năm vào cung chỉ hơn mười tấm, Chử Thanh Oản trước đây được vài tấm khi thăng vị, có thể nói, gấm vân sa năm nay gần như đều ở Ngọc Quỳnh Uyển.
Chưa kịp nói, Ngụy Tự Minh gọi một cung nhân, người đó bưng khay với hộp gỗ tử đàn. Hắn mở ra, cung kính nói:
“Quan trọng nhất là chuỗi tay ngọc đỏ mã não này, Hoàng thượng đặc biệt sai nô tài mang đến cho Cẩn tần.”
Hắn nhấn mạnh là Tư Nghiên Hằng đặc biệt sai mang đến.
Chử Thanh Oản quay đầu nhìn, chuỗi tay nằm trong hộp gấm, mỗi hạt đều mài đều, trong suốt, màu đỏ thắm, dưới nắng nổi bật chói mắt. Có lẽ vì màu tương đồng, nàng vô thức sờ dây bình an trên cổ tay.
Chử Thanh Oản khẽ nhếch môi, càng thấy Tư Nghiên Hằng nhỏ mọn.
Đống thưởng không chỉ khiến Chử Thanh Oản ngỡ ngàng, mà khiến cả hậu cung bối rối, Cẩn tần làm gì lấy lòng được Hoàng thượng thế này?
Triều Hòa Cung, Chu Quý phi cau mày, không nhịn được nghi ngờ:
“Ngươi chắc chắn tối qua Cẩn tần gọi thái y chỉ vì bị thương?”
Mai Ảnh gật đầu khẳng định: “Nô tỳ tận mắt thấy hồ sơ Thái Y Viện, không sai được.”
Mai Ảnh biết nương nương nghi ngờ vì đống quà thưởng của Cẩn tần, nàng ta thầm thở dài, thấy nương nương hơi rối trí, khẽ khuyên:
“Cẩn tần đúng là lấy được lòng hoàng thượng, nhưng chưa đến mức Hoàng thượng che giấu chuyện nàng ta mang thai.”
Chu Quý phi xoa trán đau âm ỉ, biết mình tự làm phức tạp hóa vấn đề, cuối cùng bỏ ý nghĩ hoang đường: “Ngươi nói đúng.”
Từ Ninh Cung, Thái hậu nghe cung nhân báo Cẩn tần không mang thai, bực bội cười lạnh:
“Đám này toàn một lũ vô dụng.”
Tư Nghiên Hằng và bà có khoảng cách, bà cần một hoàng tự đồng lòng với mình.
Khi Tư Nghiên Hằng không cho nữ nhân nhà họ Chu vào cung, hoàng tự này từ bụng ai chẳng quan trọng.
Thái hậu nhớ đến Đỗ Tài nhân, lại đau đầu. Bà từng kỳ vọng lớn vào Đỗ Tài nhân, ai ngờ kẻ vô dụng này vào cung lâu vậy mà chưa hầu hạ lần nào.
Thái hậu ra tối hậu thư cho Đỗ Tài nhân:
“Bảo nàng ta, nếu không tìm cách hầu hạ, đến lần tuyển tú sau khi phi tần mới vào cung, nàng ta sẽ không còn cơ hội lật mình.”
Chu ma ma xoa lưng cho thái hậu, khẽ nói: “Nương nương đừng lo, chúng ta còn có Hà Tu dung.”

“Ngài ấy và Hà Tu dung có tình nghĩa từ nhỏ, chẳng lẽ để Hà tu dung cả đời không có con cái bên cạnh.”
Họ từng dốc hết tâm tư lôi kéo Hà tu dung, chẳng phải vì chút tình cảm đặc biệt của Tư Nghiên Hằng với nàng ta sao.
Thái hậu đau đầu, nghi ngờ lời Chu ma ma: “Hắn chẳng màng tình mẹ con với ai gia, chút tình nghĩa thời trẻ trong lòng hắn đáng bao nhiêu?”
Chu ma ma câm lặng.
Trường Lạc Cung, Vũ Hoa Các.
Đỗ Tài nhân mặt cứng đơ, chưa đầy một năm, sự kiêu ngạo khi mới vào cung đã bị mài mòn chẳng còn chút nào.
Vào cung lâu vậy chưa hầu hạ lần nào, đừng nói cung nhân dưới trướng coi trọng, ngay cả người ở Vũ Hoa Các cũng có hai kẻ đã chạy đi tìm đường khác, mà nàng ta địa vị thấp nên lời nói cũng chả có mấy giá trị, Trung Tỉnh Điện cũng qua loa với việc ở đây.
Lời cảnh cóa của Thái hậu đến tai, nàng ta kìm lại cảm giác muốn đập đồ, nghiến răng:
“Hầu hạ, hầu hạ, chẳng lẽ ta không muốn sao!”
Ngoài sai người đến thúc giục, Thái hậu chẳng lẽ không nghĩ cách giúp nàng ta toại nguyện sao?
Chẳng giúp được gì, vậy nàng ta dựa vào Thái hậu để làm gì chứ!
Dù trong lòng bất mãn, Đỗ Tài nhân biết đã lên thuyền của Thái hậu thì không xuống được. Nhà họ Đỗ và nhà họ Chu từ lâu đã có lợi ích dây dưa, sao có thể dễ cắt đứt như vậy?
Ngoài điện hơi ồn, Đỗ Tài nhân bực bội hỏi: “Ai đang ồn ào ngoài đó?”
Hạ Vân vội chạy vào, hơi thở không đều, nghỉ một chút mới bẩm báo:
“Là giấy diều của đại hoàng tử rơi lên cây ở Vũ Hoa Các, Chiêu nghi nương nương sai cung nhân lấy xuống.”
Đỗ Tài nhân cười lạnh, đại hoàng tử bảy tuổi, không lo học hành, suốt ngày ham chơi, chẳng trách Hoàng thượng không coi trọng trưởng tử này.
Nàng ta nghiêng đầu nhìn qua cửa sổ, thấy đại hoàng tử đứng dưới cây đợi cung nhân lấy diều, không biết nghĩ gì, đột nhiên nheo mắt.
******
Đêm khuya tĩnh lặng, ai đó hít sâu một hơi, nhìn quanh, cuối cùng quyết tâm gõ cửa Diên Hi Cung, nơi gần đây có phần vắng vẻ.
Hồi lâu mới có người mở cửa, ngáp dài hỏi:
“Ai vậy?”
Người kia bị đèn lồng chiếu sáng, nàng ta mặc áo cung nữ màu xanh, mặt tiều tụy, như lâu chưa nghỉ ngơi, giọng run run: “Nô tỳ muốn gặp Tu dung nương nương.”
Người gác cửa thấy dáng vẻ nàng ta, nghe lời nàng ta, liên tưởng đến giờ này còn lén lút gặp nương nương, không dám hỏi kỹ, sợ biết bí mật không nên biết, vội chạy đi báo.
Tại chính điện Diên Hi Cung, Hà tu dung khoác áo ngoài, tóc đen xõa vai, nheo mắt nhìn cung nhân quỳ dưới:
“Ngươi muốn gặp bổn cung?”
“Nô tỳ có chuyện muốn nói với nương nương, liên quan đến…” Cung nữ cúi đầu, ngừng lâu, mới nghẹn ngào tiếp: “Liên quan đến Tiểu Lâm Tử.”
Hà tu dung đổi sắc mặt, đứng bật dậy:
“Ngươi nói gì?”
Cung nữ nhắm mắt, nước mắt rơi, giọng khàn lộ rõ nỗi khổ gần đây:
“Nô tỳ nói, nô tỳ biết hôm đó Tiểu Lâm Tử vì sao chịu tội thay!”


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 34: “Ngài biết rõ tần thiếp sẽ buồn.”
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...